Nghe phiên bản audio của truyện:

Chương 130: Cáo mượn oai hùm

 

Đội chủ Kinh Điềm mặt đỏ như gấc. 

 

"Ngươi dám bảo ta là tên khốn ư?"

 

Kinh Điềm như thể sắp ăn thịt người tới nơi, nhưng Thẩm Thống thậm chí không thèm chớp mắt.

 

“Hehehe! Không phải là tên khốn, vậy là con khốn hả?”

 

Trước lời chế giễu Thẩm Thống, đám thuộc hạ của Kinh Điềm đồng loạt đặt tay lên chuôi kiếm với khuôn mặt phẫn nộ.

 

Nếu Kinh Điềm là một cao thủ cấp tỉnh, hẳn hắn ta sẽ có con mắt tinh tường đủ để đánh giá đối thủ.

 

Nhưng thật đáng tiếc, hắn ta chỉ là một cao thủ cấp huyện.

 

Tất nhiên, hắn cũng không thể cảm nhận được luồng khí vô hình đang bao phủ cơ thể Thẩm Thống.

 

"Này! Lão già! Để xem ta xem ngươi có trò trống gì! Các ngươi! Lên cho ta!"

 

Kinh Điềm và chín võ giả lập tức rút kiếm ra.

 

Thẩm Thống gào thét đến rung trời chuyển đất.

 

"Mấy tên khốn này! Ở trước mặt Lục lâm Tổng tuần sát mà dám cả gan rút kiếm ư?! Chán sống hết cả lũ rồi đùng không?"

 

Trong nháy mắt, Thẩm Thống vừa đứng ngay trước mặt hắn giờ đã biến mất không dấu vết.

 

"Ôi trời!”

 

Trước khi hắn kịp phản ứng, một cái gì đó lướt qua hắn, và cơn đau nhói bất ngờ ập đến.

 

Phập!

 

Bụng, lưng và cánh tay liên tục bị đấm vào, nhưng trước mắt vẫn không kịp thấy dáng người.

 

Cùng lúc đó, đám võ giả Vạn Lý thương bang hét lên và lần lượt gục ngã.

 

Đến khi Kinh Điềm loạng choạng đứng được dậy thì mọi chuyện đã kết thúc rồi.

 

Thẩm Thống lần lượt đánh bại 10 võ giả và đã quay trở lại chỗ ban đầu, thong dong chỉnh lại vạt áo.

 

Như thể một cơn cuồng phong vừa quét qua vậy.

 

Phải đến lúc đó, Kinh Điềm mới muộn màng nhận ra rằng lão già lọm khọm đứng trước mặt mình chính là một cao thủ hiếm có trong thiên hạ.

 

Thẩm Thống phất tay áo ra sau lưng, trừng mắt nhìn Kinh Điềm.

 

Hắn giật bắn mình, ngay lập tức cúi gằm mặt, toàn thân run như cầy sấy.

 

Uyên Xích Hà liếc mắt nhìn Thẩm Thống.

 

"Ái chà, nhìn này. Lão Thẩm thực sự có uy phong của Lục Lâm tổng tuần sát hơn ta đấy. Không hề hồ giả hồ uy chút nào luôn”.

 

“Công tử, hồ giả hồ uy nghĩa là gì?”

 

"Nghĩa là cáo mượn oai hùm."

 

"Ha ha! Đúng vậy nhỉ, công tử là hổ còn ta là cáo già."

 

Uyên Xích Hà lắc đầu bất lực.

 

Cậu chỉ có ý định trêu chọc lão thôi, vậy mà lão không những không xù lông lên mà còn vui vẻ chấp nhận biệt danh mới này nữa.

 

Kinh Điềm không thể rời mắt khỏi cuộc trò chuyện giữa thiếu niên và lão già trước mặt.

 

‘Tiểu tử đó thực sự là Lục Lâm tổng tuần sát?’

 

Đột nhiên, hắn nhớ lại một tin đồn đã từng nghe được rằng 'ba võ gia nổi tiếng ở Trịnh Châu đã bị hủy hoại vì hắn ta'.

 

Hắn còn nghe nói rằng bây giờ các đệ tử xuất thân từ ba gia tộc đó còn không thể tìm nổi  việc làm ở các thương bang.

 

Làm sao một người với khuôn mặt hiền lành, ngây thơ như vậy lại có thể làm ra những điều xấu xa đến thế chứ?

 

Đúng là trên thế gian này, không nên đánh giá bất cứ thứ gì chỉ dựa vào vẻ bề ngoài.

 

Đúng lúc đó, Thẩm Thống hất cằm về phía hắn và đám võ giả.

 

"Công tử, làm gì với lũ khốn ngu dốt đó bây giờ?"

 

"Lão lại muốn làm điều gì đó xấu xa nên mới hỏi ta như vậy chứ gì? Già rồi thì nghỉ tay tích đức cho kiếp sau đi. Lão tưởng mình vẫn còn là thiếu niên hả?'

"Cái gì? Hành động xấu xa gì chứ? Làm gì có chuyện đó. Chỉ là những kẻ coi thường công tử thì không thể tha thứ được thôi."

 

"Chúng coi thường ta á?"

 

"Bọn chúng cả gan rút kiếm trước mặt mặt công tử còn gì. Nếu đứng trước mặt Phá Thiên Ma Quân thì chúng có dám làm vậy không? Tại vì công tử dễ dãi nên bọn chúng mới làm càn vậy đó."

 

Kinh Điềm vừa nghe dứt câu toát mồ hôi lạnh, lập tức kịch liệt phủ nhận.

 

"A, không! Coi thường gì chứ? Tuyệt đối không có chuyện đó. Chúng tôi quả thực không biết thiếu hiệp đây chính là Lục Lâm tổng tuần sát. Nếu biết thì có cho vàng chúng tôi cũng không dám rút kiếm đâu”.

 

"Câm miệng! Tên khốn kiếp! Ngu dốt chính là tội lớn nhất! Định lí do lí trấu cho ai xem hả? Ta xé toác cái mồm hỗn láo của ngươi ra bây giờ!"

 

Thẩm Thống trước kia vốn được mệnh danh là Khẩu Mật Phúc Kiếm, thế nên lão đã phát cáu vì lý do vô lý của đối phương.

 

'Oái!'

 

Trước những lời dọa nạt của Thẩm Thống, Kinh Điềm vô thức đưa tay che miệng.

 

Uyên Xích Hà nhìn quanh các võ giả thương bang đang run như cày sấy một lúc, liền quay sang Thẩm Thống.

 

“Lão Thẩm.”

 

"Hả?"

 

Có thể Thẩm Thống nói đúng, có thể cậu đang “quá dễ dãi”, từ giờ trở đi phải “quyết liệt” và “tàn nhẫn” hơn mới được.

 

"Để chúng cầm đuốc suốt đêm. Nếu lửa yếu đi hoặc bị tắt, lập tức bẻ gãy tay chân."

 

“Giờ chặt luôn không phải tốt hơn sao?”

 

“...”

 

Đúng là cậu có cố thế nào cũng không thể nào bằng “kẻ ác trời sinh” Thẩm Thống kia được.

 

"Đừng bắt ta phải nói hai lần."

 

"À, được được. Nghe rõ chưa hả? Quỳ hết xuống. Từ bây giờ hãy thay phiên nhau giữ lửa. Nếu lửa bị tắt hay yếu đi, ta bẻ gãy tay chân các ngươi."

 

Kiến Nguyên và Triệu Đinh miễn cưỡng gật đầu.

 

Việc này đương nhiên tốt hơn bị đánh cho thừa sống thiếu chết, nhưng phải quỳ gối châm lửa cho Lục Lâm quả thực cũng không phải là chuyện vẻ vang gì.




 

Đêm đông thật dài.

 

Nó thậm chí còn dài hơn trong cảnh màn trời chiếu đất. 

 

Nam Cung Thiên, người đang ngồi thất thần trước đống lửa trại, quay sang Uyên Xích Hà.

 

"Xích Hà này."

 

"Dạ."

 

"Đêm còn dài lắm, hay là chúng ta tỷ võ đi. Không dùng nội lực, chỉ dùng chiêu thức thôi. Được chứ?”

 

Lời nói hơi mơ hồ, có thể nhận ra rằng y muốn cậu chỉ dạy thêm về võ thuật.

 

Uyên Xích Hà bật cười.

 

"Được ạ."

 

Uyên Xích Hà vui vẻ đồng ý.

 

Không giống như trước đây, giờ cậu đã quen với việc điều khiển kiếm. Thế nên cậu tự tin rằng mình sẽ không làm Nam Cung Thiên bị thương.

 

Một nửa số người đang ngồi thành vòng tròn quanh ngọn lửa di chuyển sang phía bên kia.

 

Uyên Xích Hà và Nam Cung Thiên đi sang phía còn lại và đứng đối mặt với nhau.

 

Mọi người ngồi xổm ở khoảng trống giữa đống lửa trại và cỗ xe, chăm chăm nhìn hai người với ánh mắt tò mò.

 

Chân Tuyết Hạ nhích người đến bên cạnh Nam Cung Nhiên, ghé vào tai cô thì thầm.

 

"Nghe nói tỉ đã gặp Uyên thiếu hiệp khi còn nhỏ hả?"

 

"Đúng vậy."

 

Nam Cung Nhiên biểu tình rất điềm tĩnh, có lẽ vì họ đã trở nên thân thiết hơn sau chuyến đi dài.

“Cụ thể như thế nào vậy?”

 

“Đó là một tình cảnh tồi tệ.”

 

"Hả?"

 

Đôi mắt Chân Tuyết Hạ mở to trước câu trả lời bất ngờ.

 

Nàng ta không biết những gì Uyên Xích Hà đã trải qua tại Ngọa Long Trang. Đó là lý do tại sao nàng ta không thể hiểu được ý nghĩa trong lời nói của Nam Cung Nhiên.




 

Ngay lúc đó, cuộc tỷ võ của Uyên Xích Hà và Nam Cung Thiên bắt đầu.

 

Nam Cung Thiên bước chân phải lên trước một bước, thủ thế thi triển Đại Nghiên Kiếm Pháp.

 

Uyên Xích Hà cũng nhẹ nhàng nâng thanh kiếm của mình.

 

Cha Cha Cha Chang ㅡ

 

Một đòn kiếm khoa trương qua lại giữa hai người.

 

Nam Cung Thiên là một cao thủ nức tiếng chốn giang hồ, rất giỏi trong việc kiểm soát khoảng cách.

 

Mũi kiếm lão về phía Uyên Xích Hà như sóng dữ, rồi lại đột ngột rút đi.

 

Còn đối với Uyên Xích Hà, mặc dù kiếm thuật của cậu đã được củng cố thông qua thực chiến, nhưng đường kiếm lại không thanh thoát và tinh tế như Nam Cung Thiên. Do đó, trận tỷ võ này cũng giúp ích rất nhiều cho cậu.

 

Nam Cung Thiên chuyển sang Đế Vương Kiếm Hình một cách vô cùng tự nhiên.

 

Nếu như Đại Nghiên Kiếm Pháp điềm đạm và tao nhã thì Đế Vương Kiếm Hình đúng nghĩa là khí phách của bậc đế vương.

 

Cho dù không sử dụng nội lực, nhưng kiếm phong vẫn từng đợt tuôn ra ngoài.

 

Phía bên kia, Uyên Xích Hà cũng chuyển sang Cửu Thiên Thế Pháp từ bao giờ.

 

Cậu như đang dạo chơi giữa ranh giới của vô chiêu và hữu chiêu

 

Nam Cung Thiên không khỏi cảm thám trước cảnh tưởng đó.

 

Lúc đầu chỉ đơn giản là cố gắng phóng ra những đường kiếm đầy uy lực, nhưng giờ đây lại ra vào rất nhẹ nhàng trơn tru.

 

Vì đang ở trước mặt rất nhiều người ngoài cuộc, thế nên cuối cùng y vẫn quyết định không sử dụng tuyệt chiêu Thương Khung Vô Nhai Kiếm.

 

Khi Nam Cung Thiên quay lại với Đại Nghiên Kiếm Pháp, Uyên Xích Hà khẽ mỉm cười.

 

Nếu cứ kết thúc như thế này thì không phải hơi nhàm chán sao.

 

Keng.

 

Đột nhiên Uyên Xích Hà dùng hết sức vung kiếm lên, kiếm của Nam Cung Thiên bị bật ngược trở lại phía sau.

 

Ngay lập tức, cơ thể Uyên Xích Hà lao về phía trước.

 

Cùng lúc đó, một thanh kiếm từ trên đỉnh đầu giáng xuống như sét đánh.

 

Đó chính là Cửu Thiên Thế Pháp đệ nhị thức, Long Vũ Thiên Thượng. 

 

Mặc dù cậu không sử dụng nội lực, nhưng kiếm phong phát ra từ mũi kiếm vẫn lao về phía Nam Cung Thiên như tên bắn.

 

"Hự!"

 

Nam Cung Thiên hơi giật mình, ngay lập tức nghiêng người sang một bên, đồng thời thi triển Càn Khôn Vô Chung.

 

Keng. keng.

 

Mỗi khi thanh kiếm của Nam Cung Thiên cắt qua kiếm phong, ở cách mười trươngj cũng có thể nghe rõ âm thanh trong trẻo như gõ vào chuông ngọc.

 

Đế Vương Kiếm Hình và Đại Nghiên Kiếm Pháp hòa quyện vào nhau.

 

Sau đó, một chiêu thức kỳ lạ bất ngờ xuất hiện.

 

Như thể bị mê hoặc bởi thứ gì đó, Nam Cung Thiên vung kiếm không ngừng.

 

Ở bên kia, kiếm của Uyên Xích Hà đã vẽ trên không trung một đường cong đẹp mắt.

 

Xoẹt.

 

Một luồng kiếm phong thổi vào ngực Nam Cung Thiên với âm thanh kinh hoàng.

 

Nam Cung Thiên, gần như xuất thần, giơ kiếm lên trước mặt theo bản năng.

 

Đó là khởi thủ thức của Thương Khung Vô Nhai Kiếm Pháp.

 

Kiếm phong đang ập đến như vũ bão, thế nhưng Nam Cung Thiên vẫn không di chuyển, cứ như đã hóa thành một bức tượng đá.

 

Ù ù.

 

Thanh kiếm của Nam Cung Thiên không di chuyển, nhưng kiếm phong đã phân tán ra tứ phía.

 

Mặc dù nguy hiểm đã qua, y vẫn không di chuyển suốt một hồi lâu, dường như đang đắm chìm trong suy nghĩ.

 

Cuộc chiến giữa hai người đã kết thúc ở đó.

 

Ánh mắt của Đội chủ Thông Thiên Đội của Phúc Thành thương bang, Kiến Nguyên và  Đội chủ Tiêu Thiên Đội của Mạn Lý thương bang, Kinh Điềm, đã không hẹn mà gặp.

 

Cả hai đều có thể đọc được từ mắt đối phương  sự kinh ngạc và thán phục trước màn trình diễn mãn nhãn vừa rồi. 

 

'Thế gian này đúng là lắm kỳ tài!'

 

Họ thậm chí còn không sử dụng nội lực, vậy mà vẫn có thể phóng ra kiếm phong như vũ bão đến vậy ư?

 

Đã thế, bọn họ chỉ kịp thấy ánh kiếm lóe lên, chứ không thể nhìn rõ được từng đường kiếm. Tất cả những gì bọn họ có thể nghe thấy là âm thanh của những thanh bảo kiếm va vào nhau không ngừng.

 

Nhưng nam nhân trạc ngoài ba mươi đó là ai?

 

'Tư thế cuối cùng đó của y, quả thực chính là tột đỉnh của tĩnh trung động* ...'

(*trong tĩnh có động)

 

Chỉ mới ngoài ba mươi mà có thể đạt được cảnh giới đó, thiên hạ này có mấy người chứ?



 

Khi trận tỷ võ kết thúc, một tiếng thở phào phát ra từ miệng Chân Tuyết Hạ.

 

"Ha! Cuối cùng cũng kết thúc rồi. Nhưng hồi nãy tỉ nói tình cảnh tồi tệ là sao vậy? Gia đình Uyên thiếu hiệp bị cuốn vào tranh chấp chốn võ lâm sao?"

 

"Ừm, ta nghĩ cô nên nghe trực tiếp thì hơn."

 

Nàng ta không muốn đào bới vào chuyện riêng của người khác. Có chia sẻ hay không là quyết định của Uyên Xích Hà.

 

"À, vâng."

 

Thấy gương mặt lạnh băng của Nam Cung Nhiên, Chân Tuyết Hạ cũng không hỏi thêm nũa.





 

Sau khi chứng kiến xong trận tỷ võ, đám võ nhân thương bang thậm chí còn không dám nhìn vào mắt nhóm của Uyên Xích Hà.

 

Chúng cặm cụi suốt đêm vác củi để nhóm lửa.

 

Chúng tự ý thức được rằng nếu tự ý bỏ trốn hoặc làm họ nổi giận, có thể bình minh sáng hôm sau chúng sẽ không còn được nhìn nữa.




 

Ngày hôm sau.

 

Trời vừa sáng, Uyên Xích Hà đã để các võ giả thương bang đi.

 

Khuôn mặt chúng rũ rượi sau khi làm việc suốt đêm, nhanh chóng lê thân xác kiệt quệ đi khỏi.

 

Khi Uyên Xích Hà và nhóm của cậu đang quây quần bên đống lửa và hít hà mùi hương của thức ăn với khuôn mặt hạnh phúc.

 

Các cao thủ của Quang Minh Trang Viên xuất hiện như những bóng ma và bao vây xung quanh họ.


Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...