Cực Phẩm Vú Em
-
Quyển 2 - Chương 124: Máu nhuộm Quang Minh thần điện
Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:
**
Về đến nhà, Cao Lôi Hoa và mọi người đều cảm thấy thân thể mệt mỏi, sự uể oải này không chỉ đến từ thân thể, mà còn đến từ tinh thần! Cuộc họp phụ huynh buổi chiều đúng là màn tra tấn thể xác và tinh thần mỗi người.
Sau khi mở cánh cửa nhà Tĩnh Tâm, Cao Lôi Hoa liền thấy ngay Ngô Thiên đang cười khổ ngồi đợi mình.
- Tĩnh Tâm, nàng hãy dẫn bọn nhỏ vào trong nhà trước đi.
Cao Lôi Hoa mỉm cười nói:
- Ta và tiên sinh Ngô Thiên có chút chuyện cần bàn.
Tĩnh Tâm khẽ gật đầu, sau đó dẫn mấy đứa trẻ đi vào bên trong.
Nguyệt Nhị nghi hoặc liếc nhìn Cao Lôi Hoa nhưng cuối cùng cũng đi vào trong nhà mà không có hỏi gì.
- Được rồi, hãy nói quyết định của ngươi đi.
Chờ mấy người Tĩnh Tâm đi vào, nụ cười trên mặt Cao Lôi Hoa liền tắt lịm, lạnh lùng nói với Ngô Thiên.
- Năm! Ta chỉ có thể nói ra tên của năm người mà thôi.
Nhìn qua thì tinh thần của Ngô Thiên xem ra rất kém, thường ngày thì anh tuần tiêu sái mà giờ lại có vẻ rất chán chường.
- Được rồi, năm thì năm. Nhưng ngươi phải khẳng định là năm người này có ảnh hưởng lớn đến Quang Minh thần điện. Nếu ta phát hiện mà bị lừa gạt thì ta không ngại huyết tẩy cả Quang Minh thần điện đâu.
Cao Lôi Hoa nhấn mạnh.
- Ta hiểu.
Ngô Thiên cười khổ một tiếng, tay đưa ra một mảnh giấy:
- Đây là cái ta đã chuẩn bị suốt buổi chiều nay. Hy vọng ngươi có thể tuân thủ ước định của mình. Không được làm hại những người khác trong Quang Minh thần điện.
- Điều này trong lòng ta tự biết.
Cao Lôi Hoa mở tờ giấy của Ngô Thiên ra. Trên tờ giấy chính là thông tin về năm lão già, tư liệu này Ngô Thiên viết rất tỉ mỉ, kể cả nơi ở của năm người tại Quang Minh thần điện, Ngô Thiên cũng đều viết ra hết.
- Năm người này, chính là năm trưởng lão tham gia bàn bạc bắt con gái của tiên sinh.
Ngô Thiên khẽ thở dài nói.
- Tốt. Chỉ cần năm người này thật sự phù hợp với yêu cầu của ta. Đồng thời từ giờ về sau, chỉ cần Quang Minh thần điện không chọc tới ta. Ta sẽ cố gắng tha cho các ngươi một con đường.
Cao Lôi Hoa thu lấy tư liệu rồi nói:
- Đúng rồi, Quang Minh thánh nữ tìm ngươi suốt sáng dường như đang có việc cần đó. Ngươi nên quay về Quang Minh thần điện gặp cô ấy đi.
- Được. Ta biết rồi.
Ngô Thiên hít sâu một hơi, xoay người lờ đờ đi về phía Quang Minh thần điện.
Bước ra khỏi cửa nhà Tĩnh Tâm, Ngô Thiên thở dài một hơi. Quang Minh thần vĩ đại, ta đã làm cái gì thế này. Không ngờ mình lại giao tư liệu về các trưởng lão Quang Minh thần điện cho một người muốn giết bọn họ. Ngô Thiên cảm thấy trong lòng rối bời, hắn vừa hi vọng mấy lão già này chết đi, nhưng lại vừa thấy lương tâm cắn rứt vì những chuyện mình vừa làm.
“Ngô Thiên, ngươi quả nhiên là một người rất tâm kế”
Nhìn bóng dáng Ngô Thiên khuất dần, Cao Lôi Hoa khẽ thở dài, loại người như Ngô Thiên, vì ích lợi sẽ làm ra những chuyện điên cuồng. Có thể sau này, chưa biết chừng hắn sẽ làm ra chuyện còn điên cuồng hơn bây giờ. Ngô Thiên rất thông mình, mọi việc hắn đều có thể suy tính đến rất nhiều mặt. Nhưng cũng chính vì vậy, nên những người như hắn cũng rất dễ dàng bị ảnh hưởng bởi quyền lực, địa vị, ích lợi.
- Mặc xác đấy, đó là chuyện của Quang Minh thần điện, chỉ cần ngươi không chọc ta, ta cũng mặc kệ ngươi.
Cao Lôi Hoa nhún vai đi vào trong phòng.
Vừa mới bước vào, Cao Lôi Hoa liền phát hiện tất cả mọi người đều đang ngồi ngay ngăn quanh bàn ăn, hai mắt như lang sói nhìn Cao Lôi Hoa chằm chằm! Mà trên bàn ăn thì lại trống trơn!
- Cao Lôi Hoa huynh đệ, ta đói!
Tra Lý nói.
- Ba ba, con đói.
Nguyệt Nhị tiếp lời.
- Ba, chúng con cũng đói.
Saga và Nguyệt Sư đồng thanh phụ họa.
Cao Lôi Hoa giờ mới phát hiện mình đã quên làm bữa tối. Đương nhiên, muốn làm cũng không có thời gian mà làm, dù sao cũng vừa mới từ học viện trở về.
- Buổi tối thì làm tạm món gì ăn đi, giờ mà làm thì cũng không kịp nữa rồi.
Cao Lôi Hoa cười khổ, trong lòng thầm tính xem thời điểm nào phù hợp để truyền lại bản lĩnh nấu nướng. Nếu không sau này Cao Lôi Hoa vắng nhà, không biết chừng nhà này chết đói bởi vì không có đồ ăn mất?
Nửa đêm.
Cao Lôi Hoa âm thầm rời giường, sau khi nhẹ nhàng mặc quần áo, rồi lén lút đi xuống lầu. Bộ dạng hiện tại của mình khiến Cao Lôi Hoa cảm thấy có chút quen thuộc. Dường như trước đó không lâu, vì giải quyết chuyện của thân vương Peter Larsen kia, mà mình cũng từng lén rời giường vào lúc nửa đêm như thế này.
Khác biệt chính là đối tượng lần này đổi thành Quang Minh thần điện.
Cao Lôi Hoa khẽ mở cửa phòng, thậm thà thậm thụt xuống lầu mãi mới ra tới cửa chính.
- Hị hị! Cao Lôi Hoa huynh đệ vẫn khỏe đó chứ, sao tốc độ buổi tối của anh chậm thế.
Tiếng của Tra Lý đột nhiên vang lên bên tai Cao Lôi Hoa.
- Hả?
Cao Lôi Hoa kinh ngạc nhìn Tra Lý:
- Tra Lý, sao ngươi lại ở đây?
- A, ta đứng đây đợi anh.
Tra Lý khẽ cười nói:
- Yên tâm, trong nhà còn có Vong Linh Đại trưởng lão trông coi, sẽ không xảy ra vấn đề gì đâu. Đại trưởng lão cũng nói qua, buổi tối hắn sẽ đề cao cảnh giác mà.
- Tốt, cùng đi chơi đêm nào.
Cao Lôi Hoa cười khổ, dường như lần nào mình ra ngoài ám sát đều thất bại, bởi vì luôn có người phát hiện ra mục đích của mình.
- Ha ha, Cao Lôi Hoa huynh đệ yên tâm đi. Ta sẽ không làm cho ngươi thêm phiền phức đâu.
Tra Lý hắc hắc cười.
- Đi thôi. Quang Minh thần điện cũng không gần đâu.
Cao Lôi Hoa chép miệng cười trừ, bây giờ còn có thể làm thế nào khác ngoài dẫn Tra Lý theo thôi.
Về đến nhà, Cao Lôi Hoa và mọi người đều cảm thấy thân thể mệt mỏi, sự uể oải này không chỉ đến từ thân thể, mà còn đến từ tinh thần! Cuộc họp phụ huynh buổi chiều đúng là màn tra tấn thể xác và tinh thần mỗi người.
Sau khi mở cánh cửa nhà Tĩnh Tâm, Cao Lôi Hoa liền thấy ngay Ngô Thiên đang cười khổ ngồi đợi mình.
- Tĩnh Tâm, nàng hãy dẫn bọn nhỏ vào trong nhà trước đi.
Cao Lôi Hoa mỉm cười nói:
- Ta và tiên sinh Ngô Thiên có chút chuyện cần bàn.
Tĩnh Tâm khẽ gật đầu, sau đó dẫn mấy đứa trẻ đi vào bên trong.
Nguyệt Nhị nghi hoặc liếc nhìn Cao Lôi Hoa nhưng cuối cùng cũng đi vào trong nhà mà không có hỏi gì.
- Được rồi, hãy nói quyết định của ngươi đi.
Chờ mấy người Tĩnh Tâm đi vào, nụ cười trên mặt Cao Lôi Hoa liền tắt lịm, lạnh lùng nói với Ngô Thiên.
- Năm! Ta chỉ có thể nói ra tên của năm người mà thôi.
Nhìn qua thì tinh thần của Ngô Thiên xem ra rất kém, thường ngày thì anh tuần tiêu sái mà giờ lại có vẻ rất chán chường.
- Được rồi, năm thì năm. Nhưng ngươi phải khẳng định là năm người này có ảnh hưởng lớn đến Quang Minh thần điện. Nếu ta phát hiện mà bị lừa gạt thì ta không ngại huyết tẩy cả Quang Minh thần điện đâu.
Cao Lôi Hoa nhấn mạnh.
- Ta hiểu.
Ngô Thiên cười khổ một tiếng, tay đưa ra một mảnh giấy:
- Đây là cái ta đã chuẩn bị suốt buổi chiều nay. Hy vọng ngươi có thể tuân thủ ước định của mình. Không được làm hại những người khác trong Quang Minh thần điện.
- Điều này trong lòng ta tự biết.
Cao Lôi Hoa mở tờ giấy của Ngô Thiên ra. Trên tờ giấy chính là thông tin về năm lão già, tư liệu này Ngô Thiên viết rất tỉ mỉ, kể cả nơi ở của năm người tại Quang Minh thần điện, Ngô Thiên cũng đều viết ra hết.
- Năm người này, chính là năm trưởng lão tham gia bàn bạc bắt con gái của tiên sinh.
Ngô Thiên khẽ thở dài nói.
- Tốt. Chỉ cần năm người này thật sự phù hợp với yêu cầu của ta. Đồng thời từ giờ về sau, chỉ cần Quang Minh thần điện không chọc tới ta. Ta sẽ cố gắng tha cho các ngươi một con đường.
Cao Lôi Hoa thu lấy tư liệu rồi nói:
- Đúng rồi, Quang Minh thánh nữ tìm ngươi suốt sáng dường như đang có việc cần đó. Ngươi nên quay về Quang Minh thần điện gặp cô ấy đi.
- Được. Ta biết rồi.
Ngô Thiên hít sâu một hơi, xoay người lờ đờ đi về phía Quang Minh thần điện.
Bước ra khỏi cửa nhà Tĩnh Tâm, Ngô Thiên thở dài một hơi. Quang Minh thần vĩ đại, ta đã làm cái gì thế này. Không ngờ mình lại giao tư liệu về các trưởng lão Quang Minh thần điện cho một người muốn giết bọn họ. Ngô Thiên cảm thấy trong lòng rối bời, hắn vừa hi vọng mấy lão già này chết đi, nhưng lại vừa thấy lương tâm cắn rứt vì những chuyện mình vừa làm.
“Ngô Thiên, ngươi quả nhiên là một người rất tâm kế”
Nhìn bóng dáng Ngô Thiên khuất dần, Cao Lôi Hoa khẽ thở dài, loại người như Ngô Thiên, vì ích lợi sẽ làm ra những chuyện điên cuồng. Có thể sau này, chưa biết chừng hắn sẽ làm ra chuyện còn điên cuồng hơn bây giờ. Ngô Thiên rất thông mình, mọi việc hắn đều có thể suy tính đến rất nhiều mặt. Nhưng cũng chính vì vậy, nên những người như hắn cũng rất dễ dàng bị ảnh hưởng bởi quyền lực, địa vị, ích lợi.
- Mặc xác đấy, đó là chuyện của Quang Minh thần điện, chỉ cần ngươi không chọc ta, ta cũng mặc kệ ngươi.
Cao Lôi Hoa nhún vai đi vào trong phòng.
Vừa mới bước vào, Cao Lôi Hoa liền phát hiện tất cả mọi người đều đang ngồi ngay ngăn quanh bàn ăn, hai mắt như lang sói nhìn Cao Lôi Hoa chằm chằm! Mà trên bàn ăn thì lại trống trơn!
- Cao Lôi Hoa huynh đệ, ta đói!
Tra Lý nói.
- Ba ba, con đói.
Nguyệt Nhị tiếp lời.
- Ba, chúng con cũng đói.
Saga và Nguyệt Sư đồng thanh phụ họa.
Cao Lôi Hoa giờ mới phát hiện mình đã quên làm bữa tối. Đương nhiên, muốn làm cũng không có thời gian mà làm, dù sao cũng vừa mới từ học viện trở về.
- Buổi tối thì làm tạm món gì ăn đi, giờ mà làm thì cũng không kịp nữa rồi.
Cao Lôi Hoa cười khổ, trong lòng thầm tính xem thời điểm nào phù hợp để truyền lại bản lĩnh nấu nướng. Nếu không sau này Cao Lôi Hoa vắng nhà, không biết chừng nhà này chết đói bởi vì không có đồ ăn mất?
Nửa đêm.
Cao Lôi Hoa âm thầm rời giường, sau khi nhẹ nhàng mặc quần áo, rồi lén lút đi xuống lầu. Bộ dạng hiện tại của mình khiến Cao Lôi Hoa cảm thấy có chút quen thuộc. Dường như trước đó không lâu, vì giải quyết chuyện của thân vương Peter Larsen kia, mà mình cũng từng lén rời giường vào lúc nửa đêm như thế này.
Khác biệt chính là đối tượng lần này đổi thành Quang Minh thần điện.
Cao Lôi Hoa khẽ mở cửa phòng, thậm thà thậm thụt xuống lầu mãi mới ra tới cửa chính.
- Hị hị! Cao Lôi Hoa huynh đệ vẫn khỏe đó chứ, sao tốc độ buổi tối của anh chậm thế.
Tiếng của Tra Lý đột nhiên vang lên bên tai Cao Lôi Hoa.
- Hả?
Cao Lôi Hoa kinh ngạc nhìn Tra Lý:
- Tra Lý, sao ngươi lại ở đây?
- A, ta đứng đây đợi anh.
Tra Lý khẽ cười nói:
- Yên tâm, trong nhà còn có Vong Linh Đại trưởng lão trông coi, sẽ không xảy ra vấn đề gì đâu. Đại trưởng lão cũng nói qua, buổi tối hắn sẽ đề cao cảnh giác mà.
- Tốt, cùng đi chơi đêm nào.
Cao Lôi Hoa cười khổ, dường như lần nào mình ra ngoài ám sát đều thất bại, bởi vì luôn có người phát hiện ra mục đích của mình.
- Ha ha, Cao Lôi Hoa huynh đệ yên tâm đi. Ta sẽ không làm cho ngươi thêm phiền phức đâu.
Tra Lý hắc hắc cười.
- Đi thôi. Quang Minh thần điện cũng không gần đâu.
Cao Lôi Hoa chép miệng cười trừ, bây giờ còn có thể làm thế nào khác ngoài dẫn Tra Lý theo thôi.
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook