Nghe phiên bản audio của truyện:

Chương 113: Xóa đi sự tồn tại

 

Tà phái và Lục Lâm cũng giống như huynh đệ láng giềng.

 

Rất nhiều người tà phái gặp cơn khốn đốn đã trốn vào núi hoặc xuống sông rồi trở thành Lục Lâm, và cũng không ít những đạo tặc chán ngấy việc sơn hành đã bỏ núi để xuống nơi phồn hoa đô thị. 

 

Phá Thiên Ma Quân Tích Vụ Hải, Lục Lâm Vương, một trong thiên hạ thập đại cao thủ chính là người các võ nhân tà phái luôn kính sợ. Lý do là vì hắn đã một mình chế ngự được Thất Phái Nhị Môn, niềm tự hào của chính phái. 

 

Hầu hết các võ giả của tà phái đều coi Tích Vụ Hải là thần hộ mệnh.

 

Nhưng thực tế là ngược lại.

 

Phá Thiên Ma Quân cả đời dựa vào việc dẫm lên xác các ma đầu mà đi lên. Số ma đầu bỏ mạng sau khi va chạm với hắn nhiều không đếm xuể. 

 

Tuy nhiên, các võ giả của tà phái vẫn coi Phá Thiên Ma Quân là pháo đài cuối cùng. Chúng tin rằng nếu một ngày chúng phải chiến đấu chống lại các cao thủ của chính phái, các đệ tử của Phá Thiên Ma Quân sẽ đứng về phía chúng.

 

Hội chủ Sóc Phong Hội, Thiên Thủ Ma Kiếm Hàn Thương là một trong những người có niềm tin vô căn cứ như vậy.

 

Vì thế, ngay khi vừa nhìn thấy Phá Thiên Ma Quân, hắn đã chạy đến như bay và liên tục dập đầu.

 

Có vẻ như tấm lòng của hắn cũng phần nào được thấu hiểu.

 

Tích Vụ Hải gạt đi tâm trạng khó chịu với Lâm Thái Quân và Thiên Vũ Quang và hỏi.

 

"Ngươi là ai?"

 

"Tiểu nhân họ Hàn tên Thương!"

 

"Hàn Thương của Trịnh Châu Sóc Phong Hội?"

 

"Vâng! Thật vinh dự khi ngài biết đến chút danh mọn của tiểu nhân!"

 

Hàn Thương ngước nhìn Tích Vụ Hải với khuôn mặt vô cùng thỏa mãn, có cảm giác như nếu ngay bây giờ có phải chết hắn cũng sẽ không chút hối hận.

 

Tích Vụ Hải chỉ vào Uyên Xích Hà.

 

"Đây là Tổng tuần sát của 72 sơn, thủy trại Lục Lâm. Phục vụ cho tốt."

 

Khi nghe thấy từ ”Tổng tuần sát”, đôi mắt của Hàn Thương mở to.

 

'Võ công của tiểu tử đó chỉ xếp sau Phá Thiên Ma Quân thôi sao? Không thể tin được...'

 

Ngạc nhiên trong giây lát, Hàn Thương vội hét lên, dập trán xuống sàn.

 

"Tổng tuần sát! Tiểu nhân là Hàn Thương! Ngài có việc gì xin cứ phân phó! Dù có phải nhảy vào núi đao biển lửa tiểu nhân cũng nhất định làm hết sức mình!"

 

Có lẽ hồi nhỏ Hàn Thương được học văn chương không ít, thế nên câu chữ cũng vô cùng cầu kỳ.

 

Uyên Xích Hà liếc nhìn Hàn Thương với khuôn mặt bình tĩnh, rồi quay đầu lại. Thành thật mà nói, cậu không hề muốn vướng vào việc tuần sát phiền phức này chút nào .

 

Hàn Thương nhìn Uyên Xích Hà với vẻ mặt bối rối.

 

Tổng tuần sát trẻ tuổi có vẻ không vừa ý. 

 

Sau đó, Tích Vụ Hải bất ngờ nhấc mông khỏi lưng Lâm Thái Quân và đứng dậy.

 

Tuy nhiên, Lâm Thái Quân, người dường như đã đóng băng trở thành một chiếc ghế, vẫn không dám di chuyển. 

 

"Ta có chuyện cần nói với tổng tuần sát nên hãy đưa tất cả bọn chúng ra ngoài đi."

 

"Vâng, đa tạ ngài!"

 

Hàn Thương cúi gập người, đầu một lần nữa chạm sàn.

 

Hắn còn tưởng hôm nay sẽ phải tới để lôi ra hai xác chết ra ngoài chứ.

 

Lâm Thái Quân và Thiên Vũ Quang nghe thế mới run rẩy bò ra khỏi ghế bằng bốn chân như những con chó.

 

Sau khi người đi gần hết, lầu 7 vừa mới đông đúc ồn ào ngay lập tức trở nên yên tĩnh.

 

Sau khi nhìn xung quanh với đôi mắt sắc bén, Tích Vụ Hải kéo một chiếc ghế và ngồi xuống.

 

Uyên Xích Hà và Thẩm Thống cũng ngồi đối diện với hắn.

 

Tích Vụ Hải mở lời. 

 

"Được rồi. Ngươi đến Trịnh Châu làm gì vậy?"

 

"Để gặp người quen và cũng là để trả thù."

 

Khuôn mặt cậu vẫn thờ ơ không chút biểu cảm. 

 

Ngay lập tức, một tia sáng lóe lên trong mắt Tích Vụ Hải.

 

"Haha! Trả thù sao. Chuyện tốt như vậy mà giữ một mình là không được đâu. Phải vui cùng nhau chứ."

 

“Nhưng đây là chuyện cá nhân của ta?”

 

"Chuyện cá nhân còn thú vị hơn ngàn vạn truyền thuyết giang hồ đấy. Phải không, Thẩm gia?"

 

Tích Vụ Hải hướng ánh mắt về phía Thẩm Thống để tìm sự đồng tình.

 

"Tổng trại chủ nói đúng lắm"

 

Hai người họ kẻ tung người hứng, Uyên Xích Hà đành phải miễn cưỡng mở miệng. 

 

“Ta có ân oán với Ngọa Long Trang.”

 

"Hả? Chẳng phải chúng đã bị tiêu diệt rồi sao?"

 

"Ta cũng nghĩ vậy, nhưng lại nghe nói rằng bọn họ đang cố xây dựng lại mọi thứ ở Cung Trang. Cả Bạch Gia Trang và Dương Gia Trang cũng hỗ trợ tiền bạc."

 

"Ô hô! Tại sao Bạch Gia Trang và Dương Gia Trang lại đột nhiên can thiệp vậy?"

 

“Bạch Gia Trang là nhà ngoại của Bạch Mỹ Chu, còn Dương Gia Trang chính là thông gia.”

 

"Thú vị đây. Vậy tiếp theo người tính làm gì?"

 

"Trước đây ta đã cảnh báo không ai được có quan hệ với Ngọa Long Trang. Bạch Gia Trang và Dương Gia Trang đã phá vỡ quy tắc đó. Ta sẽ khiến cả ba phải trả giá đắt."

 

"Đúng rồi! Phải vậy chứ! Nếu là ngươi thì giết hết bọn chúng cũng không cần đến một ngày. Tên khốn Nhất Hoa Thần Chưởng của Dương gia đã kiêu căng còn không coi ai ra gì đấy, lần này lão ta tới số. Hahaha."

 

“Giết chóc gì ở đây chứ?"

 

"Hả? Không phải nói muốn báo thù sao?"

 

"Ha! Trả thù cũng có rất nhiều cách. Ta sẽ từ từ rút cạn máu của chúng."

 

"À, nghĩa là ngươi sẽ lột da, phơi thây bọn chúng dưới nắng đến chết đúng không? Nghe mới lạ đấy."

 

Phá Thiên Ma Quân vẫn bị ám ảnh bởi cái chết.

 

"Không. Ta sẽ làm cho bọn chúng sống không bằng chết."

 

"Hừ! Tại sao không giết quách đi cho rồi, thế có phải dễ dàng hơn không?"

 

"Tổng Trại chủ, ngài quên ta là ai rồi sao? Ta cũng mang họ Uyên mà."

 

"À đúng thật!"

 

Nếu đã không thể chính tay diệt tộc, vậy chi bằng dày vò chúng sống dở chết dở.

 

Tích Vụ Hải nhếch miệng cười, cảm thấy ý tưởng này quả thực thú vị.

 

“Nhưng tại sao Tổng trại chủ lại đến tìm ta?”

 

Đột nhiên Uyên Xích Hà cất tiếng hỏi.

 

"À, tất nhiên là ta có chuyện muốn nhờ ngươi. Chứ đâu có ai lặn lội đường xa chỉ để uống một ly rượu?"

 

"Việc muốn nhờ ư?"

 

"Không phải trước kia ngươi đã nhờ ta giúp đỡ sao. Đến lúc trả ơn rồi."

 

“Đừng là mấy chuyện rắc rối phiền hà là được.”

 

“Cũng hơi rắc rối một chút, nhưng chắc chắn nghe ta kể xong ngươi sẽ thấy hứng thú cho coi.”

 

"Thế thì đừng chần chừ nữa, mau kể đi."

 

Uyên Xích Hà ăn nói không hề câu nệ.

 

Một phần là do cậu không quen với phép tắc võ lâm, nhưng một phần cũng là vì cậu không biết bản chất của Tích Vụ Hải.

 

Tuy nhiên, Tích Vụ Hải lại không hề tỏ ra khó chịu.

 

Không. Trông hắn thậm chí còn có vẻ đang rất tận hưởng cuộc trò chuyện với Uyên Xích Hà.

 

“Ngươi có nhớ Lục Lâm đại hội ba năm trước không?”

 

"Nhớ."

 

"Vào thời điểm đó, có năm tên đã đánh bại Thập Nhị Ma Quân. Tất cả bọn chúng đều đã trở thành tuần sát. Nhưng mà thực sự chúng rất đáng nghi”.

 

"Đáng nghi?"

 

"Đúng vậy. Việc ta thử nghiệm võ công của ngươi vào ngày hôm đó thực ra cũng là vì bọn chúng."

 

"Hả? Liên quan gì?"

 

"Tất cả bọn chúng võ công đều chẳng ra gì, nhưng nội công thì lại ngang ngửa các chưởng môn nhân của Thất Phái Nhị Môn. Thập Nhị Ma Quân thất bại cũng là vì lẽ đó”.

 

"A!"

 

Uyên Xích Hà đã lờ mờ đoán ra điều gì đó, nhưng không thể hiện ra.

 

"Từ khi bọn chúng quay về, sơn trại, thủy trại đảo lộn hết cả lên. Thái độ của đám trại chủ cũng hoàn toàn thay đổi, từ đó truyền ra những lời đồn đại kỳ lạ chưa từng có."

 

"Lời đồn gì cơ?"

 

“Có tin đồn chúng bắt người vô tội vạ đem bán, lại có tin chúng còn ăn cả thịt người…”

 

"Chà. Ghê thật đấy..."

 

"Phải. Chúng đang biến Lục Lâm thành một đám sát nhân điên cuồng. Ta muốn ngươi tìm cho ra lý do. Xong việc thì tốt hơn là nên giết hết bọn chúng."

 

"Ta? Thế còn ngài làm cái gì?"

 

"Hừ, Tổng trại chủ phải giữ chút thể diện chứ. Nếu ta cứ đi lòng vòng xong hỏi 'Sao cứ làm chuyện xấu hoài vậy?' thì ai cũng tưởng ta điên mất."

 

Lời này cũng có lý.

 

"Hả, vậy ngài bắt ta làm cái chuyện điên khùng đó sao?"

 

"Thay vào đó, ta chắc chắn sẽ giúp ngươi trả thù. Ta đảm bảo rằng sẽ nhanh và hiệu quả hơn nhiều so với việc ngươi cứ một mình chạy chỗ này chỗ kia như một tên mất trí."

 

"Ngài định làm gì?"

 

“Tam Trang Bất Lập!"

 

“Hả?"

 

Uyên Xích Hà không thể hiểu những lời của Tích Vụ Hải.

 

Tam Trang Bất Lập là gì chứ?

 

Chỉ nghĩ thôi cũng thấy thú vị rồi, khuôn mặt Tích Vụ Hải hiện lên nụ cười ác độc.

 

"Nói một cách đơn giản, Bạch Gia Trang, Dương Gia Trang và Ngọa Long Trang. Ta sẽ xóa đi sự tồn tại của ba gia trang đó."

 

"Làm cách nào chứ?"

 

"Thứ nhất, cấm các thương bang đang sử dụng đệ tử của 3 trang đó không được thương hành. Và thứ hai, giúp tà phái ở Trịnh Châu chiếm toàn bộ thương quyền của chúng. Nếu vậy thì không phải sẽ hỏng bét sao? Để xem khi không còn thương bang nào qua lại, bọn chúng sẽ khốn đốn ra sao. Không biết chừng đói đến mức phải đi ăn xin luôn ấy chứ. Uyên Xích Hà, tất cả những việc này ta sẽ làm dưới danh nghĩa của ngươi.”

 

"Được! Ta đồng ý!"

 

Cậu không mất nhiều thời gian suy nghĩ, lập tức đáp lời. 

 

Chỉ nghe thế thôi mà tâm trạng đã rất phấn khích rồi.

 

Cứ như thế, Uyên Xích Hà, người vẫn còn chưa có kinh nghiệm lăn lộn chốn giang hồ, đã cắn phải miếng mồi nhử mà Tích Vụ Hải ném ra. 

 

***

 

Sáng hôm sau.

 

Uyên Xích Hà và Thẩm Thống nhàn nhã ăn sáng rồi ra ngoài để đến thăm Đại Uyên Thương bang, nơi Nam Cung thế gia đang lưu lại.

 

Hiện tại đang là tháng Giêng, thời tiết vẫn còn hơi se lạnh.

 

Tản bộ một lúc, hai người đã đến nơi.

 

Không biết có phải do là đầu năm mới hay không mà cổng thương bang vẫn còn đóng chặt.

 

“Khoan đã”.

 

Uyên Xích Hà đột ngột cất tiếng khi Thẩm Thống đang chuẩn bị đưa tay gõ cửa.

 

"Hả? Sao vậy?"

 

"Đừng gọi vội. Để ta sắp xếp lại suy nghĩ đã."

 

"Có gì mà phải sắp xếp chứ?"

 

'Lão già nhà ngươi suồng sã quen rồi, làm sao hiểu được suy nghĩ của người cẩn trọng như ta chứ.”

 

"Công tử suy nghĩ gì mà nhiều vậy?"

 

"Ta phải hỏi thăm Thiên huynh, cũng có một số chuyện cần hỏi Nhiên tỷ nữa…”

 

"Nghe công tửi nói thì chắc đã sắp xếp ổn cả rồi đúng không? Vậy ta gõ cửa nhé?"

 

“Ấy, chờ một chút đã, ta…”

 

“Thà công tử vào đó rành mạch nói một tràng cho rồi, cứ đứng đây vò đầu bứt tai như tên ngốc ấy”.

 

"Gõ cửa đi"

 

Gương mặt Uyên Xích Hà đanh lại, Thẩm Thống vội ngậm miệng, quay lại gõ cửa Đại Uyên thương bang.

 

***

 

Ngay khi Uyên Xích Hà ngồi xuống, Nam Cung Thiên đã hỏi.

 

"Chúng ta đang tự hỏi lúc nào đệ mới đến đấy. Đệ định ở lại Trịnh Châu bao lâu?"

 

"Đệ phải điều tra một số sơn trại Lục Lâm. Thế nên đệ không nghĩ mình sẽ ở lại lâu được."

 

"Cái gì? Điều tra sơn trại Lục Lâm ư? Có chuyện gì sao? Hơn nữa, tại sao đệ lại phải làm việc này?"

 

“Đệ là Tổng tuần sát, đó là nhiệm vụ mà đệ phải làm."

 

"..."

 

Nam Cung Thiên nhìn Uyên Xích Hà với ánh mắt ngạc nhiên.

 

Y biết cậu là cao thủ, nhưng không biết cậu lại lên được tới vị trí Tổng tuần sát Lục Lâm.

 

"Có vài sơn trại hành tung kỳ lạ. Đệ nghĩ nó có liên quan gì đó đến Di Minh Giáo. Nếu đó là sự thật thì đệ sẽ phải giải quyết."

 

Trên thực tế, chính vì lý do đó mà Uyên Xích Hà đã chấp nhận lời đề nghị của Tích Vụ Hải.

 

Chính lúc đó, Nam Cung Nhiên lần đầu tiên bất ngờ mở miệng.

 

"Ta sẽ đi cùng đệ."

 

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...