Cửu Thiên Cực Kiếm
-
Chapter 133
Nghe phiên bản audio của truyện:
Chương 133. Mọi chuyện phụ thuộc vào cách nhìn nhận của bản thân
Y viên Trương Văn Chân bật cười như thể điều đó là vô lý.
"Haha! Ít nhất là một tháng. Không biết chừng sẽ còn mất nhiều thời gian hơn nữa".
"Ngồi xe ngựa cũng không được sao?"
"Vâng, không được. Phần thân trên sẽ bị rung lắc nên cũng chẳng khác gì đi bộ cả".
"Nhưng nếu ta nhất định phải đi thì sao?"
"Trời lạnh nên sẽ không xảy ra biến chứng ngay đâu, nhưng ta vẫn khuyên ngươi không nên cử động nhiều."
“Ngay cả khi sử dụng Kim Sang Dược à?”
Lưu Cận Thức liếc nhìn Nam Cung Thiên.
Mỗi minh môn võ gia đều có các bí dược lưu truyền nhiều đời.
Trong số Ngũ Đại Thế Gia, Kim Sang Dược của Nam Cung Thế Gia đặc biệt nổi tiếng.
Trương Văn Chân lắc đầu trước sự cố chấp của đối phương.
Mặc dù lo lắng, nhưng nếu xét đến thể lực mạnh mẽ của người võ lâm thì cũng không thể khẳng định là không có khả năng.
Ngoài ra, dù lão không biết Kim Sang Dược đó là gì, hay do ai chế tạo nên, nhưng nghe họ nói thì có vẻ là một loại thần dược.
Đột nhiên lão có suy nghĩ, 'Có khi nào những người này xuất thân từ đại môn phái không?’'.
Nếu thế thì sử dụng Kim Sang Dược đó rồi cũng không phải là không thể đi lại.
Cuối cùng, Trương Văn Chân quyết định để bệnh nhân đi. Ý chí của bản thân rất quan trọng trong việc điều trị, và lão không muốn ngăn cản điều đó.
"Hừm! Nếu bây giờ là mùa hè thì tuyệt đối không được. Nhưng đang là mùa đông, còn có cả dược liệu tốt bên người…. Vậy thì ở lại điều trị thêm một ngày nữa rồi đi vậy".
Nghe thấy vậy, Lưu Cận Thức quay sang Uyên Xích Hà.
Uyên Xích Hà gật đầu đồng ý.
Tích Sa Thủy cũng bị thương, nghỉ ngơi một ngày sẽ tốt hơn.
Chỉ sau đó, khuôn mặt của Lưu Cận Thức mới giãn ra đôi chút.
Uyên Xích Hà và nhóm của cậu để lại Tích Sa Thủy và Lưu Cận Thức trong y phòng và đi ra ngoài.
Khách điếm ở ngay sát y viên.
Thiếu hai nam nhân đang bị thương đó nên lần này Nam Cung Thiên ở phòng đơn.
Mọi người im lặng đi vào phòng. Không nói gì, nhưng tất cả có vẻ đã vô cùng mệt mỏi.
***
Đến giờ ăn trưa, Uyên Xích Hà cùng Thẩm Thống uể oải đi xuống nhà hàng dưới lầu.
Có lẽ Nam Cung Thiên vẫn đang nghỉ ngơi, chỉ có Nam Cung Nhiên và Chân Tuyết Hạ ở bên dưới.
Hai người đều đã ăn xong nên Uyên Xích Hà và Thẩm Thống ngồi cạnh họ.
Trong khi cả hai đang gọi đồ ăn từ tiểu nhị, Nam Cung Thiên chậm rãi đi xuống và ngồi chỗ trước mặt Uyên Xích Hà.
Vì vẫn còn là mùa đông nên khách điếm vô cùng vắng vẻ.
Dường như năm người bọn họ là khách hàng duy nhất ở đây.
Nam Cung Nhiên và Chân Tuyết Hạ nhàn nhã uống trà.
Không có khách khác xung quanh, vì vậy họ trông có vẻ khá thoải mái.
Uyên Xích Hà, Thẩm Thống và Nam Cung Thiên sau khi ăn xong cũng ngồi nhâm nhi trà giống như họ.
Không biết bao lâu đã trôi qua.
Uyên Xích Hà dùng hai bàn tay bao lấy tách trà ấm, quay sang Nam Cung Thiên.
"Thiên huynh."
"Hả?"
"Tại sao Lưu thiếu hiệp lại nói là muốn đi cùng? Hình như hắn bị thương khá nặng thì phải "
"Các võ nhân chính phái coi hiệp khách hành chính là một vinh dự lớn. Vết thương cỡ đó đâu có là gì."
"Là vậy sao?"
Uyên Xích Hà không thể hiểu nổi.
Quanh đi quẩn lại cũng chỉ có việc theo họ đi lung tung khắp nơi, tại sao lại mạo hiểm mạng sống chỉ vì một thứ như vậy chứ?
"Công tử đừng bận tâm, đám người chính phái đều ám ảnh với mấy chuyện vô dụng như vậy mà."
Những lời nói Thẩm Thống khiến Uyên Xích Hà phải suy nghĩ không ít.
Chắc chắn Lưu Cận Thức cũng gần như bị ám ảnh với việc này. Thế nên cho dù không giúp được gì nhiều trong trận chiến, nhưng vẫn cố lết cơ thể bị thương đi theo!
Nam Cung Thiên lại vừa cười vừa nói.
"Như Thẩm lão tiền bối đã nói, nó có thể là một nỗi ám ảnh. Tuy nhiên, ta lại nghĩ rằng những giá trị họ mang lại xứng đáng với hai từ “cống hiến”."
Thẩm Thống gọi đó là ‘sự ám ảnh’, nhưng Nam Cung Thiên lại gọi nó là ‘sự cống hiến’.
"Việc cầm đao kiếm và chiến đấu trực tiếp với kẻ thù cũng quan trọng, nhưng thu thập thông tin liên quan đến kẻ thù cũng là việc cần thiết, phải có ai đó đảm đương công việc này chứ.”'
"Vâng."
“Mọi thứ phụ thuộc vào cách đệ nhìn nhận nó. Chuyện lớn chuyện nhỏ, lí hay tình, sống hay chết. Một cao thủ như đệ nên bao dung với mọi thứ. Nếu không, thế gian này sẽ chật chội biết bao."
Uyên Xích Hà lặng lẽ gật đầu.
Dường như cậu đã hiểu những gì Nam Cung Thiên muốn nói.
Nếu Bạch Mỹ Chu và những trưởng lão Ngọa Long Trang có tấm lòng bao dung giống như Nam Cung Thiên, thì cuộc sống của cậu đã không bất hạnh đến thế.
Đột nhiên, cậu ngước mắt nhìn Nam Cung Thiên.
Sự ôn hòa của chính phái dường như không phải là đạo đức giả.
Đúng lúc đó, Chân Tuyết Hạ tiến đến và đẩy một thứ gì đó ra trước mặt Uyên Xích Hà.
Đó là một cuộn giấy nhỏ.
"Uyên thiếu hiệp, ta đã sắp xếp lại thông tin về Thập Thủ Ma Binh. Thiếu hiệp kiểm tra xem có ổn không?"
Uyên Xích Hà gật đầu, dù gì bây giờ cậu cũng không có việc gì để làm.
Chân Tuyết Hạ vội vàng ngồi xuống cạnh Uyên Xích Hà và mở cuộn giấy ra.
Trên giấy chia thành ba mục: tiêu nhiệt ma nhân, hỏa diệm ma nhân và nhất giác ma nhân.
Uyên Xích Hà định đọc phần giải thích bên cạnh, nhưng Chân Tuyết Hạ đã nhanh chóng nói.
"Quái vật có cơ thể màu đỏ sẫm và nóng như dung nham ta gọi là tiêu nhiệt ma nhân. Còn nếu phun ra lửa và dung nham từ tay và miệng thì là hỏa diệm ma nhân. Còn ‘nhất giác ma nhân’ thì… ."
"À, bởi vì có một cái sừng trên đỉnh đầu đúng chứ?"
"Đúng vậy, ta đã đặt tên để bất cứ ai nhìn vào cũng có thể nhận ra ngay."
Uyên Xích Hà gật đầu với vẻ mặt thán phục.
Sau khi đặt tên cho chúng theo cách này, những con quái vật hiện lên trong đầu cậu một cách vô cùng sống động.
Nó khiến cậu nhớ đến câu nói của Nam Cung Thiên, về 'công việc cần một ai đó đảm đương' này.
'Đúng là không nên phân biệt việc lớn việc nhỏ.'
Cậu nghĩ bây giờ cậu đã hiểu tại sao 'mọi thứ phụ thuộc vào cách bản thân nhìn nhận nó'.
‘A! Mình quả thực là ếch ngồi đáy giếng mà.'
Uyên Xích Hà nhìn Nam Cung Thiên với ánh mắt đầy kính trọng.
"Sao vậy? Có gì muốn mói với ta sao?"
"Không. Chỉ là đệ rất kính phục huynh thôi."
“Ha ha! Có vẻ con mắt nhìn đời của đệ đã khác đi nhiều rồi đấy nhỉ. Được rồi, cứ tiếp tục kính phục đi!”
Nam Cung Thiên vừa cười lớn.
Một lát sau, cậu đã đọc hết những ghi chép về Thập Thủ Ma Binh và trả lại cho Chân Tuyết Hạ.
"Ý tưởng của cô hay lắm. Chỉ cần nhìn vào cái tên thôi đã khiến ta nhớ đến những con quái vật đó rồi."
"Thật sao? Ơn trời."
Chân Tuyết Hạ, người đang vui vẻ cuộn giấy lại, vô tình nói.
"Nhất giác ma nhân đã xuất hiện rồi, không biết chừng ngày nào đó sẽ có cả nhị giác ma nhân không nhỉ?"
"Thôi thôi…."
Uyên Xích Hà đỡ trán.
Một con quái vật như vậy sẽ mạnh đến mức nào chứ?
Chỉ tưởng tượng thôi đã thấy khó thở rồi.
Bầu không khí đang chùng xuống, Nam Cung Thiên đột nhiên xen vào.
"Nếu có hai sừng thì chính là Ngưu Ma Vương đấy?"
“Ngưu Ma Vương là gì vậy ạ?”
Nam Cung Thiên cười và trả lời câu hỏi của Uyên Xích Hà.
“Trong Tây Du Ký có một con yêu quái đầu bò, tên là Ngưu Ma Vương.”
"À! Là yêu ngưu hả."
"Đúng vậy, sau này có thời gian đệ cũng đọc thử đi, thú vị lắm.”
Mọi người nhanh chóng bị cuốn vào câu chuyện Tây Du Ký của Nam Cung Thiên, cảm giác khó chịu do Thập Thủ Ma Binh gây ra cũng dần biến mất.
***
Y viện Bảo Ân.
Tích Sa Thủy, người đang nghỉ ngơi trong phòng dành cho bệnh nhân, nhẹ nhàng quay đầu lại.
Sau đó, hắn hỏi Lưu Cận Thức, người đang nằm sấp.
"Lưu đệ, vết thương nặng quá, hay là đệ cứ ở lai đây điều trị trước đi."
"Huynh đừng lo. Ngày mai sẽ tốt hơn thôi."
"Có tâm nhưng thân theo không nổi, lỡ đệ xảy ra chuyện gì thì ta biết làm sao đây?"
“Huynh cứ tin vào đệ, không cần lo lắng.”
“Ta và Chân muội cũng có thể thu thập thông tin mà, sao đệ phải gắng sức quá như vậy chứ?”
"Không phải chỉ vì việc đó thôi đâu."
Tích Sa Thủy nheo mắt trước câu trả lời bất ngờ.
Nghe có vẻ như có việc gì đó khá quan trọng.
“Còn lý do nào khác sao?”
Sau khi do dự một lúc lâu, Lưu Cận Thức chậm rãi mở miệng.
“Huynh tuyệt đối không được nói với ai khác, nhất là với Chân muội đấy.”
"Được rồi. Có chuyện gì vậy?"
Tích Sa Thủy vô thức hạ thấp giọng.
"Đệ muốn ở bên cạnh Nam Cung tiểu thư nhiều hơn."
"Hả? Ai cơ?"
“Là Nam Cung tiểu thư.”
Tích Sa Thủy nghĩ đó chỉ là một trò đùa, vừa cười vừa nói.
"Tiểu tử này. Thấy cây cao thì đừng nên cố trèo, ngã gãy cổ như chơi đấy!"
“Không sao. Dù chỉ được nhìn tiều thư từ xa đệ cũng mãn nguyện rồi."
"Thật à?"
"Vâng."
Đôi mắt của Tích Sa Thủy mở to.
Giọng nói của Lưu Cận Thức rất chân thành, có vẻ như đây không phải là một trò đùa như hắn nghĩ.
Suốt thười gian qua Lưu Cận Thức hầu như chưa bao giừo nhắc đến Nam Cung Nhiên, sao tự dưng lại có chuyện thế này?
“Không, nhưng mà trước đây đệ chưa bao giờ nói thế cả.”
"Đến hôm nay đệ mới nhận ra mình đã phải lòng nàng ấy."
"Sao tự nhiên lại thế?"
“Trái tim đệ đập loạn nhịp khi nàng ấy cứu mạng chúng ta. Đây là lần đầu tiên trong đời đệ cảm thấy thế này đấy."
"Có khi nào vì quá căng thẳng không? Hôm nay tim ta cũng đập như muốn vỡ tung. Ta còn tưởng là mình sẽ đi đi chầu Diêm Vương rồi chứ."
“không phải vậy đâu. Đệ thực sự vô cùng hồi hộp, và còn có một chút phấn khích nữa. '
"Này, tỉnh táo lại đi. Vốn dĩ cảm giác khi căng thẳng và hồi hộp giống nhau mà."
“Hoàn toàn khác. Khoảnh khắc đó, đệ cảm thấy như đã gặp được định mệnh đời mình vậy.”
"Hơ! Vậy là đệ muốn đi cùng không phải là vì nghĩa vụ cao cả Chính Nghĩa Minh giao phó, mà là vì muốn ở cạnh người thương sao?'
“Cả hai mà. Huynh, liệu có thể một mũi tên bắn trúng hai con nhạn không?”
"Cẩn thận đấy. Đệ nghĩ mình có thể đảm đương được Nam Cung tiểu thư đó không hả? Hôm nay đệ không thấy sao? Võ công của nàng ấy còn cao hơn cả Nam Cung thiếu hiệp nữa. Nàng ấy mà biết đệ có cái tâm tư xấu xa đó, chắc chắn sẽ một chiêu tiễn đệ về chầu trời luôn.”
"Đệ thật lòng mến mộ nàng ấy mà."
"Dẹp cái thật lòng đó đi, ta khuyên đệ nên biết quý cái mạng vào. Nếu Nam Cung tiểu thư tức giận, người duy nhất có thể ngăn cản cô ấy chính là Uyên thiếu hiệp. Nhưng ta không nghĩ Uyên thiếu hiệp lại ra mặt bảo vệ đệ đâu."
“Sao huynh bi quan thế?"
“Là đệ lạc quan quá thì có. Đang lúc cửu tử nhất sinh mà vẫn có đầu óc nghĩ đến chuyện yêu đương, đệ cũng giỏi thật đấy!"
Tích Sa Thủy lắc đầu.
Lưu Cận Thức chán nản quay người lại, vô tình lại đè lên vết thương.
“Áaaa”
“Ta đã nói rồi mà. Đầu óc đệ sắp mụ mị đến nơi rồi”.
"Đệ đã nói là nhất tiễn song điêu mà, đệ sé thể hiện trước mặt để nàng ấy biết rằng đệ có bao nhiêu bản lĩnh. Không phải lúc đó nàng ấy cũng sẽ xiêu lòng sao?"
“Đệ nhìn nàng ấy rồi nhìn lại bản thân xem. Nam Cung tiểu thư dung mạo như hoa, võ công cao cường, muốn lọt vào mắt xanh của nàng ấy thì nhất định phải vô cùng ưu tú. Đệ tốt nhất đừng có mơ mộng hão huyền nữa".
Tích Sa Thủy nhìn Lưu Cận Thức với đôi mắt buồn bã.
Nếu có một chút khả năng thành công, hắn nhất định sẽ cổ vũ. Nhưng trường hợp này, tốt nhất là nên chặt đứt mộng tưởng ngay từ đầu thì hơn.

Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook