Cửu Thiên Cực Kiếm
-
Chapter 102
Nghe phiên bản audio của truyện:
Chap 102. Trịnh Châu thì thế nào?
Thẩm Thống túm lấy nam nhân ném về phía Sang Chế Dung.
“Ọc!”
“Hự!”
Ầm.
Bang chủ Tứ Hải Thương Bang Sang Chế Dung và Sát Nhân Quỷ Chu Diệp Chấn đâm sầm vào nhau rồi lăn lộn dưới mặt đất.
“Phong huynh, tên khốn này chính là Chu Diệp Chấn. Tên Sang Chế Dung kia đã yêu cầu Thiên Sát Ma Nhãn Xích Độ Quang giết chết hắn nhưng ta đã cứu mạng hắn. Kẻ lên kế hoạch giết chết Phong huynh là hắn, nhưng người quyết định tất cả mọi chuyện là Sang Chế Dung. Lão ta gây ra trò này vì muốn chiếm đoạt bố mộc điếm của Trương Môn Hộ. Nhưng khi mọi chuyện bị lệch hướng, Sang Chết Dung đã đổ mọi tội lỗi cho Chu Diệp Chấn và định giết chết hắn ta.”
Phong Diễn Tiêu cạn lời nhìn Sang Chế Dung.
“Lời đó là thật sao?”
“Không…không phải vậy. Ngày hôm đó chính là Chu Diệp Chấn đã đưa ra đề xuất ủy thác giết người. Ta đã nói với hắn tự mình giải quyết đi, ta rõ ràng đã nói với hắn ta sẽ không can dự đến chuyện lần này.”
Thẩm Thống nực cười nói.
“Ha ha ha. Vậy là kẻ đã đưa cho Chu Diệp Chấn 700 lượng bạc phí ủy thác giết người đó không phải là ngươi đúng chứ? Hay ngươi muốn nói số tiền đó cũng không phải của ngươi.”
Đến lúc này Sang Chế Dung mới biến sắc, đập đầu xuống mặt đất.
“Xin…xin hãy tha mạng cho ta! Chỉ vì lòng tham trong chốc lát đã khiến ta mờ mắt…Tất cả đều là lỗi của ta.”
“Ô hô hô…”
Phong Diễn Tiêu phá lên cười.
Lão già ủy thác giết người lại nói câu “Tất cả đều là lỗi của ta” sao?
Thác Cao Minh không thể kìm nén cơn phẫn nộ được nữa liền lao đến Sang Chế Dung.
“Lão già ghê tởm! Đó là tội ác đến mức phải xé lão thành trăm mảnh chữ không phải chỉ đơn giản là lỗi lầm.”
Thác Cao Minh vừa nói vừa rút phác đao vung lên.
Phong Diễn Tiêu kinh ngạc vội vàng chạy đến và nắm lấy cánh tay phải Thác Cao Minh.
“Dừng lại! Phải nhẫn nhịn! Nếu bây giờ giết lão già này thì chỉ khiến đệ thêm phiền phức mà thôi. Lão già này khác với Trương Môn Hộ.”
“Vậy phải làm sao chứ?”
“Trước tiên cứ giao 2 tên này cho quan phủ.”
“Nhưng Trương Môn Hộ đã chết rồi. Nếu 2 tên này đến quan phủ, chúng sẽ khai ra mọi chuyện và chúng ta sẽ phải rời Khai Phong. Chúng ta cứ xử lý chúng sạch sẽ và chôn chúng đi là được mà.”
Ngay lúc đó Sang Chế Dung liên tục đập trán xuống đất và nói.
“Không đâu! Bọn ta tuyệt đối sẽ không mở miệng nhắc đến tên của hai vị. Ta sẽ khai rằng Trương Môn Hộ đã ủy thác giết người, và khi sự thật bị phơi bày thì hắn đã bỏ trốn. Quan phủ sẽ không thảo luận gì về chuyện của Trương Môn Hộ. Ta xin cam đoan!”
Sang Chế Dung tuyệt vọng van nài.
Bởi vì lão biết so với việc bị chặt đầu ở nơi này thì bị giải đến quan phủ còn tốt đẹp hơn rất nhiều.
Đến nằm mơ lão cũng không nghĩ sẽ tố cáo Phong Diễn Tiêu và Thác Cao Minh.
Bởi vì đúng như lời Thác Cao Minh nói, chỉ cần bọn họ rời khỏi Khai Phong là xong chuyện.
Với bản lĩnh của đám quan binh thì dù có chết đi sống lại bao nhiêu lần cũng chẳng thể bắt được họ về quy án. Hơn nữa nếu buộc tội họ cũng chỉ gây thêm nguy hiểm cho bản thân mà thôi.
Thác Cao Minh tức giận nhìn chằm chằm Sang Chế Dung và nói.
“Nếu như quan phủ tìm đến Phong huynh và ta, ta thề sẽ xé xác nhà ngươi.”
“Tuyệt…tuyệt đối không có chuyện đó. Ta có thể thề.”
Sang Chế Dung nhìn Thác Cao Minh với ánh mắt khẩn thiết.
Đó là sự thật. Bình thường lão đã đổ rất nhiều tiền cho quan phủ. Tiếp theo lão cũng định sẽ chi thêm thông qua Lý Hoa Thủ. Với số tiền đó, ít nhất lão cũng sẽ giữ được mạng. Chỉ cần còn sống sót thì việc được thả ra cũng không phải chuyện khó khăn.
Cuối cùng Thác Cao Minh cũng thu hồi lại phác đao.
“Chẹp, đây là chuyện của huynh nên đệ sẽ làm theo ý huynh.”
“Cám ơn đệ.
Đại hành thủ!”
“…Vâng.”
Lý Hoa Thủ cúi rạp người xuống.
“Nếu ngươi có tai thì ngươi cũng nghe thấy đã có chuyện gì rồi chứ?”
“….Vâng.”
“Bây giờ ngươi hãy lập tức giải họ đến quan phủ và phơi bày tội trạng của họ. Nếu ngươi làm hành động gì ngu ngốc, ngươi sẽ được thấy Thác đệ múa đao. Đã rõ chưa?”
“Vâng, vâng. Ta sẽ làm như lời ngài nói.”
Lý Hoa Thủ quan sát vẻ mặt Sang Chế Dung.
Sang Chế Dung gật đầu như nói lão hãy làm theo lời Phong Diễn Tiêu.
Một lúc sau, Lý Hoa Thủ đã gọi hộ vệ đến bắt giữ Sang Chế Dung và Chu Diệp Chấn rồi đưa đi.
“Phong huynh và Thác huynh đã rất khổ sở vì chuyện lần này, không phải 2 người phải được nhận tiền bồi thường sao?”
Trước lời Thẩm Thống, Phong Diễn Tiêu lắc đầu với vẻ mặt chán ghét.
“Ta không muốn. Không biết tại sao nhưng nếu làm như thế, ta cứ có cảm giác giống như đang sống nhờ vào tiền của lão ta vậy…”
“Chẹp, Sang Chế Dung tự nguyện đi đến quan phủ như vậy, có vẻ như lão ta sẽ bày ra trò gì đó đấy…”
Thẩm Thống dường như cảm thấy rất đáng tiếc khi mọi chuyện kết thúc thế này.
Ngay lúc đó, Thác Cao Minh cười khẩy nói.
“Thẩm Thống, lão quên mất bọn ta vốn là người thế nào rồi sao? Hôm nay có rất nhiều nhân chứng chứng kiến chuyện bọn ta tha mạng cho Sang Chế Dung và Chu Diệp Chấn. Nếu bọn chúng không phải trả giá cho tội ác của mình…thì bọn chúng sẽ phải chết mà quỷ không biết, thần cũng không hay. Phải vậy không đại ca?”
“Điều đó là đương nhiên.”
“ha ha ha. Hai người sống phiền phức quá vậy. Cứ giết quách chúng rồi quay trở về núi là được rồi.”
Uyên Xích Hà nghe Thẩm Thống nói vậy liền tặc lưỡi.
***
Tháng 12.
Khai Phong.
Bang chủ Sang Chế Dung và lãng nhân Chu Diệp Chấn của Tứ Hải Thương Bang đã bị tống ngục vì tội ủy thác giết người. Đại hành thủ Lý Hoa Thủ thay thế Sang Chế Dung điều hành Tứ Hải Thương Bang.
Khoảng 5 ngày sau khi Sang Chế Dung bị tống vào ngục, Phong Diễn Tiêu và Thác Cao Minh rời khỏi Dung Hi Lâu. Quan hệ giữa hai người với đại hành thủ Sang Chế Dung cũng không tốt đẹp gì nên không còn cách nào khác là phải rời khỏi Tứ Hải Thương Bang.
Sau khi rời khỏi Tứ Hải Thương Bang, 2 người nhanh chóng có được công việc ở Kim Tiền Thương Bang. Cuộc chiến quyền lợi giữa các thương bang rất khốc liệt nên các kiếm khách cũng không thiếu việc làm.
Uyên Xích Hà và Thẩm Thống lại tiếp tục trọ tại khách điếm và rong chơi khắp nơi như hồi ở Lạc Dương.
Không hiểu tại sao nhưng Thẩm Thống không yêu cầu tìm tứ hợp viện để ở nữa.
Giống như lão biết rằng Uyên Xích Hà sẽ không ở lại Khai Phong quá lâu vậy.
Đã 10 ngày trôi qua.
Trong lúc mọi người cùng uống rượu ở tửu lâu, Phong Diễn Tiêu nói.
“Uyên đệ, tên của tỉ tỉ của đệ có phải là Tuyết Châu không?”
“Vâng. Nhưng sao vậy huynh?”
“Hơ, hôm nay ta đã gặp những võ sĩ của Kim Tiền Thương Bang và họ đã nói thế này. Ở Hải Nguyên Thương Bang có người Uyên Thị của Ngọa Long Trang. Ta hỏi thử thì họ nói người đó tên Uyên Tuyết Châu.”
Uyên Xích Hà gắp đồ nhắm ăn với vẻ mặt lầm lì.
Thực ra Uyên Xích Hà không quan tâm người Uyên Thị đang ở đâu hay làm gì.
Thác Cao Minh giải thích đơn giản.
“Dạo này Kim Tiền Thương bang và Hải Nguyên Thương Bang đang tranh chấp nhau thương quyền ở Tấn An Dạ Thị (晉安夜市 chợ đêm Tấn An). Không biết chừng bọn ta sẽ phải đối đầu với Uyên Tuyết Châu đấy.”
“hầy, đúng là xui rủi mà.”
Uyên Xích Hà lắc lắc đầu.
Trong thế giới rộng lớn này, sao các nghĩa huynh đệ lại dính líu đến người Uyên Thị chứ?
Tuy nhiên nếu suy nghĩ theo khía cạnh khác thì đó chính là số mệnh của kiếm khách, Bởi nếu là lãng nhân trong cùng một khu vực thì không thể tránh khỏi việc một lúc nào đó sẽ chạm trán nhau.
“Ta có thể nói cho Uyên Tuyết Châu biết đệ là ai không?”
Phong Diễn Tiêu lén quan sát vẻ mặt Uyên Xích Hà.
Phong Diễn Tiêu không muốn đánh nhau với người Uyên Thị. Dù yêu hay hận thì đó cũng là máu mủ với Uyên Xích Hà.
Thác Cao Minh xen vào.
“Việc ở Ngũ Phong Sơn Trại, nếu chúng có lương tâm thì chúng đã không thể nói gì.”
Thác Cao Minh nghĩ rằng Uyên Tuyết Châu không thể tháo gỡ thù hận vì chuyện đó. So với những khổ nạn Uyên Xích Hà phải gánh chịu ở Ngọa Long Trang thì chuyện ở Ngũ Phong Sơn Trại chỉ là trò trẻ con.
Uyên Xích Hà hiểu tại sao Phong Diễn Tiêu và Thác Cao Minh lại nới những lời này.
Họ biết Uyên Xích Hà không muốn họ đánh nhau với Uyên Tuyết Châu.
“Các huynh cứ làm sao cảm thấy thoải mái là được. Dù sao thì tin đồn cũng sẽ sớm lan truyền khắp nơi thôi.”
Uyên Xích Hà không có ý định giấu diếm.
Đã đến lúc Uyên Xích Hà được mọi người biết đến với sự việc đánh nhau với Đại Lực Quỷ ở Nam Dương Thương Bang và tin đồn ở Tứ Hải Thương Bang. Bây giờ không có lý do gì phải trốn tránh và Uyên Xích Hà cũng không muốn làm điều đó.
Thẩm Thống ở một bên theo dõi cuộc trò chuyện giữa các nghĩa huynh đệ rồi thận trọng hỏi.
“Nhưng mà công tử có dự định sẽ nghỉ đông ở đâu chưa?”
Thay vì trả lời, Uyên Xích Hà lại nhìn ra bên ngoài cửa sổ.
Thoạt nghe thì đó là một câu hỏi bình thường nhưng lại bao hàm khá nhiều ý nghĩa.
Khuôn mặt Nam Cung Thiên chợt hiện lên trong tâm trí Uyên Xích Hà.
- Bọn ta dự định vài ngày tới sẽ chuyển đến Trịnh Châu sống. Bởi vì Lạc Dương quá gần Nguyệt Hạ Giáo Đường. Sau này đệ nhất định hãy đến Đại Uyên Thương Bang tìm bọn ta nhé.
Uyên Xích Hà đã không vui suốt một thời gian dài sau khi nghe những lời đó.
Thật thương xót cho Nam Cung Thế Gia phải lang thang khắp nơi sau khi bị Di Minh Giáo để mắt đến.
Không hiểu sao ngay khi nhận được câu hỏi của Thẩm Thông, lời Nam Cung Thiên từng nói lại hiện lên.
Uyên Xích Hà lẩm nhẩm trong đầu.
Trịnh Châu, Đại Uyên Thương Bang
Nhưng Uyên Xích Hà lại không muốn đến đó. Nhìn vào hiện thực đau buồn của họ thì có lẽ họ sẽ mông lung trong một thời gian dài. Vì vậy khi đi qua Trịnh Châu, Uyên Xích Hà đã cố tình né tránh Đại Uyên Thương Bang.
Ngay cả bây giờ, Uyên Xích Hà vẫn không đủ tự tin rằng có thể thoải mái gặp mặt họ.
Thêm một chút thời gian nữa, liệu khi đó mọi người có thể gặp nhau với nụ cười trên môi không?
“Mấy tên Di Minh Giáo chết tiệt.”
Tất cả đều do bọn chúng.
Dù là chuyện diệt môn của Nam Cung Thế Gia, hay chuyện huynh muội Nam Cung Thiên phải lang bạt giang hồ cũng đều do chúng gây nên.
Mặc dù là cấp bậc thấp nhất nhưng những tên Thập Thủ Ma Binh vẫn mạnh đến mức khiến Nam Cung Thế Gia tan tác. Thất Phái Nhị Môn cũng phải nghẹt thở vì biết sức mạnh của chúng.
“Tại sao phụ thân lại đánh nhau với chúng nhỉ?”
Nghĩ lại mới thấy thì chỉ có câu chuyện “Tham Nguyệt Kiếm Khách cùng Kiếm Vương đánh nhau với người của Di Minh Giáo” chứ không hề có câu trả lời cho câu hỏi “Tại sao?”
Phụ thân tại sao lại đánh nhau với Di Minh Giáo mức sau khi chết vẫn bị lăng nhục chứ?
“Công tử?”
Trước tiếng gọi của Thẩm Thống, Uyên Xích Hà cắt đứt dòng suy nghĩ.
“Hửm?”
“Về việc chúng ta sẽ trải qua mùa đông ở đâu…”
“Để xem nào, nơi nào thì tốt nhỉ?”
“Công tử thấy Trịnh Châu thế nào?”
“…”
Thẩm Thống nhảy vào thẳng vấn đề mà không lòng vòng.
Uyên Xích Hà liếc nhìn Thẩm Thống.
Uyên Xích Hà tự hỏi liệu Thẩm Thống biết chuyện gì nên cố tình nói như vậy hay chỉ là ngẫu nhiên.
“Tại sao lại là Trịnh Châu?”
“Trước tiên thì ở đó có rất nhiều thứ để tham quan mà. Nếu là phía bắc thì chỉ cần đi một canh giờ là sẽ thấy được sông Hoàng Hà trôi, còn ở phía Tây thì có núi Tung Sơn, trên Tung Sơn lại có Thiếu Lâm Tự, còn đi về phía đông thì sẽ là bình nguyên Hoàng Hà rộng lớn nhưng đâu chỉ có vậy? Trịnh Châu còn nằm ở giữa Khai Phong và Lạc Dương nữa nên ở đó có vẻ phù hợp hơn bất cư nơi nào..”
“Đúng vậy, mùa đông thì phải ngắm sông Hoàng Hà chứ…”
Khi Uyên Xích Hà vô tình đệm thêm câu xướng, Thác Cao Minh liền hỏi.
“Uyên đệ, mùa đông sao lại phải ngắm sông Hoàng Hà?”
“À, chuyện đó, có người đã từng nói là đối với dòng nước lớn thì ngắm nhìn vào mùa đông sẽ càng tuyệt vời hơn.”
“Ồ, có câu nói đó sao? Sao ta không biết nhỉ?”
“Ta cũng lần đâu nghe thấy lời này, có lẽ vì chúng ta chỉ quanh quẩn trong núi nên không nghe thấy câu này. Nước lớn thì xem vào mùa đông sao…Ô hô.”
Phong Diễn Tiêu gật gù như thể phát hiện ra được điều gì đó mới mẻ.
“Công tử, vậy công tử quyết định đến Trịnh Châu đúng chứ?”
“Được rồi, Thẩm lão đã muốn như vậy thì chúng ta thử đến đó đi.”
“ha ha, cám ơn công tử vì đã nghĩ cho ta như vậy.”
Thẩm Thống cười tươi như có gì thú vị lắm và nhìn Uyên Xích Hà.
Phong Diễn Tiêu thấy Thẩm Thống như vậy liền nói.
“Thẩm lão, lão có chôn châu báu ở Trịnh Châu à? Có chuyện tốt thì phải cho mọi người cùng biết chứ?”
“khà khà khà, để xem…Ta cũng không biết đó là châu báu hay là của nợ nữa.”
“Chậc chậc! Lão mà không biết thì còn ai biết nữa.”
“Phong huynh đệ, cuộc sống vốn dĩ là như vậy đó. Có bao nhiêu người hiểu rõ được lòng chính mình chứ?”
Đến đầu giờ hợi (khoảng 9h tối), mông Phong Diễn Tiêu nhấp nhổm không yên.
Thấy vậy Thác Cao Minh liền mở miệng.
“đại ca, huynh đừng có như con chó muốn đi ị nữa, huynh cứ về nhà trước đi. Đệ sẽ xử hết số rượu ở đây rồi về sau. Còn không phải tân lang mà sao lại như vậy chứ, chắc sắp có đứa con thứ 3 rồi cũng nên.”
“Gần đây khu này đầy rẫy đạo tặc. Người nhà lo lắng thì ta biết làm sao đây, phải về nhà sớm chứ. Thật không ngờ có ngày ta lại bồn chồn vì mấy tên trộm cướp. Chết tiệt.”
Phong Diễn Tiêu càu nhàu.
Nghĩ đến quá khứ từng làm trại chủ của sơn trại lục lâm, Phong Diễn Tiêu không khỏi bật cười.
Cứ như vậy Phong Diễn Tiêu và Thác Cao Minh quay trở về cuộc sống thường nhật.
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook