Nghe phiên bản audio của truyện:

Chương 121: Người tiên phong

 

Tái ngoại (phía Bắc Trường Thành)

 

Dãy Côn Luân.

 

Côn Luân phái.

 

Côn Luân phái vốn được biết đến là nơi tề tựu của các vị thần tiên.

 

Bên trong Thượng Thanh cung, bốn lão đạo tiên khí ngút trời đang ngồi đối diện nhau. Đó chính là Thái Hư Thượng Nhân - Chưởng Môn Nhân của Côn Luân Phái, và ba đệ tử của y, Thái Ất Thiên Nhân, Thái Vũ Thiên Nhân và Thái Linh Thiên Nhân

 

Sau khi đăm chiêu nhìn ra ngoài cửa sổ một lúc lâu, Thái Hư Thượng Nhân đặt pháp bảo Côn Luân phái lên bàn.

 

Y mãi không thể rời tay khỏi Truy Ma Bát Quái Bàn.

 

Thái Ất Thiên Nhân lên tiếng phá vỡ sự yên lặng. 

 

"Mệt mỏi tìm kiếm để làm gì chứ? Có khởi đầu ắt sẽ có kết thúc thôi”.'

 

"Ý con là mang theo Tịch Tà Kiếm ư?"

 

"Chưởng môn nhân, thiên hạ rồi sẽ rơi vào cảnh khốn cùng. Thành thật mà nói, đệ tử cũng không biết liệu Tịch Tà Kiếm có thể giải quyết được chuyện này hay không. Đây không phải là lần đầu tiên Truy Ma Bát Quái Bàn có động tĩnh sao?"

 

Truy Ma Bát Quái Bàn là chính là bảo vật của tiên giới, có thể đánh hơi ma khí. 

 

Theo truyền thuyết, 'khi ma khí mang theo sự chết chóc và diệt vong xuất hiện, Truy Ma Bát Quái Bàn sẽ di chuyển'.

 

Tuy nhiên, bảo vật đã ngủ yên hàng trăm năm này từ năm ngoái đã bắt đầu có động tĩnh, và gần đây lại càng rung chuyển dữ dội.

 

Cuối cùng, Côn Luân phái đã phải cho gọi ba vị Thiên Nhân đến để tiến hành điểu tra. 

 

Sau khi do dự một hồi, Thái Hư thượng nhân lấy ra một thanh kiếm dài hai thước (khoảng 60 cm) từ phía sau và đặt nó lên bàn.

 

"Cái này nhất định phải hết sức cẩn thận, không thể làm hỏng, càng không thể để thất lạc. Các con cũng biết đây là pháp bảo quý giá của Côn Luân phái chúng ta đúng chứ?"

 

Thái Vũ Thiên Nhân cẩn thận nâng Tịch Tà Kiếm. 

 

“Chúng đệ tử nhất định sẽ coi nó như mạng sống."

 

"Không, như vậy còn chưa đủ, các con còn phải quý trọng nó hơn cả mạng sống của mình. Ta có ba đệ tử, nhưng chỉ có duy nhất một Tịch Tà Kiếm này thôi."

 

Thái Linh Thiên Nhân gật đầu, đưa tay với lấy Truy Ma Bát Quái Bàn.

 

"Vâng, chúng đệ tử dù có phải liều mạng cũng nhất định bảo vệ pháp bảo nguyên vẹn không sứt mẻ."

 

"Không. Điều ta muốn không chỉ là các con giữ gìn nó, mà còn phải mang nó quay trở về. Vì vậy, hãy hứa với ta rằng tất cả sẽ quay trở lại cùng với pháp bảo."

 

***

 

Tỉnh Sơn Đông.

 

Từ Diêu trấn. 

 

Vào khoảng đầu giờ Dậu (5 giờ chiều), mã xa bốn bánh khá lớn từ từ tiến vào làng. Trên xe là Uyên Xích Hà và nhóm của cậu vừa rời khỏi Thái Sơn. 

 

Mã phu vừa đánh ngựa vừa lén lút liếc nhìn thiếu niên ngồi cạnh. 

 

Thiếu niên chỉ trạc 20 tuổi, vậy mà đã trở thành Lục Lâm Tổng Tuần Sát, thậm chí còn kết liễu trại chủ Cuồng Phong trại chỉ với một đường kiếm.

 

Nói ra thì có ai mà tin được chứ?

 

‘Chẹp, nếu là ta thì ta cũng chẳng tin được.'

 

Khi họ bước vào khu phố, mã phu cho xe chạy chậm hơn nữa.

 

Trên con phố yên tĩnh, tiếng vó ngựa 'lộc cộc' đều đặn vang lên nhẹ nhàng.

 

"Đại thúc, thúc cứ nhìn ta làm gì thế?"

 

Mã phu giật mình vội giải thích.

 

"À, cái đó, ờm, vào làng rồi, không biết các vị muốn đi đâu?"

 

"Hừm, bây giờ mà đến khách điếm thì có vẻ hơi sớm, ta cũng chưa đói bụng….."

 

Vào lúc đó, giọng nói của Nam Cung Thiên vang ra từ bên trong xe ngựa.

 

"Xích Hà! Nếu chưa muốn đến khách điếm thì ghé vào trà quán trước đi!"

 

"Vâng! Đại thúc, ghé vào trà quán nhé!"

"Vâng, vâng, thiếu hiệp cũng để ý giúp tôi xem có trà quán nào ven đường không nhé. Ta đây không còn trẻ như các vị nữa nên mắt mũi lèm nhèm hết cả."

 

Mã phu vừa nói vừa liếc nhìn Uyên Xích Hà.

 

Lão sợ rằng cậu sẽ khó chịu vì lời nhờ vả đó. 

 

Tuy nhiên, cậu chỉ gật đầu với vẻ mặt thờ ơ. Cho dù bản thân là Tổng Tuần Sát Lục Lâm, nhưng cậu chẳng có vẻ gì là cao ngạo.

 

Hai người ngồi trước đầu xe nhìn qua ngó lại, vậy mà chính Nam Cung Thiên mới là người phát hiện ra trà quán. 





 

Uyên Xích Hà và Thẩm Thống, Nam Cung Thiên và Nam Cung Nhiên ngồi đối diện nhau trên bàn.

 

Tích Sa Thủy và nhóm của hắn ngồi xuống bên cạnh.

 

Chân Tuyết Hạ muốn ngồi bên cạnh Uyên Xích Hà, nhưng chẳng còn chỗ để cô chen vào.

 

Hơi ấm của căn phòng và mùi trà thơm thoang thoảng khiến người ta thư thái, vô thức vươn vai.

 

Uyên Xích Hà thẫn thờ nhìn ra ngoài cửa sổ. Trước mặt là bình trà Thiết Quan Âm đang tỏa khói nghi ngút. 

 

Trận chiến diễn ra nửa ngày trước đến bây giờ vẫn còn lưu lại những cảm giác vô cùng chân thực.

 

Đầu tóc và y phục của nhiều chỗ bị cháy rụi bởi dung nham mà Tư Mã Đoan phun ra.

 

Cậu biết rằng Thập Thủ Ma Binh sẽ biến thành quái vật, nhưng lần này quả thực nghiêm trọng. 

 

Cậu chưa bao giờ nghĩ rằng việc đối phó với chúng lại khó đến thế!

 

Đăm chiêu suy nghĩ hồi lâu, cuối cùng chỉ có tiếng thở dài thoát ra khỏi miệng.

 

"Hầy!"

 

Mới dọn dẹp đám sơn tặc ở Thái Sơn thôi đã mệt lử rồi, cái gì cũng thấy phiền phức.

 

Dường như cả cơ thể lẫn tâm trí đều trở nên vô cùng uể oải.

 

Dù có nói là đi vãn cảnh thì cũng thật nhàm chán. Nếu chỉ đi xe ngựa một hai ngày thì còn tươi tỉnh, nhưng trải qua gần 15 ngày như vậy, giờ chỉ cần nhìn thấy xe ngựa thôi là cậu đã thấy nôn nao trong bụng rồi.

 

Đến bao giờ mới giải quyết hết mớ hỗn độn này đây!





 

Khoảng nửa khắc (7 phút) đã trôi qua. 

 

Tích Sa Thủy vốn đang suy nghĩ gì đó, đột nhiên đứng dậy khỏi chỗ ngồi và đến gần Uyên Xích Hà.

 

Đó là để hỏi một câu hỏi mà hắn đã kìm nén suốt quãng đường từ Thái Sơn đến Từ Diêu Trấn.

 

"Uyên thiếu hiệp, ta có thể hỏi ngươi một chuyện được không?"

 

“Chuyện gì?”

 

“Ta có chút thắc mắt về tên trại chủ Thập Thủ Ma Binh đó.”

 

Đây cũng là mục đích ban đầu mà họ tiếp cận Uyên Xích Hà.

 

"À, được."

 

Uyên Xích Hà gật đầu lịch sự.

 

"Võ công của Tư Mã Đoan đó đến mức độ nào?"

 

“Yếu hơn lão Thẩm.”

 

"À......"

 

Tích Sa Thủy nghiêng đầu với vẻ mặt mơ hồ.

 

Đó là vì hắn cũng không biết võ công của Thẩm Thống mạnh đến đâu.

 

Nhưng bây giờ nói ra thì có hơi thất lễ, thế nên hắn quyết định chuyển sang câu hỏi tiếp theo.

 

"Nhưng mà ban đầu Tư Mã Đoan không phải đã chết rồi sao?

 

"Đúng là chết rồi."

 

"Vậy con quái vật đen thui đó là gì? Rõ ràng là ta thấy nó chui ra từ cơ thể Tư Mã Đoan mà..."

 

"Đúng vậy. Nó là gì nhỉ? Ta cũng không rõ nữa. Nhiên tỷ, tỷ có biết không?"

 

Nam Cung Nhiên lắc đầu trước câu hỏi của Uyên Xích Hà.

 

Thành thật mà nói, cho dù Tích Sa Thủy không hỏi, thì bản thân cô cũng đẫ có ý định hỏi Uyên Xích Hà rồi. Rốt cục thứ kỳ dị chui ra từ cơ thể của Tư Mã Đoan là cái quái gì chứ?

 

Tích Sa Thủy lại hỏi.

 

"Võ công của con quái vật đó đến mức độ nào? Ý ta là nếu so sánh đại khái ấy".

 

"Mạnh hơn lão Thẩm."

 

Tích Sa Thủy nở một nụ cười gượng gạo.

 

Tại sao cứ phải lấy lão già đó làm quy chuẩn chứ!

 

Khi Tích Sa Thủy đang do dự, Chân Tuyết Hạ bước ra.

 

"Ờm, thực ra, chúng ta không rõ về võ công của Thẩm lão tiền bối lắm, ờm…nên …có đối tượng nào khác dễ hình dung hơn không?"

 

Uyên Xích Hà nhìn Thẩm Thống với đôi mắt bối rối.

 

Đó là bởi vì trong tâm trí cậu ngoài Thẩm Thống ra thì hiện tại không xuất hiện ai khác có thể đem ra so sánh.

 

Thấy vẻ mặt ngờ nghệch của cậu, Thẩm Thống rất nhanh đã đoán ra.

 

"Công tử, không phải công tử đã cùng Thiên Chí Thượng Nhân giao đấu sao? Bọn họ đều là người của Chính Nghĩa Minh, nếu so sánh với lão ta nhất định họ sẽ biết."

 

"Ừ ha!"

 

Một câu cảm thán thoát ra từ miệng chàng trai trẻ.

 

Đúng như Thẩm Thống đã nói, sẽ dễ hiểu hơn nếu lấy trưởng lão của phái Võ Đang làm tiêu chuẩn.

 

"Tư Mã Đoan đó trước khi chết yếu hơn Thiên Chí Thượng Nhân, nhưng sau khi chết hắn lại mạnh hơn Thiên Chí Thượng Nhân."

 

"..."

 

Tích Sa Thủy, Lưu Cận Thức và Chân Tuyết Hạ thở dài.

 

Điểm mấu chốt chính là 'trước khi chết' và 'sau khi chết'.

 

Nhưng liệu nếu họ đem những lời này về thuật lại, liệu Chính Nghĩa Minh có hiểu được không?

 

"Ừm! Võ công của Thập Thủ Ma Binh có sự khác biệt giữa trước và sau khi chết."

 

“Đáng ngờ thật đấy. Có lẽ nào là có siêu năng hay thứ gì đó tương tự không?”

 

Uyên Xích Hà lặng lẽ chén trà đã nguội lạnh.

 

Cuộc chiến với Di Minh Giáo trước mắt nhất định sẽ không dễ dàng gì.

 

Nếu chỉ có một hai tên thì không khó.

 

Nhưng vấn đề là Di Minh Giáo không chỉ có một hai Thập Thủ Ma Binh.

 

'Hơn nữa, Thập Thủ Ma Quân đã như thế, vậy thì Bách Thủ Ma Quân còn kinh khủng đến mức nào chứ?"

 

Nghĩ đến đây, cậu cảm thấy da đầu tê rần.

 

'Thôi thôi, không nghĩ nữa. Chỉ còn 4 sơn trại nữa là giải quyết xong cục nợ này rồi.'

 

Nghĩ đặng, Uyên Xích Hà nhìn Tích Sa Thủy với ánh mắt thương hại.

 

Cậu thì chỉ còn 4 sơn trại, nhưng Chính Nghĩa Minh thì khác.

 

Họ sẽ phải chiến đấu đến cùng với đám quái vật đó vì sự yên bình của thiên hạ, hay vì cái quái gì đó cậu cũng chẳng quan tâm. Nhưng chỉ tưởng tượng thôi cũng đủ kinh khủng rồi. 

 

***

 

Từ Diêu Trấn.

 

Vân Mộng khách điếm.

 

Đêm đã về khuya.

 

Uyên Xích Hà lăn lộn trên giường một lúc lâu mà vẫn không tài nào ngủ nổi.

 

Cậu thở dài, quay sang Thẩm Thống bên cạnh.

 

"Đúng là đáng thương mà."

 

"Hả? Cái gì đáng thương cơ?"

 

"Chính Nghĩa Minh ấy. Nghe nói họ đang chuẩn bị tuyên chiến với Di Minh Giáo.”

 

"Ta cũng nghe nói vậy."

 

"Chỉ cỡ Thập Thủ Ma Binh thôi đối với họ đã quá sức rồi, thể thì gặp Bách Thủ Ma Quân còn thảm hại đến mức nào chứ. Nghĩ đã thấy tương lai ảm đạm rồi".

 

"Ta cũng không nghĩ Chính Nghĩa Minh có thể đánh thắng được Thập Thủ Ma Binh. Trước khi chúng chết thì còn có thể, nhưng mà sau khi chúng chết rồi, và mấy con quái vật đó... Chà, chắc khó khăn lắm đây."

 

"Đáng thương, đúng là đáng thương mà."

 

"Vậy tại sao công tử lại từ chối?"

 

"Bởi vì đó chắc chắn sẽ là một cuộc chiến khốc liệt. Ta đâu có liên quan gì đến Chính Nghĩa Minh, sao lại phải đâm đầu vào hang cọp cùng chúng chứ. Bản chất con người là như thế mà. Lão Thẩm, lão có thấy không, ta cũng máu lạnh vô tình giống như lão vậy."

 

"Nhưng mà......"

 

"Nhưng cái gì?"

 

Thẩm Thống hơi nghiêng mình, nhìn thẳng vào mắt Uyên Xích Hà.

 

"Không phải công tử đang đi đầu trong cuộc chiến đó sao? Sao cứ nói như đó là chuyện của người khác thế?"

 

"Ta á?"

 

"Đúng thế, chính là công tử."

 

"Không, ta chỉ làm theo phó thác của Tổng trại chủ, đi loanh quanh dọn dẹp 5 sơn trại thôi."

 

"Phải, nhưng cả 5 sơn trại đó đều nằm trong tay của Di Minh Giáo. Công tử đang mang chúng trở lại Lục Lâm bằng cách đánh bại đám Thập Thủ Ma Binh đó."

 

"Lão nói nghe đao to búa lớn quá đấy. ta chỉ là tên tay sai đi dọn dẹp một mớ hỗn độn thôi. Không phải là người tiên phong hay bất cứ điều gì tương tự."

 

"Nhưng rõ ràng là Lục Lâm đã bắt đầu tuyên chiến với Di Minh Giáo, và công tử đang dẫn đầu cuộc chiến đó. Không phải cũng giống như những người khác sao?"

 

Thẩm Thống không thể hiểu nổi tại sao cậu cứ liên tục phủ nhận. 

 

Chẳng phải Chính Nghĩa Minh dung túng cho Tam Trang Bất Lập, đồng thời điều Tích Sa Thủy và những người khác đến đồng hành cùng Uyên Xích Hà không phải cũng là vì lí do đó sao?


Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...