Cực Phẩm Vú Em
-
Quyển 2 - Chương 280: Ma sủng
Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:
*******.
- Đúng rồi. Ba nè, ba có thời gian rảnh không?
Đang ăn, đột nhiên Nguyệt Nhị ngẩng đầu hỏi.
- Hả? Con có chuyện gì sao?
Cao Lôi Hoa ngẩng đầu hỏi.
- Vâng, ba, nếu ba có thời gian rảnh có thể cùng con kiếm một con ma sủng cho con nha?
Nguyệt Nhị nhìn Cao Lôi Hoa lộ vẻ chờ mong, lời nói của nàng đều ngắt quãng thành hai chữ một. Bởi vì mấy hôm nay cô nàng cũng thấy Cao Lôi Hoa rất bận rộn, nên cũng rất lo Cao Lôi Hoa không có thời gian rảnh rỗi giúp nàng bắt ma sủng:
- Bọn con đã là học sinh năm tư của học viện ma pháp rồi, mà theo truyền thống của học viện thì bọn con đã có thể sở hữu một con ma sủng cho riêng mình rồi.
Không chỉ Học viện Ma Mõ Thánh Peter mà toàn bộ pháp sư đều có thói quen này. Khi thực lực của một pháp sư đạt đến trình độ nào đó thì họ sẽ cân nhắc việc chọn một con ma thú làm sủng vật của mình. Dù sao, năng lực cận chiến của các ma pháp sư cũng có tiếng kém cỏi. Cho nên một con ma thú làm ma sủng rất là quan trọng đối với ma pháp sư.
- À, tất nhiên, tất nhiên là ba có thời gian rồi.
Cao Lôi Hoa nở nụ cười, chuyện gì chứ chuyện này dứt khoát hắn phải làm! Mấy hôm nay cũng không có gì cho lắm, thôi thì bồi tiếp người nhà:
- Mai, ngày mai đi. Mai ba con mình sẽ kiếm một con ma thú thật ‘xịn’ ha.
Kỳ thật vừa nói đến ma sủng thì ý nghĩ ban đầu của Cao Lôi Hoa là cự long. Tuy nhiên nghĩ đến Nguyệt Nhị là một cô gái thì kinh quá. Bỏ qua cự long thì trong đầu Cao Lôi Hoa tràn ngập hình ảnh mấy con siêu cấp ma thú, dù sao đến cấp bậc này của Cao Lôi Hoa thì bắt đại một con siêu cấp ma thú chỉ là chuyện trở tay. Chỉ có điều mặc dù siêu cấp ma thú ở thế giới này nhiều hơn một chút so với cường giả Thánh cấp của loài người nhưng muốn kiếm một con ưng ý thì cũng không dễ chút nào.
- Thật tốt quá, cảm ơn ba!
Nguyệt Nhị mừng rỡ kêu lên.
- Ha ha, ta là ba con mà, nói cảm ơn làm gì thế nha đầu ngốc.
Cao Lôi Hoa cười nói.
- Vậy ngày mai ba con mình sẽ đi phải không ba?
Nguyệt Nhị hưng phấn hỏi.
- Nếu tốt thì sáng mai đi.
Cao Lôi Hoa cười ha hả.
Ở cạnh, Tĩnh Tâm khẽ vẫy tay rồi chỉ chỉ vào mâm cơm ra hiệu cho hai ba con Cao Lôi Hoa và Nguyệt Nhị ăn cơm tối xong rồi tính tiếp.
- Biết rồi thưa mẹ!
Nguyệt Nhị lè lưỡi, sau đó vùi đầu vào bữa tối chiến đấu.
Cao Lôi Hoa cũng cười ha hả rồi vùi đầu ăn, nói gì thì nói, trên mâm cơm, Tĩnh Tâm là lớn nhất.
Cơm nước xong, Tĩnh Tâm khẽ ôm Rudolph và Kim Toa Nhi đang ngủ bên cạnh đi lên lầu cho bú sữa. Còn sự nghiệp rửa chén vinh quang thì dành cho đồng chí Cao Lôi Hoa của chúng ta.
Mộng Ti với Bảo Bảo đã cai sữa nên đi theo sau lưng Cao Lôi Hoa.
- Lại đây, lại đây nào. Bảo Bảo, Mộng Ti, hôm nay ba sẽ bày cho hai đứa biết thế nào là rửa chén nhá.
Cao Lôi Hoa mang hai đứa nhỏ đi vào phòng bếp.
- Đúng rồi. Ba nè, ba có thời gian rảnh không?
Đang ăn, đột nhiên Nguyệt Nhị ngẩng đầu hỏi.
- Hả? Con có chuyện gì sao?
Cao Lôi Hoa ngẩng đầu hỏi.
- Vâng, ba, nếu ba có thời gian rảnh có thể cùng con kiếm một con ma sủng cho con nha?
Nguyệt Nhị nhìn Cao Lôi Hoa lộ vẻ chờ mong, lời nói của nàng đều ngắt quãng thành hai chữ một. Bởi vì mấy hôm nay cô nàng cũng thấy Cao Lôi Hoa rất bận rộn, nên cũng rất lo Cao Lôi Hoa không có thời gian rảnh rỗi giúp nàng bắt ma sủng:
- Bọn con đã là học sinh năm tư của học viện ma pháp rồi, mà theo truyền thống của học viện thì bọn con đã có thể sở hữu một con ma sủng cho riêng mình rồi.
Không chỉ Học viện Ma Mõ Thánh Peter mà toàn bộ pháp sư đều có thói quen này. Khi thực lực của một pháp sư đạt đến trình độ nào đó thì họ sẽ cân nhắc việc chọn một con ma thú làm sủng vật của mình. Dù sao, năng lực cận chiến của các ma pháp sư cũng có tiếng kém cỏi. Cho nên một con ma thú làm ma sủng rất là quan trọng đối với ma pháp sư.
- À, tất nhiên, tất nhiên là ba có thời gian rồi.
Cao Lôi Hoa nở nụ cười, chuyện gì chứ chuyện này dứt khoát hắn phải làm! Mấy hôm nay cũng không có gì cho lắm, thôi thì bồi tiếp người nhà:
- Mai, ngày mai đi. Mai ba con mình sẽ kiếm một con ma thú thật ‘xịn’ ha.
Kỳ thật vừa nói đến ma sủng thì ý nghĩ ban đầu của Cao Lôi Hoa là cự long. Tuy nhiên nghĩ đến Nguyệt Nhị là một cô gái thì kinh quá. Bỏ qua cự long thì trong đầu Cao Lôi Hoa tràn ngập hình ảnh mấy con siêu cấp ma thú, dù sao đến cấp bậc này của Cao Lôi Hoa thì bắt đại một con siêu cấp ma thú chỉ là chuyện trở tay. Chỉ có điều mặc dù siêu cấp ma thú ở thế giới này nhiều hơn một chút so với cường giả Thánh cấp của loài người nhưng muốn kiếm một con ưng ý thì cũng không dễ chút nào.
- Thật tốt quá, cảm ơn ba!
Nguyệt Nhị mừng rỡ kêu lên.
- Ha ha, ta là ba con mà, nói cảm ơn làm gì thế nha đầu ngốc.
Cao Lôi Hoa cười nói.
- Vậy ngày mai ba con mình sẽ đi phải không ba?
Nguyệt Nhị hưng phấn hỏi.
- Nếu tốt thì sáng mai đi.
Cao Lôi Hoa cười ha hả.
Ở cạnh, Tĩnh Tâm khẽ vẫy tay rồi chỉ chỉ vào mâm cơm ra hiệu cho hai ba con Cao Lôi Hoa và Nguyệt Nhị ăn cơm tối xong rồi tính tiếp.
- Biết rồi thưa mẹ!
Nguyệt Nhị lè lưỡi, sau đó vùi đầu vào bữa tối chiến đấu.
Cao Lôi Hoa cũng cười ha hả rồi vùi đầu ăn, nói gì thì nói, trên mâm cơm, Tĩnh Tâm là lớn nhất.
Cơm nước xong, Tĩnh Tâm khẽ ôm Rudolph và Kim Toa Nhi đang ngủ bên cạnh đi lên lầu cho bú sữa. Còn sự nghiệp rửa chén vinh quang thì dành cho đồng chí Cao Lôi Hoa của chúng ta.
Mộng Ti với Bảo Bảo đã cai sữa nên đi theo sau lưng Cao Lôi Hoa.
- Lại đây, lại đây nào. Bảo Bảo, Mộng Ti, hôm nay ba sẽ bày cho hai đứa biết thế nào là rửa chén nhá.
Cao Lôi Hoa mang hai đứa nhỏ đi vào phòng bếp.
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook