Cơ Động Phong Bạo (FULL 100đ/C)
-
Chapter 4: Cơ Động Phong Bạo 4
Chiến binh cơ động bắt nguồn từ sáng tạo của người Ivante. Nói trắng ra, đó là những cỗ máy chiến đấu do người điều khiển, chỉ khác là có hình người. Tận dụng thể chất và phản xạ siêu việt, người Ivante có thể điều khiển chúng cực kỳ linh hoạt. Dù quân số ít hơn hẳn nhân loại, người Ivante chính nhờ hỏa lực mạnh mẽ của chiến binh cơ động mà chặn đứng được các cuộc tấn công.
Hiện nay, chiến binh cơ động đã trở thành lực lượng chủ lực của cả USE và NUP. Loại binh chủng này thích nghi tốt với địa hình các hành tinh, thực sự rất tiện lợi. Nghe nói gần đây chiến binh cơ động dùng cho trạm vũ trụ cũng sắp nghiên cứu thành công. Tất nhiên, đó là bí mật tối cao của hai liên minh lớn và các tập đoàn vũ khí, người thường chỉ có thể đoán già đoán non.
Đến nay, chiến binh cơ động đã trải qua nhiều lần nâng cấp, ngay cả người bình thường cũng có thể lái, chỉ là các chỉ số dữ liệu sẽ kém hơn đôi chút.
— Người anh em, tốt nghiệp cấp ba thì không có tương lai đâu. Cậu muốn nhập ngũ tớ không cản, nhưng tốt nhất là thi vào trường quân đội đi. Nếu không cậu chỉ làm lính hậu cần, sờ vào máy móc cũng chẳng được đâu.
Mã Tạp ngán ngẩm nhìn thằng bạn thân. Tuy không khoái trò Vũ Chiến lắm nhưng hắn từng xem qua vài lần, Lý Phong chơi quả thực rất cừ. Chỉ có điều trong mắt hắn, chiến binh cơ động chẳng khác gì "bia thịt di động". Trông thì ngầu đấy, nhưng thực tế vừa cực khổ vừa chẳng có lợi lộc gì, giống hệt lính bộ binh thời xưa, thật sự không có tiền đồ.
Lý Phong nhún vai bất lực. Y đâu phải không muốn, ngặt nỗi thi cử không phải sở trường của y. Ở thời đại này, điểm chuẩn vào trường quân đội cao ngất ngưởng, còn ngũ đại học viện quân sự thì càng không dám mơ tới, đó là nơi tụ hội của những quái vật trong giới tinh anh.
Lấy ví dụ đơn giản, Lý Phong tốt nghiệp cấp ba đi lính, qua được vòng khám sức khỏe và sát hạch thì sẽ bắt đầu từ một binh nhì. Cố gắng cày cuốc vài năm may ra được lái chiến binh cơ động, nhưng cũng chỉ là hạ sĩ. Nếu may mắn lập chút chiến công, leo lên được thượng úy thì cũng phải ngoài bốn mươi tuổi. Trong khi đó, sinh viên tốt nghiệp từ ngũ đại học viện quân sự vừa vào quân đội đã là thiếu úy. Chưa bàn đến chức vụ, chỉ riêng quân hàm thôi đã đủ khiến người ta ghen tị chết được. Mà những sinh viên xuất sắc nhất mỗi khóa còn có thể trực tiếp vào bộ phận điều khiển chiến hạm tinh tế, đeo lon thiếu tá. Đó e là vị trí mà một lính cơ động bình thường phấn đấu cả đời cũng không với tới.
Nhưng đó là hiện thực. Chiến binh cơ động tương đương với bộ binh ngày trước, còn lái chiến hạm tinh tế, dù chỉ là nhân viên bình thường cũng đã là sĩ quan cao cấp.
Về chuyện này, Lý Phong suy nghĩ rất thoáng. Mỗi người đều có sở trường riêng, so với việc ngồi điều khiển chiến hạm, y thích trở thành một chiến binh cơ động đầy nam tính hơn.
Nhưng mà... trường quân đội lại là nỗi đau đáu trong lòng y. Y tự nhận chỉ số thông minh không thấp, chỉ là đề thi quá biến thái, còn y thì chẳng thể nào nuốt trôi mớ lý thuyết khô khan ấy.
— Ha ha, không vội, còn nửa năm nữa mà. Được hay không thì kệ, tớ cứ thử vận may xem sao. Còn cậu, tính sao đây?
— Hì hì, tớ không có hùng tâm tráng chí kiến công lập nghiệp như cậu. Tớ muốn làm phóng viên, tốt nhất là mảng tin tức giải trí bát quái, chuyên đi chụp lén gái xinh. Yên tâm, đợi tớ nổi tiếng, hễ có ảnh nóng của minh tinh nào tớ sẽ gửi tặng cậu một bộ miễn phí!
Hai thằng con trai khoác vai nhau cười dâm dê. Tuổi trẻ ngông cuồng, thích gì làm nấy. Lý Phong hiểu rõ tính cách thằng bạn, Mã Tạp cực thích đào bới gốc rễ vấn đề, lại có khiếu văn chương, không dấn thân vào giới truyền thông thì phí phạm quá. Dù sở thích khác nhau nhưng chẳng ảnh hưởng gì đến tình anh em mười mấy năm nay. Chỉ là mục tiêu của y là trường quân đội, còn Mã Tạp nhắm đến khối trường văn hóa xã hội.
Chia tay xong, có lẽ bị Mã Tạp khơi dậy hy vọng trong lòng, Lý Phong không vội về nhà. Xung quanh dòng xe đệm từ nườm nượp qua lại, trông ngầu thật đấy, tiếc là mua không nổi.
…
Đừng tưởng bước vào thời đại vũ trụ thì Trái Đất sẽ bị tàn phá đến mức không ra hình thù gì. Tuy trong thời chiến khó tránh khỏi hư hại, nhưng cả hai phe đều đồng lòng tránh xa những khu rừng. Rốt cuộc, đó là đất mẹ chung của nhân loại. Ngay cả những lúc chiến tranh ác liệt nhất, đôi bên vẫn kiềm chế không sử dụng vũ khí hạt nhân hay vũ khí phản vật chất. Sau chiến tranh, công tác phủ xanh thành phố cũng được thực hiện rất tốt.
Thành phố công nghệ cao ngập tràn sắc xanh trông thật dễ chịu. Ít nhất Lý Phong cảm thấy nơi này còn tốt hơn thế giới cũ trong phim ảnh, diện tích cây xanh lớn hơn nhiều. Mỗi khi gặp chuyện không thông, y đều thích bắt tàu điện nội thành ra ngoại ô hít thở không khí trong lành. Cảm giác đó vô cùng tuyệt vời.
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook