Cực Phẩm Vú Em
Quyển 2 - Chương 187: Tiếng gầm phẫn nộ của sư tử (P1)

Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:

*****

Tại một nơi khác.

Nguyệt Sư và tiểu hồ nữ cầm tấm bản đồ nhìn con đường trước mặt đầy bối rối.

Tiểu hồ nữ tuy rằng bị bắt từ trong tộc Thú nhân ra, nhưng đó là do nàng đang& chơi đùa không cẩn thận bị người ta đánh ngất, sau đó bị mang đi, cho nên nàng cũng chăng nhớ rõ con đường đi tới tộc Thú nhân.

- Hồ Mị Nhi, hình như chúng ta lại đi lạc đường rồi?

Nguyệt Sư lau mồ hôi nói. Hiện tại mặt trời đã lên cao. Nguyệt Sư và Hồ Mị Nhi đã lang thang ở chỗ này lâu rồi.

- Thực xin lỗi. Nguyệt Sư, em không nhớ đường.

Lúc này Hồ Mị Nhi đang trong hình dạng một cô bé yếu đuối, nàng cũng không nhớ được nhiều chuyện.

- Không sao, chuyện này không thể trách em.

Nguyệt Sư an ủi. Hôm qua chính mình nghe được chuyện mấy nước nhân loại liên hợp lại đê đối phó với tộc Thú nhân.

Vì vậy. Trời vừa tối liền lôi kéo Hồ Mị Nhi trốn về tộc Thú nhân. vốn hắn tưởng rằng Hồ Mị Nhi biết đường.

Hắn vẫn biết hiện tại mình có đến tộc Thú nhân thì cũng không biết có giúp đỡ được gì không? Nhưng bản năng của Thái Thản sư tộc đã khắc trong sâu thăm linh hồn của Nguyệt Sư nhắc nhở nó phải cố gắng vì sự sinh tồn của Thú tộc. Thủ hộ Thú tộc. là mục tiếu theo đuổi cả đởi của Nguyệt Sư.

- Ưa? Phía trước có người. Hình như là một thương đội!

Nguyệt Sư nhìn thấy cách đó không xa thấp thoáng có một thương đội liền hưng phấn kếu:

- Hồ Mị Nhi, đi, chúng ta nhanh qua đó hỏi thăm đường.

- Được. được rồi.

.

Hồ Mị Nhi ở sau lưng Nguyệt Sư khẽ đáp, kỳ thật trong lòng của mình, Hồ Mị Nhi vẫn có ác cảm với thương đội loài người. Trong thâm tâm nàng vẫn nhớ rõ cảnh một đám người thương đội xông vào lãnh thổ tộc Thú nhân rồi bắt cóc nàng đem bán đi.

Chỉ có điều Hô Mị Nhi cũng không nói cho Nguyệt Sư, mà cảm chặt tay hắn.

Từ nhỏ đến lớn, Nguyệt Sư đếu ở trong đế đô Quang Minh. tuy rằng nó còn trẻ

- nhưng thi thoảng cũng bộc lộ vẻ thành thục vượt trội so với người thường nhưng

dù sao thì nó cũng chỉ là một đứa nhỏ. Sau hơn mười năm sinh sống trong Quang Minh đế đô. mối quan hệ của nó với con người đã không còn phòng bị gì cả.

Mang theo Hô MỊ Nhi. Nguyệt Sư chạy lại gần thương đội đằng xa kia.

- Người nào! Dừng lại!

Còn cách thương; đội trăm thước, cung thủ của thương đội đã lên dây cung nhắm vào Nguyệt Sư hét lớn.

- Xin lỗi. chúng tôi chỉ là người qua đường. Có điều không cẩn thận nên lạc đường, vì vậy muốn tới đây hỏi thăm đường.

Nguyệt Sư tiến tới nói với tay cung thủ đó.

- Dững lại. Không được tiến tới. Nếu không đừng trách ta không khách khí. Lăn lộn giang hồ nhiều năm, người cung thủ này rất cảnh giác với mấy vị lạc đường này

- Lạc Y Lạc, chuyện gi thế?

Lúc này. một gã mặc áo giáp kỵ sĩ cười ngựa đi trước thương đội quay sang chồ này hỏi cung thủ.

- Đoàn trường. Là một thằng nhóc, nó nói nó bị lạc đường.

-

Tên cung thủ lên tiếng. Trong khoảnh khắc quay đầu lại, hắn liếc nhìn thấy một cái đuôi hồ ly của tiểu hồ nừ đang nấp sau lưng Nguyệt Sư. Hồ nữ?! Con mắt cung thủ này nheo lại. Phải biết rằng địa vị của hồ nừ trong tộc Thú nhân rất cao. cho nên con người thường đặt giá một hồ nữ rất cao. nhất là một xử nữ thì giá trên trời. kha khá. Trong mắt bọn lính đánh thuê, hồ nữ chính là một đống kim tệ biết chuyển động.

Chẳng qua, hắn cũng nghĩ lại. Hắn chỉ là một nhân vật nhỏ nhoi trong đoàn lính đánh thuê, lại nhìn trang phục không phú cũng quý của Nguyệt Sư. Chính vì điểm quan trọng này. nên hắn cũng không dám lộn xộn.

Vị đoàn trưởng kia đến trước mặt Nguyệt Sư, cau mày nói:

- Ê nhóc, có chuyện gì?

- Xin hỏi, đi bộ lạc Thú nhân thì đi đường nào ạ? Nguyệt Sư hỏi.

- Nhóc. Tộc Thú nhân giờ không còn yên ổn nữa. ngươi đến đó làm gì?

Trong mắt vi đoàn trường xuất hiên một vẻ hiên hòa hiếm thấy.

- Không có gì, chỉ là muốn đi một chuyện mà thôi. Chú có thể nói cho cháu biết đường đi không ạ?

Vị đoàn trường càu mày suy nghĩ một chóc:

- Như vậy đi, không bằng nhóc đi theo bọn chú. Bọn chú đang hộ tống một thương đội tới tộc Thú nhân.

- Vậy làm phiền chú nhiều.

Nguyệt Sư sật đầu, kéo chặt Hồ Mị Nhi sau lưng:

- về tiền nong, chúng cháu sê trả theo giá thuê nhé.

- Được rồi, nhóc, cố theo kịp nhé đừng để tụt lại sau đó. Vị đoàn trường cười cười:

- Nhóc à, bộ râu của chú mày rất cá tính. Ta thích.

° Nguyệt Sư nói.

- Hi hì.

Nguyệt Sư cười ha hả, dẫn Hô Mị Nhi đi theo vị đoàn trưởng!

Lúc Nguyệt Sư ra tới đằng trước, đột nhiên vị đoàn trường thở dài nói với Nguyệt Sư:

- Nhóc à, cái người đi sau nhóc là hồ nữ hả.

-Dạ

Nguyệt Sư khẽ trả lởi, đồng thời nắm chặt tay của Hồ Mị Nhi, lúc này Nguyệt Sư mới nhớ tới cảnh Hồ Mị Nhi bị đem đi đấu giá.

- Đừng căng thẳng thế nhóc. Đoàn trường cười ha hả:

- Nhắc nhóc một chút, kêu cô bé hồ nữ đó dấu đuôi đi, nếu không sê gặp những phiền phức không cần thiết đấy. Còn nữa, sau này gặp người lạ thì phải cẩn thận, không phải ai cũng dề gần đâu. ôi chao. quên đi. ta nói nhiều với một đứa nhóc như ngươi làm gì chứ. Vị đoàn trường vỗ vỗ đầu mình nói:

- Tóm lại. cứ bảo con bé đó giấu đuôi là được rồi.

- Cảm ơn!

Ánh mắt Nguyệt Sư lộ vẻ cảm kích, hắn biết vừa rồi mình cũng thật liều. Không ĩ ngờ lại quên mất thân phận của Hồ Mi Nhi.

Nghĩ vậy. Nguyệt Sư vội vàng đem cho Hồ Mị Nhi một cái áo choàng che cái đuôi của nàng lại.

Hồ Mị Nhi mĩm cười xinh đẹp với Nguyệt Sư. Không có biện pháp, hồ nữ trời sinh đã rắt mị hoặc, cho dù một nụ cười bình thường thì cũng tràn đầy hấp dẫn.

Chỉ có điều Nguyệt Sư không nhìn thấy được ánh mắt gian tà của tên cung thủ đằng sau hắn và vị đoàn trường. Trong lòng hắn ngập tràn hình ảnh của hồ nữ, đem bán một ả hồ nữ lời ít nhất cũng vài vạn kim tệ! Nếu là xử nữ thì trên trời luôn. Mà vài vạn kim tệ đó cả đời hắn làm lính đánh thuê cũng không thể kiếm ra! Mà cơ hội này đã xuất hiện ngay trước mắt hắn. Chỉ cần hắn quyết định làm hay không thôi!

Cho dù muốn làm thì một mình hắn đương nhiên không ổn rồi. Xem ra phải tìm thêm vài người mới được.

Đoàn trường thì không làm rồi, tính tình của đoàn trường quá chính trực. Có điều. trong đoàn có lẽ có vài vị 'hảo huynh đệ' sê bỏ phiếu cho phi vụ này của hắn. Cho dù gia đình thằng nhóc kia có giàu có, nhưng chỉ cần hắn làm thật tốt. cùng lắm thì đem hồ nữ này sang nước khác bán, mình cũng sang đó sinh sống luôn!

Tên cung thủ càng nghĩ càng khoái, lập tức, hắn cảm thấy cuộc sống như thế mới là đẹp. Vì thế, hắn lén lút đi chầm chậm sau đội ngủ rồi tìm vài vị 'hảo huynh đệ. Dục vọng, làm con người ta đánh mất lý trí. Mà cái giá phải trả khi mất lý trí là tiếng gọi của tử thần!!

Bên trên. Lúc này Nguyệt Sư đang cùng Hồ Mị Nhi ngồi trên một con 'thú đà la'.

Tính tình của vị đoàn trường kia cũng thật tốt. lại còn cho Nguyệt Sư với hồ nữ một con 'thú đà la, đây là một loại ma thú chuyện dùng cho việc vận chuyển. Hai đứa an vị trên lưng con 'thú đà la' từ từ đi theo thương đội, hướng về vùng

đất tộc Thú nhân

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...