Cực Phẩm Vú Em
Quyển 2 - Chương 338: Sách ma hóa lậu

Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:

********

Mà những hiệp đấu sau, Phong Thần cảm thấy cái tên Minh vương này giống như bị điên rồi, không muốn sống nữa, hắn cứ lao thẳng vào kiếm của mình. Đồng thời, lúc mình chém lên người hắn thì hắn cũng vung phá đao lên chém lại mình mấy phát.

- Điên. Thằng này là một tên điên!

Phong Thần thở hổn hển, nhìn Minh vương người đầy máu me trước mặt. Không tự chủ được, ánh mắt Phong Thần lộ ra vẻ sợ hãi. Người này, quá khùng điên!

- Điên. Sao?

Minh vương nghe thấy chữ ‘điên’ này thì hồng quang trong mắt hắn tán đi:

- Ách, nhàm chán rồi à.

- Có ý gì.

Phong Thần gắt gao nhìn chằm chằm vào Minh vương, lúc này trên người hắn cũng đầy máu tươi.

- Không có đùa cùng ngươi nữa!

Trong nháy mắt liền xuất hiện trước mặt Phong Thần. Sau đó phá đao trong tay chém từ trên chém xuống Phong Thần.

- Ta nói rồi, không nên xem thường ta!

Phong Thần nổi giận gầm lên một tiếng, hắn nhanh chóng giơ cự kiếm lên, chắn phá đao.

- Minh thần kỹ.

Minh vương cười lớn một tiếng, lộ ra hàm răng trắng tinh P/S:

- Minh thần kỹ-- Đao của ta, nhất đao hủy diệt vạn vật! Phá đao!

Minh vương hét lớn một tiếng.

Ngay sau đó, phá đao của Minh vương liền va chạm với cự kiếm đầy Phong thần lực của Phong Thần.

Tiếng va chạm và hoa lửa va lên.

Nhưng lần này, khác với lần va chạm trước! Không hề giống!

Trên lưỡi đao của Minh vương bỗng lóe lên hàn quang. ‘Minh thần kỹ, phá đao. Một đao hủy diệt vạn vật trong thiên hạ!’

Một âm thanh chói tai vang lên, là tiếng kim loại bị phá vỡ.

Phá đao của Minh vương giống như đang xắt đậu hủ, cắt thanh cự kiếm này ra!

Phong Thần tròn mắt, điều này sao có thể! Thanh cự kiếm của hắn vậy mà bị một thanh phá đao (phá đao có nghĩa là thanh đao bị hư nát) chém đứt! Đồng thời, lúc cự kiếm bị chém đứt, theo bản năng Phong Thần lui ra sau một bước nhỏ......

- Chậc chậc!

Minh vương nhe răng cười âm hiểm. Mắt hắn lóe lên những tia huyết sắc nhọn hoắt.

- Để cho ta hưởng thụ cảm giác sung sướng khi chém người nào.

Giọng nói chói tai như loa nói vang lên bên tai Phong Thần.

Vừa chém đứt cự kiếm, phá đao đã nhanh chóng chém lên người Phong Thần.

Chỗ phá đao đi qua, một chùm hoa máu bay ra. Trên mũi đao nhỏ từng giọt máu tươi xuống.

Chém đứt cự kiếm, lần này lại chém cho Phong Thần một vết thương sâu nhìn thấy xương lồng ngực Phong Thần!

Nếu không phải Phong Thần thấy cự kiếm mình bị đứt, theo bản năng lùi ra sau thì cái mạng nhỏ này của hắn cũng đi theo thanh cự kiếm rồi. Nhưng, tình hình hiện tại cũng đã muốn lấy cái mạng của hắn!

- Không thể tha thứ! A A A! Đi tìm chết đi, con quái vật dã man!

Phong Thần mở miệng ra, một đạo quang trụ màu xanh từ trong miệng hắn bắn tới Minh vương. Đây là tuyệt chiêu ám sát của Phong Thần, một chiêu này đã giúp Phong Thần thắng rất nhiều trận chiến cam go xưa kia! Những đối thủ đó đều bị một chiêu đầy ti bỉ này của Phong Thần giết chết!

- Khà khà! Cái cột ánh sáng này có cái gì lợi hại vậy! Chẳng lẽ có thể ngăn cản ta sao?!

Minh vương cười lớn một tiếng, phá đao nghênh đón quang trụ đang phóng tới!

- Ha ha ha ha! Phong Thần chi nộ rống. Cũng không phải một thanh phá đao này của ngươi tiếp được!

Phong Thần nhìn thấy Minh vương muốn dùng đao chắn chiêu liền cười phá lên.

- Phải không?! Trảm!!

Minh vương nhe răng cười, phá đao trong tay chém ra như bổ củi, bổ thẳng quang trụ!

- Xoạt!

Phá đao đã chẻ quang trụ ra làm hai phần đều nhau.

Hơn nữa, phá vỡ quang trụ xong, Minh vương cũng không dừng lại! Mà tiếp tục xông tới phía Phong Thần......

- Nhất trảm!

Trong lúc Phong Thần còn đang ngơ ngác, chưa kịp hiểu gì, phá đao đã chém lên người Phong Thần! Máu tươi bay tung tóe......

- Woo, còn chưa có chết à?

Minh vương có chút kinh ngạc nhìn Phong Thần cách hắn không xa. Người này thần kinh phản ứng cũng nhanh nhạy thật. Minh vương có chút kinh ngạc nhìn chằm chằm Phong Thần, vừa rồi lúc Minh vương chém một đao tất sát này thì người trước mắt này không ngờ lại lùi ra sau một bước theo bản năng. Làm cho một đao tất sát của Minh vương không được như ý muốn.

- Cáp, cáp. Hà.

Phong Thần đứng xa, thở hổn hển.

Máu tươi từ trên trán chảy xuống, một đao khủng bố vừa rồi thiếu chút nữa chẻ đôi người hắn thành hai nửa. Nhưng trời còn phù hộ, hiện tại, hắn còn sống.

- Hà~ hà~ hà~.

Tiếng thở hổn hển của Phong Thần như tiếng muốn nuốt không khí. Ánh mắt hắn mang theo hung quang nhìn Minh vương. Đồng thời còn liếc phá đao.

- Ngươi, còn đứng được à.

Minh vương khinh miệt nhìn Phong Thần. Trong tay Phong Thần là hai đoạn cự kiếm bị cắt đứt. Máu tươi không ngừng trào ra từ ngực và trán của Phong Thần. Khuôn mặt của Phong Thần đầy máu.

- Vẫn còn đứng được bởi vì...

Minh vương lạnh lùng nói:

- Vì chưa có chết, đúng không?

- Ta sao có thể chết được!

Phong Thần căm tức Minh vương nói:

- Tên chết tiệt, ngươi đáng giết muôn phần! Nói cho ngươi biết, người chết trước tuyệt đối là ngươi!

- Khua môi múa mép sao?

Minh vương cười rộ lên:

- Không cần phải đánh tiếp nữa chứ?

Phá đao lại giơ lên lần nữa, đại biểu cho pháp tắc của Minh vương— lực lượng pháp tắc ‘U Minh’ thoáng hiện trên phá đao!

Mau! Tốc độ của Minh vương quá nhanh. Nhanh đến nỗi ngay cả Cao Lôi Hoa ở bên cũng không nhìn thấy rõ thân ảnh Minh vương.

Hình như chỉ một phần nghìn giây, phá đao của Minh vương lại xuất hiện trên đỉnh đầu của Phong Thần. Một đao này, Phong Thần sẽ không có một cơ hội nào né tránh!

- Không, ta không thể tử. Ta không thể chết như vậy!

Đột nhiên, Phong Thần tựa hồ hạ ra một quyết định rất lớn. Lúc phá đao còn cách đỉnh đầu hắn tí xíu, hắn phát ra một tiếng rít gào rất lớn:

- Phẫn nộ rít gào đi, phong ma lực!

Năng lượng hắc ám cuồng bạo, năng lượng này, không phải thần lực hắc ám của chúng thần Hắc Ám! Đây là một cỗ lực lượng tà ác! Đại biểu cho lực lượng hủy diệt mọi lực lượng khác!

- Ma, lực?!

Nhìn lực lượng hắc ám như mây mù bao phủ, trong mắt Minh vương lộ ra một tia kinh ngạc.

Loại tình huống này hắn đã từng thấy qua. Đó là lúc Cao Lôi Hoa đột nhiên biến thân thành con quái vật đen xì đầy vảy kia, Hiện tại Phong Thần cũng biểu hiện ra cỗ lực lượng như vậy nhưng xem ra còn kém hơn Cao Lôi Hoa không biết bao nhiêu lần!

Lúc này, đứng ở một bên, Cao Lôi Hoa cũng kinh ngạc nhìn Phong Thần trên không. Hiện tại cỗ lực lượng hắc ám trên người Phong Thần áo trắng này đúng là lực lượng khi ma hóa. Nhưng gã Phong Thần này còn chưa có chết đi, sao lại biến thành ma được? Phải biết rằng ma là ma, là thần sau khi chết biến thành, trong lòng không cam, sau đó trở thành ma. Việc này Cao Lôi Hoa từ trong miệng Vong Linh nữ thần biết được.

Đương nhiên, cũng có chút thần sa đọa, tự nguyện biến thành ma cũng có. Nhưng vô luận như thế nào, điều kiện tiên quyết thành ma là—Thần đã chết!

Mà rõ ràng gã Phong Thần trước mắt này còn chưa có chết đi. Ngay cả dù không tinh thông ma pháp sinh mệnh, Cao Lôi Hoa có thể cảm giác ra sinh mệnh lực trên người hắn.

- AAA!

Phong Thần rống lên, những cơn lốc gió màu đen quanh người cũng tán đi.

Bạo phong tán đi, xuất hiện trước mặt Minh vương và Cao Lôi Hoa là một con quái vật có vẩy xung quanh. Giống y như lúc Cao Lôi Hoa biến thân.

Chẳng lẽ đầu năm nay, ngay cả ma hóa cũng có sách lậu? Cao Lôi Hoa thầm nghĩ trong lòng....

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...