Cơ Động Phong Bạo (FULL 100đ/C)
Chapter 2: Cơ Động Phong Bạo 2

Sẵn sàng

Cơn giận của Đế vương dường như chưa nguôi, nhưng Hoàng hậu bên cạnh đã nhẹ nhàng can ngăn:

— Bệ hạ, hôm nay là ngày trọng đại, đừng trách phạt Vương nhi nữa. Con yêu, hôm nay văn minh Maya chúng ta sẽ bước tới huy hoàng cuối cùng. Chẳng bao lâu nữa, chúng ta sẽ trở thành Thần thực sự, trở thành độc tôn của vũ trụ này!

Nhắc đến chuyện thành Thần, sắc mặt Quốc vương cuối cùng cũng dịu lại.

— Chúng ta sẽ hóa thành Ánh Sáng. Vũ trụ là ta, ta là vũ trụ, vĩnh viễn không còn phân biệt!

— Đi nào con yêu, hãy cùng hóa thân thành Ánh Sáng!

Quốc vương và Hoàng hậu mỗi người nắm một tay Hoàng tử, dắt cậu bước ra ngoài đại điện. Cánh cổng khổng lồ mở ra, ánh sáng chói lòa chiếu rọi khắp thế giới. Đập vào mắt là một tế đàn khổng lồ lơ lửng giữa không trung, bên trong tế đàn là cột sáng trắng sữa rực cháy tận trời cao. Bên dưới tế đàn là đại quân người máy vô biên vô tận!

Thứ ánh sáng ấy không đến từ mặt trời, mà phát ra từ vô số cơ giáp. Bất kỳ cỗ máy nào trong số đó cũng đủ sức chinh phạt cả một hành tinh. Chính sức mạnh này đã giúp Đế quốc Maya bách chiến bách thắng, đánh đâu thắng đó!

Khắp mặt đất ken đặc robot... tuyệt không một bóng sinh vật sống. Tất cả mắt điện tử đều đồng loạt hướng về tế đàn duy nhất, và vị Vua duy nhất của chúng!

Bên ngoài bầu khí quyển, toàn bộ Hệ Mặt Trời dày đặc những chiến hạm tinh tế khổng lồ. Trên mỗi chiến hạm, binh lính đứng trang nghiêm, dõi theo màn hình chiếu cảnh tế đàn và gia đình Hoàng tộc... Binh lính cũng toàn bộ là robot.

Chiến hạm nối đuôi nhau trải dài từ Hệ Mặt Trời ra xa tít tắp, không thấy điểm cuối. Đây chính là hạm đội vô địch của văn minh Maya, không một nền văn minh nào có thể chống đỡ đòn tấn công của họ, họ có thể trực tiếp hủy diệt cả một tinh hệ.

Hôm nay, toàn thể binh lính của văn minh Maya và các nước thuộc địa đều chứng kiến một khoảnh khắc huy hoàng. Vị Vua vĩ đại của họ sẽ trở thành Thần, trở thành Ánh Sáng, vĩnh viễn chiếu rọi vũ trụ này!

Nhìn về phía tế đàn thiêng liêng, Quốc vương giơ cao tay phải. Tất cả binh lính đồng loạt giương vũ khí, hô vang một tiếng chỉnh tề: "Quốc vương vạn tuế!"

Âm thanh ấy nhanh chóng lan truyền khắp vũ trụ. Tại chiều không gian này, văn minh Maya đã là vô địch!

Nhưng văn minh Maya thực chất chỉ còn lại ba người bọn họ. Giờ đây, họ sắp hoàn thành mục tiêu tối thượng của tiền nhân: Trở thành Thần, hòa làm một với vũ trụ.

Đây là khoảnh khắc trang nghiêm và vĩ đại. Vô số robot khoác áo choàng trắng tinh khiết bắt đầu tụng kinh. Đó là lịch sử hào hùng của văn minh Maya, và giờ phút này, mọi thần dân sẽ cùng nhau làm chứng.

Ba người từ từ bay về phía tế đàn, hoàn toàn thoát khỏi lực hấp dẫn. Rất nhanh, họ đã tới cửa vào, trước mắt là ngọn lửa trắng hừng hực cháy. Nơi đó, tương lai đang nhảy múa.

Đây là sức mạnh tối thượng của văn minh Maya. Chỉ có hợp nhất với vũ trụ mới là bến đỗ cuối cùng, là cái đích của nền văn minh này.

Quốc vương, Hoàng hậu và Hoàng tử lặng lẽ nhìn nhau, trang nghiêm đặt tay lên đầu, rồi nhẹ nhàng... tháo đầu mình xuống.

— Tại khoảnh khắc huy hoàng này, hãy dùng chân thật để đối diện với thế giới! — Cái đầu của Quốc vương nghiêm nghị nói.

Dứt lời, đôi tay ông từ từ xé bỏ tóc, lột bỏ da mặt. Một lồng chứa trong suốt hình bán nguyệt hiện ra, bên trong là bộ não đỏ tươi đang đập phập phồng.

Sau khi Quốc vương hoàn tất, Hoàng hậu và Hoàng tử cũng thực hiện hành động "quy về chân thật" tráng lệ này.

Cơ thể máy của họ cung kính nâng bộ não trên tay, từ từ đẩy về phía trước. Ba bộ não mang theo ấn ký cuối cùng của văn minh Maya bay thẳng vào trung tâm ngọn lửa.

Tĩnh lặng. Cả thế giới không còn một tiếng động.

Tựa như thời gian và không gian ngưng đọng. Nhưng ngay khoảnh khắc tiếp theo, ngọn lửa xung thiên mãnh liệt nén lại rồi vụt tắt. Tiếp đó, một luồng bạch quang phóng thẳng lên trời cao, xuyên thấu không gian. Bạch quang khuếch tán, nuốt chửng vạn vật vào trong ánh sáng.

Vượt qua giới hạn thời không, tất cả đều hóa thành ánh sáng. Kế đó là một vụ nổ kinh thiên động địa. Hệ Mặt Trời từ đó biến mất. Sự tồn tại của văn minh Maya vĩnh viễn trở thành lịch sử. Trong vũ trụ dường như chỉ còn vương lại chút bi thương nhàn nhạt.

Thời kỳ đầu của văn minh Maya từng có một vị vua vĩ đại tên là Nietzsche, ông từng nói: Ông là Mặt Trời...

Vũ trụ không phải ba chiều, cũng chẳng phải bảy chiều, mà là vô hạn chiều. Bắt nguồn từ một điểm khởi đầu, những vũ trụ phái sinh gọi là vũ trụ song song. Chúng có chung nguồn gốc nhưng kết quả lại khác biệt. Ví dụ cùng là Trái Đất, nhưng ở vũ trụ này khủng long tuyệt diệt để loài người thống trị, nhưng ở vũ trụ song song khác, khủng long vẫn sống sót.

Mỗi khả năng đều diễn sinh ra một sự tồn tại. Giữa các vũ trụ song song có thể tương đồng, cũng có thể hoàn toàn khác biệt. Có thể ở Trái Đất của vũ trụ này chưa từng xuất hiện sự sống, nhưng Trái Đất kia lại phát triển đến tận cùng của văn minh. Sự tương đồng cũng tồn tại, ví dụ như loài người vẫn thống trị Trái Đất, nhưng Tần Thủy Hoàng thống nhất Trung Hoa không tên là Doanh Chính, Einstein không phát minh ra Thuyết Tương Đối mà là cha ông ta, thậm chí những điểm tương đồng còn chi tiết hơn nữa.

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...