Nghe phiên bản audio của truyện:

Chương 103: Di Minh Giáo có thể tồn tại bao lâu?

 

Khai Phong.

 

Hải Nguyên Thương Bang.

 

Hải Nguyên Thương Bang có ba đội hộ tống. Đó là Hàm Nguyệt Đội, Nguyên Minh Đội và Thiên Kinh Đội. Ba đội hộ tống đáng lẽ ra phải tham gia thương hành bây giờ lại ở Tổng đoàn chờ chỉ thị của bang chủ. 

 

Vào khoảng giờ ăn trưa, đại hành thủ Dương Thừa Nguyên cho gọi các đội chủ vào phòng của mình. 

 

Hai nam một nữ trên mặt đều hiện rõ nét căng thẳng.

 

Dương Thừa Nguyên đặt cuốn sổ đang xem xuống bàn và nhìn thẳng vào mắt các đội chủ.

 

"Nghe cả đây, có vẻ như Kim Tiền Thương Bang sẽ không từ bỏ Tấn An Dạ Thị. Gần đây, chúng đã mang về Phong gia và Thác gia đến từ Ngọa Long Trang. Chắc các ngươi đã nghe tin đồn về Dung Hi Lầu rồi, thế nên không cần ta nói chắc các ngươi cũng biết hai người họ là ai"

 

Hai người đàn ông đồng loạt nhìn sang bên cạnh.

 

Uyên Tuyết Châu, nữ tử duy nhất trong số đó, tỏ vẻ bối rối.

 

Cô chưa bao giờ nghe về 2 cái tên đó.

 

'Nếu sớm biết thế này thì mình đã cố nhớ tên đám đệ tử nhập môn rồi...'

 

Khi cô còn ở Ngọa Long Trang, cô suốt ngày chỉ lẩn ra ngoài và chưa bao giờ nghĩ đến việc kết giao với họ. Mà ngay cả khi cô có muốn thế đi chăng nữa, kết quả cũng sẽ chẳng thay đổi bởi vì Bạch Mỹ Chu luôn cấm cô đến gần các đệ tử.

 

'Dù vậy thì chắc nhìn mặt vẫn nhận ra được chứ nhỉ…..'

 

Nếu đã là đệ tử Ngọa Long Trang, thì đi qua đi lại trong trang viên không tránh khỏi chạm mặt nhau đôi ba lần. 

 

Hàm Nguyệt Đội chủ cất tiếng hỏi.

 

“Uyên đội chủ, cao thủ như vậy ở trong Ngọa Long Trang, chắc cô cũng phải biết ít nhiều chứ nhỉ?”

 

"Nói thật thì ta không tham gia vào việc điều hành Ngọa Long Trang... Nhưng nhìn mặt thì không biết chừng cũng có thể nhớ đôi chút. Nhưng nếu ta nói là ta biết họ thì có khác gì không?"

 

"Dù có là người võ lâm thô thiển vụng về thì cũng phải hiểu đạo lý tối thiểu, đúng chứ? Hai chúng ta có thể lùi lại một bước để nhường sân khấu lại cho Uyên đội chủ đây."

 

Như để tìm sự đồng tình, Cát Hùng liếc sang Thượng Nham, Đội chủ Nguyệt Minh Đội.

 

"Ta cũng nghĩ thế. Đạo lý giang hồ mà, phụ nữ đương nhiên cần được ưu tiên".

 

Thượng Nham đứng về phía Cát Hùng.

 

Trên thực tế, đồng môn không tàn sát lẫn nhau một quy tắc bất thành văn của giang hồ

 

Cát Hùng gật đầu với vẻ mặt hài lòng.

 

"..."

 

Uyên Tuyết Châu ấm ức trong lòng, nhưng cô đơn thương độc mã nên chỉ đành ngậm miệng.

 

Dương Thừa Nguyên thấy bầu không khí có vẻ căng thẳng liền lên tiếng.

 

"Uyên đội chủ, một cuộc gặp mặt bí mật với hai người họ thì sao? Chưa cần đao to búa lớn gì đâu. Ta chỉ muốn xác nhận ý định của họ thôi."

 

"Được. Ta sẽ cố sắp xếp. Nhưng đừng mong đợi quá nhiều. Người ta nói rằng các đệ tử xuất thân là lãng nhân luôn suy nghĩ rất khác với đệ tử bình thường mà."

 

Uyên Tuyết Châu miễn cưỡng quyết định gặp Phong Diễn Tiêu và Thác Cao Minh.

 

Cô rất tự hào rằng các môn đồ Ngọa Long Trang đang nhận được sự quan tâm từ phía thương bang, nhưng cô cũng lo lắng trong lòng. Mối quan hệ giữa cô, đệ tử trực hệ, với họ liệu có tốt đẹp. 

 

‘Mong là sẽ dễ nói chuyện…’.

 

Bởi sẽ thật đáng xấu hổ nếu như đồng môn lại lao vào đánh nhau đến mức đổ máu.

 

***

 

Trịnh Châu. 

 

Bạch Gia Trang.

 

Bạch Gia Trang chủ Vũ Thiên Kiếm Bạch Thừa Hổ, chằm chằm nhìn con gái mình, Bạch Mỹ Chu, người đã xuất giá giờ lại trở về. 

 

"Vì vậy, con muốn thành lập lại Ngọa Long Trang ở Trịnh Châu, và muốn ta hỗ trợ kinh phí?"

"Vâng thưa cha. Kiếm thuật của Ngọa Long Trang là không phải bàn cãi, đến ngay cả nam Cung Thế gia cũng thèm muốn. Với một chút hỗ trợ, con nhất định sẽ có thể ổn định nhanh chóng. Đó cũng là điều tốt cho Bạch Gia Trang mà. Nội tôn của cha trở thành một đồng minh vững chắc "

 

"..."

 

Bạch Thừa Hổ suy nghĩ một lúc rồi mở miệng.

 

"Con định làm gì với Nguyệt Hạ Tiên Tử? Nếu ả ta lại quay lại làm loạn thì sao?"

 

"Con sẽ gửi một món quà riêng ả ma nữ đó. Họ đã đào xương của lão chồng con lên rồi, và còn xây một giáo đường trên đỉnh Ngọa Long Trang nữa. Thế thì chẳng phải cuộc trả thù đã kết thúc rồi sao?"

 

"Vậy là muốn xuôi theo Di Minh Giáo?"

 

"Không. Con chỉ đang muốn xử lý mọi thứ trong êm đẹp mà thôi."

 

“Con nghĩ rằng Vũ Bạch và Thừa Bạch sẽ đồng ý sao?”

 

"Không thành vấn đề. Ngọa Long Trang dù sao cũng sẽ không tấn công Di Minh Giáo. Ngay cả Thất Phái Nhị Môn cũng không làm được, vậy Ngọa Long Trang làm sao có thể chống lại chúng chứ? Nếu không có đủ sức đánh bại, thì tốt hơn đừng chọc điên bọn chúng."

 

"Hừm..."

 

Bạch Thừa Hổ vuốt cằm. 

 

Lời nói của ả cũng không phải không có lý. 

 

Nếu Di Minh Giáo không động đến Ngọa Long Trang, Ngọa Long Trang sẽ không thù địch với Di Minh Giáo nữa.

 

"Trước hết, hãy thanh toán ân oán với Nguyệt Hạ Tiên Tử đi đã. Đừng có nghĩ đến việc bắt tay với Di Minh Giáo. Bạch Gia Trang hay Ngọa Long Trang đều là đồng minh xương máu của Thất Phái Nhị Môn."

 

"Vâng."

 

"Còn việc thành lập lại Ngọa Long Trang, hãy bàn bạc lại khi chuyện của ả Nguyệt Hạ Tiên Tử kia được giải quyết."

 

"Việc đó cha không phải lo."

 

Bạch Mỹ Chu đáp lời với khuôn mặt đầy tự tin.

 

Gần đây, có vẻ như Di Minh Giáo đang tích cực tránh tranh chấp với Thất Phái Nhị Môn. Thậm chí, có tin đồn rằng các đệ tử của Thất Phái Nhị Môn sẽ không tiếp tục leo thang căng thẳng mà sẽ cố gắng giải quyết các vấn đề bằng biện pháp hòa bình.

 

Một số người nói rằng "Vì chúng đã có được vị trí vững chắc nên tránh phí sức với cuộc chiến nhỏ". Một số khác lại nói rằng "Vì đã dính chặt với hoàng thất nên không còn cách nào khác ngoài việc phải giảm ồn ào tai tiếng".

 

Chưa biết đúng sai thế nào, nhưng thực tế là Di Minh Giáo đã trở nên hòa hoãn không ít.

 

Tất nhiên, ả không lạc quan dựa trên những giả định mơ hồ như vậy.

 

'Chỉ cần có Bát Chủ Lệnh thì sẽ thực hiện điều ước của mình'.

 

Lâm hải Thủy, Đại hành thủ Trung Nguyên Thương Bang, người mà ả mới gặp gần đây đã nói rõ ràng như vậy.

 

Đối với giới trộm mộ, việc Di Minh Giáo thu thập Bát Chủ Lệnh là một “bí mật công khai”. Nếu tìm thấy và mang nó đến một giáo đường Di Minh Giáo bất kỳ, nơi đó sẽ thực hiện một điều ước.

 

Hắn ta nói rằng  đã nghĩ về điều đó trong một thời gian dài sau khi vô tình tìm được Bát Chủ Lệnh. Tuy nhiên, hắn nghĩ mãi vẫn không biết ngoài tiền bạc thì mình muốn gì, thế nên vẫn giữ Bát Chủ Lệnh.

 

Cuối cùng, Di Minh Giáo đã ra giá 10 nghìn lượng bạc, và hắn đã gật đầu đồng ý. 

 

Tất nhiên, hắn kể chuyện đó và dặn đi dặn lại ả không được nói với ai.

 

Đó là bí mật. Mà bí mật thì càng ít người biết càng tốt. 

 

Đó hẳn là món đồ rất quan trọng với Di Minh Giáo, thế nên mới có thể đổi được một điều ước, thậm chí là rất nhiều tiền.

 

Đối với Bạch Mỹ Chu, người muốn gây dựng võ lâm thế gia bằng chính tay mình, những thứ như ân huệ là xa xỉ. Vì thế, ả hoàn toàn không có ý định bám lấy những việc không thể.

 

Có lẽ ả còn muốn nhiều hơn thế là vì ả không còn muốn liên quan gì đến người chồng đã khuất của mình.

 

***

 

Trịnh Châu.

 

Dương Gia Trang.

 

Trong sảnh dành cho khách, tiểu gia chủ Dương Lý Sơn và Ngọa Long Kiếm Khách Uyên Vũ Bạch đang ngồi đối diện nhau. Biểu cảm của cả hai đều không mấy tươi sáng. 

 

"Uyên đệ, dạo này Trịnh Châu cũng náo loạn y như Lạc Dương vậy. Các thương bang hung hãn quá mức. Thất Phái Nhị Môn thì cứ giữ im lặng, giống như đang ở thời Xuân Thu Chiến Quốc vậy."

 

"Dương Gia Trang cũng nhận được những thỉnh cầu sao?"

 

Đột nhiên, Uyên Vũ Bạch nhớ lại rằng y cũng đã từng dấn thân  vào một cuộc chiến giữa các thương bang theo yêu cầu của Bách Tuế Thương bang. Chẳng lẽ bây giờ Dương Gia Trang cũng đang đi trên vết xe đổ đó?

 

"Các thương bang rất nhiều lần phái người tới, nhưng chúng ta vẫn là cứ lịch sự từ chối thôi’.

 

"À!"

 

"Vấn đề là các cửa hàng do chính các đệ tử điều hành. Họ đã nhận được sử bảo vệ của Dương Gia Trang. Nhưng gần đây, một số thế lực lực tà phái  đã tự xưng là người bảo hộ của họ."

 

"Người bảo hộ?"

 

"Tất nhiên, chúng yêu cầu bạn phải trả tiền bảo hộ. Trước đây, nếu chúng dám gây rối với Dương Gia Trang, Thất Phái Nhị Môn sẽ ra mặt, nhưng bây giờ họ im lặng."

 

"Haa! Họ định cứ im lặng như thế đến bao giờ đây? Ngay từ sau  vụ ở Ngân Hạ Trang họ đã thế rồi….."

 

"Bây giờ ngoại trừ liên quan đến Di Minh Giáo thì họ sẽ không ra mặt. Kẻ thù quá mạnh nên có vẻ họ không định phí sức vào những vụ việc nhỏ thế này."

 

"Nhưng không phải Di Minh Giáo đang bí mật can thiệp sao?"

 

"..."

 

Trước quan điểm của Uyên Vũ Bạch, Dương Lý Sơn không thể phản bác.

 

Rõ ràng Thất Phái Nhị Môn vẫn không có động tĩnh gì mặc cho Di Minh Giáo đang âm thầm  thao túng mọi việc.

 

"Thiên hạ đang đại loạn. Những lúc như thế này, lẽ ra Thất Phái Nhị Môn phải đứng ra giúp đỡ, nhưng đệ không hiểu họ cứ làm ngơ như vậy nữa."

 

Uyên Vũ Bạch  tức giận vì Thất Phái Nhị Môn vẫn im lặng mặc cho Di Minh Giáo nuốt chửng Ngọa Long Trang. Đây là cách đối xử nên có với gia tộc đồng minh hay sao?

 

"Đệ nói không sai. Những lúc như này, Dương Gia Trang chúng ta nhất định phải là chỗ dựa vững chắc cho các đệ tử... Đệ có thể giúp ta chứ?"

 

"Chuyện gì cơ?"

 

“Như ta đã nói trước đó, đám người tà phái đang đòi tiền bảo vệ của các đệ tử xuất thân Dương Gia Trang, chúng ta không thể khoanh tay đứng nhìn được”.

 

"À! Có việc gì cần huynh cứ nói. Dù còn thiếu sót nhưng đệ và Thừa Bạch sẽ hỗ trợ hết mình."

 

"Có lời này của đệ là ta yên tâm rồi! Thiếu sót gì chứ, Ngọa Long Kiếm Khách đệ thật khiêm tốn quá. Ta cùng với Dương Gia Trang sẽ không bao giờ quên ân huệ này."

 

"Ầy, ân huệ gì chứ. Chúng ta là người ngoài sao?"

 

"Haha! Người nhà, người nhà. Lý Hoa nhà ta quả thực đã được gả cho một trượng phu tốt."

 

"Không. Ngược lại, chúng đệ rất biết ơn vì Dương Gia Trang đã rộng lòng chấp nhận những kẻ không có nơi nào để đi này."

 

Uyên Vũ Bạch không ngần ngại chấp nhận thỉnh cầu của Dương Lý Sơn. Trên thực tế, y vốn là người nghĩa hiệp, thế nên ngay cả khi hai gia đình không có quan hệ gì, y nhất định cũng sẽ giúp đỡ hết mức trong khả năng chứ nói gì đây lại là nhà vợ. 

 

"À! Nghe nói dạo này Bạch phu nhân đang rất vất vả để xây dựng lại Ngọa Long Trang… Đệ có biết không?"

 

Ngay lập tức, một nụ cười cay đắng xuất hiện trên khuôn mặt của Uyên Vũ Bạch.

 

"Vâng, bà ấy cũng gặp đệ vài lần. Bà ấy nói nói sẽ sớm chấm dứt mọi ân oán với Nguyệt Hạ Tiên Tử."

 

"Chấm dứt ân oán?"

 

Dương Lý Sơn nghiêng đầu.

 

Dám lật tung mộ phần, đào cả tro cốt của phụ thân quá cố lên, đây phải nói là kẻ thù không đội trời chung mới đúng.

 

Cứ thế mà chấm dứt sao?

 

“Thực tế thì, trả thù là không thể, vì vậy đành quên nó đi thôi.”

 

"Trời! Đệ nghĩ thế thật sao?"

 

Ở giang hồ, người ta nói rằng 'quân tử báo thù dù mười năm cũng chưa muộn'. 

 

"Ha! Đệ suy nghĩ thế nào thì có ích gì chứ. Bà ấy vẫn sẽ làm theo ý mình thôi."

 

“Nhưng nếu Ngọa Long Trang được xây dựng lại trong tương lai, chẳng phải đệ sẽ là gia chủ sao?

 

"..."

 

Uyên Vũ Bạch chỉ thở dài thườn thượt, nhưng không nói gì.

 

Nếu nghĩ đến danh dự của cha mình, nhất định phải trả thù. Nhưng nhìn vào tình hình thực tế, y buộc phải thỏa hiệp. 

 

Một lúc sau, Uyên Vũ Bạch mở miệng.

 

"Thê huynh, Huynh nghĩ bây giờ đâu là thế lực đứng đầu võ lâm?"

 

"Hừm. Bây giờ thì có vẻ là Di Minh Giáo."

 

"Huynh nghĩ chúng sẽ tồn tại được bao lâu?"

 

Mặt Dương Lý Sơn tối sầm lại.

 

Từ hoàng gia bên trên cho đến thương nhân bên dưới, tất thảy thế gian này dường như đều mong muốn tạo quan hệ với Di Minh Giáo. 

 

"Nếu cứ như bây giờ thì là một thế hệ? Biết đâu có thể hơn thế nữa…".

 

"Vì vậy, đệ cũng không thể trách mẫu thân về sự lựa chọn của bà. Bởi vì chúng ta không có hy vọng. Đệ thực sự rất ghét Thất Phái Nhị Môn. Đệ ghét việc mình không thể tìm thấy bất kỳ hy vọng nào ở họ, giống như những gì bản thân đã tin tưởng và dựa dẫm."

 

Vào thời điểm đó, Dương Lý Sơn đã định nói rằng: "Tại sao đệ không nghĩ đến việc trở thành niềm hy vọng đó?", nhưng đã kìm lại.

 

Hắn không có quyền chỉ trích y.

 

Bời vì bản thân hắn cũng giống như vậy.

 

***

Khai Phong.

 

Quán trà Đà Tỉnh.

 

Vào khoảng giữa trưa.

 

Thiên Kinh đội chủ của Hải Nguyên Thương bang, Uyên Tuyết Châu nhận chỗ trước và chờ khách. Người cô đang chờ chính là ‘Phong gia’ và ‘Thác gia’ của Kim Tiền thương bang.

 

Uyênh Tuyết Châu cầm tách trà nóng trong lòng bàn tay.

 

Sự căng thẳng xen lẫn phấn khích.

 

Đúng lúc đó, cánh cửa trà quán mở ra với một tiếng lạch cạch.

 

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...