Cô Dâu 24H: Chồng À, Em Không Muốn Làm Thế Thân!
-
Quyển 1 - Chương 83: Bị bắt cóc
Sẵn sàng
***
"Tiểu thư, người đã trói mang tới, chúng tôi phải châm cứu cho cô ta sau đó mới có thể tỉnh lại được.". Trong một kho hàng bí mật, tiếng của tên đàn ông không dễ nghe nịnh hót vang lên the thé.
"Có lưu lại sơ hở gì hay không?" Một giọng nữ bén nhọn hỏi.
"Tiểu thư yên tâm, chuyện này làm không chê vào đâu được. Trùng hợp là cái tên Thanh Long bất hạnh thừa nước đục thả câu, bị đánh bể đầu vẫn bất tỉnh ở trong quán rượu, xem ra vận số của hắn quá kém, cho dù bên kia có tra ra cũng cho rằng là hắn ta làm, sẽ không nghĩ tới chúng ta đâu, xin cô cứ yên tâm.", tên kia bảo đảm nói.
"Vậy thì tốt." Người phụ nữ tỏ vẻ cực kỳ hài lòng.
Ống kính tia gần hơn, gần hơn một chút nữa, liền thấy rõ ràng cái người ăn mặc hoa lệ vô cùng thục nữ đang hả hê kia chính là tiểu thư Nam Cung Như của nhà Nam Cung.
Nam Cung Như cúi người xuống, nhìn Tô Lưu Cảnh bị ném xuống đất giống như một món hàng kia, hai mắt bị bịt kín, quần áo thì xốc xếch, khóe miệng nâng lên một tia ác độc, móng tay tỉ mỉ thon dài được chăm sóc tỉ mỉ từ từ lướt qua cần cổ của cô, tựa hồ chỉ cần dùng thêm một chút lực, thì cái cổ mảnh khảnh này sẽ bị bẻ gãy ngay.
Tô Lưu Cảnh đang hôn mê, cảm thấy toàn thân vô cùng đau đớn, đầu đau như búa bổ, trong miệng khẽ rên lên, từ từ tỉnh lại.
Tên cầm đầu bang hội nịnh hót nói: "Con nhóc kia tỉnh rồi."
Nam Cung Như cười hả hê nói: "Không nghĩ tới cũng có ngày hôm nay, cuối cùng mày cũng rơi vào trong tay tao."
Tô Lưu Cảnh chỉ cảm thấy cả người vô lực, đầu đau như muốn nổ tung, trước mắt là một mảnh tối tăm, hai tay bị trói chặt ra đằng sai, giống như một con dê đợi làm thịt bất lực co quắp nằm trên mặt đất, tư thế như vậy để cho cô cảm thấy bản thân đang lâm vào nguy hiểm, vô cùng nguy hiểm.
"Nam Cung. . . . . . Như? Cô là. . . . . . Nam Cung như?" Tô Lưu Cảnh mờ mờ ảo ảo cảm thấy giọng nói này vô cùng quen thuộc, nên thử hỏi.
"Mày có chứng cứ không? Nếu không có chứng cứ thì đừng có ăn nói lung tung vu khống người khác.". Nam Cung Như vẫn như xưa vô tội nói.
"Cô muốn . . . . . Làm gì?" Tô Lưu Cảnh nỗ lực góp chút hơi sức, nhưng cả người cứ như bị rút sạch hết sức lực vậy, ngay cả miễn cưỡng ngồi dậy cũng không có cách nào, mơ hồ cảm thấy Nam Cung Như đang rất điên cuồng. Trái tim nhảy thình thịch trong lồng ngực, không biết nên làm sao bây giờ.
Nam Cung Như đứng lên, cao cao tại thượng nhìn cô, hừ lạnh nói: "Hiện tại mày còn có thể tìm ai tới cứu nữa hả?". Rồi sau đó cắn răng nghiến lợi nói tiếp: "Đưa cô ta đến chỗ mụ Từ, phái thêm mấy người nữa ‘ phục vụ ’ cô ta thật tốt!"
"Dạ!" Mấy tên đàn ông cao lớn lực lưỡng lập tức tiến đến kéo Tô Lưu Cảnh từ trên mặt đất ngồi dậy.
"Đây là tiền của các anh, nhớ, niêm phong miệng của mình lại, nếu không chẳng cần tôi phải tìm đến tính sổ, mà anh họ của tôi cũng không bỏ qua đâu.". Nam Cung Như vừa lấy ra tiền, vừa uy hiếp nói.
Chỉ là đơn giản bắt trói cô gái mà lại có thể lấy được một số tiền lớn như vậy , đám người này nào dám có ý kiến, vội thấy tiền sáng mắt mà lên tiếng: "Vâng vâng, cô cứ yên tâm."
Nam Cung Như điên cuồng cười nói: "Tô Lưu Cảnh, hưởng thụ cho tốt đi, không phải mày vẫn thích quyến rũ đàn ông sao, tao sẽ để cho mày ở dưới thân bọn họ hưởng thụ , đồ tiện nhân đáng chết!". Cái gì thanh thuần, cái gì điềm đạm đáng yêu, tao muốn cho tất cả mọi thứ của mày đều bị vỡ nát ở trong tay tao!
Bị cưỡng chế kéo đi, Tô Lưu Cảnh giãy giụa hét rầm lên: "Buông tôi ra. . . . . . Buông ra. . . . . ."
Cô muốn chạy trốn, muốn tránh thoát, nhưng cả người không có một chút hơi sức nào, bị bọn họ nhẫn tâm nhét vào trong một chiếc xe, lái đi mất. . . . . .
"Tiểu thư, người đã trói mang tới, chúng tôi phải châm cứu cho cô ta sau đó mới có thể tỉnh lại được.". Trong một kho hàng bí mật, tiếng của tên đàn ông không dễ nghe nịnh hót vang lên the thé.
"Có lưu lại sơ hở gì hay không?" Một giọng nữ bén nhọn hỏi.
"Tiểu thư yên tâm, chuyện này làm không chê vào đâu được. Trùng hợp là cái tên Thanh Long bất hạnh thừa nước đục thả câu, bị đánh bể đầu vẫn bất tỉnh ở trong quán rượu, xem ra vận số của hắn quá kém, cho dù bên kia có tra ra cũng cho rằng là hắn ta làm, sẽ không nghĩ tới chúng ta đâu, xin cô cứ yên tâm.", tên kia bảo đảm nói.
"Vậy thì tốt." Người phụ nữ tỏ vẻ cực kỳ hài lòng.
Ống kính tia gần hơn, gần hơn một chút nữa, liền thấy rõ ràng cái người ăn mặc hoa lệ vô cùng thục nữ đang hả hê kia chính là tiểu thư Nam Cung Như của nhà Nam Cung.
Nam Cung Như cúi người xuống, nhìn Tô Lưu Cảnh bị ném xuống đất giống như một món hàng kia, hai mắt bị bịt kín, quần áo thì xốc xếch, khóe miệng nâng lên một tia ác độc, móng tay tỉ mỉ thon dài được chăm sóc tỉ mỉ từ từ lướt qua cần cổ của cô, tựa hồ chỉ cần dùng thêm một chút lực, thì cái cổ mảnh khảnh này sẽ bị bẻ gãy ngay.
Tô Lưu Cảnh đang hôn mê, cảm thấy toàn thân vô cùng đau đớn, đầu đau như búa bổ, trong miệng khẽ rên lên, từ từ tỉnh lại.
Tên cầm đầu bang hội nịnh hót nói: "Con nhóc kia tỉnh rồi."
Nam Cung Như cười hả hê nói: "Không nghĩ tới cũng có ngày hôm nay, cuối cùng mày cũng rơi vào trong tay tao."
Tô Lưu Cảnh chỉ cảm thấy cả người vô lực, đầu đau như muốn nổ tung, trước mắt là một mảnh tối tăm, hai tay bị trói chặt ra đằng sai, giống như một con dê đợi làm thịt bất lực co quắp nằm trên mặt đất, tư thế như vậy để cho cô cảm thấy bản thân đang lâm vào nguy hiểm, vô cùng nguy hiểm.
"Nam Cung. . . . . . Như? Cô là. . . . . . Nam Cung như?" Tô Lưu Cảnh mờ mờ ảo ảo cảm thấy giọng nói này vô cùng quen thuộc, nên thử hỏi.
"Mày có chứng cứ không? Nếu không có chứng cứ thì đừng có ăn nói lung tung vu khống người khác.". Nam Cung Như vẫn như xưa vô tội nói.
"Cô muốn . . . . . Làm gì?" Tô Lưu Cảnh nỗ lực góp chút hơi sức, nhưng cả người cứ như bị rút sạch hết sức lực vậy, ngay cả miễn cưỡng ngồi dậy cũng không có cách nào, mơ hồ cảm thấy Nam Cung Như đang rất điên cuồng. Trái tim nhảy thình thịch trong lồng ngực, không biết nên làm sao bây giờ.
Nam Cung Như đứng lên, cao cao tại thượng nhìn cô, hừ lạnh nói: "Hiện tại mày còn có thể tìm ai tới cứu nữa hả?". Rồi sau đó cắn răng nghiến lợi nói tiếp: "Đưa cô ta đến chỗ mụ Từ, phái thêm mấy người nữa ‘ phục vụ ’ cô ta thật tốt!"
"Dạ!" Mấy tên đàn ông cao lớn lực lưỡng lập tức tiến đến kéo Tô Lưu Cảnh từ trên mặt đất ngồi dậy.
"Đây là tiền của các anh, nhớ, niêm phong miệng của mình lại, nếu không chẳng cần tôi phải tìm đến tính sổ, mà anh họ của tôi cũng không bỏ qua đâu.". Nam Cung Như vừa lấy ra tiền, vừa uy hiếp nói.
Chỉ là đơn giản bắt trói cô gái mà lại có thể lấy được một số tiền lớn như vậy , đám người này nào dám có ý kiến, vội thấy tiền sáng mắt mà lên tiếng: "Vâng vâng, cô cứ yên tâm."
Nam Cung Như điên cuồng cười nói: "Tô Lưu Cảnh, hưởng thụ cho tốt đi, không phải mày vẫn thích quyến rũ đàn ông sao, tao sẽ để cho mày ở dưới thân bọn họ hưởng thụ , đồ tiện nhân đáng chết!". Cái gì thanh thuần, cái gì điềm đạm đáng yêu, tao muốn cho tất cả mọi thứ của mày đều bị vỡ nát ở trong tay tao!
Bị cưỡng chế kéo đi, Tô Lưu Cảnh giãy giụa hét rầm lên: "Buông tôi ra. . . . . . Buông ra. . . . . ."
Cô muốn chạy trốn, muốn tránh thoát, nhưng cả người không có một chút hơi sức nào, bị bọn họ nhẫn tâm nhét vào trong một chiếc xe, lái đi mất. . . . . .
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook