Nghe phiên bản audio của truyện:

Chương 125. Biết càng nhiều, khổ càng nhiều

 

Uyên Xích Hà nhìn chiếc sừng mọc ra từ trên đỉnh đầu Cốc Nhất Khí với ánh mắt tò mò.

 

Ngoại trừ chiếc sừng kỳ lạ, kích thước của con quái vật này nhỏ hơn đáng kể so với những Thập Thủ Ma Binh khác cậu từng gặp.

 

Cốc Nhất Khí không di chuyển, nhưng bằng cách nào đó cậu lại không nghĩ rằng hắn chậm chạp. Thay vào đó, cậu lại cảm nhận được sự thong thả toát ra từ dáng điệu đó của đối phương. 

 

"Gừ..gggừ."

 

Cốc Nhất Khí từ từ bước đi.

 

Hai cánh tay dài hơn cơ thể một cách bất thường tự nhiên đung đưa qua lại.

 

Mãi đến lúc đó cậu mới có thể nhìn thấy những móng tay sắc nhọn nhô ra như đầu ngọn giáo.

 

Độ dài của những móng tay trắng ởn đó khoảng chừng một gang.

 

Đụng độ với Thập Thủ Ma Binh không ít lần, nhưng đó là vũ khí cậu chưa từng thấy.

 

'Sừng và móng vuốt... ..

 

Muốn đánh thắng trước hết phải nắm bắt được đối thủ.

 

Cậu bình tĩnh quan sát chuyển động của con quái vật. 

 

Với kinh nghiệm sống nơi sơn trại hoang dã và những trận chiến đã trải qua, Uyên Xích Hà không hề tỏ ra vội vã. 

 

"Gừ…gggừ!"

 

Với một tiếng gầm gừ ngắn, cơ thể của Cốc Nhất Khí đột nhiên biến mất.

 

Ánh mắt của Uyên Xích Hà hướng lên bầu trời.

 

Con quái vật đen kịt lao xuống từ độ cao 5 trượng (khoảng 15 mét). 

 

Hắn vung nắm tay như sấm sét.

 

Ầm ầm.

 

Cang khí giống như hai lưỡi hái khổng lồ bắt chéo nhau trên không trung và rơi xuống.

 

Uyên Xích Hà lập tức thi triển Cửu Thiên Thế Pháp đệ tam thức, Vân Long Phong Hổ. 

 

Vù vù.

 

Hai cơn cuồng phong giao chiến. 

 

Cùng với âm thanh kỳ lạ của không gian đang vặn vẹo, cả cang khí và Long Quyển Phong đều biến mất.

 

Sau đó, cùng với một tiếng hét kỳ quái, Cốc Nhất Khí khua tay liên tục.

 

Vút. vút.

 

Hàng chục cang khí lao về phía Uyên Xích hà như sóng dữ. Tuy nhiên, cậu không hề né tránh mà chỉ đứng yên vung kiếm.

 

Xoẹt. 

 

Lưỡi kiếm quay như cối xay gió, ngược cơn cuồng phong mà lao tới, cắm sâu vào cơ thể Cốc Nhất Khí. 

 

“Gừ…aaaa!”

 

Con quái vật chỉ kịp gầm lên một tiếng đau đớn, trước khi cơ thể mất thăng bằng và rơi thẳng xuống đất.

 

Uyên Xích Hà không bỏ lỡ cơ hội vàng, lập tức thi triển Cửu Thiên Cực Kiếm đệ nhất thức, Huyền Nữ Giáng Lâm.

 

Mũi kiếm nhẹ nhàng chuẩn xác đâm vào giữa ngực Cốc Nhất Khí. 

 

"Khục!"

 

Cơ thể quái vật co giật dữ dội.

 

Uyên Xích Hà đã chuẩn bị tinh thần cho một cảnh tượng kỳ dị. 

 

Các xoang giữa hai mắt nóng ran, và cậu lại lạc vào ảo mộng.

 

Lần này nó tối hơn, cũng sâu hơn một chút.

 

Một con quái vật một sừng đang vùng vẫy ở nơi không mà một tia ánh sáng cũng không thể lọt vào.

 

Không giống như lần trước, khi mà cậu còn lờ mờ thấy những luồng ánh sáng yếu ớt, hiện tại trước tầm mắt cậu tối đen như mực. 

 

“Là địa ngục sao?”

 

Trước khi kịp kiểm tra xung quanh, cậu đã trở về thực tại.

 

Con quái vật một sừng đã tan biến thành cát bụi, bay ra tứ hướng.

 

Cũng giống như trước, hàng chục đốm sáng lơ lửng bay lên bầu trời.

 

Sau khi tỉnh táo, Uyên Xích Hà từ từ quay đầu lại.

 

Tất cả đám sơn tặc đều đã bị khuất phục bởi nhóm của Thẩm Thống, Nam Cung Thiên và Chân Tuyết Hạ.

 

Thôn trưởng nãy giờ vẫn đứng đó kinh hãi chạy lại cúi đầu chào.

 

"Trời đất ơi! Cửu Thiên Thần Tướng giáng lâm! Đa tạ! Đa tạ!"

 

Thôn trưởng gọi Uyên Xích Hà là Cửu Thiên Thần Tướng, người cai quản bầu trời.

 

Thực ra nếu xét trên góc nhìn của những người vừa được cứu về từ cõi chết thì cậu quả thực không khác gì đấng cứu thế.

 

Khi đó, Nam Cung Nhiên tiến đến gần và hỏi thôn trưởng.

 

“Những thứ mà đám sơn tặc đó tìm kiếm giờ đang ở đâu?”

 

"À! Vâng, lão đã nhìn thấy một thứ tương tự ở Thổ Địa Thần Miếu bên ngoài trang thôn.  Để lão dẫn các vị đến đó nhé?"

 

"Vâng, xin đa tạ. Xích Hà, mau đi thôi."

 

"A, vâng."

 

Uyên Xích Hà nhanh chóng đi theo thôn trưởng và Nam Cung Nhiên. 

 

Thẩm Thống giao việc xử lý bọn trộm cho Tiêu Võ Chấn.

 

Họ không thể giết tất cả những tên bị bắt, nhưng cũng không thể kéo chúng đi khắp nơi.

 

Tiêu Võ Chấn trói bọn cướp bằng một sợi dây và bắt chúng quỳ xuống ở một bên.



 

Khi Chân Tuyết Hạ định bám theo Uyên Xích, Lưu Cận Thức đã cản cô lại. 

 

“Chân muội, không cần phải đi theo đâu. Nam nhân không thích người theo đuổi quá đà như thế”

 

"Cái, cái gì mà theo đuổi chứ? Chỉ là đồng liêu thôi."

 

"Hừ, họ sẽ quay lại sớm thôi. Thay vì lựa lúc hai người họ đang bên cạnh nhau thế này, muội tiếp cận lúc cậu ấy chỉ có một mình không phải tốt hơn sao?"

 

"Huynh nói gì vậy trời, muội chỉ muốn giúp đỡ Uyên thiếu hiệp, với tư cách đồng liêu. Vô cùng trong sáng và thuần khiết!"

 

"Được rồi, cứ giữ tình cảm trong sáng thuần khiết đó để dành đến lúc ở riêng với cậu ta đi. Chứ nếu bây giờ muội cố chen vào giữa hai người họ sẽ chỉ cảm thấy khó xử thôi."

 

"..."

 

Đến lúc đó Chân Tuyết Hạ mới bỏ cuộc và quay trở lại.




 

Thôn trưởng đi vào bên trong Thổ Địa Thần Miếu, chỉ vào mặt phía sau của bàn thờ.

 

"Thứ đó khá giống với những gì đám sơn tặc đó miêu tả. Cách đây rất lâu, vạn thần (nữ pháp sư) quản lý Thổ Địa Thần Miếu đã mang nó từ đâu đó về và đặt nó ở đây."

 

Uyên Xích Hà liếc nhìn thôn trưởng.

 

"Còn vạn thần đó ở đâu?"

 

“Khi lão còn nhỏ bà ấy đã chết rồi. Cách đây có lẽ khoảng 60 năm".

 

Uyên Xích Hà gật đầu, cẩn thận bước tới phía sau bàn thờ.

 

Tại đây, cậu nhìn thấy một vật thể hình tròn, rộng hơn gang tay một chút, đang bị quấn quanh bởi đám mạng nhện chằng chịt. 

 

Thôn trưởng gạt mạng nhện ra và cầm nó trên tay.

 

"Nếu các vị không phiền thì có thể mang thứ này đi không? Lão sợ rằng nếu nó còn ở đây, đám đạo tặc khác sẽ nghe tin đồn mà tìm tới. Thôn trang này của bọn ta đã chịu đủ khổ sở rồi."

 

"Chúng ta mang đi được sao?"

 

Thứ đồ vật kỳ lạ dày khoảng một đốt ngón tay, nhưng lại nhẹ một cách đáng ngạc nhiên mặc dù nó được làm hoàn toàn bằng đá.

 

Uyên Xích Hà ngắm nghía một hồi liền đưa nó cho Nam Cung Nhiên.

 

Cậu cảm giác nàng ta quan tâm đến thứ này.

 

Nam Cung Nhiên cầm lấy mảnh đá, xem xét cẩn thận rồi đưa lại cho Uyên Xích Hà.

 

"Đệ giữ nó đi."

 

"Cái này ư?"

 

"Ùm”.

 

“Nhiên tỷ, thứ này thực sự là Bát Chủ Lệnh sao?”

 

"Đúng vậy."

 

"Ơ? Vậy đây không phải là thứ xui xẻo sao? Đệ nghe nói rằng các giáo đường Di Minh Giáo đã sử dụng con người làm vật hiến tế đấy. Tỷ cũng thấy con quái vật đó rồi mà."

 

Nam Cung Nhiên mỉm cười.

 

“Ban đầu, Bát Chủ Lệnh là thánh vật sử dụng bởi các pháp sư ở phương Đông, nó đóng vai trò là cầu nối giữa thế giới này và thế giới bên kia. Chắc hẳn đám người Di Minh Giáo đã lợi dụng điều đó để trục lợi”.

 

“Vậy, chúng ta mang theo Bát Chủ Lệnh cũng không sao chứ?”

 

"Ừm."

 

“Nhưng đệ dùng cái này để làm gì đây?”

 

"Để xem nào. Không biết chừng Một ngày nào đó nó sẽ có ích thôi"

 

"Có thể dùng để nướng thịt không?"

 

Nam Cung Nhiên hiếm khi bật cười thành tiếng. 

 

"Được rồi, đệ sẽ giữ nó vậy."

 

Uyên Xích Hà gãi đầu, xoay xoay Bát Chủ Lệnh trong lòng bàn tay.

 

Đột nhiên, nó trượt khỏi tay cậu và rơi xuống đất.

 

Cạch. Keng.

 

Khi Bát Chủ Lệnh chạm sàn đá, có một âm thanh như tiếng vỡ.

 

"Úi! Hỏng rồi sao? Vậy thì nó vô dụng rồi?"

 

Uyên Xích Hà khua chân múa tay.

 

Nhưng trái ngược với lời nói và cử chỉ cường điệu của cậu, vẻ mặt bình tĩnh kia lại vạch trần tất cả.

 

Rõ ràng là cậu thấy thứ này phiền phức nên mới cố tình làm rơi để không phải mang theo.  

 

Nam Cung Nhiên cười nói.

 

"Tuy trọng lượng rất nhẹ nhưng nó là đá cứng như hơn cả thép. Nếu muốn đập vỡ chắc cũng tốn kha khá sức đấy."

 

“Thật sao ạ?"

 

Uyên Xích Hà cúi đầu và nhìn xuống sàn nhà.

 

Thực vậy! Chiếc Bát Chủ Lệnh còn nguyên vẹn, nhưng sàn nhà thì lại hơi lún xuống. 

 

Nâng Bát Chủ Lệnh trước mắt, cậu nhìn nó với ánh mắt kỳ lạ.

 

"Nó làm từ cái gì vậy chứ? Cứng thật đấy!"

 

"Nó nhẹ lắm, đệ đeo nó trước ngực để bảo vệ cơ thể cũng được."

 

"Đeo thứ này sao?"

 

“Nếu cứ vứt lung tung trên xe ngựa thì sẽ rơi mất đấy."

 

Gương mặt Nam Cung Nhiên hiếm khi lộ ra tia phấn khích.

 

Giống như một đứa trẻ phát hiện ra một món đồ chơi mới vậy.

 

“Nhiên tỷ, đệ nhất định phải mang theo thứ này sao? Chúng ta có thể phá hủy nó để Di Minh Giáo không dùng được mà.”

 

"Bát Chủ Lệnh có rất nhiều bí mật chưa được tiết lộ. Thật khó để giải thích, nhưng ta nghĩ nó sẽ giúp ích cho đệ. Đặc biệt là bây giờ Di Minh Giáo còn đi khắp nơi tìm kiếm thứ này, chắc chắn chúng có mưu đồ gì đó."

 

Nam Cung Nhiên vô cùng thông minh, nếu cô đã nói thế, Uyên Xích Hà sẽ không từ chối nữa. 

 

"Được. Đều nghe theo lời tỷ."

 

"Ừm. Chờ một chút."

 

Nam Cung Nhiên nhìn quanh tìm một sợi dây để đeo nó lên ngực Uyên Xích Hà..

 

May mắn thay, trong Thổ Địa Thần Miếu có những sợi dây vàng mảnh, có lẽ để thực hiện nghi thức nào đó. 

 

Nam Cung Nhiên bứt sợi dây lành lặn nhất và nối nó với Bát Chủ Lệnh.

 

"Nhìn này. Kim cước và Bát Chủ Lệnh. Một sự kết hợp tuyệt vời."

 

“Sợi dây này là gì vậy?”

 

"Đó là linh cước có khả năng ngăn chặn sự xâm nhập của tà khí, xua đuổi tà ma. Xong rồi. Đệ cởi y phục ra đi."

 

“Hả, cởi y phục á?"

 

Uyên Xích Hà liếc nhìn thôn trưởng với vẻ mặt bối rối.

 

“Ờm, trong này bức bối quá, lãi đi ra ngoài trước”.

 

Thôn trưởng hắng giọng, tinh ý đi ra khỏi Thổ Địa Thần Miếu. 

 

Nam Cung Nhiên gật đầu như thể đó là điều đương nhiên.

 

"Ừ, treo bên ngoài y phục thì dễ gây chú ý lắm. Ai bắt đệ cởi hết chứ, áo khác bên ngoài thôi. Mau lên, để ta đeo cho”. 

 

Đến lúc này Uyên Xích Hà mưới chậm rãi cởi bỏ ngoại y.

 

Nam Cung Nhiên đặt Bát Chủ Lệnh lên giữa ngực của Uyên Xích Hà, lần lượt kéo sợi dây qua vai và dưới cánh tay của cậu. Sau đó đi ra phía sau và buộc chặt.

 

"Được rồi. Giờ đệ thử mặc lại đi."

 

Khuôn mặt của Nam Cung Nhiên rạng rỡ sau khi Uyên Xích Hà khoác áo vào.

 

"Hừm! Nó cũng không lộ ra nhiều nên cũng ồn. Có khó chịu không?"

 

Uyên Xích Hà vặn thân trên qua lại. Vì Bát Chủ Lệnh quá nhẹ nên khi đeo vào gần như không có cảm giác.

 

"Có bất tiện không?"

 

"Thoải mái lắm ạ."

 

Nam Cung Nhiên vô tình vuốt nhẹ qua ngực Uyên Xích Hà.

 

Đó là để kiểm tra Bát Chủ Lệnh có được cố định chắc chắn không.

 

Trong tích tắc, Uyên Xích Hà như ngừng thở và cứng đơ như tượng đá.

 

Cậu vốn không thể cảm nhận được sự đụng chạm của Nam Cung Nhiên vì Bát Chủ Lệnh đang chắn giữa ngón tay trắng trẻo của cô và lồng ngực cậu, nhưng trái tim vẫn đập thình thịch mà không có lý do.

 

Nam Cung Nhiên đến lúc này mới muộn màng nhận ra, ngay lập tức rụt tay lại. 

 

"Đi thôi."

 

"Vâng."

 

Nàng xoay người rời khỏi Thổ Địa Thần Miếu.

 

Uyên Xích Hà lẽo đẽo theo sau nàng ta với vẻ mặt ngờ nghệch như vịt con chạy theo chân mẹ.

 

Thôn trưởng  liếc nhìn cậu với vẻ mặt tò mò.

 

Hai người vừa nói sẽ đeo Bát Chủ Lệnh lên ngực, nhưng vì nhìn qua không có dấu hiệu gì cả nên lão rất tò mò.

 

"Thôn trưởng, có việc gì sao?"

 

"À, không. Chỉ là… Cửu Thiên Thần Tướng, con yêu tinh hồi nãy là gì vậy? Làm sao một người có thể..."

 

Vì nó có sừng trên đỉnh đầu nên lão đã nghĩ đó là một con yêu tinh.

 

"Không có gì. Tốt hơn hết là lão cùng dân làng hãy quên hết mọi chuyện ngày hôm nay đi rồi trở lại cuộc sống thường nhật.l là được"

 

Uyên Xích Hà thờ ơ cắt ngang lời lão.

 

Biết càng nhiều, khổ càng nhiều. Trên đời này có những thứ tốt hơn là không nên biết.


Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...