Cơ Động Phong Bạo (FULL 100đ/C)
-
Chapter 96: Cơ Động Phong Bạo 96
Khi Đao Phong Chiến Sĩ không online, nhân viên cũng không quá bận rộn. Bộ phận giám sát chỉ nhìn chằm chằm vào màn hình đề phòng sự cố, nhân viên chăm sóc khách hàng (CSKH) thì liên tục tiếp nhận đủ loại câu hỏi, khiếu nại và góp ý. Đột nhiên, một nữ nhân viên CSKH hét lên chói tai rồi bật dậy.
Soạt...
Mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía cô. Mắt ông chủ quản như muốn nổ đom đóm, mẹ kiếp, hắn đang suy nghĩ quà sinh nhật cho con trai, suýt chút nữa thì bị dọa cho rớt tim ra ngoài.
Nhưng rõ ràng nữ nhân viên CSKH kia còn kích động hơn cả hắn:
— Chủ... Chủ quản! Nhanh, nhanh lên! Là... Đao Phong Chiến Sĩ!
Ồ...
Nhân viên xung quanh ùa tới, trong nháy mắt vây kín chỗ ngồi của cô gái. Vị chủ quản béo ú lúc này linh hoạt như vận động viên vượt rào, nhảy phắt qua bàn lao tới.
Nhìn thấy tin nhắn phản hồi trên màn hình, hắn đập bàn một cái, đầu óc lập tức tỉnh táo lại:
— Nhanh! Xin phương thức liên lạc của cậu ta ngay... Khoan, không được! Với tính cách của cậu ta chắc chắn không thích điều đó. Bảo cậu ta đăng nhập vào Vũ Chiến, tôi sẽ nói chuyện trực tiếp trong đó.
— Rõ, thưa Chủ quản!
Nhân viên lập tức ai vào việc nấy. Đao Phong Chiến Sĩ bí ẩn lần đầu tiên chủ động liên hệ, đây tuyệt đối là sự kiện chấn động.
Rất nhanh Lý Phong nhận được tin nhắn trả lời. Đối phương là người thông minh, làm việc với người thông minh rất thoải mái. Đăng nhập Vũ Chiến, lần này Lý Phong chọn trạng thái ẩn thân.
— Xin hỏi có phải là Đao Phong Chiến Sĩ không? — Một nhân vật hệ thống bước tới.
— Phải.
— Xin chào, tôi là Chủ nhiệm bộ phận CSKH của Vũ Chiến, đại diện cho công ty toàn quyền đàm phán với cậu.
— Rất tốt. Vậy chúng ta vào thẳng vấn đề chính. Tôi có thể hẹn trước giờ thi đấu.
…
Gã béo cố nén sự kích động trong lòng. Ôi thần linh ơi, xin ca ngợi người! Chỉ cần chốt được cái "case" này, hắn chắc chắn thăng chức một ngàn phần trăm. Đầu óc hắn hơi ong ong vì phấn khích:
— Tuyệt quá! Tôi thay mặt đông đảo người chơi Vũ Chiến cảm ơn cậu. Theo thỏa thuận, chỉ cần cậu gửi tin nhắn thông báo cho bộ phận Chăm sóc khách hàng trước 3 tiếng và nhận được phản hồi, sau đó tiến hành thi đấu đúng giờ, chúng tôi sẽ chi trả 50.000 đồng Liên bang. Thỏa thuận này sẽ được ký lại mỗi tháng một lần, cậu thấy thế nào?
— Mười vạn!
Lý Phong lạnh lùng đáp. Y cứ hét giá bừa, đâu thể đối phương đưa ra bao nhiêu thì nhận bấy nhiêu.
Mười vạn? Tim gã béo thắt lại. Mức giá này... có chút rủi ro đấy. Nhưng cơ hội ngàn năm có một, nếu có thể báo trước 3 tiếng, trời ạ, tỷ lệ người xem ít nhất sẽ tăng gấp đôi... Mẹ kiếp, liều ăn nhiều, chết bỏ!
Lý Phong thì dửng dưng, còn gã chủ quản béo thì lo sốt vó. Đao Phong Chiến Sĩ quá bí ẩn, giọng điệu lại lạnh lùng như băng. Hắn sợ chỉ cần mình mặc cả một câu, đối phương sẽ biến mất tăm, lúc đó có đập đầu vào tường cũng không còn chỗ mà đập.
— Được, mười vạn! Hợp đồng liên quan chúng tôi sẽ gửi vào hòm thư của cậu trong vòng một ngày.
— Rất tốt, tạm biệt!
Chủ quản ngẩn ngơ nhìn biểu tượng BS001 biến mất. May mắn, quá may mắn! Nhìn tính khí lạnh lùng nói một là một của cậu ta, nếu vừa rồi hắn chỉ cần do dự một chút, tiền đồ của hắn coi như đi tong.
Thoát game, Lý Phong cũng có chút ngơ ngác... Một trận đấu được mười vạn đồng Liên bang, thế mà cũng được sao?
Tất nhiên y cũng hiểu, mọi chuyện tuyệt đối không đơn giản như vậy. Đối phương chắc chắn sẽ cài cắm chi tiết trong hợp đồng. Nhưng điều đó cũng chẳng sao, mỗi trận chiến của y đều là diễn tập thực chiến, dĩ nhiên sẽ không lơ là. Dù sao bản thân y cũng chẳng chịu thiệt thòi gì.
Sắp trở thành phú ông rồi, Lý Phong không khỏi có chút lâng lâng. Trước đây có nằm mơ y cũng không dám nghĩ tới. May mà trải qua sự tôi luyện của Kim Ma Quỷ, mức độ kích thích này cũng chẳng nhằm nhò gì. Khả năng chịu đựng tâm lý của bạn học Lý hiện tại tuyệt đối thuộc hàng top trong nhân loại.
Trước cửa công ty game Vũ Chiến WOE đỗ một dàn xe từ trường sang trọng. Rõ ràng họ đến rất vội vã, không khí căng thẳng thế này chắc chắn đã xảy ra chuyện lớn.
Chủ quản béo đứng đó, người hơi run rẩy. Chiếc bàn họp dài đã ngồi kín các lãnh đạo cấp cao và thành viên Hội đồng quản trị WOE. Lúc này, vẻ mặt ai nấy đều rạng rỡ như hoa.
— Ông Galbo, ông cống hiến cho công ty cũng được mười năm rồi nhỉ. — Tổng giám đốc điều hành cười híp mắt nói.
— Vâng, cống hiến cả đời cho công ty là vinh dự và mục tiêu của tôi! — Gã béo trả lời đầy chân thành và tha thiết.
Các thành viên dự họp đều mỉm cười gật đầu, ánh mắt tràn ngập sự tán thưởng và ghen tị. Một số quản lý cấp cao biết thừa, gã này gặp vận chó ngáp phải ruồi, sắp phất lên rồi.
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook