Cơ Động Phong Bạo (FULL 100đ/C)
-
Chapter 118: Cơ Động Phong Bạo 118
Khi Lý Phong bước ra, y thấy Đường Linh và Salta đang nhìn mình trân trối. Lý Phong lau mồ hôi trên trán:
— Sao thế? Hai người tập xong rồi à?
— Cậu có biết mình ở trong đó bao lâu rồi không?
…
— Có lâu đâu, một tiếng thôi mà.
Salta và Đường Linh nhìn nhau trân trối. Người này... ở trong đó một tiếng đồng hồ mà vẫn coi như không có chuyện gì sao?
Duy trì liên tục dưới trọng lực gấp năm lần trong một giờ, khi bước ra thần thái vẫn tự nhiên như thường, Salta bắt đầu nghi ngờ liệu Lý Phong có phải là cỗ máy khoác da người hay không!
Lúc này Đường Linh mới biết chuyện trọng lực gấp tám lần mà Lý Phong từng nói không phải nói đùa, mà là sự thật. Bỗng nhiên, một sự thôi thúc mãnh liệt trỗi dậy trong cô. Nếu có thể chế tạo cho Lý Phong một chiến binh cơ động độc nhất vô nhị dành riêng cho y thì tuyệt biết bao. Chỉ cần nghĩ đến cảnh Lý Phong hô mưa gọi gió, Đường Linh đã cảm thấy vinh quang lây. Cô lái chiến hạm tinh tế, còn Lý Phong là người bảo vệ, hai người cùng nhau ngao du biển sao... Thật hạnh phúc biết bao!
— Khụ khụ, Linh Nhi? Linh Nhi?
— Bạn học Đường Linh, nghĩ chuyện gì mà vui thế? — Ngay cả Salta vốn nghiêm nghị cũng không nhịn được trêu chọc Đường Linh. E rằng chỉ có nhân vật cỡ Lý Phong mới xứng đôi với cô gái băng thanh ngọc khiết như Đường Linh. Trong mắt Salta, hai người họ chính là trời sinh một cặp.
— Khụ khụ, không có gì, không có gì... Sao các cậu lại nhìn người ta như thế? Còn nhìn nữa! Không được nhìn!
Đường Linh dậm chân, hai người kia vội vàng quay đi.
— Lý Phong, kế hoạch tiếp theo thế nào? — Salta đã quyết tâm từ nay về sau mọi việc đều nghe theo sự sắp xếp của Lý Phong. Hắn quá khao khát nâng cao thực lực.
— Salta, đừng nóng vội. Trước mắt cứ hoàn thành đợt huấn luyện quân sự này đã, về trường rồi sẽ tính chuyện huấn luyện cụ thể. Dục tốc bất đạt, dễ để lại chấn thương ngầm lắm.
Lý Phong không quá biết ơn Kim Ma Quỷ. Quả thực phương pháp huấn luyện đó là cách duy nhất để nâng cao năng lực trong thời gian ngắn, điều mà kỹ thuật hiện đại không thể làm được. Nhưng Lý Phong cũng phải trả cái giá tương xứng, đó là đánh cược mạng sống. Nếu tinh thần y không đủ kiên cường thì đã chết cả chục lần rồi. Tuy nhiên, có được thành tựu ngày hôm nay đúng là nhờ công của Kim Ma Quỷ, coi như công tội bù trừ. Vì thế y nhìn nhận Kim Ma Quỷ và thực lực của bản thân một cách rất bình thản.
— Rõ!
Với lời của Lý Phong, Salta giờ coi như thánh chỉ. Salta chưa từng phục ai đến thế. Cha và anh hắn rất mạnh, nhưng đó là mục tiêu để phấn đấu. Còn sau khi tiếp xúc với Lý Phong, hắn như tìm thấy chân trời mới. Thực lực Lý Phong thể hiện chưa chắc đã áp đảo được cha hắn, nhưng lại mang đến cho Salta một niềm tin: Không có việc gì người này không làm được!
Dù là chiến đấu hay... phụ nữ.
Huấn luyện xong giải tán, Salta ngoan ngoãn trở về, không tập thêm giờ. Lý Phong và Đường Linh cùng nhau rời đi. Vốn định ăn cơm xong mới đi, nhưng thời gian còn sớm, hai người thay bộ đồ thoải mái rồi xuất phát. Cảm giác rời khỏi doanh trại thật tuyệt, những tòa nhà lạnh lẽo sao sánh được với phong cảnh thiên nhiên tươi đẹp. Ngoài cổng cũng có sinh viên ra ra vào vào, rõ ràng chẳng ai muốn bỏ lỡ cơ hội tốt thế này.
Lý Phong mở bản đồ trên Thiên Tín. Đợt huấn luyện sinh tồn hoang dã tuần sau sẽ diễn ra quanh khu vực này. Đường núi ở đây khá gồ ghề, xung quanh lại là khu quân sự. Ngoài đường cái ra toàn là rừng rậm, còn có một số công trình quân sự. Với tính cách của đám huấn luyện viên, chắc chắn họ sẽ không để sinh viên sống quá dễ chịu.
Cụ thể huấn luyện thế nào Lý Phong cũng không rõ. Bản thân y thì chẳng sợ gì, nhưng không thể không lo nghĩ cho Đường Linh và Mã Tạp.
Đường Linh dù sao cũng là con gái, lại thích lãng mạn, cô không quá quan tâm đến mục đích chính, chỉ cần được ở riêng bên Lý Phong là vui rồi. Hai người chọn một con đường theo chỉ dẫn trên bản đồ, hướng về phía căn cứ huấn luyện tuần sau.
...
— Hì hì, Khỉ, xong chưa?
— Yên tâm đi, với tâm tư của thằng nhóc Lý Phong, chắc chắn nó sẽ đi thám thính. Tôi đã gửi bản đồ đã qua xử lý cho nó rồi. Bảo anh em chuẩn bị đi.
— Nếu để sếp biết được là chúng ta tiêu đời đấy.
— Cương Thi, cậu uống nhầm thuốc à? Gan cậu bé đi từ bao giờ thế? Không chơi với thằng nhóc này vài ván thì sao chịu được. Không phải tôi ngứa mắt với nó, mà thực sự là rất khó chịu. Cậu không muốn đi thì ở lại, đằng nào sếp cũng đi báo cáo với Thiếu tá rồi, không về ngay được đâu.
— Hì hì, tôi thấy các cậu không phải ngứa mắt nó, mà là không phục vì Thiếu tá coi trọng nó quá mức chứ gì! — Sẹo cười híp mắt, tiếc là dù có cố điều chỉnh biểu cảm thế nào thì trông vẫn kinh dị như thường.
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook