Nghe phiên bản audio của truyện:

Chap 110. Báo thù thì phải cho đáng mới không hối tiếc.

 

Trung Nguyên Thương Bang là một thương bang có thế lực hùng mạnh ở Trịnh Châu.

Tất nhiên có rất nhiều khách điếm, tửu lâu do họ trực tiếp điều hành.

Đúng như tên gọi, Trung Nguyên Khách Điếm chính là khách điếm thuộc về Trung Nguyên Thương Bang.

Việc đại hành thủ Lâm Hải Thủy của Trung Nguyên Thương Bang tìm đến nơi này không phải điều gì đặc biệt. Tuy nhiên hôm nay còn có một người đi cùng hắn ta. Đó chính là Bạch Mỹ Chu.

Bữa ăn thịnh soạn đã được bày biện trên bàn của Lâm Hải Thủy và Bạch Mỹ Chu.

Lâm Hải Thủy gắp lấy một chiếc quán thang bao (灌湯包: màn thầu có chứa nước canh ở bên trong) và đặt vào đĩa trống trước mặt Bạch Mỹ Chu.

“Đây là món ăn đặc biệt của khách điếm này. Nếu Bạch phu nhân dùng thử chắc hẳn sẽ mê đắm hương vị cho mà xem.”

“Cám ơn ngài.”

Bạch Mỹ Chu dùng đũa tách lớp vỏ màn thầu được đặt trong đĩa, nước canh trong màn thầu lập tức trào ra.

“Ôi trời, thú vị quá. Mùi hương cũng rất tuyệt.”

Bạch Mỹ Chu cho nhân màn thầu vào miệng và thưởng thức.

Lâm Hải Thủy nhìn nữ nhân trước mặt, trên khóe môi liền nở nụ cười.

Nhìn đôi môi đỏ mọng đang nhấm nháp từng miếng nhỏ, nàng ta có mị lực khó diễn tả, rất khác biệt với sắc khí của nàng.

“À, ta đã nghe tin tức rồi. Phu nhân đã chuẩn bị nơi ở mới ở Cung Trang sao? Sao không nói với ta? Dù chỉ một phần nhỏ nhoi nhưng ta cũng muốn giúp sức cho phu nhân mà.”

“Ta vẫn chưa sửa sang nhà cửa xong. Hơn nữa ta cũng đã nhận nhiều sự giúp đỡ từ Lâm đại nhân rồi. Nếu không có Lâm đại nhân, chắc cũng không thể bắt đầu được.” 

Bạch Mỹ Chu thể hiện lòng biết ơn với Lâm Hải Thủy.

Việc xây dựng lại Ngọa Long Trang là bất khả thi nếu Lâm Hải Thủy không cho biết về Bát Chủ Lệnh.

“Hiện tại là do Bạch Gia Trang dung thông (tài trợ tiền bạc) sao?”

“Bạch Gia Trang một nửa, còn lại là nhận sự giúp đỡ từ Dương Gia Trang.”

“Ra là vậy. Dương Gia Trang không phải là những người giúp đỡ không công. Sẽ không sao chứ?”

“Ngài biết họ muốn gì sao?”

“Ta nghe nói các đệ tử xuất thân từ Dương Gia Trang dạo gần đây gặp rất nhiều khó khăn. Dương Gia Trang sẽ không thể một mình lo liệu mọi thứ nên hẳn là sẽ nhờ Ngọa Long Trang trợ giúp.”

“Nếu vậy thì cũng không có vấn đề gì. Dù sao đây cũng là việc Ngọa Long Trang đã rất có kinh nghiệm ở Lạc Dương rồi.”

“Tình hình ở đây khác với Lạc Dương.”

“Ngài nói khác sao?”

“Đúng vậy. Không phải chỉ có một hai môn phái đang nhắm đến các đệ tử của Dương Gia Trang. Tất cả bọn chúng đều là tà phái nên thủ đoạn sẽ rất tàn nhẫn và ác liệt. Liệu Ngọa Long Trang đã từng giao đấu với tà phái chưa?”

“Ngoại trừ lục lâm ra thì không có.”

“Nếu so với tà phái thì lục lâm vẫn còn khá đơn giản.”

Lâm Hải Thủy lắc đầu.

Trung Nguyên Thương Bang cũng đã từng vài lần chiến đấu với tà phái trong quá khứ.

Kết quả thế nào ư?

Thiệt hại vô cùng khủng khiếp.

Nếu không yêu cầu hòa giải với Sóc Phong Hội- liên minh tà phái Trịnh Châu thì Trung Nguyên Thương Bang chắc chắn đã toi đời. Đương nhiên số tiền cần thiết cho quá trình hòa giải là vô cùng lớn.

Trung Nguyên Thương Bang còn đến mức đó thì Ngọa Long Trang liệu sẽ thế nào chứ?

“Nghe Lâm đại nhân nói xong, ta cũng thấy có chút lo lắng.”

“Nếu lỡ như sau này phu nhân cần hòa giải thì cứ liên lạc với ta. Ta sẽ làm cầu nối cho phu nhân.”

“Cám ơn ngài. Bây giờ ta không thể tin tưởng vào ai ngoại trừ Lâm đại nhân.”

Bạch Mỹ Chu khẽ vươn bàn tay ngọc ngà của mình và đặt lên lưng bàn tay to lớn của Lâm Hải Thủy.

***

Có câu nói rằng “Nếu là 10 năm thì mọi thứ cũng sẽ thay đổi”.

Uyên Xích Hà khi lên 6 tuổi của 10 năm trước và hiện tại đã thay đổi đến mức không ai nhận ra.

Nhưng Bạch Mỹ Chu lại khác.

Khuôn mặt của bà vẫn còn nguyên vẹn như 14 năm về trước. Vì vậy mà ngay khi vừa nhìn thấy, Uyên Xích Hà đã nhận ra bà ta là ai.

Trái tim đập thình thịch như sắp vỡ tung của Uyên Xích Hà cuối cùng cũng lắng xuống.

Nhưng Uyên Xích Hà vẫn không biết mình phải làm gì như hồi 6 tuổi.

Cuộc hội thoại giữa Uyên Xích Hà và Thẩm Thống đã ngừng lại.

Trong sự im lặng nặng nề, cuộc trò chuyện giữa 2 nam nữ trung niên đã được truyền tải trọn vẹn đến hai người.

Chóp chép.

Thẩm Thống không nói lời nào tập trung vào bữa ăn. À không, là giả vờ tập trung vào bữa ăn.

“Bạch phu nhân”, “Ngọa Long Trang”, và biểu cảm cứng đờ như nhìn thấy quỷ của Uyên Xích Hà.

“Lẽ nào…”

Thẩm Thống không ngừng nghỉ nhét thứ gì đó vào miệng nhưng không cảm nhận được hương vị.

Cứ như vậy khoảng nữa khắc (khoảng 7 phút) trôi qua.

Vẫn chưa ăn được một nửa nhưng Uyên Xích Hà đã lặng lẽ đứng dậy và đi ra ngoài.

Thẩm Thống cũng quăng đũa và vội vàng đi theo.

Hai người đi bộ một lúc lâu dọc theo đường lớn thì xuất hiện một điện các cao chót vót ở trước mặt. Nhìn thấy tấm bảng có viết “Trịnh Châu đệ nhất lâu” treo ở cửa vào thì đây hắn là tửu lâu, à không kỹ lâu.

Tổng cổng có 7 tầng.

Sau khi xác nhận độ cao, Uyên Xích Hà nhẹ nhàng cất bước vào bên trong.

Dù là ban ngày thì tầng một vẫn chật ních khách.

Uyên Xích Hà đi một mạch đến tầng 7- nơi cao nhất.

Càng lên cao, khách càng giảm. Tầng 7 gần như trống không.

Ngay khi Uyên Xích và Thẩm Thống ngồi xuống bên cạnh cửa sổ, một nữ nhân trong độ tuổi 40 đã dắt theo những kỹ nữ trẻ đến gần.

“Hô hô hô. Hoan nghênh quý khách. Hình như đây là lần đầu tiên ta gặp các vị, ta xin tự giới thiệu. Ta là Trương Bảo Ngọc, chủ nhân của Trịnh Châu đệ nhất lâu. Không biết các vị có biết chưa, nhưng tầng 7 chính là…”

Trương Bảo Ngọc không nói hết câu.

Ả ta muộn màng phát hiện đao kiếm treo trên thắt lưng lão già và thiếu niên.

Người bình thường khó có thể chi trả tiền rượu ở tầng 7.

Quan khách ở tầng 7 nếu không phải cao quan chức lớn thì sẽ là chủ nhân của bang phái Võ Lâm.

“Để xem nào. Mấy tên này thì có tiền không chứ?”

Tất nhiên nếu xảy ra những tranh chấp về tiền rượu thì chỉ cần gọi các võ sĩ đến là được.

Bang phái chống lưng của Trịnh Châu đệ nhất lâu chính là tà phái Thông Thiên Bang. Để đề phòng cho trường hợp đánh nhau xảy ra, có 3 võ sĩ của Thông Thiên Bang ở lại nơi này.

“Hô hô, các ngươi làm gì mà đứng ngẩn người ở đó? Còn không nhanh chóng phục vụ các đại nhân đi.”

Trương Bảo Ngọc đánh vào lưng kỹ nữ đứng bên cạnh như lời trách móc.

Ngay khi được cho phép, các kỹ nữ nhẹ nhàng tiến đến và ngồi bên cạnh lão già và thiếu niên.

Trương Bảo Ngọc để tổng cộng 4 kỹ nữ ở lại rồi biến mất.

Sau đó những tiểu nhị mang lên những món ăn và rượu mà không cần khách gọi.

Thẩm Thống lần đầu tiên đến nơi thế này, liền hỏi kỹ nữ bên cạnh với khuôn mặt tò mò.

“Ở đây không cần nhận gọi món mà tự mang lên sao?”

“Vâng, đại nhân. Đây đều là những thứ cơ bản, nếu ngài cần thêm thì có thể gọi riêng.”

“Hừm hừm, không phải là ta không có tiền nhưng nơi này tiền rượu là bao nhiêu vậy?”

“Hết chỗ này là 40 lượng ạ.”

“Gì chứ? 40 lượng? Chỉ 4 bình rượu và 1 bàn thức ăn mà 40 lượng sao?”

“Hô hô. Đại nhân. Thay vào đó thì ngài có bọn tiểu nữ còn gì? Tiểu nữ sẽ phục vụ các ngài hết lòng nên các ngài sẽ vui vẻ cho mà xem.”

Thẩm Thống khẽ quan sát Uyên Xích Hà.

Xích Hà không hề hứng thú đến rượu và nữ nhân mà chỉ nhìn ra bên ngoài cửa sổ với khuôn mặt lầm lì. Có vẻ như hắn đến đây vì chỉ muốn ngắm cảnh.

“Các ngươi đi ra đi. Công tử nhà ta muốn ở một mình.”

“Ôi trời, đại nhân…”

“Đại nhân, tiểu nữ sẽ phục vụ tận tình mà.”

Các kỹ nữ tỏ ra dễ thương nhưng Thẩm Thống thẳng thừng từ chối, cuối cùng đuổi hết bọn họ đi.

Một lúc lâu sau, Uyên Xích Hà mới mở miệng.

“Khi Ngọa Long Trang gặp diệt môn, ta đã cảm thấy rất buồn. Ta nghĩ rằng công cuộc báo thù của mình vậy mà đã kết thúc. Nhưng hôm nay khi gặp lại người đó thì ta đã nhận ra, mọi chuyện vẫn chưa bắt đầu. Thẩm lão cũng nghe thấy chuyện Ngọa Long Trang đang được xây dựng lại ở Cung Trang đúng chứ?”

“Vâng.”

“Ta nghĩ thật là đúng đắn khi đến Trịnh Châu.”

“Ha ha ha…”

Thẩm Thống nhún vai và cười.

Nhìn vào ánh mắt lạnh lùng của Uyên Xích Hà, có vẻ như cuối cùng thì Uyên Xích Hà cũng bước đi đúng cách. 

“Công tử chỉ cần nói thôi. Ta sẽ nhai nuốt chúng đến tận xương tủy.”

“Ta cũng ghét Bạch Gia Trang và Dương Gia Trang như Ngọa Long Trang vậy.”

“Công tử nghĩ vậy là đúng lắm. Báo thù thì phải làm cho đáng mới không để lại hối tiếc.”

“A, vậy sao?”

“Vâng, sư phụ đầu tiên của ta đã tìm tất cả người nhà của kẻ thù và chém đầu…”

“Ôi trời! Không phải vậy chứ? Lão già này đúng là không có tình người mà. Tất cả ma đầu đều như vậy sao?”

Uyên Xích Hà nhíu mày và phàn nàn.

Thấy Uyên Xích Hà nói nhiều hơn, lúc này Thẩm Thống mới cảm thấy nhẹ lòng. Vài phút trước đây Uyên Xích Hà chỉ nhìn chằm chằm đến mức Thẩm Thống cứng người vì bối bối.

Hai người họ ra ngoài để ăn trưa nên lấp đầy bụng bằng đồ ăn thay vì rượu.

Có lẽ vì là mùa đông nên mới ngồi nói chuyện khoảng 1 canh giờ (2 tiếng) thì mặt trời đã lặn.

Khi mặt trời lặn, tầng 7 bắt đầu dần đông khách.

“Công tử, không phải bây giờ chúng ta nên đi tìm khách điếm sao?”

“Chưa gì mà đã muộn rồi sao?”

Uyên Xích Hà không trì hoãn nữa, liền đứng dậy.

Càng trễ thì càng khó tìm được phòng tốt nên phải nhanh chóng.

Khi 2 người đi về phía cầu thang, Trương Bảo Ngọc và các kỹ nữ ùa đến.

“Hô hô hô! Đại nhân, chưa gì 2 vị đã đi rồi sao? Hai vị đã có khoảng thời gian vui vẻ rồi chứ?”

“Bao nhiêu?”

Trước câu hỏi của Thẩm Thống, Trương Bảo Ngọc dùng tay che miệng cười.

“Hô hô. Mai Hương đã nói với hai vị rồi mà, sao 2 vị còn hỏi nữa. Là 40 lượng bạc.”

“Nói nhảm nhí gì vậy? Bọn ta không cần các kỹ nữ phục vụ mà cũng phải trả tận 40 lượng sao?”

“Chỉ cần các đại nhân ngồi bên cạnh các kỹ nữ là đã có giá đó rồi…”

“Hừm! Vớ vẩn! Chính người đã kêu bọn họ lại gần mà. Nói đi! Tiền rượu và đồ ăn là bao nhiêu!”

Thẩm Thống lạnh lùng ngắt lời nữ nhân.

Nếu không có Uyên Xích Hà ở bên cạnh, Thẩm Thống đã vung nắm đấm rồi, bởi vì phải nhẫn nhịn nên giờ môi lão đang rung lên.

“Ôi trời, các đại nhân đã đến kỹ lâu đắt đỏ và vui chơi mà sao lại như vậy chứ? Mai Hương à, không được rồi. Nhanh chóng đi mời các ca ca Thông Thiên Bang đến đây đi.”

Kỹ nữ được gọi là Mai Hương nhanh chóng rời đi.

Nàng ta không hề do dự chút nào như thể chuyện thế này không phải xảy ra mới một hai lần.

Khi các vị khách khác liếc nhìn, Uyên Xích hà đột nhiên cảm thấy có lỗi nên đứng ra cố gắng giải quyết.

“Bọn ta không biết quy tắc ở đây nên hãy nhượng bộ nhau một chút được chứ? Hãy giảm một nữa giá tiền gọi kỹ nữ. Chỉ ngồi xuống có một lát mà giá như vậy không phải đã quá đủ rồi sao?”

Uyên Xích Hà lần đầu tiên đến kỹ lâu nên nghĩ rằng mình đã đưa ra thỏa hiệp hợp lý. Uyên Xích Hà tin rằng với mức này thì mọi chuyện sẽ được giải quyết trong im lặng mà không cần tranh cãi gì thêm nữa.

Tuy nhiên đó cũng chỉ là mong muốn của Uyên Xích Hà.

Nhìn chung thì trên thế giới này có hai loại người. “Người yếu với kẻ yếu, mạnh với kẻ mạnh” và ngược lại “người mạnh với kẻ yếu và yếu với kẻ mạnh.”

Nếu Uyên Xích Hà là người ở vế trước thì Trương Bảo Ngọc – người chỉ quản lý những vị khách đặc biệt ở tầng 7 chính là người ở vế sau.

Thiếu niên trông có vẻ là chủ nhân của lão già. Khi thiếu niên cúi đầu bước đến, Trương Bảo Ngọc bắt đầu cảm thấy khinh thường.

Ả ta nghĩ rằng thiếu niên có vẻ sợ hãi “Thông Thiên Bang”. Ngay cả những võ giả làm ầm ĩ sau khi say rượu, khi nghe đến danh “Thông thiên Bang” cũng phải yên lặng.

Trương Bảo Ngọc nở nụ cười khinh miệt trên khuôn mặt.

“Này, công tử trẻ tuổi. Phải thanh toán chính xác số tiền mới được chứ? Không có tiền thì đáng ra đừng có bước chân vào nơi đắt đỏ thế này. Ngồi trên tầng 7 nhìn xuống bên dưới rồi uống rượu không phải sảng khoái lắm sao? Nhưng đó là dành cho những người có tiền. Mấy đứa à, nơi dành cho những kẻ không có tiền là ở đâu nhỉ?”

Những kỹ nữ cười ha ha hi hi rồi đáp lời.

“Là ở dưới đáy!”

“Nghe thấy chưa? Không có tiền thì ngồi xổm ở tầng 1 mà uống rượu là được rồi. Ngồi cho đúng với thân phận chứ?”

“Hừ hừ hừ. Tiện nữ các ngươi chắc muốn chết rồi phải không? Dám tùy tiện đùa cợt ở trước mặt công tử nhà ta sao?”

Khi những lời chửi rủa phun ra từ miệng Thẩm Thống, Trương Bảo Ngọc liền lùi về sau.

Đúng lúc đó, Mai Hương cùng với các võ sĩ của Thông Thiên Bang đã bước lên cầu thang.

Trương Bảo Ngọc làm ầm ĩ.

"Ôi trời! Sao giờ các ca ca mới đến? Đám người này đang đòi giết ta vì ta yêu cầu trả tiền rượu đây…”

Võ sĩ vẫy tay ra hiệu “đủ rồi” và nói với Thẩm Thống.

“Ta là Dương Chấn Sinh của Thông Thiên Bang. Nơi này là do Thông Thiên Bang quản lý nên các vị hãy yên lặng thanh toán rồi rời khỏi đây.”

Dương Chấn Sinh vừa nói vừa lén quan sát vũ khí của lão già và thiếu niên.

Sau khi khác nhận liễu diệp đao và thanh kiếm cổ xưa, hắn liền suy nghĩ.

“Lão già sử dụng liễu diệp đao đỏ và thiếu niên dùng kiếm sao?”

Dương Chấn Sinh nghĩ đến những cao thủ tiêu biểu ở Trịnh Châu nhưng không nghĩ có người như vậy ở đây.

Vậy thì được rồi.

Ngay khi Dương Chấn Sinh tỏ ra an tâm…

“Khà khà….”

Trước điệu cười ấy, ánh mắt Dương Chấn Sinh dời sang bên cạnh lão già.

Thiếu niên đầu cúi xuống cố gắng nén tiếng cười phát ra.

 

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...