Nghe phiên bản audio của truyện:

Chap 129. Thương bang dạo này

 

Mọi người ngồi thành vòng tròn xung quanh đống lửa.

Lần này mã phu cũng tham gia cùng.

Lách tách lách tách.

Trong giây lát chỉ toàn những tiếng củi khô cháy tạo thành tiếng lách tách.

Chân Tuyết Hạ chờ đợi thời điểm thích hợp rồi mở lời.

“Uyên thiếu hiệp, việc hành tẩu giang hồ vất vả hơn nhiều so với suy nghĩ đúng không ạ?”

“Đúng là như vậy. Chân tiểu thư vẫn ổn chứ?”

“Híc! Tiểu nữ ngồi cả ngày nên bây giờ lưng đau đến sắp gãy luôn.”

Chân Tuyết Hạ than thở đau đớn cứ như con nít.

“Hay là từ ngày mai chúng ta tăng thời gian nghỉ ngơi lên nhé? Ta nghĩ chắc không ai phản đối gì đâu nhỉ?”

“Thật sao? Nếu được như vậy thì quá tốt rồi. Trong thời gian đó, tiểu nữ sẽ cố đi nhặt thêm củi. Uyên thiếu hiệp mỗi khi nghỉ ngơi cũng hãy vận động thêm một chút.l đi nhé”

“Nếu vậy thì ta sẽ dùng thân thể này để giúp mã phu thúc.”

Uyên Xích Hà vừa nói vừa quan sát vẻ mặt mã phu.

Mặc dù có lòng nhưng trên thực tế thì Uyên Xích Hà chỉ lãng vãng xung quanh mã phu.

“Ôi trời, thật vậy sao? Uyên thiếu hiệp cứ thong thả thôi. Việc như vậy Uyên thiếu hiệp không nhất thiết phải làm.”

Mã phu sưởi ấm bàn tay và liếc nhìn Chân Tuyết Hạ.

Bình thường vốn là một mình làm hết mọi việc, giờ lại nghe những lời như vậy nên cảm thấy thật oan ức.

“Oa! Lạnh quá!”

Mã phu cường điệu xoa xoa bàn tay.

Đó là biểu hiện cảm xúc tối đa mà một mã phu như hắn có thể làm được.

Uyên Xích Hà gãi gãi đầu, còn Thẩm Thống thì giả vờ như không nghe thấy gì.

Một lát sau, Tích Sa Thủy mang theo lương khô chất trên xe ngựa đến.

Những người không có gì để làm liền nắm lấy 1,2 miếng lương khô cho vào miệng.

Lương khô vào mùa đông cứng đến mức khiến răng đau nhức nhưng không có ai phàn nà gì cả.

Mã phu nhai trệu trạo một lúc rồi đứng bật dậy, lấy nồi gang từ xe ngựa xuống.

“Hê hê, tiểu nhân đang định nấu nước.”

Ngay khi mọi người nhìn chằm chằm, mã phu cười hề hề và nói.

Mọi người đều gật đầu với vẻ mặt “nếu làm như vậy thì tốt quá”.

Thanh Vân Kiếm Nam Cung Thiên chỉ về một phía.

“Nếu đi bộ xuống dưới kia một chút thì sẽ có một con suối.”

“Vâng, vâng.”

Mã phu xách cái nồi và đi về phía Nam Cung Thiên chỉ.

Trong lúc đó, Tích Sa Thủy và Lưu Cận Thức đã chỉnh lại xung quanh đống lửa để có thể treo nồi lên.

Mã phu đi khoảng 1 khắc (15 phút) rồi quay trở lại.

Hắn đặt nồi gang chứa đầy nước lên ngọn lửa rồi cho một lượng vừa phải gạo vào.

Khi hơi bốc lên và tiếng cháo sôi sùng sục, vẻ mặt của mọi người cũng trở nên mềm mại hơn.

Mã phu dường như không hài lòng với nồi cháo nên đã lấy từ xe ngựa xuống một vài thứ rồi cho vào.

Càng làm như vậy thì mùi hương càng trở nên hấp dẫn.

Tất cả mọi người đều cố định tầm mắt vào nồi cháo.

Bỗng từ xa vang đến tiếng bước chân gấp gáp.

Mọi người đều bày ra vẻ mặt ngờ vực nhưng Thẩm Thống lại bình tĩnh như không có gì.

Uyên Xích Hà nhìn thấy dáng vẻ đó của Thẩm Thống liền khẽ lầm bầm.

“Thẩm lão, giờ lão chỉ chú tâm vào mỗi cái nồi thôi sao? Cho dù lão có nghe thấy âm thanh đó ư?”

“Hừ hừ, nếu là người của Di Minh Giáo thì đã âm thầm di chuyển rồi. Có vẻ như lũ côn đồ đang chạy loạn thôi, có gì mà phải bận tâm như thế chứ?”

“Là vậy sao…?”

Uyên Xích Hà dùng chân đẩy cành củi khô vào đống lửa với vẻ mặt gượng gạo.

Ngọn lửa bùng lên.

Trước lời Thẩm Thống, Nam Cung Thiên cũng gật đầu với vẻ tán đồng.

“Thẩm lão tiền bối nói đúng. Cao thủ thì sẽ không phát ra âm thanh ồn ào như thế kia. Mặc dù không biết là ai nhưng có vẻ là họ đã chạy đến vì nhìn thấy ánh lửa.”

Ngay sau đó, hai nam nhân từ trong bóng tổi hổn hển chạy đến.

Nhưng trông hai nam nhân vô cùng thê thảm như vừa đánh nhau với ai.

Kiến Nguyên - nam nhân trong độ tuổi 30 với phần thân trên nhuốm đầy máu nhìn nhóm Uyên Xích Hà bằng vẻ mặt cảnh giác.

Sau khi nhìn thấy nồi gang và xe ngựa thì vẻ mặt hắn có chút nhẹ nhõm.

“Phù, phù! Chúng tại hạ nghỉ ngơi ở đây một lát có được không?”

Tích Sa Thủy vô thức quay đầu về phía Thẩm Thống.

Thẩm Thống không nói gì.

Với kinh nghiệm trong thời gian qua,  Tích Sa Thủy biết được đó không phải lời từ chối nên đã thay mặt nhóm trả lời.

“Chắc chắn rồi. Nhưng hai vị là ai nhỉ?”

Nam nhân 30 tuổi có vẻ là bề trên của người còn lại liền trả lời.

“Chúng tại hạ là người của Phúc Thành Thương Bang ở Châu Thành. Tại hạ tên là Kiến Nguyên, đội chủ của Thông Thiên Đội. Người đi cùng là Triệu Đinh- thủ hạ của tại hạ.”

“Tại hạ là Triệu Đinh.”

Nam nhân ngoài 25 tuổi trịnh trọng chào hỏi.

Sau khi kết thúc giới thiệu một cách đơn giản, Kiến Nguyên thận trọng hỏi.

“Kiến mỗ có thể được biết tôn tính đại minh của các hiệp khách được không?”

Tích Sa Thủy nhìn chằm chằm Kiến Nguyên với vẻ mặt bối rối.

Thấy Kiến Nguyên gọi mọi người là hiệp khách thì có vẻ như hắn đang nghĩ tất cả mọi người đều là nhân sĩ Chính phái.

Hết cách, Tích Sa Thủy liền chỉ vào nhóm của mình và nói.

“Tại hạ là Tích Sa Thủy thuộc Thiên Đao Môn Trịnh Châu. Người này là Lưu Cận Thức thuộc Kim Kiếm Môn và đây là Chân Tuyết Hạ thuộc Trường Nhân Môn.”

Tích Sa Thủy bỏ qua những người còn lại.

Đó là bởi vì nếu không có sự cho phép thì không được mở miệng nhắc đến danh tính của họ.

Kiến Nguyên và Triệu Đinh cũng không hỏi gì thêm như thể giới thiệu 3 người là đủ rồi.

Lúc này, mã phu múc cháo rồi cung kính đưa có Uyên Xích Hà.

Tiếp theo lần lượt là Thẩm Thống, Nam Cung Thiên và Nam Cung Nhiên.

Nghĩ đến mã phu đã vất vả rồi nên nhóm Tích Sa Thủy tự múc cháo của mình.

Hai nam nhân trông rất đáng thương nên mã phu vẫn lại gần rồi khẽ nói.

“Các vị đại nhân, cháo vẫn còn nhiều lắm, nếu 2 vị muốn ăn thì tự nhiên nhé.”

“À, vâng. Cám ơn các vị đã cho chúng tại hạ ăn cùng.”

Kiến Nguyên và Triệu Đinh có vẻ như đã bớt căng thẳng nên không từ chối mà lại múc cháo ăn.

Trong lúc đợi cháo nguội, Tích Sa Thủy hỏi.

“Nhưng mà trong lúc thương hành 2 vị đã gặp phải đạo tặc sao? Gần đây có rất nhiều đạo tặc à?”

“À không, không phải như vậy…”

Kiến Nguyên ngập ngừng không trả lời ngay.

Thẩm Thống đang đứng cách xa liền nhìn Kiến Nguyên với ánh mắt đáng sợ.

“Ối!”

Đến lúc này, Kiến Nguyên mới nhận ra rằng bản thân trong tình thế phải trả lời thành thật.

“Thật ra 2 tháng nay thương bang của chúng tại hạ đang đánh nhau để giành thương quyền với Vạn Lý Thương Bang ở Tế Ninh.”

“Gì! Đánh nhau tận 2 tháng sao?”

Tích Sa Thủy cảm thấy khó tin trước lời Kiến Nguyên.

Còn không phải là các bang phái Võ Lâm, giữa thương bang với nhau làm gì mà đánh nhau lâu đến thế?l chứ?

Lại còn không phải vì ân oán mà là vì thương quyền sao?

“Vâng. Trước đây còn có Chính Nghĩa Minh ở trung gian hòa giải nên không có cuộc chiến lớn nào.”

“À!”

Tích Sa Thủy- một thành viên của Chính Nghĩa Minh gật đầu với vẻ mặt cay đắng.

Nghĩ lại thì chuyện đó cũng có thể.

“Tất cả chuyện này đều là vì Bách Tuế Thương Bang ở Lạc Dương. Bọn họ đã đụng đến các thương bang khác, nhưng không có ai ở giữa hòa giải. Khi đó các thương bang khác mới nhận ra rằng thế gian này đều phải tự lực cánh sinh, khôn sống mống chết.”

“Vậy nên những thương bang khác cũng đang đánh nhau sao?”

“Không có một thương bang có tiếng nào mà không rút đao. Hầu hết bọn họ đều có chân trong Di Minh Giáo hoặc Chính Nghĩa Minh, nên hiện tại là tình huống không thể hòa giải được nữa.” 

“Hơ! Vậy thì thực sự không thua kém gì cuộc chiến giữa các bang phái Võ Lâm rồi.”

Triệu Đinh đang im lặng ăn cháo cũng xen vào.

“Còn hơn như vậy nữa. Bởi vì gần như không có bang phái Võ Lâm nào không liên quan đến cuộc chiến lần này. Thậm chí ngay cả những tục gia đệ tử của Thất Phái Nhị Môn cũng được huy động.”

“Chuyện đó ta cũng không biết. Khi chúng ta ở Trịnh Châu mọi chuyện vẫn rất yên bình mà.”

Ngay lúc đó Lục Cận Thức lên tiếng.

“Là do Tích huynh không quan tâm đến thế sự thôi. Ở Trịnh Châu cũng có rất nhiều cuộc chiến giữa các thương bang đấy”

“Thật sao?”

“Đúng là vậy mà.”

“Nhưng mà thương bang thì phải buôn bán chứ, sao lại đánh nhau?”

“Đó là bởi vì họ đang muốn nuốt hết những thứ có thể kiếm được nhiều tiền. Thiên Đao Môn không trợ giúp thương bang nào sao. Kim Kiếm Môn bọn đệ cũng rất đau đầu về vấn đề đó.”

“Ồ. Quy mô của bên muội cũng không đủ lớn để có thể làm việc cùng với thương bang. Đệ tử cũng không nhiều lắm.”

Chân Tuyết Hạ bỗng thốt lên những lời như tự hạ thấp bản thân.

“Thì ra vì vậy nên mới không biết. Các thương bang hiện tại không đùa được đâu.” 

“Đến mức đó sao?”

Uyên Xích Hà lẩm bẩm khi nhìn thấy đám người Tích Sa Thủy ồn ào.

“Hy vọng mọi người đều đang sống tốt.”

Đến hiện tại thì hấu hết các nghĩa huynh đệ đều đã xuống núi.

Nếu không trực tiếp lập nên môn phái thì chắc hẳn họ cũng tìm công việc của những võ giả.

Trong số đó thì có rất nhiều công việc liên quan đến thương bang.

Cách đây không lâu, Uyên Xích Hà đã chứng kiến cuộc sống của Phong Diễn Tiêu và Thác Cao Minh nên bây giờ trong lòng rất nặng nề.

Thẩm Thổng múc cháo ăn rồi nói.

“Xì xụp, chẹp chẹp. Sẽ không có chuyện gì đâu. Nếu có chuyện xảy ra thì ta sẽ báo thù gấp 10 lần, à không trăm lần cho người đó.”

“Chậc! Lời của Thẩm lão nói hoàn toàn không giúp ích gì cho ta.”

Uyên Xích Hà tặc lưỡi.

Đang mong mọi người sống tốt mà lại nói đến báo thù gì chứ?

Để mọi chuyện xảy ra rồi thì báo thù cũng có tác dụng gì nữa đâu?

“A, công tử sẽ trực tiếp ra tay sao? Dù hơi phiền phức nhưng như vậy cũng được.”

“Ô hô! Ta không có ý đó. Ta không muốn xảy ra chuyện để rồi cần phải đi báo thù. Lão có hiểu không?”

“Chẹp, chẹp. Công tử cũng đừng có nghĩ họ giống như những đứa trẻ bị thả xuống nước chứ. Dù công tử có lo lắng cho bọn họ thế nào đi chăng nữa thì bọn họ cũng phải bước đi trên con đường của riêng mình.”

“A, dơ quá. Đừng có nhai chóp chép như bị mắc cái gì giữa mấy kẽ răng nữa. Người khác nghe sẽ mất hết khẩu vị đó.”

“Chóp chép.thế à ?”

“Lão già này thật là! Bây giờ lão đang cố tình có đúng không?”

“Ôi trời. Tuyệt đối không phải như vậy. Nếu ta cố tình ta sẽ bị sét đánh chết.”

“Lão mà còn làm như vậy một lần nữa ta sẽ giáng sấm sét xuống đầu lão.”

Uyên Xích Hà thực sự muốn giáng Thiên Lôi Kiếm Khí xuống đầu Thẩm Thống.

Thẩm Thống không nói thêm lời nào.

Bữa ăn của Kiến Nguyên và Triệu Đinh còn chưa kết thúc thì những vị khách không mời khác đã xông đến.

Khoảng 10 võ sĩ từ trong bóng tối lao đến với tiếng bước chân ồn ào.

Đó là những võ sĩ của Vạn Lý Thương Bang.

Kiến Nguyên và Triệu Đinh bật dậy khỏi chỗ với vẻ mặt thất kinh hồn vía.

Kinh Điềm - võ sĩ của Vạn Lý Thương Bang dẫn theo các thủ hạ đến tấn công và nói.

“Kiến Nguyên! Thì ra ngươi trốn ở đây! Chạy trời không khỏi nắng. Bây giờ thì bỏ cuộc và đầu hàng đi.”

Tuy nhiên Kiến Nguyên và Triệu Đinh đã lén lút di chuyển vào trong đám người Tích Sa Thủy.

Lúc này Kinh Điềm cau mày.

7 nam nữ không rõ có quan hệ gì với Phúc Thành Thương Bang nên rất khó để ra tay.

Kinh Điềm quét mắt nhìn 7 người trước mắt rồi nói với Tích Sa Thủy - người đứng phía trước nhất.

“Ta là Kinh Điềm - đội chủ Tiêu Thiên Đội của Vạn Lý Thương Bang. Bọn ta đang có tranh chấp với Phúc Thành Thương Bang, các vị có quan hệ với bọn chúng chứ?”

“Hoàn toàn không có. Bọn ta chỉ đang nghỉ ngơi ở đây một lát thôi.”

Vẻ mặt Kinh Điềm sáng sủa hơn trước lời nói đó.

“Hóa ra là vậy. Bọn ta đang muốn bắt 2 kẻ kia, các vị sẽ hợp tác chứ?”

Tích Sa Thủy luân phiên nhìn Kinh Điềm và Uyên Xích Hà với vẻ mặt mơ hồ. Mặc dù Tích Sa Thủy đã gắn bó với Chính Nghĩa Minh được 3 năm nhưng đây là lần đầu tiên có chuyện thế này.

“Ngươi muốn yêu cầu hợp tác gì?”

“Như các vị đang thấy thì bọn chúng đang nấp phía sau các vị.”

Chân Tuyết Hạ lạnh lùng cắt lời Kinh Điềm.

“Vậy là ngươi đang yêu cầu bọn ta giao 2 người này cho ngươi sao?”

Trước lời nói lạnh lùng của nữ nhân, Kinh Điềm ngập ngừng.

Thành thật mà nói hắn cũng định đưa ra yêu cầu tương tự nhưng nhìn vào bầu không khí này có vẻ không ổn.

Ngay từ đầu yêu cầu này đã quá vô lý.

Bởi vì không ai trong chính phái sẽ làm như vậy trong tình huống này.

Thẩm Thống vốn đang im lặng sau khi nghe những lời Uyên Xích Hà nói, lúc này lại “hừm” một tiếng và buông lời chế nhạo.

“Đúng là sống trên đời chuyện quái gì cũng có thể gặp. Lại có người trơ trẽn đến mức đi lợi dụng người khác, hoặc cũng có những kẻ lếu láo trong khi không biết đối phương là ai.”

Chỉ với lời nói ấy, không chỉ Kiến Nguyên, Triệu Đinh mà ngay cả nhóm người Kinh Điềm mặt cũng biến sắc, cứng đơ.


Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...