Con Trai Út Của Kiếm Thánh
Chapter 72: Mối Duyên Vương Vấn (4)

Audio Truyện 00:00 / 00:00

Chương 72: Mối Duyên Vương Vấn (4)

[Dịch giả: Aster]

[Hiệu đính: Bảo Bảo, Lili]

 

‘Chết tiệt, mình đã tiết lộ danh tính của mình cho tổng cộng hai người kể từ khi đặt chân tới Tikan rồi.’

Kiếm Ma Kashimir và Ngân Long Quikantel.

Kashimir hiện đã là đồng minh của họ, và rất có thể Quikantel cũng sẽ sớm gia nhập lực lượng. Jin tự hỏi liệu có ai trong số những tiên phong kỵ tạm thời đã từng tiết lộ danh tính của họ một cách công khai hay không, nhưng tại thời điểm này, cậu không quan tâm.

‘Ai quan tâm nếu mình phá vỡ vài quy tắc chứ? Dù sao thì mình cũng từng đi cửa sau trong việc đào tạo. Mình sẽ sống cuộc đời này theo cách mà mình thích.'

Mỗi lần Jin làm trái quy tắc của gia tộc mình, cậu lại cảm thấy một niềm sảng khoái từ hành vi trái phép ấy.

Sau đó, Jin chính thức giới thiệu bản thân với Quikantel.

[Hừm, thì ra cậu là tên Jin Runcandel đó. Từ khi cảm nhận được năng lượng của Temar là ta đã thấy nghi nghi rồi, nhưng được nghe từ miệng chính chủ thốt ra… cảm giác vẫn rất thú vị.]

“Tôi nghĩ bà là người thú vị hơn. Ngân Long của Thời Gian. Tôi đã từng nghe đồn rồi, nhưng tôi vẫn không thể tin vào mắt mình khi chứng kiến bà đảo ngược thời gian.”

[Không phải là điều ta muốn nghe từ đứa trẻ đã rạch cánh của mình. Hừm, ta đang nói cậu rất thú vị là vì Enya thường xuyên nói về cậu.]

"Khế chủ của Olta đã nói về tôi sao?"

[Phải. Cách đây không lâu, mọi cơ quan báo chí trên thế giới đều không ngừng bàn luận về chiến công năm sao của cậu. Enya cũng đã đọc chúng và không ngừng nói với ta rằng, mặc dù hai người đều mười tuổi nhưng con bé vẫn ngưỡng mộ cậu vì cậu rất giỏi.]

“Ha ha, tôi không có gì để ngưỡng mộ cả… Chỉ là hơi xấu hổ vì tôi thậm chí chưa từng gặp cô ấy trước đây. Chắc chắn cô ấy cũng có tiềm năng rất đáng kinh ngạc với tư cách là một khế chủ.”

[Phải, Quikantel. Tâng bốc Jin, chẳng giống cô gì cả. Cô sẽ chịu trách nhiệm cho cái tôi khổng lồ của nó nhé?]

Jin và Quikantel bỏ ngoài tai lời của Murakan và tiếp tục cuộc trò chuyện của họ:

[Nếu đứa trẻ đó gặp được cậu, con bé sẽ rất phấn khích đấy. Sao cậu không ghé thăm Đế quốc Vermont một chút trước khi lên đường tìm Vyuretta nhỉ?]

Quikantel nói sẽ tốn khoảng một tuần để triệu hồi được phong long.

Nếu gặp Vyuretta tới luôn để họ cho hắn một trận thì còn gì bằng, nhưng phong long là Hộ Mệnh Long của phó trưởng tộc nhà Zipfel. Vậy nên, đây không phải là người dễ gặp.

[Enya cũng sẽ cần có thời gian xử lý xong xuôi mọi việc, và ta sẽ rất biết ơn nếu cậu đích thân giải thích cho con bé lý do tại sao con bé phải rời khỏi đế quốc. Vì cậu là người đàn ông trong mộng của con bé, nên có lẽ con bé sẽ dễ chấp nhận hơn.]

Jin gật đầu.

Cái cớ thuyết phục Enya thực chất chỉ là phụ. Rốt cuộc, ở lại Đế quốc Vermont để gặp Vyuretta sẽ thuận tiện hơn nhiều.

Lý do là vì địa điểm hẹn này, nơi họ hiện đang đứng - chính là một hòn đảo hoang.

Tại đây, dẫu có một cuộc chiến lớn nổ ra thì chẳng có gì có thể ngăn cản nó được. Giống như khi Jin và Murakan đã chiến đấu với Quikantel mà không bị gián đoạn vậy.

“Vậy thì, bà Quikantel. Giữa đế quốc này thì nên nghỉ chân ở đâu nhỉ? Tôi tin rằng thủ đô này quá nhộn nhịp để đảm bảo cho sự riêng tư của chúng tôi.”

Đế quốc Vermont không hề nhỏ bé như Akin. Có lẽ có nhiều người nhận ra Jin trên đường phố. Những quý tộc cấp thấp và các Kị Sĩ Đoàn Vương Long đang cư trú ở đó. Có quá nhiều rủi ro.

[À, cậu có thể ở lại chỗ của ta. Bọn ta có nhiều phòng trống lắm.]

“Này, này! Chờ đã. Nhà của cô? Nhỏ cũng được, chỉ cần mua cho bọn tôi một nơi ở tách biệt là được. Ta sẽ gửi tiền lại cho cô sau. Rất lạ khi hai chúng ta ở chung một mái nhà, cô biết đấy, chúng ta đã chia tay rồi?”

[Đừng có giãy nảy lên nữa, Murakan. Ta chỉ đề xuất chuyện này vì muốn giúp anh với nhiệm vụ nhỏ của anh mà thôi.]

“Hả?! Giãy nảy? Thế còn cô thì sao?”

[Chuyện đã qua rồi thì đừng đào lại nữa. Và hãy đảm bảo công tư phân minh đi, được chứ?]

Mặc dù nghe đúng là khó hiểu thật, nhưng nói mãi cũng chẳng được gì. Murakan run người thất vọng trước khi thở dài một hơi.

* * *

Jin và Murakan miễn cưỡng phải núp dưới cánh của Quikantel để lẻn vào vì Murakan không thể biến hình một cách thiếu thận trọng trong đế quốc này.

Nhà của Quikantel nằm giữa một khu rừng ở ngoại ô thủ đô. Đó là ngôi nhà mà bà ấy đã tự xây sau khi trở thành Hộ Mệnh Long của Enya.

Được dựng lên từ những khúc gỗ, nó có một mặt tiền rất sạch sẽ và mát mẻ. Một mùi gỗ nhẹ nhàng, sảng khoái của gỗ bao quanh họ.

"Đợi một chút. Ta dọn dẹp một lát rồi ra ngay."

"Bà cứ từ từ thôi."

Rồng mà cũng ngại dẫn người yêu cũ đến một căn phòng bẩn thỉu cơ đấy? Quikantel đi vào trước, Jin khẽ nhún vai.

"Cảm thấy thế nào khi liên minh với tình cũ, Murakan?"

“Ha… Đừng có nhắc nữa. Trong lòng ta đang thấy hơi bất an đấy.”

Murakan không thể rời mắt khỏi căn nhà gỗ.

‘Chết tiệt… Cô ta đã dựng lại một căn nhà y hệt như cái của một nghìn năm trước. Ra đây là lý do tại sao cô ta cứ khăng khăng đưa mình đến đây.’

Tuy nhiên, mặc dù đang đối mặt với ngôi nhà của quá khứ, Murakan không cảm thấy tình yêu cháy bỏng của mình được nhen nhóm thêm một chút nào cả.

Sự bất an của ông ta bắt nguồn từ việc hồi tưởng lại quá khứ đầy hoài niệm của họ.

Một nghìn năm trước, tiệc tùng không ngừng nghỉ với Temar và Quikantel trong một căn nhà gỗ y hệt.

Một người chết đi không để lại gì. Còn người kia lại trở thành tình cũ. Khi nhớ về những ngày xưa êm đẹp, lòng ông ta cay đắng.

"Vào được rồi."

Vừa bước vào, Jin bất giác nhếch mép.

‘“Sạch” quá ha? Có vẻ Quikantel cũng có một khía cạnh vụng về đến không ngờ nhỉ.

Căn phòng trông như vừa được dọn dẹp một cách vội vã, nhưng trên sàn nhà vẫn lăn lóc những quần áo và chai lọ rỗng.

"Uống gì không?"

"Một ly nước lạnh là được, cảm ơn bà."

"Còn anh, Murakan?"

“Quăng cho ta vài chai rượu. Mẹ kiếp, đây chính là lý do tại sao ta không muốn tới đây đấy chút nào."

“Anh là người đến trước và phá vỡ sự yên tĩnh của ta. Và ta thực sự không có bất kỳ ý định nào khác, nên nếu anh thực sự không thích, thì biến đi."

"Sao cũng được."

Murakan lẩm bẩm vài lời phàn nàn rồi thả mình trên ghế sofa phòng khách.

Trước khi Quikantel kịp mang nước và rượu ra cho khách, thì Murakan đã nằm ngủ ươn người với tiếng ngáy to như xẻ gỗ.

“Cái gì… Murakan? Ngủ à? Anh ta cứ như vậy mà ngủ à?”

“…Có lẽ là do lúc nãy đánh nhau mệt quá. Rốt cuộc thì ông ta cũng đã bị cắn khắp người. Bản thân tôi cũng đã sử dụng rất nhiều Ảnh Năng, nên tôi mới bị kiệt sức thế này.”

"À… Là vậy sao. Ta không biết tại lúc trước trông cậu vẫn còn khỏe chán."

PÓC!

Quikantel bật nút chai rượu của Murakan và rót một ít vào ly.

"Jin Runcandel."

"Vâng?"

"Ta liên minh với cậu là vì ta từng là đồng minh của Temar cũng như vì sự an nguy của Enya, nhưng lý do chính vẫn là tên khốn đang ngủ đó."

"Vậy sao."

Jin không có gì để nói. Cậu chỉ có thể tưởng tượng ra tình cảm của bà ấy dành cho Murakan sâu đậm đến nhường nào.

Nhưng những lời sau đó hoàn toàn trái với tưởng tượng của cậu:

"Tên ngu đó thực sự không biết anh ta đã yếu đi bằng nào đâu."

Khi còn ở thời kỳ đỉnh cao, Murakan là kẻ mạnh nhất trong số những kẻ mạnh nhất. Ngay cả những con hỏa long được sinh ra để chiến đấu cũng phải tránh ông ta như tránh tà.

Trên thực tế, trong khi những con rồng khác có mối quan hệ phục tùng với các vị thần trên trướng, thì Murakan có mối quan hệ bình đẳng với Solderet, vậy nên ông ta mới là kẻ đặc biệt.

Thật không may, giờ đã không còn như vậy. Nhờ có Jin, nên Murakan đã hồi phục được một phần Ảnh Năng, nhưng ông ta vẫn yếu hơn ông ta của quá khứ rất rất nhiều.

“Hiện tại, Murakan không thể đấu lại Vyuretta đâu. Để không làm tổn thương lòng tự trọng của anh ta nên lúc nãy ta mới không nói. Nhưng đến khi họ gặp nhau, ta sẽ là người đứng ra chiến đấu.”

"Vyuretta mạnh đến vậy ư?"

“Đại loại vậy, nhưng mạnh hơn Murakan là vì anh ta đã yếu đi đáng kể. Cơn giận chết người lúc nãy của ta chỉ ngang tầm cơn giận của một đứa trẻ đối với Murakan của một nghìn năm trước mà thôi."

Quikantel nốc cạn cốc nước.

Bà ấy trông có vẻ bất mãn khi rót thêm một ly nữa.

“Nhân lúc này ta mới nói để cậu biết đấy. Chứ nếu nói thẳng với Murakan, thì chắc chắn anh ta sẽ dứt khoát từ chối hảo ý này.”

Jin bình tĩnh gật đầu.

‘Ban đầu bà ấy trông khá khùng điên, nhưng mình đã cảm thấy nhẹ nhõm ít nhiều khi được thấy khía cạnh này.’

Khòoooooo, khèeeeeee.

Tiếng ngáy của Murakan vang vọng cả căn phòng.

“Jin Runcandel. Cậu định làm gì sau khi xác nhận được có đúng là Vyuretta đã bắt cóc Latrie không? Nếu ta giúp cậu bắt giữ hoặc giết Vyuretta, thì gia tộc Zipfel cũng sẽ hành động đấy.”

“Chà, tôi là Runcandel… Tranh chấp với Zipfel là việc khá tự nhiên mà.”

“Ghê. Nhưng ta đoán là cậu vẫn chưa nghĩ thông nhỉ?"

“Không phải tôi chưa từng nghĩ về việc đó. Nhưng đúng là tôi chưa hoàn toàn lên kế hoạch cho bất cứ việc gì cả, nên bà không sai. Nhưng dù sao, điều đầu tiên cần làm vẫn là cứu lấy khế chủ của Az Mil.”

"Có vẻ như cậu rất thân với khế chủ của Az Mil nhỉ."

“Không hẳn. Chúng tôi chỉ mới gặp nhau hai ngày trước thôi.”

Quikantel trợn tròn mắt:

"Gì cơ?"

“Ý tôi là, tôi không thể chỉ đứng đó nhìn một đứa trẻ ngày càng yếu ớt và chết đi như vậy. Khế chủ của Az Mil là một đứa trẻ tên là Euria, và em ấy chỉ mới năm tuổi."

“Vậy, chỉ vì một đứa trẻ mới gặp hai ngày trước, mà cậu đang định đánh liều cả mạng sống để chiến đấu với Vyuretta sao? Và với tư cách là Tiên phong kỵ tạm thời, chọc tức cả Gia tộc Zipfel?"

"Cũng kiểu như vậy."

“Ha ha… thật sự, Temar đã trở lại rồi. Cử chỉ và ý định của cậu đều tương tự như sự nhiệt thành của ông ta. Rất thú vị."

"Tôi đã sớm nhận ra rồi, nhưng có vẻ bà từng rất thân với trưởng tộc đời đầu nhỉ."

"’Thân’ là chưa đủ. Temar là một người bạn mà ta có thể từ bỏ mọi thứ vì. Cùng với Murakan nữa, chúng ta đã có một quá khứ khá điên rồ.”

"Vậy tại sao Murakan lại chìm vào giấc ngủ ngàn năm sau khi thua trưởng tộc đầu tiên vậy?"

Một câu hỏi mà Jin luôn đau đáu. Cậu từng thử hỏi Murakan một vài lần, nhưng cậu chưa bao giờ nghe được câu trả lời thực sự.

“Sẽ tốt hơn nếu cậu được nghe trực tiếp từ Murakan. Đến lúc phù hợp tự anh ta khắc sẽ nói cho cậu biết."

Đó hẳn phải là một câu chuyện ý nghĩa lắm.

Jin đã hiểu được tình hình đôi chút và gật đầu. Không có lý do gì để nghe ngóng câu chuyện đó vào thời điểm này.

Không khí nghiễm nhiên bị bao trùm bởi sự im lặng. Không lâu sau, có thấy tiếng bước chân từ phía bên ngoài căn nhà.

Kẹt

Cửa trước mở ra, và một cô gái ngó vào.

"Cô Quikantel, cháu… về rồi? Những người này là ai thế ạ?"

Đó là Enya, cô ấy lập tức cúi đầu trước Jin. Cô ấy không biết cậu là ai, nhưng cô có linh cảm rằng cậu là một người cao quý.

“Ngồi đây đi, Enya. Đây là Jin Runcandel, còn tên vô lại đang ngủ đằng đó là một con rồng… Một người bạn cũ.”

“À, vâng. Ngài Jin Runcandel. Rất vui được gặ— Jin Runcandel?!”

Đôi mắt của Enya trợn tròn và chạy về phía Jin. Mặt cô đỏ bừng.

“Tôi… tôi là một người hâm mộ của ngài! Ngài Jin! Thật vinh dự khi được gặp ngài!”

Quikantel vỗ trán, còn Jin chỉ có thể nở một nụ cười ngượng nghịu.

“…Enya, hãy giữ gìn phẩm giá với tư cách là một khế chủ đi nào?”

“Ư… Cháu xin lỗi, cô Quikantel. Nhưng đó là Đại Nhân Jin. Ngài ấy có phải là Jin Runcandel thật không? Ôi trời đất ơi! Ôi Chúa ơi! Jin đang ở trước mắt tôi! Aaaaah! Sáng quá!”

Giấc mơ được gặp của Enya đã thành hiện thực.

***

Đọc webtoon tại: Con Trai Út Của Kiếm Thánh | Vlogtruyen.net 

 

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...