Cực Phẩm Vú Em
Quyển 2 - Chương 107: Họp phụ huynh

Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:

**

Sáu cây số, không hề nghi ngờ gì, Nguyệt Nhị đáng thương lại ‘nô tì’ trên lưng Cao Lôi Hoa lúc trở về. Chẳng qua, lần này còn có người làm bạn với Nguyệt Nhị - Vong Linh Đại trưởng lão với bộ mặt tái nhợt cũng phải nhờ có Tra Lý dìu đỡ chầm chậm quay về nhà.

Lẽ ra, với thực lực thánh cấp của Vong Linh Đại trưởng lão, sáu cây số không có thấm tháp gì cả! Chỉ cần một ma pháp nhỏ là có thể dễ dàng hoàn thành. Nhưng trong quá trình chạy, Cao Lôi Hoa lại bắt tất cả mọi người không được sử dụng đấu khí hoặc ma pháp, chỉ được dựa vào sức khỏe bản thân mình cố gắng hoàn thành.

Kết quả thì có thể đoán ra, pháp sư thánh cấp thì vẫn là pháp sư mà thôi! Thể lực của Vong Linh Đại trưởng lão cũng không khá hơn là bao so với pháp sư thông thường. Sau sáu cây số, sắc mặt Vong Linh Đại trưởng lão vốn tái nhợt thì hiện giờ chỉ có thể miêu tả là trắng bệch.

Sau khi về tới nhà, hai pháp sư đáng thương Nguyệt Nhị và Vong Linh Đại trưởng lão chỉ có thể ngồi trên ghế từ từ hít thở. Mới vừa vận động mạnh xong nên không thích hợp với việc ăn ngay cái gì đó được. Do đó hai pháp sư này đành trơ mắt nhìn Nguyệt Sư và Saga ăn ngấu ăn nghiến. Bởi vì sáu cây số đối với chiến sĩ thì chỉ có thể làm nóng người mà thôi, cho nên sau khi chạy về Nguyệt Sư và Saga vẫn ăn ngon lành như bình thường.

Đặc biệt là Nguyệt Sư, hai mắt của nó còn không ngừng liếc trộm thòm thèm sang bữa sáng của Nguyệt Nhị và Vong Linh Đại trưởng lão! Rất có thể nếu hai pháp sư kia mệt mỏi không ăn được, thì nó rất hứng thú giải quyết thay bọn họ.

- Được rồi, Tra Lý, Đại trưởng lão.

Cao Lôi Hoa ngẩng đầu nói với hai người:

- Hôm nay ta và mấy người nhà Tĩnh Tâm sẽ đi tới Học viện Ma Võ Thánh Peter họp phụ huynh. Hai người các ngươi định thế nào?

Tra Lý ngừng ăn nói:

- À, nếu là họp phụ huynh thì ta sẽ không đi. Ta muốn hiểu rõ xã hội loài người các người trước đã, cho nên hôm nay ta định đi dạo quanh Quang Minh đế đô này.

Vong Linh Đại trưởng lão trầm mặc giây lát rồi nói:

- Ta tạm thời sẽ không đi ra ngoài, ma pháp khí tức tại đế đô của Quang Minh đế quốc này khiến ta chán ghét. Ta sẽ tạm ở nhà vài ngày đã, chờ khi thích ứng được với hoàn cảnh nơi này thì nói sau.

Cao Lôi Hoa gật gật đầu:

- Được, vậy tạm thời Bảo Bảo vẫn do lão chăm sóc nhé. Theo tôi đoán, ít nhất cũng phải ba ngày sau Bảo Bảo mới có thể tỉnh lại được.

- Không thành vấn đề, chăm sóc tiểu công chúa vốn là chuyện của ta mà.

Vong Linh Đại trưởng lão gật đầu đáp.

Cao Lôi Hoa cũng an tâm, Vong Linh Đại trưởng lão dù gì cũng là thánh cấp. Có lão ở đây chắc là trong nhà sẽ không phát sinh chuyện gì cả. Còn Tra Lý, nếu như Cao Lôi Hoa đoán không sai, nếu Tra Lý là cái ‘người đó’, thì cái thế giới to lớn này thật sự không có chỗ nào Tra Lý không thể đi!

- Được rồi, giờ cũng không còn sớm nữa. Nguyệt Nhị, bữa sáng của con thì vừa đi vừa giải quyết nhé.

Cao Lôi Hoa ngoái về sau nói với Nguyệt Nhị đang đau khổ.

- Vâng.

Nguyệt Nhị uể oải đáp.

Cao Lôi Hoa cười ha hả, gói bữa sáng của Nguyệt Nhị lại. Cũng đành phải để cô bé vừa đi vừa ăn vậy.

- Được rồi, sắp tới giờ rồi, mọi người chuẩn bị xuất phát nhé.

Cao Lôi Hoa hô một tiếng.

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...