Cơ Động Phong Bạo (FULL 100đ/C)
Chapter 6: Cơ Động Phong Bạo 6

Sẵn sàng

Trong mơ tự sướng (YY) cũng là một loại hạnh phúc.

Cảm thấy toàn thân sảng khoái, Lý Phong tỉnh dậy. Vừa mở mắt đã thấy thằng bạn thân Mã Tạp. Thấy Lý Phong tỉnh, Mã Tạp lập tức chồm tới.

— Vãi chưởng, thằng nhóc cậu cuối cùng cũng tỉnh rồi! Tớ còn tưởng cậu thành người thực vật rồi chứ!

— Vớ vẩn, miệng quạ đen! Ông đây khỏe như vâm, chỉ ngủ một giấc thôi mà!

— Ngủ một giấc? Cậu có biết cậu ngủ li bì ba ngày ba đêm rồi không? Tưởng mình là gấu ngủ đông chắc!

Choáng! Lý Phong theo phản xạ sờ sờ mặt. Chỉ ngủ một giấc thôi mà, có cần khoa trương thế không? Đột nhiên y nhớ ra một vấn đề nghiêm trọng:

— Cậu chưa nói với ba mẹ tớ đấy chứ?

— Thừa lời, lúc cậu gọi điện tớ đã hiểu ý rồi, đâu dám nói. Nhưng nếu cậu không tỉnh thì tớ nói thật đấy. Tớ bảo với mẹ cậu là cậu đang tập huấn đặc biệt ở nhà tớ.

— Ha ha, đúng là anh em tốt!

Chuyện này xảy ra như cơm bữa. Nhà Mã Tạp rất giàu, quan trọng là có máy trọng lực. Lý Phong vì muốn rèn luyện phản xạ cơ thể nên thường xuyên sang đó tá túc, người nhà cũng quen rồi. Tất nhiên Mã Tạp chẳng hứng thú gì với việc tập tành, ban đầu hắn chỉ thấy trò phản trọng lực mất trọng lượng hay hay, chơi một thời gian chán ngay, thành ra cái máy đó biến thành đồ chuyên dụng của Lý Phong. Dĩ nhiên Lý Phong không tập môi trường mất trọng lượng, mà là siêu trọng lực.

— Bạn học này vui lòng tránh ra một chút, chúng tôi cần kiểm tra cho bệnh nhân.

Mã Tạp lập tức lách người sang một bên, vứt Lý Phong qua một xó, hai mắt sáng rực nhìn cô y tá. Số đo ba vòng chuẩn, cực phẩm, được đấy, được đấy.

— Chị y tá ơi, thằng bạn em có cái tật nhỏ là thích tiêm lắm. Nếu có cơ hội chị đừng tiếc tay, cứ đâm thật mạnh vào nhé.

Lý Phong nhắm mắt lại, suýt thì ngất vì tức. Cái tên này hễ thấy đàn bà con gái là chân như đeo chì, không nhấc nổi bước nào. Bất kể già trẻ lớn bé hắn đều có hứng thú, thảo nào lại nuôi chí làm phóng viên giải trí, đúng là tận dụng triệt để tài năng.

Đáng tiếc cô y tá nhỏ lại chẳng mảy may cảm kích:

— Mời anh ra ngoài chờ, bác sĩ sẽ tới ngay. Bạn học Lý Phong, cậu có cảm thấy chỗ nào không thoải mái không?

— Cảm ơn, tôi thấy rất ổn.

Lý Phong cười đáp. Đây là lời nói thật. Ngủ một giấc dài, chẳng những không thấy chóng mặt mà ngược lại tinh lực còn dồi dào, chỉ có điều bụng đói cồn cào.

— Chị y tá ơi, chị là thiên thần áo trắng mà, lát nữa nhớ kiểm tra thật kỹ nhé, đừng để lại di chứng gì. Cậu ấy vẫn còn là "trai tân", tương lai còn dài lắm đấy.

Mặt Lý Phong đen sì như đít nồi. Tên này vì muốn bắt chuyện mà thủ đoạn gì cũng dám dùng. May thay, cô y tá rất chuyên nghiệp, chẳng khách khí đẩy Mã Tạp đang lải nhải ra ngoài. Tiếp đó, các bác sĩ tiến hành kiểm tra tổng quát tỉ mỉ cho Lý Phong, kết quả nhanh chóng được đưa ra.

Vô cùng tốt! Còn khỏe hơn cả người bình thường. Chỉ có dạ dày co bóp hơi dữ dội, nhưng đó là do đói. Vậy nên bạn học Lý Phong được phép xuất viện.

Việc Lý Phong xuất viện khiến Mã Tạp có chút tiếc nuối. Nếu y nằm thêm vài bữa thì tốt biết mấy, hắn sẽ có thêm cơ hội tiếp cận mấy em y tá xinh tươi. Lý Phong tức đến mức muốn đạp cho hắn một trận, nhưng nể tình hắn khao ăn nên đành bỏ qua.

Thế nhưng rất nhanh, Mã Tạp đã hối hận về quyết định của mình. Nhìn từng đĩa thức ăn được bưng lên như nước chảy, bạn học Mã Tạp cuối cùng cũng thấm thía sự đáng sợ của cơn đói sau ba ngày ngủ li bì. Tiền tiêu vặt cả tuần của hắn đã chui tọt vào bụng ai kia. Biết thế này thì dẫn ra quán cơm bụi cho xong, chẳng lẽ đây là quả báo trong truyền thuyết vì tội hay làm màu?

Càn quét thêm nửa tiếng đồng hồ, Lý Phong cuối cùng cũng thỏa mãn. Nhìn mặt Mã Tạp đen như than, y nở nụ cười rạng rỡ như ánh mặt trời:

— Năng lượng tràn trề, giờ cần vận động chút thôi. Ba ngày không cử động, cảm giác cứ như xác ướp nằm suốt ba năm vậy.

Mã Tạp buồn bực nhìn cái thẻ tín dụng của mình:

— Xác ướp nhà ai mà ăn khiếp thế này. Thôi được rồi, nè, chìa khóa đây, cậu tự đi đi. Tớ phải đi tìm mấy em gái để xoa dịu tâm hồn tổn thương này.

— Ơ, ai bắt nạt cậu thế? — Lý Phong trưng ra vẻ mặt vô tội nhìn Mã Tạp đáng thương. Bạn học Mã Tạp xỉu ngay tại chỗ.

Cha mẹ Mã Tạp làm kinh doanh mậu dịch xuyên lục địa, có công ty riêng. Tuy không phải dạng độc quyền lũng đoạn nhưng cũng thuộc hàng có máu mặt. Họ thường xuyên vắng nhà, nên căn biệt thự sang trọng rộng lớn trở thành sào huyệt của hai đứa. Lý Phong đã quen thuộc nơi này như lòng bàn tay.

Máy kiểm soát trọng lực tuyệt đối là thiết bị cao cấp, không phải người giàu bình thường nào cũng mua nổi. Hồi đó Mã Tạp lấy cớ rèn luyện sức khỏe để nhập ngũ mà dụ dỗ cha mẹ mua, nhưng mục đích thực sự là muốn thử cảm giác... làm "chuyện ấy" trong môi trường mất trọng lượng. Chỉ tiếc là hiệu quả cực tệ.

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...