Cơ Động Phong Bạo (FULL 100đ/C)
-
Chapter 14: Cơ Động Phong Bạo 14
Màn trình diễn của Đao Phong Chiến Sĩ đã lọt vào mắt xanh của vài vị Tướng quân!
Thế nhưng không ai biết lai lịch của Đao Phong Chiến Sĩ. Trước đây khi giao đấu với người khác, y cũng chẳng mấy khi giao tiếp, đánh xong là biến mất tăm, y hệt như bây giờ. Cho nên dù đã nổi tiếng, người ta nhận ra mình chẳng hiểu gì về y cả.
Còn thông tin cá nhân đăng ký chắc chắn không được phép tiết lộ. Ngay cả công ty game cũng không có quyền xem, việc quản lý hệ thống hoàn toàn do máy chủ đảm nhiệm. Đây là hiệp định chung giữa USE và NUP, trừ khi liên quan đến an ninh quốc gia trọng đại và được cơ quan đặc biệt phê chuẩn mới có thể điều tra, nhưng quy trình đó cực kỳ phức tạp.
Trong lúc thiên hạ đang bàn tán sôi nổi về Đao Phong Chiến Sĩ thần thánh, bạn học Lý Phong của chúng ta lại đang hớt hải chạy đến bệnh viện.
Nam mô a di đà phật, thánh Allah, Chúa trời, Quỷ vương, xin các vị đại tiên phù hộ! Lý Phong cảm thấy cơ thể có dấu hiệu bất thường. Chẳng lẽ bị sao băng đập trúng giờ mới hồi quang phản chiếu? Hay là đốt cháy tiềm năng, vài ngày nữa là "đi bán muối"?
Lý Phong thấp thỏm lao vào bệnh viện. Đối với người may mắn sống sót sau cú va chạm với sao băng này, các bác sĩ vô cùng thấu hiểu và ưu tiên kiểm tra ngay lập tức.
Sau hai tiếng đồng hồ tất bật, Lý Phong cầm xấp giấy xét nghiệm dày cộp bước ra. Nhìn lên bầu trời, y có cảm giác như đang mơ. Kết quả kiểm tra của bác sĩ y hệt kết quả ở nhà Mã Tạp. Sau khi kiểm tra kỹ lưỡng, cơ thể Lý Phong không có bất kỳ dị thường nào, không chuyển biến xấu, cũng chẳng biến thành siêu nhân. Nhưng Lý Phong biết rõ, bản thân mình thực sự đã thay đổi!
Dù sao đi nữa, đây cũng là chuyện tốt, khoảng cách đến ước mơ ngày càng gần rồi!
Ngước nhìn trời cao, lần đầu tiên Lý Phong cảm thấy biết ơn, y gào lên:
— Ông Trời, tuy ông ném sao băng vào tôi, nhưng tôi vẫn rộng lượng tha thứ cho ông. Phù hộ tôi nhé, Amen!
Tiếng hét làm người đi đường giật nảy mình. Một cô gái vội ôm chặt lấy bạn trai bên cạnh:
— Đâu ra tên điên thế này, sao không nhốt lại chứ!
— Tiểu Mai, người ta đã đủ đáng thương rồi, chúng ta phải có lòng trắc ẩn.
— Cũng phải, tội nghiệp ghê, trông mặt mũi cũng sáng sủa, còn trẻ thế mà đã điên rồi.
Hôm nay Lý Phong rất vui, cực kỳ vui, nên dù lời lẽ có khó nghe đến đâu cũng tựa như lời khen ngợi!
Dân thường chúng ta, hôm nay vui quá là vui!
Cả cuối tuần Mã Tạp không về, thằng nhãi này chắc chắn vui quên lối về rồi. Lý Phong cũng không vào Vũ Chiến nữa. Với y, trò chơi này chỉ là một phương thức rèn luyện chứ không phải sự cám dỗ giải trí, nếu không thì chẳng ai chịu nổi chuỗi trận thua liên miên như vậy.
Cảm giác kích động nhanh chóng qua đi, thời gian còn lại Lý Phong gọi điện báo bình an cho bố mẹ rồi lao vào tập luyện theo đúng kế hoạch. Chỉ có điều trọng lực được tăng trực tiếp lên gấp bốn lần. Y biết mình ngày càng tiến gần hơn đến mục tiêu trở thành chiến binh cơ động thực thụ.
Không khí trường học hôm nay có chút khác lạ. Vừa bước chân vào cổng trường, Lý Phong đã cảm nhận được hầu như tất cả mọi người đều đang bàn tán xôn xao. Vũ Chiến không phải ai cũng thích, nhưng nó quá phổ biến, dù không chơi cũng không thể không biết.
Đột nhiên một bàn tay vỗ mạnh vào vai y. Theo phản xạ, khuỷu tay Lý Phong đã thúc ngược vào ngực đối phương.
Bốp...
Mã Tạp ôm ngực lùi lại, điệu bộ đầy vẻ khoa trương:
— Thần linh ơi, cậu định mưu sát à? Khỏe như trâu thế!
Lý Phong vội vàng kéo Mã Tạp đáng thương lại. May mà y thu lực kịp thời, nếu không cú vừa rồi đủ cho Mã Tạp nằm đo ván. Thực ra cơ thể Mã Tạp không hề yếu ớt mà khá chuẩn. Không còn cách nào khác, vì nhu cầu tán gái, một thể hình hoàn hảo mới tạo được ấn tượng thị giác mạnh mẽ cho phái đẹp. Bạn học Mã Tạp rất tự hào về điều này, dù nhà có phá sản thì hắn vẫn có thể đi làm "trai bao" kiếm sống.
— Vãi, hôm qua cậu có chơi Vũ Chiến không? Nghe đồn bỗng dưng lòi ra một đại cao thủ tuyệt đỉnh, dùng Thomas Hồi Toàn Liêu Sát thuần thục như nước chảy mây trôi, lại còn dùng con BS001 nữa chứ. Cậu nên học hỏi người ta đi.
Toát mồ hôi hột, đến Mã Tạp cũng biết rồi. Nhưng ngay cả Mã Tạp cũng không liên tưởng đến Lý Phong. Mấy lần Mã Tạp xem, hắn chẳng hề để ý đến điểm số của Lý Phong, mà Lý Phong cũng không nói nhiều. Mã Tạp biết Lý Phong rất lợi hại, nhưng so với cao thủ xuất hiện hôm kia thì hoàn toàn ở hai đẳng cấp khác nhau.
— Hì hì, tớ cũng làm được đấy!
Lý Phong cười cười nói. Nhìn mức độ quan tâm thế này, tốt nhất không nên nói lung tung. Dù sao y chỉ muốn nhập ngũ chứ không muốn làm người của công chúng. Hơn nữa y cũng biết, dù gọi là mô phỏng nhưng vẫn chỉ là mô phỏng, y không muốn để lại hồ sơ xấu trước khi nhập ngũ hay vào trường quân đội.
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook