Nghe phiên bản audio của truyện:

Chap 132. Đã nói không phải ta mà

 

Đầu óc đã tỉnh táo hơn, nhưng điều đó không có nghĩa là tình huống cũng trở nên tốt hơn.

Trước mặt Uyên Xích Hà, có Hắc Ma Trương Đoan Bình đang hấp hối, nhưng cũng có Bạch Ma Chu Thủy Tâm đang đầy phẫn nộ.

Chu Thủy Tâm đã khiến Uyên Xích Hà không thể tập trung vào Trương Đoan Bình.

Mù quáng bởi báo thù nên hắn càng hung hăng dồn ép Uyên Xích Hà. 

Vốn dĩ điều mà Hoán Ảnh Thần Ma Hưng Chế Quỷ mong muốn chính là “không cần phải lấy cả tính mạng ra chiến đấu, nếu khó khăn quá thì hãy rút lui”. Nói tóm gọn lại thì chỉ là thử một chút.

Tuy nhiên mọi chuyện đều bị chệch quỹ đạo khi Ám Hồn Quy Sát Tứ Đô Danh và Trương Đoan Bình đều bị vết thương chí mạng.

Ngay cả Chu Thủy Tâm - người còn sót lại một mình cũng đang mất hết lý trí vì tức giận.

Mọi chuyện dường như đều đang đi ngược lại với chỉ thị của Hưng Chế Quỷ.

Hắn đã lỳ lợm dồn ép để Uyên Xích Hà không thể tiếp cận Trương Đoan Bình.

Trong thời gian đó, một sự biến hóa đã xảy ra trên cơ thể Trương Đoan Bình – người vốn dĩ đã ngừng thở.

Soạt soạt.

Cùng với âm thanh như thứ gì đó bị rách toạc, vết rạn nứt xuất hiện trên lớp da Trương Đoan Bình.

Ngay sau đó, con quái vật khổng lồ xé toạc thân thể Trương Đoan Binh và chui ra.

Làn khói cuộn trào ra khỏi làn da đỏ sậm nứt nẻ như mai rùa.

Hình dáng này khá tương tự với Đại Lực Quỷ - đối thủ gặp ở Nam Dương Thương Bang.

“Grừ ummm!”

Trương Đoan Bình phát ra âm thanh quái dị.

Chu Thủy Tâm vốn đang vung kiếm về phía Uyên Xích Hà bỗng giật mình hét lên.

“Trương đệ! Là Trương đệ đúng không?”

Chu Thủy Châu không thể tin được Trương Đoan Bình - nghĩa đệ đã chết của hắn lại biến hóa thành con quái vật đen ngòm kia.

Ánh mắt Trương Đoan Bình hướng về phía Chu Thủy Tâm, rồi ngay lập tức cố định trên người Uyên Xích Hà.

“Grừ aaaa!”

Tia lửa bùng lên trong đôi mắt đen ngòm của Trương Đoan Bình.

Ngay cả khi biến thành quái vật, dường như hắn vẫn biết chính xác kẻ thù của mình là ai.

Phập.

Trương Đoan Bình biến mất như u linh rồi đột ngột tấn công vào đầu Uyên Xích Hà.

Ngay khi hắn vung tay, hỏa viêm đỏ rực bùng lên.

Phừng phực!

Uyên Xích Hà đã chuẩn bị tinh thần nên vung kiếm mà không chút bất ngờ.

Kiếm khí của tứ thức Phong Hỏa Kiếp Luân xoay tròn và đẩy lùi hỏa viêm.

Ngay khi Uyên Xích Hà chuẩn bị phản công, thanh kiếm của Chu Thủy Tâm đã từ bên cạnh lao đến.

Không còn cách nào, Uyên Xích Hà đành đối phó với thanh kiếm của Chu Thủy Tâm trước.

Cheng.

Thanh kiếm của Chu Thủy Tâm văng ra sau.

Trong lúc đó, hai bàn tay của Trương Đoan Bình đang vươn đến gần đầu của Uyên Xích Hà.

“Đúng là điên rồ.”

Thanh kiếm của Uyên Xích Hà bay lên theo thủ pháp Phi Long Thăng Thiên.

3 mảnh kiếm khí đâm vào hai tay Trương Đoan Bình.

“Khự!”

Trương Đoan Bình rên rỉ âm thanh kỳ lạ và nhanh chóng lùi về sau.

Uyên Xích Hà bám theo như chiếc bóng và liên tục phóng kiếm kích.

Phập phập.

Thanh kiếm liên tục đâm vào cơ thể Trương Đoan Bình.

Ngay khi Uyên Xích Hà chuẩn bị ép sát vào Trương Đoan Bình.

“Aaaa!”

Âm thanh quen thuộc từ đằng xa vang lên bên tên, khuôn mặt Uyên Xích Hà liền cứng đờ.

Uyên Xích Hà khẽ quay đầu lại. Không phải chứ…?

Người bị Thẩm Thống giết đã biến thành quái vật với chiếc sừng mọc trên đỉnh đầu và đang hướng lên bầu trời gào thét.

“Đúng là loạn mà!”

Tuy nhiên đây không phải là việc có thể gấp gáp được.

Uyên Xích Hà cắn răng và vung kiếm dữ dội hơn nữa.

Tiếp nối Càn Khôn Phiên Thiên, Uyên Xích Hà thi triển Vân Long Phong Hổ, ngay lập tức cơ thể Trương Đoan Bình bị mắc kẹt trong Long Quyển Phong.

Tứ Đô Danh- người đã biến thành quái vật một sừng sau khi hướng về bầu trời gào thét thì đột nhiên quay đầu về phía Thẩm Thống. Những chiếc móng vuốt trắng muốt dài hơn một gang tay mọc trên đầu những ngón tay đỏ rực đang hướng về phía Thẩm Thống.

Thẩm Thổng kinh ngạc trước hình ảnh đó rồi nói với vẻ mặt thản nhiên.

“Không đâu. Ta không phải đối thủ của ngươi.”

“Grừ!”

Tứ Đô Danh lao về phía Thẩm Thống cùng với âm thanh không tài nào hiểu được.

“Đã nói không phải là đối thủ rồi mà.”

Tuy nhiên mấy lời đó không có tác dụng.

Khi Tứ Đô Danh nhanh chóng vung tay, cang khí hình bán nguyệt phóng ra từ móng tay dài.

Vút vút.

Thẩm Thống chém một trong số cang khí bằng liễu diệp đao rồi bay người sang một bên.

Răng rắc.

Ngay khi cang khí đâm vào mặt đất, mặt đất đóng băng đã bị nứt ra.

Liền sau đó thân hình Tứ Đô Danh biến mất.

Thẩm Thống cảm thấy lạnh sống lưng, quay đầu tứ phía.

Đúng dư dự đoán, móng tay như lưỡi kiếm đang bay về phía cổ Thẩm Thống.

Thẩm Thống thất kinh hồn vía dùng liễu diệp đao chém móng tay.

Cheng cheng.

Ngay khi lưỡi đao và móng tay va chạm vào nhau, âm thanh liền phát ra.

Bàn tay Tứ Đô Danh văng ra phía sau, rồi ngay lập tức lại vươn về phía cổ Thẩm Thống.

Cheng cheng cheng cheng.

Thẩm Thống liên tục lùi lại và chặn móng tay Tứ Đô Danh.

Sức mạnh chứa trong móng tay mạnh đến mức Thẩm Thống không thể chịu được.

Thấy Thẩm Thống bị dồn vào bước đường cùng, Nam Cung Nhiên liền gia nhập.

Nam Cung Nhiên lao đến như cơn gió, phóng Đế Vương Kiếm Hình về phía lưng Tứ Đô Danh.

Binh binh binh!

Tứ Đô Danh bỗng dừng lại như thể vừa chịu cú va chạm mạnh mẽ và quay đầu.

Nam Cung Nhiên ngoắc ngoắc ngón tay như thể muốn nói “xông vào đi!”

“Grừ! Grừ!”

Tứ Đô Danh hét lên gì đó, bay người đi như cơn gió và liên tục khua tay.

Vút vút.

Nam Cung Nhiên dẫm lên Càn Khôn Vô Chung Bộ và di chuyển sang một bên như thể vẽ một vòng tròn.

Cang Khí hình bán nguyệt chia cắt hư không.

Tứ Đô Danh khua tay vài lần bỗng đột nhiên dừng lại.

“Grừ. grummm!”

Tứ Đô Danh lầm bầm như đang nói chuyện một mình rồi lại chuyển hướng về Thẩm Thống.

“Chết tiệt! Đã nói ta không phải đối thủ của ngươi rồi mà.”

Thẩm Thống không thể học được bộ pháp như Nam Cung Nhiên.

Không còn cách nào, Thẩm Thống đành phải đối mặt trực diện cho dù có phải chịu tổn hại.

Cheng cheng cheng

Ngay khi Thẩm Thống và Tứ Đô Danh lao vào nhau, Nam Cung Nhiên lại can thiệp đầy thông minh.

Nhờ có Nam Cung Nhiên mà Uyên Xích Hà mới thả lỏng tinh thần được một chút.

Nhưng mà sao kẻ kia lại yên lặng như vậy?

Uyên Xích Hà vừa bắn kiếm kích và quay đầu nhìn.

Chu Thủy Thâm luân phiên nhìn hai người đã biến thành quái vật với vẻ mặt ngạc nhiên.

Nhìn biểu cảm như mất hồn kia thì có vẻ Chu Thủy Tâm hoàn toàn không biết gì về biến hóa của Thập Thủ Ma Binh.

“Là bây giờ!”

Trong khi Chu Thủy Tâm đang ngập ngừng trước tình huống bất ngờ, ta phải xử lý con quái vật trước mắt.

Long Hình Kiếm Khí cuốn quanh cơ thể Trương Đoan Bình.

“Khư aaaa!”

Thanh kiếm của Uyên Xích Hà nhanh chóng bay về phía Trương Đoan Bình đang vật lộn trong đau đớn.

Trương Đoan Bình vốn đang giẫy giụa liền dùng nắm đấm để chặn thanh kiếm.

Tuy nhiên Hành Chi Vô Cương- nhị thức của Cửu Thiên Cực Kiếm đã tránh được nắm đấm của Trương Đoan Bình như chú bướm và cắm vào ngực hắn.

“Khư aaaa!”

Trước tiếng hét như xé lòng của Trương Đoan Bình, Chu Thủy Tâm mới tỉnh táo trở lại.

“A!”

Chu Thủy Tâm tự trách mình.

Bây giờ không phải lúc để kinh ngạc nhưng bản thân vừa rồi lại cho Uyên Xích Hà cơ hội.

Chu Thủy Tâm nhìn thấy Trương Đoan Bình đang bị đâm chém bởi thanh kiếm của Uyên Xích Hà. 

".......”

Bởi vì ngoại hình thay đổi quá nhiều và âm thanh kỳ dị nên Chu Thủy Tâm cũng không thể gọi “Trương đệ” được nữa.

Thứ còn ngạc nhiên hơn là chuyện xảy ra ngay sau đó.

Trương Đoan Bình đã biến thành cát bụi và tan biến.

Chu Thủy Tâm nhanh chóng quay đầu về phía Hắc Ám Đội.

14 người đã chết, số người sống sót chỉ còn 6 người.

Tứ Đô Danh - đội chủ của Hắc Ám Đội thì đã trở thành quái vật đen ngòm điên cuồng.

Chu Thủy Tâm nghiến răng nghiến lợi và hét lên với những cao thủ Hắc Ám Đội.

“Tất cả rút lui!”

Chu Thủy Tâm cũng quay người, rời khỏi vị trí.

Uyên Xích Hà không muốn ngăn cản Chu Thủy Tâm vì không muốn số lượng quái vật sẽ tăng lên.

Ngay khi Chu Thủy Tâm biến mất, 6 cao thủ của Hắc Ám Đội cũng nhanh chóng bỏ chạy.

Chỉ còn một mình Tứ Đô Danh đang phóng cang khí hình bán nguyệt về phía Thẩm Thống và Nam Cung Nhiên.

Tứ Đô Danh chỉ tập trung vào Thẩm Thống và Nam Cung Nhiên nên không nắm rõ tình hình hiện tại.

Lúc này Tứ Đô Danh không hề có sự phòng bị, Uyên Xích Hà nhanh chóng bay người về phía lưng Tứ Đô Danh.

Nhất thức Huyền Nữ Giáng Lâm được thi triển.

Phập

Lực mạnh đến mức thanh kiếm đâm từ phía sau lưng xuyên qua lồng ngực Tứ Đô Danh.

“hự!”

Khi Tứ Đô Danh dựng 10 móng vuốt lên tấn công mạnh mẽ Thẩm Thống, Nam Cung Nhiên bỗng khựng lại.

Uyên Xích Hà run rẩy rút kiếm ra.

Khi đối phó với những con quái vật bằng Cửu Thiên Cực Kiếm thì Cửu Thiên Khí cũng dịch chuyển.

Cửu Thiên Khí sinh ra ở đan điền, được phát tán thông qua mũi kiếm rồi lại trở nên tĩnh lặng.

Tuy nhiên vừa rồi một quá trình nữa đã được thêm vào.

Cửu Thiên Khí cưỡi kiếm quay trở về lồng ngực cùng với loại khí tức kỳ lạ rồi sau đó trở nên yên lặng. Giống như thể Cửu Thiên Khí vừa cưỡng chế lôi kéo một loại khí tức khác biệt nào đó vào trong lồng ngực.

“Trong lồng ngực có thứ gì đó…lẽ nào?”

Uyên Xích Hà mò mẫm nơi lồng nực

Uyên Xích Hà chạm vào Bát chú lệnh nằm dưới lớp trang phục. Vài ngày trước Nam Cung Nhiên đã đeo cho Uyên Xích Hà.

“Lẽ nào nếu giết chết quái vật kia thì khí tức sẽ tích tụ vào Bát chú lệnh sao?”

Nghĩ lại thì mới thấy chuyện như vậy không hề xảy ra cho đến trước khi Nam Cung Nhiên đeo Bát chú lệnh cho Uyên Xích Hà.

Cửu Thiên Khí dường như cũng bí ẩn như Bát chú lệnh vậy.

Cơ thể đen đỏ của Tứ Đô Danh cũng tan thành bụi rồi phân tán.

Uyên Xích Hà ngẩn ngơ nhìn khối ánh xanh đang bay về bầu trời.

Nhìn lại thì thấy tổng cộng có 12 khối ánh sáng.

Uyên Xích Hà thậm chí còn có thể đếm được số lượng của khối ánh sáng như thể mắt đã sáng lên sau khi đeo Bát chú lệnh.

Hơn nữa, khác với trước đây, cảm xúc vui hay buồn cũng được truyền tải.

Không hiểu tại sao nhưng dường như mỗi khối ánh sáng xanh kia đều chứa đựng câu chuyện của riêng nó.

“Lẽ nào có liên quan đến Bát chú lệnh?”

12 khối ánh sáng và Thập Thủ Ma Binh…

“Lẽ nào, không phải chứ?”

Uyên Xích Hà lắc đầu để gạt đi những suy nghĩ không hay.

Ngay sau khi trận chiến kết thúc, mã phu nấp ở phía sau xe ngựa liền xuất hiện và quan sát tình hình.

Mã phu đang suy nghĩ xem có nên dùng bữa ở một nơi đầy xác chết thế này không?

Nam Cung Thiên nhiều kinh nghiệm đã bôi thuốc kim sang dược lên vết thương của Tích Sa Thủy và Lưu Cận Thức và đại khái quấn vết thương lại.

Sau đó Nam Cung Thiên nói với mã phu đang đi lại xung quanh.

“Trước tiên chúng ta hãy nhanh chóng ăn uống và rời khỏi đây. Đi tiếp sẽ nhanh hơn so với quay lại thôn Hậu Nga có đúng không?”

“Đúng vậy. Chúng ta đã đi được một quãng đường dài rồi nên trước mắt sẽ không cần đi quá 1 canh giờ (2 tiếng).”

“Nếu vậy thì mọi người nhanh chóng ăn uống đi. Chúng ta chắc phải tìm y viên. Xích Hà, Nhiên Nhi và tất cả mọi người nữa, ăn thật nhanh và khởi hành thôi.”

Tích Sa Thủy bị thương nhẹ nhưng Lưu Cận Thức cần được điều trị bởi y viên.

“Vâng, vâng.”

Mọi người lần lượt tập trung quanh đống lửa.

Khác với ban nãy, dù nồi có mùi khét nhưng cùng không ai bàn luận tới.

Uyên Xích Hà nhận bát cháo đã khét một nửa.

Mặc dù biết rằng khi hành tẩu giang hồ không chỉ toàn điều tốt đẹp, nhưng nhìn vào những gì đã gặp phải, Uyên Xích Hà vẫn cảm thấy rối bời.

Chỉ trong vòng 1 khắc (15 phút), tất cả mọi thứ đều đảo lộn.

Những người vừa rồi còn khỏe mạnh giờ đang ăn cháo với khuôn mặt nhợt nhạt

Việc Nam Cung Thiên, Nam Cung Nhiên và Thẩm Thống không bị thương là điều may mắn trong số những bất hạnh đó.

Tuy nhiên không thể để lộ niềm vui này ra bên ngoài.

Bởi vì Uyên Xích Hà nhận ra mình cũng có tình cảm với nhóm của Tích Sa Thủy sau khi đồng hành thời gian qua

Mọi người gấp gáp kết thúc bữa ăn và lên xe ngựa.

Uyên Xích Hà đã di chuyển lên vị trí bên cạnh mã phu. Bởi vì Uyên Xích Hà nghĩ rằng bản thân hiện là người khỏe mạnh nhất, nên phù hợp ngồi ở bên ngoài.

Xe ngựa xuất phát trong im lặng.

Lọc cọc lọc cọc

Mã phu không thúc ngựa dù lòng đang vô cùng gấp gáp.

Đó là bởi vì bánh xe đi trên vùng đất bị đóng băng trong mùa đông lạnh giá rất có thể sẽ bị gãy và ngựa không thể đi được.

May mắn là sau hơn nửa canh giờ (1 tiếng) thì cũng đến ngôi làng mang thê Trương Ngọc Thôn.

Có vẻ như ông trời giúp đỡ, quy mô làng khá lớn nên cũng có khách điếm và bệnh xá.

***

Bệnh xá Bảo Ân.

Sau khi Tích Sa Thủy và Lưu Cận Thức được điều trị xong, Chân Tuyết Hạ liền hỏi y viên.

“Ngài y viên, tình trạng họ thế nào.”

Trương Văn Chân- y viên ngoài 50 tuổi trả lời sau khi suy nghĩ một lát.

“Hừm. vết thương ở vai thì chỉ cần khoảng 7 ngày là sẽ ổn. Nhưng vết thương ở lưng khá sâu nên…”

“Có nghiêm trọng không ạ?”

“Vì ban đầu người cùng đoàn đã bôi Kim sang dược loại tốt nên giờ không có gì nguy hiểm. Tuy nhiên nếu muốn khỏe lại thì tối thiểu trong vòng 1 tháng không được cử động mạnh.”

“A! Vậy thì may quá!”

Chân Tuyết Hạ thở phào nhẹ nhõm.

Nhưng khác với Chân Tuyết Hạ, Lưu Cận Thức nhăn mặt.

“Làm sao có thể không cử động tận một tháng chứ? Chúng ta đang thực hiện nhiệm vụ quan trọng mà.”

Lưu Cận Thức không muốn rút khỏi việc lần này.

Bởi vì chuyến hiệp khách hành này không biết chừng sẽ trở thành niềm tự hào của cả cuộc đời hắn.


Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...