Cửu Thiên Cực Kiếm
-
Chapter 137
Nghe phiên bản audio của truyện:
Chương 137: Cửu Thiên Huyền Nữ
Thôn Trương Ngọc.
Sau bữa tối, Uyên Xích Hà và nhóm của cậu nán lại trò chuyện với nhau để giết thời gian.
Tích Sa Thủy và Lưu Cận Thức dù đang bị thương cũng tham gia. Bầu không khí trở nên khá ồn ào.
Tuy nhiên quán trọ vừa lúc mùa đông vắng khách nên họ cũng không gây phiền toái đến ai.
Thời gian dành cho nhau càng nhiều, mối quan hệ càng trở nên khăng khít.
Sự khách khí và xa cách ban đầu dần dần được gỡ bỏ.
Chỉ có Nam Cung Nhiên vẫn giữ khoảng cách hợp lý với người khác. Nhưng cũng do cô vốn trầm tính, thế nên mọi người cũng không ai khó chịu.
Chân Tuyết Hạ liên tục liếc nhìn Uyên Xích Hà.
Cô nghĩ rằng mình đã hiểu về cậu ở một mức độ nào đó, nhưng hôm nay cô lại nghe một câu chuyện hoàn toàn mới.
'Cửu Thiên Huyền Nữ là sư phụ của Uyên thiếu hiệp sao?
Cô biết rằng Uyên Xích Hà sử dụng kiếm pháp có tên là Cửu Thiên Cực Kiếm. Tuy nhiên, hôm nay, cậu đã nói rằng Cửu Thiên Huyền Nữ đã trực tiếp truyền thụ kiếm pháp đó cho cậu.
Chân Tuyết Hạ suy nghĩ một hồi, sau đó tiến đến gần chỗ Uyên Xích Hà.
"Uyên thiếu hiệp. Ta có thể hỏi một câu không?"
Thẩm Thống, Nam Cung Thiên và Nam Cung Nhiên đồng loạt hướng ánh mắt về phía Chân Tuyết Hạ.
"Ừm, gì vậy?"
"Lúc đó thiếu hiệp đã nói trước mặt Cửu Thiên Đồng Mẫu ấy, rằng thiếu hiệp đã học kiếm thuật từ Cửu Thiên Huyền Nữ đúng chứ."
"À, đúng vậy."
Uyên Xích Hà thờ ơ gật đầu.
Dù mọi người có tin hay không thì đúng là cậu đã học võ từ Cửu Thiên Huyền Nữ.
"Thiếu hiệp thực sự học võ công từ Cửu Thiên Huyền Nữ sao?"
"Đúng thế."
"Ôi trời! Chúng ta đang nói đến Cửu Thiên Huyền Nữ, tiên nữ thời thượng cổ đúng không? Người mà đã ban cho Viêm Đế binh pháp để chiến đấu với Xi Vưu, và ban cho anh hùng Tống Giang của Lương Sơn Bạc ba cuốn thiên thư, đúng chứ?"
"Hình như thế đó”.
Những người khác đến lúc này mới tỏ ra vô cùng thích thú.
Thực ra sáng nay khi nghe cậu nói bản thân là đệ tử của Cửu Thiên Huyền Nữ, mọi người cũng chỉ nghe tay này chảy ra tai kia vì nghĩ cậu chỉ đang bịa chuyện nhằm vạch mặt bà đồng.
Nhưng nhìn biểu cảm nghiêm túc kia của cậu thì có vẻ đó không phải một trò đùa.
Thẩm Thống vốn đã biết chuyện này từ trước nên chỉ ngồi cười, còn hai huynh muội Nam Cung Thiên và Nam Cung Nhiên cau mày suy nghĩ.
Tích Sa Thủy và Lưu Cận Thức chăm chú nhìn Uyên Xích Hà.
“Không phải lúc trước thiếu hiệp nói là đã nhận được món quà mà tổ tiên để lại trong nhà kho của Ngọa Long Trang sao?”
“Đã từng.”
“Vậy, ý của thiếu hiệp chính là được học kiếm thuật từ Cửu Thiên Huyền Nữ đó ư?”
"Cũng gần như vậy. Cửu Thiên Thế Pháp là một kiếm thuật được lưu truyền ở Ngọa Long Trang, nhưng Cửu Thiên Cực Kiếm thì khác."
"A!"
Một câu cảm thán phát ra từ miệng Chân Tuyết Hạ.
"Chà! Cửu Thiên Huyền Nữ thực sự tồn tại sao. Xưa nay ta chỉ chỉ biết về người qua những câu chuyện cổ thôi đấy."
"Ta còn chưa nghe chuyện đó bao giờ cơ."
“Cửu Thiên Huyền Nữ trông như thế nào vậy?”
Đôi mắt của Chân Tuyết Hạ lấp lánh sự tò mò.
Đây hẳn là một câu chuyện thần bí và thú vị xứng đáng được kể cho nhiều thế hệ.
Sau khi do dự một lúc, Uyên Xích Hà nhìn Nam Cung Nhiên, giọng nói vô thức nhỏ lại..
“Người…trông giống Nhiên tỷ.”
"..."
Tất cả mọi người gần như hóa đá cùng lúc.
Tại sao tên của Nam Cung Nhiên lại đột nhiên xuất hiện ở đây vậy!!
"A! Đẹp đến vậy sao. Tuyệt thật!"
Tuy hơi bối rối, nhưng Chân Tuyết Hạ nhanh chóng điều chỉnh lại tâm trạng.
Uyên Xích Hà liếc qua Thẩm Thống vẫn đang ngồi yên không chớp mắt.
“Coi kìa, lão Thẩm có vẻ không tin chút nào, nhưng Chân Tuyết Hạ thì khác đấy.”
"Ôi trời! Công tử, không phải là 'không tin chút nào', mà là 'nửa tin nửa ngờ' đó”
"Gì chứ, biểu cảm của lão như muốn hỏi xem ta có vấn đề về thần kinh không đấy."
Chân Tuyết Hạ, người đang theo dõi cuộc trò chuyện giữa hai người, bình tĩnh nói.
"Thành thật mà nói, nếu không có chuyện của Thập Thủ Ma Binh thì ta cũng sẽ không tin đâu. Có lẽ đó là vì ta đã thấy Thập Thủ Ma Binh biến thành quái vật đấy. Thứ quái dị như vậy còn có thể xuất hiện, vậy thì trên đời này quả thực không gì là không thể”.
"Đúng vậy. Có rất nhiều điều trên thế gian này mà chúng ta không biết lắm."
Tích Sa Thủy gật gù đồng ý.
Một lúc sau, Chân Tuyết Hạ trở lại chỗ ngồi của mình. Cô ghé vào tai Tích Sa Thủy và Lưu Cận Thức.
"Chắc là không cần đem chuyện này viết luôn vào báo cáo đâu đúng không?"
Sau khi suy nghĩ một lúc, Tích Sa Thủy gật đầu.
"Tốt hơn là nên như vậy. Chỉ nguyên chuyện về Thập Thủ Ma Binh đã đủ hoang đường rồi, nếu còn thêm chuyện này vào nữa thì ..."
hẳn là họ sẽ bị cười nhạo là những kẻ ngốc cho coi!
Lưu Cận Thức lẩm bẩm với khuôn mặt chán nản.
"Chúng ta đã làm việc vô cùng chăm chỉ, thế mà lại không thể truyền đạt tất cả những gì đã thấy và nghe được. Thật đáng tiếc."
"Giá mà có thể cho họ sống với đôi mắt của chúng ta một ngày nhỉ, thế thì họ mới tin nổi tất xả mọi chuyện. Nếu bao nhiêu công sức chúng ta tổng hợp và ghi chép lại bị bỏ đi thì quả thực không còn gì để nói.."
“Chẹp, khổ tâm quá đi…”
Chân Tuyết Hạ và Lưu Cận Thức cũng gật đầu đồng ý.
Nếu kể thật thì chắc chẳng ai tin, nhưng nếu vì thế mà bỏ sót thông tin thì chuyến đi này lại trở nên vô nghĩa.
***
Ngày hôm sau.
Sau khi ăn sáng xong, cả đoàn đã tụ tập lại.
Nhờ có một ngày nghỉ ngơi thoải mái, sắc mặt của Lưu Cận Thức đã khá hơn trông thấy.
Ngay khi mã phu đánh xe ngựa đến, cả nhóm lần lượt leo lên xe.
Chân Tuyết Hạ tình nguyện ngồi ghế bên ngoài, cạnh mã phu để nhường chỗ cho hai người đang bị thương.
Mã phu nhìn khuôn mặt đỏ ửng lộ ra bên ngoài của cô, hỏi với giọng lo lắng.
"Trời vẫn còn lạnh, sao cô không che mặt vào?"
"Lập Xuân đã qua rồi mà Không sao đâu."
"À, vâng."
Mã phu nhẹ nhàng quất dây cương, những con ngựa từ từ rời đi.
Lộc cộc.
Mặt đất vẫn đóng băng nên mã phu không vội.
Di chuyển được một lúc, khi đã quen với nền đất trơn trượt, tốc độ của xe mới được đẩy nhanh hơn một chút.
Ngay lập tức, khuôn mặt của Chân Tuyết Hạ đông cứng lại vì lạnh.
Cô ngẩng đầu lên và buộc tóc bằng một miếng vải để nó không bay loạn xạ và quăng quật vào mặt.
Đúng như mã phu dự đoán, không lâu sau, ở bên cạnh đã phát ra tiếng sụt sùi.
“Hắt xìiii! Lạnh thế này thì chó mèo cũng đóng băng chứ đừng nói là con người…”
“Ta nói rồi mà, cô lấy khăn ra che mặt đi, không thì ít nhất cũng phải che đi cổ và mũi. Kẻo đi được một đoạn đường lại ốm suốt mấy ngày đấy”.
***
Đăng Châu.
Vào khoảng giữa trưa, cỗ xe chở nhóm của Uyên Xích Hà đã tiến vào thị trấn.
Nó dừng lại trước một y viện lớn.
Tích Sa Thủy và Lưu Cận Thức, cũng như Chân Tuyết Hạ, người vừa bị cảm lạnh, bước vào trong y viện.
Tích Sa Thủy và Lưu Cận Thức được kê đơn điều trị đơn giản, vết thương của họ cũng không còn đáng ngại nữa.
Chân Tuyết Hạ trở lại xe ngựa với một gói thuốc, nói với một nụ cười ngượng ngùng.
“Hê hê, họ bảo ta phải uống nửa tháng, nhưng mà ta nói 3 ngày là đủ rồi. A, mắc cỡ quá đi. Không biết là bao nhiêu năm rồi mới bị cảm lại nữa."
Chân Tuyết Hạ vừa nói vừa sụt sịt, và mũi của cô đỏ ửng như quả cà chua chín.
Nam Cung Thiên, thành viên hòa đồng nhất trong nhóm, nhanh chóng đưa ra những lời an ủi.
"Chân tiểu thư, vẫn là nên uống thuốc đúng giờ. Dù có đang di chuyển cũng phải nhớ sắc thuốc đó. Cảm lạnh không phải là chuyện đơn giản đâu."
“Vâng, phiền mọi người lo lắng rồi.”
Chân Tuyết Hạ lén lút liếc nhìn Uyên Xích Hà.
Tuy nhiên, ánh mắt của cậu lại đang hướng ra ngoài cửa sổ.
Đang ngơ ngác nhìn ra ngoài, cậu đột nhiên quay đầu lại như thể nhớ ra gì đó.
"Chúng ta phải ăn gì đó trước khi đi chứ nhỉ?"
"Công tử, mã phu đã chuẩn bị rồi. Lúc nãy ta có thấy lão đi hỏi mọi người xung quanh xem nhà hàng nào nấu ăn ngon đấy."
"Ồ, vậy sao? Không cần chúng ta nói mà đã tự động đi rồi. Chu đáo quá!."
“Tiền công một tháng là 5 lượng bạc thì cũng phải làm được cỡ đó chứ."
“Thời tiết lạnh thế này mà phải lang thang khắp thiên hạ thì có gì tốt đâu?”
“Đó là vì công tử chưa có ý thức về tiền bạc thôi. Nếu là năm lượng bạc, thì có cả ngàn người sẵn sàng phục vụ còn chu đáo hơn thế."
"Lão Thẩm, thế lão có ý thức về tiền bạc không?"
"Có chứ".
"Vậy lão đã tiết kiệm được bao nhiêu rồi?"
Ánh mắt của mọi người trong xe đồng loạt hướng về phía Thẩm Thống..
"Hơn 50 lượng một chút."
"Thế lão nghĩ ta đã gom được khoảng bao nhiêu?"
"Năm trăm lượng đúng không?"
"Hơn một ngàn năm trăm lượng. Lão đang nói về tiền bạc trước mặt ai vậy chứ?"
"Ghê thật đấy. Nhưng ý thức về tiền hầu như không liên quan đến việc tiết kiệm tiền. Ngược lại, nó chính là việc chi tiêu. Công tử càng tiêu nhiều, sẽ càng khiến công tử cảm thấy bản thân có nhiều tiền”.
“Tiêu nhiều để nợ ngập đầu hả? Lão đã thấy Ngọa Long Trang vật lộn ra sao với đống nợ nần đó chưa?"
Đúng lúc đó, cỗ xe kêu lạch cạch và bắt đầu di chuyển.
Thẩm Thống đung đưa phần thân trên của mình theo chiếc xe, điệu bộ vô cùng nhàn nhã.
"Ôi chao! Còn gì tuyệt hơn là đi ngao du thiên hạ chứ. Sông núi gió trăng vốn dĩ không có chủ nhân cố định, chỉ có người nhàn rỗi mới chính là chủ nhân của nó thôi!".
Lão thậm chí còn ngân nga những giai điệu khó nghe.
Uyên Xích Hà, người đang chờ câu trả lời, quay đầu lại với vẻ mặt khó hiểu.
Mã phu dừng xe trước một nhà hàng tên là Mỹ Lâm Phạn Điếm.
Nam Cung Nhiên, người đang ngồi cạnh ghế lái, bay lên như một cánh én và đáp xuống đất.
Những người qua đường dừng bước và ngây người trước vẻ ngoài xinh đẹp của cô.
Ngay sau đó, cửa xe ngựa mở ra và nhóm Uyên Xích Hà ào ra ngoài.
Phải đến lúc đó những người đang tụ tập ngắm nhìn mới lật đật di chuyển.
Mùi thơm ngào ngạt xộc thẳng vào mũi ngay từ lối vào phạn điếm.
Ngoại trừ Chân Tuyết Hạ đang bị nghẹt mũi, tất cả mọi người đều mang một khuôn mặt đầy mong đợi.
Lưu Cận Thức, người đã hít hà ngay từ lúc xuống xe ngựa, thốt lên.
"Này! Mùi thơm đấy chứ? Chắc chỗ này nấu ăn khá lắm đấy."
Bên trong cửa hàng chật ních khách quan, khó mà nhìn ra một chiếc ghế trống.
Không có chỗ đủ cho bảy người ngồi.
Họ không còn cách nào khác ngoài tụ tập lại xung quanh quầy thanh toán để chờ đến lượt.
Đúng lúc đó, một người đàn ông trung niên vạm vỡ đứng dậy khỏi chỗ ngồi và tiến lại gần Nam Cung Nhiên và Chân Tuyết Hạ.
"Ô kìa! Hai tiểu thư này có vẻ như đang cần chỗ ngồi thì phải, hay là tới kia ngồi chung với chúng ta cho vui?”
Nam Cung Nhiên lạnh lùng quay đi, còn Chân Tuyết Hạ thì sụt sịt mũi.
Người đàn ông liếc qua nhóm người và mỉm cười.
"Chúng ta cũng không phải người xa lạ gì, mà là người của Đăng Châu đệ nhất bang phái - Bồng Võ Bang. Bang chủ của chúng ta muốn trò chuyện đôi câu cùng hai tiểu thư đây, nếu các ngươi muốn thì cũng có thể đi cùng ta?”

Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook