Cửu Thiên Cực Kiếm
-
Chapter 142
Nghe phiên bản audio của truyện:
Chương 142: Vậy thì ta sẽ hỏi thẳng
Cửu Hoa Sơn.
Cỗ xe ngựa chầm chậm lăn bánh trên con đường núi vắng vẻ.
Mã phu liên tục nhìn ngó xung quanh với vẻ mặt căng thẳng.
Gió thổi mạnh khiến cho cỗ xe chệch khỏi đường mòn và đi lên ổ gà vài lần.
Mọi người ngồi ghế bên ngoài thì không sao, nhưng đến lượt Thẩm Thống là bắt đầu ầm ĩ.
"Khốn kiếp. Cứ nhìn thẳng về phía trước đi. Sao cứ ngoảnh mặt đi chỗ khác hoài vậy?”
Thẩm Thống như hét vào tai mã phu.
“Ta móc mắt ngươi ra bây giờ, lái cho đàng hoàng vào.”
Phải đến lúc đó, cái đầu nãy giờ cứ ngoảnh qua ngoảnh lại của mã phu mới được cố định về phía chính diện một cách cứng nhắc.
Lộc cộc.
Bởi vì là đường núi nên cỗ xe không thể tăng tốc.
Mã phu đã nghe tiếng xấu đồn xa của Tam Đạo sơn trại, nhưng không vội vàng.
Vì điểm đến là vốn là Tam Đạo sơn trại, nên trái lại lão hy vọng rằng chúng sẽ xuất hiện sớm hơn.
Khoảng nửa canh giờ đã trôi qua kể từ khi vào núi.
Khoảng ba mươi tên đạo tặc bất thình lình nhảy ra từ các lùm cây, dàn hàng chặn đường xe ngựa.
"Dừng lại!"
“Hahaa. Lâu lắm rồi mới có khách ghé chơi."
“Xuống ngay trước khi ta nắm đầu từng tên kéo xuống"
Bọn cướp vây quanh cỗ xe và cười phá lên.
Thẩm Thống, người ngồi cạnh ghế lái, nói với tên đạo tặc có vẻ ngoài cao lớn nhất.
"Hehe. Lũ ngu xuẩn! Đừng nói là ngươi nghĩ chúng ta đi đến tận đây là không chuẩn bị gì đấy nhé?"
Phải đến lúc đó, đám sơn tặc mới ngậm miệng từng tên một.
Thập Lý Đao Khách Cửu Tư Thừa, phó trại chủ Tam Đạo sơn trại, nheo mắt nhìn về phía ghế lái.
Khoảnh khắc bắt gặp ánh mắt của Thẩm Thống, không hiểu sao hắn lại vô thức rợn người.
"Ta là một phó trại chủ Tam Đạo sơn trại, Thập Lý Đao Khách Cửu Tư Thừa. Các ngươi là ai?"
"Lão phu là Cửu Thiên Nộ Đao. Lục Lâm Tổng tuần sát đang ở trong xe, mau dẫn đường đến sơn trại."
Khuôn mặt của Cửu Tư Thừa đanh lại khi nghe mấy chữ ‘Lục Lâm Tổng tuần sát’.
Điều này là do Tổng trại chủ và Tổng tuần sát chính là nỗi khiếp sợ của toàn bộ Lục Lâm.
"Tổng tuần sát thực sự ở trong xe sao? Ta nghe nói ngài ấy đang ở Trịnh Châu mà."
"Đừng nói nhảm nữa, mau dẫn đường."
Cửu Tư Thừa suy nghĩ một lúc rồi ra hiệu cho cấp dưới lùi lại.
Dù sao thì khi đến sơn trại cũng sẽ biết thôi.
Một khi đã đặt chân vào sơn trại, nếu chúng dám nói dối thì chắc chắn cũng sẽ không có đường ra.
"Vậy xin hãy đi theo ta."
***
Tam Đạo sơn trại.
Cỗ xe ngựa tiến đến sân trước của sơn trại.
Lãnh Diện Kiếm Quỷ Công Cự Nhân đang chờ sẵn ở cổng, im lặng nhìn chiếc xe ngựa với ánh mắt phức tạp.
Tổng tuần sát Uyên Xích Hà.
Đó chính là người được đích thân Phá Thiên Ma Quân chỉ định.
Rõ ràng hắn còn mạnh hơn cả Thập Thủ Ma Binh.
Vấn đề là tại sao người đó lại đến Tam Đạo sơn trại.
'Chuyện quái gì vậy chứ?'
Hắn không thể nào hiểu nổi.
Trong lúc Công Cự Nhân đang lắc đầu, sáu người, bốn nam hai nữ bước xuống xe ngựa.
Trong một khoảnh khắc, Công Cự Nhân bất giác nghiêng đầu.
Khi thấy lão già đang ngồi trước xe ngựa, hắn đã chắc chắn đối phương là người tà phái.
Tuy nhiên, đôi mắt và khí tức của đám người trẻ tuổi vừa bước xuống xe này lại thanh sạch đến mức khó chịu.
“Trong số đó có tổng tuần sát sao?”
Thẩm Thống chỉ tay vào Uyên Xích Hà.
"Công tử đây chính là tổng tuần sát. Còn không mau hành lễ!"
Công Cự Nhân mắt dời đến thiếu niên bên cạnh.
Nếu không nhờ thanh kiếm cổ đeo bên hông, hắn còn tưởng đây là công tử của một gia đình giàu có.
'Chẳng lẽ là phản phác quy chân*?'
*Phản phác quy chân: Lúc đạt đến điểm cao nhất, cũng chính là lúc quay lại điểm xuất phát.
Đó là một trạng thái mà một khi đã đạt đến cảnh giới cực hạn của võ thuật, bản thân lại trông khá bình thường và vô hại.
Một tiểu tử trông mới trạc 20 mà đã đạt được đến cảnh giới này thì thực sự khó tin.
'Nhưng chắc tổng tuần sát thì phải tới cỡ đó.'
Nghĩ vậy, Công Cự Chân tiến lên một bước.
"Hahaha! Tổng tuần sát đại nhân. Xin mời vào. Ta đã rất ngạc nhiên khi thấy ngài trẻ hơn những gì ta nghe đồn đấy. Ta là Công Cự Chân, trại chủ Tam Đạo sơn trại."
Uyên Xích Hà nhìn chằm chằm vào Công Cự Chân.
Đôi mắt đó lạnh lùng như của loài bò sát.
"Ta là Uyên Xích Hà."
"Nghe danh đã lâu, nghe danh đã lâu. Mọi người đồn thổi rằng ngài đã một tay phá hủy 3 bang phái ở Trịnh Châu. Quả thực ta vô cùng bái phục."
"Thôi được rồi, ta đến đây để tìm hiểu một vài thứ."
"À, vâng. Có chuyện gì vậy?"
"Trên đường đi, ta thấy huyện Lỗ Giang đã hoàn toàn trở thành một đống đổ nát. Tại sao lại như vậy?"
Trước câu hỏi quá mức trực tiếp của Uyên Xích Hà, Công Cự Nhân cứng đờ người trong giây lát.
"Ha ha, đống đổ nát sao. Có vẻ nó không vừa mắt đại nhân lắm, bất quá về sau ta sẽ cẩn thận một chút để gọn gàng hơn."
Công Cự Chân khó chịu trong lòng, nhưng vẫn cố kiềm chế.
Bởi vì trọng Lục lâm, tổng tuần sát chính là “dưới một người trên vạn người”.
Nhưng cuộc trò chuyện đã không đi theo ý muốn của hắn.
"Cướp bóc một hai lần thì còn có thể hiểu được, nhưng tại sao các ngươi lại dám tàn phá cả huyện Lỗ Giang."
Công Cự Nhân sắc mặt vô cùng khó coi.
Là người Lục Lâm sao lại ăn nói như chính phái vậy chứ?
“Chỉ là cướp chút đồ…”
"Câm miệng. Ta hỏi ngươi tại sao lại giết người, phá làng?"
Lời nói của Uyên Xích Hà ngày càng trở nên gay gắt.
Ngay lập tức, khuôn mặt của Công Cự Chân cứng lại.
"Giết người và cướp bóc trong Lục lâm vốn không phải là tội lỗi, mà là điều đáng khen ngợi. Không biết có phải việc ta đánh bại Thập Nhị Ma Quân đã làm Tổng tuần sát đại nhân đây không vừa ý không?"
Uyên Xích Hà bật cười.
"Sao? Nếu ta không vừa ý thì ngươi định làm gì? Định đánh ta sao? Ngươi nghĩ ta đã leo lên được vị trí Tổng tuần sát này mà còn phải sợ đám tôm tép các ngươi à? "
Giọng nói của Uyên Xích Hà như mang cả sát khí, Công Cự Nhân đành phải nhượng bộ.
"Làm gì có chứ. Thành thật mà nói, ta không hiểu sao ngài lại khiển trách chúng ta về chuyện này. Giết người và cướp bóc đâu có đáng trách. Chúng là là Lục Lâm mà, phải không?"
"Ừ, không đáng trách. Nhưng những sơn trại khác không giẫm đạp đến mức con người không thể sống nổi như các ngươi. Đó chính là lý do đấy. Nhưng ta lại nghe nói Tam Đạo sơn trại trước kia cũng khá có chừng mực. Tại sao bây giờ lại thành ra thế này?"
Một số đạo tặc bắt đầu xì xào trước câu hỏi của Uyên Xích Hà.
Đúng là Tam Đạo sơn trại gần đây tiếng xấu đồn xa.
Công Cự Chân cùng với Mỗ San Tiểu Súc thường xuyên qua lại.
Cách điều hành sơn trại của hắn cũng vô cùng nghiêm khắc, nói đúng hơn là tàn bạo.
Khi xung quanh trở yên tĩnh trở lại, Công Cự Chân lạnh lùng trả lời.
"Chỉ là con đường ta đi có chút khác biệt với trại chủ tiền nhiệm. Ta nghĩ đây cũng đâu phải vấn đề gì quá lớn, đúng chứ?"
Giọng điệu của Công Cự Chân đã không còn chút khách khí.
Căng thẳng giữa hai người ngay lập tức leo thang.
Cửu Tư Thừa, người nãy giờ vẫn theo dõi cuộc trò chuyện, đã bí mật ra hiệu cho thuộc hạ.
- Tổng tuần sát đến gây rối, mau đến Mỗ San Tiểu Súc yêu cầu chi viện.
Tên thuộc hạ nghe xong ngay lập tức lẻn đi khỏi.
Cửu Tư Thừa liếc nhìn những tên sơn tặc còn lại ở Tam Đạo sơn trại.
Khoảng một nửa trong số chúng đã dấn thân vào Di Minh Giáo. Chúng sẽ tuân theo mệnh lệnh của trại chủ và cũng là Thập Thủ Ma Binh trong mọi trường hợp. Hắn sẽ phải để mắt đến phần còn lại.
Uyên Xích Hà vặn vẹo thân trên như thể đang buồn chán.
"À! Ta đúng là không giỏi nói vòng vo mà. Thế thì bây giờ ta sẽ nói thẳng luôn. Nhà ngươi có phải Thập Thủ Ma Binh giáo đồ của Di Minh Giáo không? Cho dù ngươi có nói dối thì ta cũng có cách để tìm ra, vì vậy đừng lãng phí thời gian."
"Chuyện đó thì liên quan gì đến việc này?"
"Đừng nhiều lời. Ta không phải người kiên nhẫn đâu. Ngươi có phải Thập Thủ Ma Binh không?"
Uyên Xích Hà nhìn chằm chằm vào mắt Công Cự Chân.
Cảm thấy sự khinh thường lời nói và hành động của đối phương, Công Cự Chân cười khẩy.
"Hừ! Dù có là tổng tuần sát thì cũng đừng chỉ biết vênh mặt lên trời thế chứ. Nếu ngươi đã coi thường Tam Đạo sơn trại và ta đến như vậy, ta đây cũng sẽ không việc gì phải đối đãi tử tế với ngươi nữa."
Công Cự Chân quay lại, hét lớn.
"Tất cả đã thấy rõ rồi chứ! Tổng tuần sát đại nhân đây buộc tội chúng ta giết người và cướp bóc! Rút kiếm ra! Hãy dạy cho tên ngu ngốc này thế nào mới là Lục Lâm chân chính!"
Khoảng hai mươi tên đạo tặc như đang chờ sẵn câu này, ngay lập tức rút kiếm ra.
Chúng chính là những kẻ đã tham gia vào Di Minh Giáo.
Còn khoảng hai tên còn lại chỉ đứng ngập ngừng chứ không dám ra tay.
Bởi vì chĩa kiếm vào tổng tuần sát cũng chính là phản bội Tổng trại chủ.
Uyên Xích Hà cười khẩy.
"Nghe nói Mỗ San Tiểu Súc ở gần đây hả? Bây giờ kẻ nào cầm đao kiếm trên tay thì chính là người của Di Minh Giáo. Còn nêú không thì tốt nhất đừng cầm lên. Lão Thẩm!"
"Vâng, công tử."
“Xử lí những kẻ cầm đao trong tay.”
"Hehe. Vâng, ta sẽ băm chúng thành từng miếng nhỏ."
Uyên Xích Hà lắc đầu tỏ vẻ đáng tiếc, sau đó lùi lại phía sau.
Công Cự Chân nghiến răng, rút kiếm và ra lệnh cho đám thuộc hạ.
"Giết hết bọn chúng cho ta!"
"Giết!"
Khoảng hai mươi tên cướp với vũ khí trong tay lao đến chiếc xe ngựa.
Còn bản thân Công Cự Chân tiến về phía Uyên Xích Hà.
"Người tò mò thì thường không sống lâu đâu. Xuống mà hỏi Diêm La Vương xem ta có phải Thập Thủ Ma Binh không nhé!."
"Không cần hỏi cũng biết mà. Ây… Không hiểu sao ngực lại cứ nhói nhói.."
Cùng với lời nói, Uyên Xích Hà vuốt ve ngực.
Đối diện với Công Cự Chân, một luồng khí kỳ lạ thoát ra ra từ Bát Chủ Lệnh đeo trên ngực cậu. Có vẻ như nó đã phản ứng lại Thập Thủ Ma Binh.
"Khốn kiếp! Chết đi!!"
Người Công Cự Chân phản ứng dữ dội.
Thanh kiếm của hắn vươn dài về phía trước như một tia sáng.
Hắn vốn đã gọi là Lãnh Diện Quỷ Kiếm ngay cả trước khi trở thành Thập Thủ Ma Binh. Thế nên võ công của hắn quả thực không thể xem nhẹ.
Luồng ánh sáng màu xanh kỳ dị bao quanh thanh kiếm.
Kiếm khí dồn dập lao tới.
Tốc độ nhanh đến mức Uyên Xích Hà không kịp thi triển Cửu Thiên Thế Pháp.
Xoẹt.
Uyên Xích Hà nghiêng người tránh đường kiếm sắc bén.
Vút.
Lưỡi kiếm ngay lập tức đổi chiều, lướt qua trước mắt cậu.
'Hự!'
Uyên Xích Hà thầm thán phục trong lòng.
Đối phương hoàn toàn khác xa với những cao thủ kiếm thuật mà cậu từng gặp trước đây.
Những chiêu thức không có hình dạng nhất định.
Vút, vù, vù.
Thoạt nhìn, có vẻ như hắn chỉ đang vung kiếm một cách tùy tiện, nhưng tất cả đều là những đòn chí tử, lại nhanh đến mức cậu toát mồ hôi hột.

Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook