Cơ Động Phong Bạo (FULL 100đ/C)
Chapter 31: Cơ Động Phong Bạo 31

Sẵn sàng

— Bạn học Lý Phong, mình muốn nói chuyện riêng với cậu, không biết cậu có thời gian không?

Cả lớp chết lặng, cứ ngỡ mình đang nằm mơ. Công chúa GAD vậy mà lại chủ động tìm một nam sinh nói chuyện, mà tên này lại là "tiểu suy thần" (kẻ xui xẻo) của lớp.

Mã Tạp cũng ngớ người, siết chặt cánh tay Lý Phong:

— Tất nhiên là được chứ! Chào bạn Đường Linh, mình là Mã Tạp, bạn nối khố của Lý Phong!

— Hì hì, mình biết, rất vui được làm quen với cậu.

Đáp lại lịch sự xong, cô vẫn nhìn chằm chằm Lý Phong.

— Mau đi đi, để con gái đợi không phải hành vi của quý ông đâu!

Mã Tạp còn sốt ruột hơn cả Lý Phong, gần như đẩy y ra ngoài.

Hai người vừa bước ra khỏi lớp, bên trong lập tức nhốn nháo cả lên. Mấy người quen biết liền vây lấy Mã Tạp, vắt óc suy nghĩ cũng không hiểu tại sao Công chúa GAD lại hạ mình đến tìm Lý Phong. Tiếc là Mã Tạp cũng mù tịt, vì Lý Phong từng bảo chính y cũng không rõ, chỉ là một ngày nọ nhận được lời mời lịch sự của Đường Linh, hai người còn chưa nói với nhau được mấy câu.

Hai người bước đi trong im lặng. Thực ra Đường Linh muốn nổi đóa lắm rồi, nhưng chẳng hiểu sao lại bị khí thế của Lý Phong áp chế. Luồng khí tức mạnh mẽ trên người y khiến cô không cách nào dấy lên ý nghĩ phản kháng.

— Xin lỗi, hôm đó tớ rất muốn đi, nhưng lại phải nhập viện. Dù sao đi nữa, thực sự rất xin lỗi cậu.

Lý Phong phá vỡ sự im lặng. Đã nhận lời mời thì phép lịch sự tối thiểu là phải tham dự, nhưng quả thực y lực bất tòng tâm.

— A, nhập viện? Cậu bị sao vậy, bị thương hay ốm đau?

Vừa dứt lời, Đường Linh đã hối hận. Lúc này lẽ ra cô phải chất vấn đối phương, hoặc miễn cưỡng chấp nhận lời xin lỗi, đằng này lại buột miệng quan tâm người ta.

— Hì hì, không sao rồi.

Lý Phong không để bụng. Nhìn Lý Phong điềm tĩnh, trong lòng Đường Linh dâng lên cảm giác khó tả. Chưa từng có chàng trai nào giữ được bình tĩnh như vậy trước mặt cô.

— Vậy thì tốt. Nhưng quà sinh nhật thì vẫn phải đưa đấy nhé!

Lý Phong ngẩn ra... Công chúa GAD thì thiếu gì chứ, bản thân y thật sự chẳng có gì để tặng.

— Cậu muốn gì?

— Ừm... Để mình nghĩ đã, nghĩ ra sẽ bảo cậu. Thôi cậu về lớp đi.

Nhìn bóng lưng Đường Linh rời đi, Lý Phong vẫn còn chút mơ hồ. Y không hiểu mình có điểm gì thu hút Đường Linh, với điều kiện của cô ấy, hoàn toàn không cần lãng phí thời gian với y. Nhưng dù sao y cũng thấy vui, được tiếp xúc gần gũi với người mình thích luôn là cảm giác không tệ.

Nhưng mục tiêu chính của y giờ đây không còn là Đường Linh nữa, mà là trở thành một chiến binh thực thụ, thậm chí là một vị Tướng quân!

Lý Phong vừa quay lại, lập tức bị Mã Tạp lôi tuột đi. Những người khác cũng nhìn chằm chằm vào hai người. Đây là tin bát quái cực hot, trí tò mò của nhân loại vốn dĩ vô cùng đáng sợ.

Mã Tạp nuôi mộng làm phóng viên giải trí, chuyện khác có thể bỏ qua nhưng chuyện này không cho hắn biết thì hắn uất ức chết mất. Lý Phong đang định khai thật, nhưng Mã Tạp lại cảnh giác nhìn quanh.

— Đừng nói vội, đợi tan học rồi từ từ kể. Đây gọi là tin độc quyền!

Mã Tạp như vớ được bảo bối, hưng phấn không để đâu cho hết.

— Được thôi, nhưng cậu phải hoàn thành kế hoạch huấn luyện hôm nay, nếu không thì miễn bàn.

— Biết rồi, biết rồi, đàn ông con trai mà lải nhải mãi!

Mã Tạp tuy không tình nguyện nhưng cũng biết Lý Phong muốn tốt cho mình. Chỉ có anh em ruột thịt mới lo chuyện bao đồng thế này.

Nhìn đám nam thanh nữ tú đang khát khao hóng chuyện, Mã Tạp thấy sướng rơn người. Cảm giác này quá tuyệt vời! Nhất định phải trở thành phóng viên giải trí nổi tiếng nhất USE, không, nổi tiếng nhất nhân loại!

Bài tập của Mã Tạp rất đơn giản, ít nhất đối với Lý Phong thì không thể gọi là huấn luyện. Máy trọng lực không còn, chỉ có thể tập theo cách thông thường. Lý Phong cũng coi như tận tình hết mức, chạy bộ cùng Mã Tạp, sau đó kể sơ qua chuyện ban ngày với Đường Linh. Vốn dĩ chẳng có gì to tát, nhưng Mã Tạp nghe xong mắt sáng như đèn pha. Theo kinh nghiệm của hắn thì chuyện này có vấn đề!

— Nhóc con, cậu có phúc rồi! Dùng trí thông minh và kinh nghiệm của tớ để phán đoán, Đại tiểu thư Đường gia có hứng thú với cậu đấy.

— Phải không? Tớ chẳng thấy mình có điểm gì thu hút cô ấy cả.

— Thế mới bảo cậu có phúc. Đến tớ còn chả thấy cậu có gì tốt đẹp, nhưng một khi phụ nữ đã tò mò về đàn ông thì tức là có cơ hội rồi. Đường Linh – người cái gì cũng không thiếu – lại đi đòi quà cậu. Món quà không phải trọng điểm, đó chỉ là cái cớ để tiếp cận cậu thôi. Cậu chắc chắn có điểm gì đó khiến cô ấy chú ý. Nếu tận dụng tốt, biết đâu lại rước được người đẹp về dinh. Đến lúc đó đừng quên kéo anh em một tay nhé.

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...