Cực Phẩm Vú Em
Quyển 2 - Chương 233: Tuý thần thảo, say chết ngươi luôn

Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:

*********.

Tại khu phố hoang mà ít người biết ở Quang Minh đế đô.

- Một tháng không gặp, em thay đổi nhiều quá Sophia.

Vẫn là chốn cũ, trên bờ cỏ bên cạnh dòng suối mát, Cao Lôi Hoa cùng với Tiểu Tam lặng lẽ ngồi cạnh nhau.

- Cao đại ca không gọi em là Tiểu Tam nữa sao?

Sophia liếc nhìn Cao Lôi Hoa.

- A.

Cao Lôi Hoa cười nhẹ:

- Chỉ là cái tên thôi mà. Mà nói gì thì nói, em vốn là Sophia mà, phải không?

- Vâng. Hì hì.

Sophia gật đầu.

- Giờ em càng ngày càng thích hợp trở thành một nữ hoàng rồi.

Cao Lôi Hoa nhìn Sophia nói.

Sophia nghe hai chữ ‘nữ hoàng’ thì cả người liền run lên. Sau đó ngẩng đầu nói với Cao Lôi Hoa:

- Cao đại ca, em đã giết Tuyết Y Nhi.

Sophia thấp giọng nói:

- Là tự tay em giết, dùng một con dao băng. Tự tay em, đâm nàng… …

Cao Lôi Hoa nhíu mày. Sau đó ngồi yên lặng lắng nghe Sophia nói, không nói một lời. Nhìn bộ dáng hiện tại của nàng, chắc là đã chịu áp lực rất lớn, giờ cô bé cần một người để phát tiết. Cái nàng cần không phải là một người an ủi mà cần một người lắng nghe.

- Em cũng không biết làm sao lại xuống tay như thế.

Hai mắt vô thần, Sophia nói tiếp:

- Tóm lại là khi em tỉnh táo lại thì Tuyết Y Nhi đã chết trên tay em. Là nàng lúc ở đại băng nguyên bức em làm vậy, là nàng tự làm tự chịu sao?

Sophia nói rất nhiều, cứ như vậy, từng phút từng phút, Cao Lôi Hoa ngồi bên cạnh cô bé, nghe cô bé tâm sự đến lúc hoàng hôn… …

- Cảm ơn Cao đại ca.

Sophia ngửa người ra sau, nằm dài trên bờ cỏ.

- Không cần cảm ơn anh. Anh cũng không nói câu nào mà.

Cao Lôi Hoa cười nói.

- À, cảm ơn là vì anh đã lắng nghe em nói lâu vậy.

Sophia nói:

- Vốn nghĩ nhanh thôi, ai dè nói hết cả một buổi chiều.

- Ừ.

Cao Lôi Hoa cười nhẹ.

- Đúng rồi, Cao đại ca, cũng đến bữa rồi! Có thể đi uống một chút với em không? Xem như là ăn tối!

Đột nhiên Sophia ngẩng đầu, chống tay nhìn thẳng Cao Lôi Hoa.

- Uống rượu? Ha ha.

Cao Lôi Hoa cười nói:

- Nói thật là thân thể hiện tại của anh. Uống rượu cứ như uống nước.

- Ừm, cũng đúng thật.

Sophia gật đầu, tuy nhiên chỉ trong chốc lát cô cười thần bí:

- Cao đại ca, em có thứ này tốt lắm. Thứ này thế nào nhỉ! Có thể nói là có nó thì rượu không còn giống nước với anh nữa.

Sophia cười thần bí, sau đó cẩn thận lấy một túi cỏ xanh biếc từ trong người ra. Nếu không phải vì Cao Lôi Hoa thì cô cũng không muốn lấy thứ này ra.

- Đây là gì vậy?

Cao Lôi Hoa nhíu mày, thấy Sophia lấy một túi cỏ nhỏ ra, mùi rượu thơm nồng xộc thẳng lên mũi.

- Túy thần cỏ ở Sâm lâm nữ thần, trong truyền thuyết khi cho cỏ này vào rượu thì rượu đó được gọi là Túy thần tửu! Uống rượu này vào đến thần cũng phải say.

Sophia híp mắt lại nhìn Cao Lôi Hoa nói tiếp:

- Cũng là trong truyền thuyết, Nữ thần rừng khi nấu rượu cho các thần đã cho cỏ này vào rượu.

- Đến thần cũng say?

Cao Lôi Hoa cười ha hả:

- Hình như đã lâu lắm rồi anh chưa nếm thử cảm giác ‘say’ là gì.

- Đó, hôm nay sẽ cho Cao đại ca nếm thử hương vị của say rượu.

Sophia cười nói:

- Túy thần thảo, không say không tiếp…

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...