Cửu Thiên Cực Kiếm
-
Chapter 126
Nghe phiên bản audio của truyện:
Chap 126. Màn đêm đau khổ của những người trẻ tuổi.
Tỉnh Sơn Đông.
Mạnh Lâm (孟林)
Chạng vạng.
Tứ mã xa đi vào Mạnh Lâm - nơi có những ngôi mộ của Mạnh Tử và hậu thế của ông.
Đó chính là xe ngựa của nhóm Uyên Xích Hà.
Uyên Xích Hà ngồi bên cạnh mã phu, tiếng ngáp thoát ra khỏi miệng.
Sau khi rời khỏi Hạ Hiệp Điếm Thôn, bọn họ không nhìn thấy khách điếm nào nên không thể nghỉ ngơi tử tế.
Khi nhìn vào biển hiệu có ghi “Mạnh Lâm”, bọn họ nghĩ rằng đây là một ngôi làng nhưng nhìn thế nào cũng không thấy nhà dân đâu cả.
“Tiểu thúc, ở đây cũng không thấy khách điếm nào nhỉ?”
Mã phu nhìn quanh rồi trả lời.
“Vâng, hình như ở đây không có nhiều người lắm. Ngay cả những ngôi nhà cũng rất thưa thớt…”
Mã phu cũng là người tỉnh Hà Nam nên không biết gì về tình hình tỉnh Sơn Đông.
“Vậy thì hôm nay chúng ta nghỉ ngơi tại đây đi. Có đi tiếp thì cũng không được gì.”
“Công tử nghĩ đúng lắm. Nghỉ ngơi trong một ngôi nhà trống còn tốt hơn ngủ ngoài đường.”
“Phù!”
Uyên Xích Hà thốt ra tiếng thở dài.
Không ngờ lang thang trong giang hồ lại vất vả đến thế này.
Cứ tưởng là đi xe ngựa sẽ đỡ mệt hơn, nhưng sau khi đi một tháng thì mông mẩy cũng bị ê ẩm.
Những tưởng chỉ cần đi vòng 5 sơn trại là xong, ai dè thiên hạ lại rộng lớn quá.
Mã phu dừng xe ngựa ở trước tòa nhà to lớn nhất gần đây.
Ngay sau đó, mọi người lần lượt rời khỏi xe ngựa.
Lưu Cận Thức là người đâu tiên rên rỉ.
“Ôi trời! Cái lưng của ta, mông cũng đau nhức nữa. Hình như không còn chỗ nào trên thân thể là không đau thì phải”
“Lưu huynh, chưa gì huynh đã thấy vất vả rồi thì biết làm thế nào. Chúng ta mới chỉ đi có một sơn trại mà thôi đấy.”
“Oa! Ta cứ tưởng mình phải đi khoảng 10 nơi rồi ấy chứ. Tích huynh, huynh có thấy giống vậy không?”
“Chậc! Thanh niên trai tráng mà làm gì đã than vất vả rồi. Lão tiền bối và người của Nam Cung Thế Gia còn chưa nói gì kìa.”
Lưu Cận Thức ngậm miệng trước lời chỉ trích của Tích Sa Thủy.
Lưu Cận Thức cũng cho rằng mình đã quá ầm ĩ trước mặt Thanh Vân Kiếm Nam Cung Thiên và Thẩm Thống.
Nam Cung Thiên nhìn xung quanh rồi lẩm bẩm.
“Đây là nơi nào nhỉ? Nhà cửa thì thưa thớt, cũng không thấy một mống người nào cả.”
Cũng có thể do hiện tại là mùa đông, nhưng quả thật là nơi đây không hề có cảm giác có người sinh sống.
Nam Cung Nhiên nâng bước chân vào điện các và nói.
“Mạnh Lâm là ngôi miếu của người nhà Mạnh Tử.”
Nam Cung Thiên vội vàng theo sau và hỏi.
“Ôi! Ý muội là toàn bộ nơi này chính là bãi tha ma sao?”
Nam Cung Nhiên đi sâu vào bên trong với vẻ mặt “sao lại đi hỏi những điều rõ ràng ấy”.
Ngay cả Uyên Xích Hà cũng vội vàng đi theo Nam Cung Nhiên.
Ngay khi bước vào bên trong, mọi người đều xác định được rằng đây không phải nhà mà là từ đường.
So với từ đường Bao Thị không được quản lý tốt, thì Mạnh Lâm rộng lớn và sạch sẽ hơn rất nhiều.
Đột nhiên Uyên Xích Hà nhớ đến chuyến đi dài đến Giang Nam cùng với các nghĩa huynh đệ của mình.
Hồi đó làm sao có thể đi quãng đường dài như vậy bằng 2 chân cơ chứ?
Tích Sa Thủy, Lưu Cận Thức và Chân Tuyết Hạ chăm chỉ đi xung quanh và lượm nhặt những cành củi khô.
Một lúc sau, Lưu Cận Thức đã nhóm một đống lửa ở chính giữa từ đường.
Khi mọi người ngồi xung quanh đống lửa, Tích Sa Thủy thấy bầu không khí trở nên gượng gạo nên liền lên tiếng.
“Ha ha! Dù sao cũng nhờ có ơn đức của Mạnh Tử nhỉ?”
Nhưng không ai phản ứng lại trò đùa của Tích Sa Thủy.
Ngoại trừ Nam Cung Nhiên, thì đã số mọi người đều không biết gì về Khổng Mạnh (孔孟) nên không có gì để nói.
Lách tách.
Chỉ có âm thanh lửa cháy vang lên trong từ đường.
Cứ như vậy khoảng một khắc (khoảng 15 phút) trôi qua.
Tích Sa Thủy đang ngồi ngẩn người thì lấy lương khô trong hành lý ra và nhét vào miệng.
Sau đó, những người khác cũng lục lọi hành lý của mình.
Uyên Xích Hà ăn lương khô xong cũng ngồi xuống bên đống lửa như những người khác.
Mặc dù là người Hàn Thử Bất Xâm nhưng nơi lạnh lẽo cũng không tốt cho cơ thể. Bởi vì cả đêm cơ thể đẩy khí lạnh ra ngoài nên cho dù ngủ rất sâu nhưng khi tỉnh giấc vẫn ê ẩm.
Và đương nhiên những người có võ uy cao cường thường có vị trí bên cạnh đống lửa.
Uyên Xích Hà, Thẩm Thổng và huynh muội Nam Cung Thiên ở phía trong cùng.
Nhóm Tích Sa Thủy thì miễn cưỡng chen chúc vào những nơi có hơi ấm lan đến.
Không biết thời gian đã trôi qua bao lâu, khi Uyên Xích Hà đang cố gắng chợp mắt thì bỗng ngồi bật dậy.
“Ôi! Ngứa! Ngứa quá!”
Uyên Xích Hà cào cấu vào cơ thể như không thể chịu nổi.
Bởi vì không khí trở nên ấm áp hơn nhờ đống lửa nên lũ bọ chét bắt đầu hoạt động mạnh mẽ.
Thẩm Thống nằm cười khà khà, quan sát Uyên Xích Hà nhảy dựng lên.
Đối với lão, lũ bọ chét cũng như một phần của cuộc sống vậy.
Cũng có thể do lão đã quá quen thuộc rồi, cũng có thể do lão đã già nên các giác quan không còn nhạy bén nưa. Cho dù là lý do nào thì Thẩm Thống cũng có thể chịu đựng được và chỉ nhìn Uyên Xích Hà cười.
Tích Sa Thủy, Lưu Cận Thức và Chân Tuyết Hạ cảm thấy ngứa ngáy nhưng họ chỉ ngậm chặt miệng lại và gãi.
Về phần Nam Cung Thiên, với kinh nghiệm hành tẩu giang hồ hơn 10 năm nên cũng chỉ gãi gãi một chút
Nhưng Nam Cung Nhiên lớn lên xinh đẹp, nhẹ nhàng thì lại khác.
Nàng không thể chịu được sự tấn công liên tục của lũ bọ nên đã đứng dậy.
Chắc chắn là từ đường này có vấn đề.
Nếu không thì tại sao hôm nay lại đột nhiên ngứa ngáy như vậy chứ?
“Sao lại có lũ bọ ở đây nhỉ?”
Nam Cung Nhiên quan sát ngóc ngách trong từ đường, đôi mày xinh đẹp bỗng cau lại.
Nam Cung Nhiên nhìn thấy chiếc chiếu manh bị vứt lại trong góc.
Có vẻ như gần đây những người ăn mày đã sử dụng nó.
Nói tóm lại là bọn họ đã chọn sai địa điểm.
“Phù!”
Nam Cung Nhiên thở dài rồi lặng lẽ đi ra ngoài.
Cứ thế này thì không thể nào ngủ được nên nàng muốn ra ngoài đi dạo một chút.
Nam Cung Nhiên đi quanh một vòng rồi quay trở lại.
Lúc này, nàng nhìn thấy 4 người đang ngồi trước từ đường.
Đó chính là Uyên Xích Hà và nhóm của Tích Sa Thủy.
Nam Cung Nhiên chạm mắt với 4 người rồi vô thức bật cười.
Dường như đây là một đêm đau khổ đối những người trẻ tuổi chưa có kinh nghiệm hành tẩu giang hồ.
Ngay khi chạm mắt với Nam Cung Nhiên, Uyên Xích Hà liền bật dậy hỏi.
“Tỉ tỉ, tỉ đã đi đâu vậy?”
“Đi dạo.”
“Oa. Đệ ngứa quá nên không ngủ được luôn. Đi dạo thì chắc là không có nhiều bọ chét như thế nhưng đệ nghĩ ở đây chính là hang ổ của lũ bọ đấy.”
“Có vẻ gần đây cũng có người sử dụng nơi này. Ta nhìn thấy một vài manh chiếu ở trong góc.”
“Hẳn là người rất dơ bẩn nhỉ? Đệ đã ngủ ngoài đường nhiều rồi nhưng hôm nay chính là tồi tệ nhất.”
Uyên Xích Hà lắc đầu.
Chân Tuyết Hạ quan sát cuộc trò chuyện giữa hai người rồi lặng lẽ đứng dậy.
“Tiểu thư cũng đi ra ngoài vì lũ bọ chét sao?”
“........”
Sau một hồi im lặng, Nam Cung Nhiên đáp lời.
“Đúng vậy.”
Nếu là bình thường, Nam Cung Nhiên sẽ không trả lời.
Nhưng có lẽ vì đêm này mọi người đều trải qua tình huống tương tự nên bức tường trong lòng Nam Cung Nhiên cũng hạ thấp xuống.
Chân Tuyết Hạ lần đầu thành công trong việc trò chuyện với Nam Cung Nhiên liền lấy hết dũng khí nói.
“Vì là lần đầu tiên hành tẩu giang hồ nên tiểu nữ thấy rất vất vả. Còn tiểu thư thấy thế nào?”
“Ta cũng vậy.”
Mặc dù chỉ là một câu trả lời ngắn gọn nhưng Chân Tuyết Hạ lại cảm thấy vô cùng tự hào khi có thể nói chuyện cùng với Hoa Dung Độc Tâm Nam Cung Nhiên.
Sau khi Nam Cung Nhiên đáp lời, Tuyết Sa Thủy và Lưu Cận Thức cũng bắt chuyện từng chút với nàng.
Có vẻ như ở cùng chỗ với những người đồng trang lứa nên Nam Cung Nhiên đã dần mở lòng hơn với mọi người. Đương nhiên vẫn chỉ là những câu trả lời ngắn gọn như trước.
Khi trời rạng sáng, 5 người lại đi vào bên trong vì đã quá kiệt sức.
Sáng ngày hôm sau.
Uyên Xích Hà tỉnh giấc bởi tiếng ồn ào.
Vì ngủ trễ nên giờ mắt cứng đờ.
Uyên Xích Hà cố gắng mở mắt và nhìn xung quanh. Chuyện gì đây nhỉ?
Trong ngoài từ đường đầy rẫy ăn mày.
Số lượng chắc phải hơn 50.
Những kẻ ăn mày ngồi rải rác khắp nơi, và đang bắt hoặc rủ bỏ bọ chét trên người mình.
Nhìn thấy hình ảnh đó, Uyên Xích Hà nhớ đến ác mộng đêm qua, toàn thân lại trở nên ngứa ngáy.
“Này, gì đây?”
Ngay khi Uyên Xích Hà bày ra vẻ mặt như sắp khóc, Thẩm Thống tiến lại gần.
“Công tử, đám ăn mày kia cứ ngoan cố xông vào đây. Chỉ cần công tử lên tiếng thôi, ta sẽ dọn sạch lũ…”
Lý do Thẩm Thống chưa đụng tay vào lũ ăn mày là do nhìn thấy ánh mắt của Uyên Xích Hà.
Uyên Xích Hà mặc dù cau mày nhưng vẫn lắc đầu.
“Bỏ đi. Dù sao thì chúng ta cũng sẽ ngay mà.”
Những người hôm qua ngủ muộn cũng lần lượt thức dậy bởi tiếng ồn ào do lũ ăn mày gây nên.
Chân Tuyết Hạ và Nam Cung Nhiên vô cùng hoảng hốt khi nhìn thấy ăn mày ngập trong từ đường. Không phải sợ hãi mà là khuôn mặt khi bị sốc tinh thần.
Uyên Xích Hà cười thành tiếng khi lần đầu nhìn thấy dáng vẻ yếu ớt của Nam Cung Nhiên.
Cơn ngứa khiến bản thân khó chịu đã biến mất trong thoáng chốc.
Nhóm của Uyên Xích Hà bắt đầu tỉ mẫn thu dọn hành lý.
Lúc này một kẻ ăn mày ăn mặc sạch sẽ, trông ngoài 50 bước đến và chào hỏi.
“Hahaha. Mới sáng sớm mà bọn ta đã thất lễ rồi. Vì bọn ta sử dụng Mạnh Lâm làm căn cứ của Cái Bang ở Châu Thành. Ta là Sơ Trường thuộc phân đà Châu Thành. Các vị là ai?”
Bạch Y Cái Sơ Trường đã đến sau còn hành xử như thể chủ nhân.
Thẩm Thống nhìn từ trên xuống dưới hắn với vẻ mặt khó chịu rồi hỏi.
“Tại sao ngươi lại nói như thể nấm mồ Mạnh Thị là của ngươi trong khi ngươi là người họ Sơ chứ?”
“Ahaha! Không phải ta đã nói rồi sao? Cái bang ở Châu Thành đã sử dụng nơi này từ khá lâu rồi. Nhưng mà mới lần đầu diện kiến đã nói chuyện như vậy, không phải là không nên hay sao?”
“Hừ! Ta không nghĩ đó là lời mà một kẻ chỉ biết chỏ mõ vào bất cứ nơi nào nên nói đâu.”
Lúc này Sơ Trường liền cau mày.
Hắn đã cố chịu đựng khi lão già nói trống không nhưng cái gì cũng có giới hạn của nó, bây giờ lão già còn buông lời nhục mạ nữa sao? Lại còn nói những lời đó tại Mạnh Lâm- nơi có thể gọi là địa bàn của Cái Bang.
“Lão già này không nhìn thấy những bang đồ của Cái Bang ư?”
Chỉ riêng ở từ đường là đã khoảng 50 người, nếu gộp hết những người đang ở Mạnh Lâm thì cũng phải hơn 200. Mặc dù không phải tất cả đều là cao thủ nhưng như vậy cũng ngang tầm như một môn phái rồi.
Thế mà lũ người kia lại có thái độ điên rồ vậy sao?
Mặc dù Sơ Trường trong cơn nóng giận nhưng vẫn lén quan sát lão già và nhóm người của lão.
“Hửm? Không ai có chút hoảng loạn gì sao?”
Gây chuyện với Cái Bang nhưng tất cả vẫn giữ thái độ bình tĩnh.
Thậm chí có một tên nít ranh còn nhăn mày với vẻ mặt phiền phức.
Sơ Trường cảm thấy hơi áp lực nên thận trọng hỏi.
“Lẽ nào các vị là người Di Minh Giáo sao?”
Hắn đoán già đoán non rằng đây là đám người Di Minh Giáo đang trên đường đi đâu đó. Nếu không phải Di Minh Giáo thì không có lý nào lại vênh váo như thế kia ở Mạnh Lâm.
Ngay lập tức Thẩm Thống hét lên.
“Tên khốn! Bọn ta mà trông giống lũ bệnh hoạn kém cỏi đó sao? Đúng là làm người khác phát điên mà!”
Sơ Trường há hốc miệng.
Làm gì có ai trong thiên hạ hiện nay dám gọi Di Minh Giáo là “những kẻ bệnh hoạn kém cỏi chứ?”
“Vậy đừng vòng vo nữa, hãy nói thẳng đi. Các vị là ai?”
Thẩm Thống chỉ tay về phía Uyên Xích Hà và nói.
“Tôn tính đại minh của công tử nhà chúng ta là Uyên Xích Hà! Cũng chính là Tổng Tuần Sát của Lục Lâm! Đối với lũ Di Minh Giáo, thì công tử nhà ta không khác gì tử thần.”
“Hơ! Công tử kia thực sự là Tổng Tuần Sát của Lục Lâm ư? Vậy thì lão chính là Cửu Thiên Nộ Đao Thẩm Thống sao?”
“Đúng vậy! Nếu không phải do mệnh lệnh của công tử thì riêng việc các ngươi dám xông vào nơi công tử của ta đang ngủ đã đủ để các ngươi đã chết dưới tay ta rồi.”
Thẩm Thống vừa nói vừa bùng lên sát khí vừa rồi còn cố nhấn nhịn.
Sơ Trường đứng gần đó cảm thấy tóc gáy dựng hết lên và ngạt thở.
Những bang đồ Cái Bang rải rác trong từ đường không chịu đựng nổi áp lực, lần lượt ngã xuống.
Sơ Trường vận công lực cố gắng chống đỡ, khó khăn nói.
“Xin…xin hãy dừng lại. Cái Bang không phải kẻ địch của các vị.”
Đến lúc này, Thẩm Thống mới thu hồi khí tức có thể gây chết người.
Sơ Trường khó khăn thoát khỏi áp lực vô hình liền thở hổn hển và luân phiên nhìn Thẩm Thống cùng Uyên Xích hà.
Ở Lục Lâm lại có cao thủ như vậy sao?
Uyên Xích Hà là Tổng Tuần Sát thì coi như cũng có thể đi, nhưng ngay cả Thẩm Thống- người đi theo Uyên Xích Hà như cái bóng cũng sở hữu võ công quá đỗi kinh ngạc.

Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook