Cửu Thiên Cực Kiếm
-
Chapter 146
Nghe phiên bản audio của truyện:
Chap 146. Ta đã nghe những lời không nên nghe.
Có lẽ vừa nghe câu chuyện quá đỗi kinh khủng nên Uyên Xích Hà không thể trả lời được ngay.
Vô Ảnh Kiếm Bạch Sơn tiếp tục nói như đang độc thoại.
“Cũng không phải là chuyện khó khăn gì. Ngay khi ta giết chết Hàn Bạch Nhân, Hàn Võ Chân - Môn chủ của Bạch Kiếm Môn thì thiên hạ vốn đã xem ta như tội phạm. Tuy nhiên ta rất thỏa mãn với việc giết chết Hàn Bạch Nhân nên bỏ ngoài tai những gì người khác nói. Nhưng bây giờ khi đối mặt với cái chết ta lại rất hối hận chuyện khi đó.”
“Chậc chậc! Sao ta lại như vậy nhỉ? Có người nói với ta rằng phải báo thù cho thỏa đáng thì mới không để lại hối hận…”
“Phù. Đúng là vậy. Có lẽ là ta đã để ý ánh mắt của người khác…Bởi vì ta không muốn nghe người khác nói rằng ta đã làm trái thỏa thuận dù chỉ là khi đó.”
Uyên Xích Hà nhìn Bạch Sơn với ánh mắt phức tạp.
Tại sao quá khứ của một người đã giết chết hơn 10 tu sĩ và trở thành Thập Thủ Ma Binh lại cô độc đến vậy chứ.
“Hàn Võ Chân đã che giấu tội ác mà con trai lão gây nên và biến ta trở thành sát nhân tàn ác vì báo thù. Ta đúng là một ma nhân đáng chết nhưng ta vẫn muốn làm sáng tỏ sự thật ngày hôm ấy. Ngươi hãy làm việc đó thay ta.”
“Ngươi muốn làm sáng tỏ chuyện Hàn Bạch Nhân gây ra sao?”
“Đúng vậy.”
“Ta hiểu rồi. Nếu chỉ như vậy thì cũng không có gì to tát. Ta sẽ làm theo những gì ngươi muốn vì vậy đừng luyến tiếc thế giới này nữa.”
“Cám ơn ngươi.”
Bạch Sơn nhắm mắt với vẻ mặt nhẹ nhõm.
Nếu Thập Thủ Ma Minh chết họ sẽ biến thành Ma Binh vì vậy cái chết của họ chính là vì thế gian này.
"......"
Ngay khi Uyên Xích Hà do dự không thể ra tay, Cửu Thiên Nộ Đao Thẩm Thống đã ra mặt.
“Công tử, ta sẽ thực hiện thay công tử.”
Cho dù đối phương là một ma nhân thì việc kết liễu mạng sống của một người cũng sẽ để lại hậu di chứng. Thẩm Thống không muốn nhìn thấy Uyên Xích Hà lại gặp ác mộng.
Uyên Xích Hà không từ chối và lùi bước về sau.
Nếu là chuyện xảy ra trong cuộc chiến sinh tử thì Uyên Xích Hà còn có thể xuống tay.
Nhưng sau khi nghe rất nhiều chuyện cá nhân của hắn, Uyên Xích Hà lại không nhẫn tâm.
Thẩm Thống không chút do dự, rút liễu diệp đao và chém bay đầu Bạch Sơn.
Soạt.
Ngay sau đó, chiếc đầu tách ra khỏi cơ thể và rơi thẳng xuống boong tàu.
Những người đứng từ xa nhìn cũng phát ra tiếng hét “Á” trước hành động chặt đầu bất ngờ đó.
Tuy nhiên điều thực sự làm họ sợ hãi còn ở phía sau.
Chiếc đầu phát ra tiếng “Bốc” rồi nổ tung.
Và toàn thân bắt đầu sưng phồng lên.
Rắc rắc.
Âm thanh xương vặn vào nhau vang lên khắp con tàu.
Nó đủ lớn và sắc lạnh đến mức lấn át tiếng sóng Trường Giang đang đập vào mạn tàu.
Ngay sau đó, sinh vật có đầu người, thân rắn chui ra khỏi cơ thể Bạch Sơn.
Giống như một con rắn lột da.
Mắt rắn to bằng nắm đấm được gắn vào cái đầu có kích cỡ như nắp nồi, một chiếc lưỡi chẻ liên tục thò ra thụt vào giữa cái miệng đã bị xé rách dài đến tận mang tai.
Giống như con rồng trong thần thoại, hai bàn chân ngắn phía trước được gắn những móng vuốt sắc nhọn như ngọn giáo
Ngoài điểm đó ra thì còn lại cũng tương tự như những quái vật khác trước đây. Khói tỏa ra nghi ngút từ làn da đỏ sẫm nứt nẻ như mai rùa.
Khi nghĩ đến hình ảnh cuối cùng của Bạch Sơn, Uyên Xích Hà nhẹ tặc lưỡi.
"Chậc!"
Bạch Sơn và cái tên Nhân Đầu Xà (人頭蛇) quả thực rất phù hợp với nhau.
Nhân Đầu Xà nhìn chằm chằm vào Thẩm Thống, ngay sau đó đầu của Nhân Đầu Xà phóng lên cao khoảng 1 trượng (gần 3m).
Thẩm Thống kinh ngạc nhanh chóng chạy ra phía sau Uyên Xích Hà.
Nhân Đầu Xà đuổi theo Thẩm Thống, đôi mắt lạnh lùng chạm đến Uyên Xích Hà.
Uyên Xích Hà không né tránh ánh mắt Nhân Đầu Xà.
Nhân Đầu Xà khẽ há miệng và phát ra âm thanh kỳ lạ.
“Khừ khừ khư.”
“Ối! Bây giờ ngươi đang cười sao?”
Uyên Xích Hà ngước lên nhìn Nhân Đầu Xà với vẻ mặt sửng sốt.
Khi đó, cuộc náo loạn xảy ra giữa những người trên boong tàu.
Một vài lão già nằm sấp xuống và liên tục hét lên.
“Ôi trời! Lôi Thần!”
“Lôi Thần đã nổi cơn thịnh nộ!”
“Làm ơn tha mạng cho tiểu nhân!”
Ánh mắt Nhân Đầu Xà hướng về những người đó trong chốc lát rồi lại quay về Uyên Xích Hà.
Uyên Xích Hà mặc dù muốn kết thúc ngay và luôn nhưng đã cố gắng nhẫn nhịn.
Đó là vì Uyên Xích Hà muốn cho nhóm Tích Sa Thủy thấy được năng lực của Nhân Đầu Xà.
Dù vậy biểu cảm như đang nhìn chằm chằm con mồi của Nhân Đầu Xà quả thực rất khó chịu.
“Xông vào đi. Ta nói xông vào đi mà”
Nhân Đầu Xà rốt cuộc cũng chuyển động như thể nghe hiểu những gì Uyên Xích Hà nói.
Khè khè.
Sương mù lục sắc phun ra từ miệng Nhân Đầu Xà.
Sương mù tỏa rộng ở độ cao 3 trượng rồi từ từ lắng xuống.
Lúc này, Nam Cung Nhiên hét lên.
“Là độc! Xích Hà, phải loại bỏ sương mù!”
Uyên Xích Hà lập tức tỉnh táo trước những lời đó, thi triển Phong Thiên Tiểu Súc - đệ tam thức Cửu Thiên Cực Kiếm.
Gió tích tụ ở mũi kiếm nhanh chóng biến thành cơn bão và đẩy đám sương mù lục sắc ra xa.
Ngay khi làn sương mù tan đi, Nhân Đầu Xà lắc đuôi dữ dội như thể vô cùng tức giận.
Uyên Xích Hà giáng long trảo xuống chiếc đuôi đang quất qua quất lại của Nhân Đầu Xà.
“Kư Aaaaa!”
Âm thành quái dị phát ra từ miệng Nhân Đầu Xà bởi cơn đau dữ dội được truyền đến từ đuôi.
Vẻ mặt Nhân Đầu Xà đã biến đổi chỉ trong một trận giáp lá cà.
Nhân Đầu Xà đã không còn coi Uyên Xích Hà là đồ ăn nữa và thận trọng hơn trong chuyển động.
Khè khè.
Một lần nữa, đám sương mù lục sắc bao phủ cả bầu trời.
Trong tích tắc, tất cả đều bị che phủ bơi sương mù, đến cả thân hình Nhân Đầu Xà cũng biến mất.
Uyên Xích Hà lại thi triển Phong Thiên Tiểu Súc.
Vù vù.
Cơn gió ở mũi kiếm biến thành cơn bão và đẩy làn sương mù lên trên.
Ngay lúc đó, chiếc đuôi của Nhân Đầu Xà tiến đến gần không một tiếng động và quấn lấy cơ thể Uyên Xích Hà.
Tuy nhiên tại đây không chỉ có mình Uyên Xích Hà.
Thẩm Thống chứng kiến cảnh tượng đó liền hét lên một tiếng vang và vung liễu diệp đao.
“Tên khốn! Ngươi dám!”
Ngay khi liễu diệp đao chặt đứt đuôi, tiếng hét bi thảm lại thoát ra khỏi miệng Nhân Đầu Xà.
Trước thủ pháp bỉ ổi của Nhân Đầu Xà, Uyên Xích Hà tức giận, đạp mạnh sàn tàu bay lên.
Uyên Xích Hà bay đến độ cao 3 trượng, lật ngược thân thể lại và dịch chuyển sang bên cạnh.
Thủ pháp Cửu Long Phiên Thân- đệ bát thức Cửu Thiên Thế Pháp được khai triển.
“Kư aaaa!”
Nhân Đầu Xà cố gắng tóm lấy Uyên Xích Hà bằng chân trước ngắn củn của mình nhưng lần nào cũng trượt.
khi thi triển Cửu Long Phiên Thân, thân thể Uyên Xích Hà nhanh nhẹn tựa như một con bướm.
Cuối cùng Uyên Xích Hà lật ngược thân mình, chỉa mũi kiếm về Nhân Đầu Xà.
Đó chính là Lôi Kiếm Phân Hình – chung cực thức của Cửu Thiên Thế Pháp.
Ầm! Đoàng!
Khi sét đánh xuống đầu, Nhân Đầu Xà rơi xuống dưới như con diều bị đứt dây.
Ngay khi Nhân Đầu Xà rơi xuống, Uyên Xích Hà bám theo như chiếc bóng.
Không để Nhân Đầu Xà có thời gian thở, Uyên Xích Hà lập tức thi triển Huyền Nữ Giáng Lâm- đệ nhất thức của Cửu Thiên Cực Kiếm.
Phập.
Thanh kiếm xuyên thủng từ đầu đến cằm Nhân Đầu Xà.
Đùng.
Uyên Xích Hà dựng ngược người trong không trung và đập mạnh đầu Nhân Đầu Xà vào boong tàu.
Toàn thân Nhân Đầu Xà đạt đến độ dài hơn 5 trượng (khoảng 15m) quằn quại dữ dội trên boong tàu.
Một vài lão nhân đang cúi lạy bị đuôi đánh trúng văng sang một bên.
Một lúc sau, thân thể nó vặn vẹo dần mất sức và trở nên mềm nhũn.
Ngay khi thân mạch giữa trán lại bùng lên, Uyên Xích Hà có chút căng thẳng.
Gần đây Uyên Xích Hà có suy nghĩ không biết chừng vực thẳm đó cũng là thế giới thực.
Uyên Xích Hà như thể bị hút vào trong thế giới hắc ám vội vàng quan sát xung quanh.
“Kư aaa!”
“Hơ!”
Uyên Xích Hà quay lại nhìn phía sau và há hốc miệng.
Nhân Đầu Xà trong bóng tối đang nắm lấy đầu và co giật.
“Nghe thấy âm thanh sao?”
Trước đây Uyên Xích Hà chỉ nhìn thấy nhưng bây giờ thậm chí còn nghe được âm thanh nưa.
“Lẽ nào mình đang thực sự ở đây sao?”
Ý nghĩ đó khiến Uyên Xích Hà nổi da gà.
Như thể con quái vật kia đi qua đi lại thế giới này, còn bản thân mình đang đi đến thế giới bên kia vậy.
“Khừ khừ khừ.”
“Khừ khừ khừ.”
Tiếng cười của Nhân Đầu Xà vang vọng từ tứ phía.
Khi Uyên Xích Hà cảm thấy chóng mặt, cơ thể lại bị hút ngược ra phía sau.
“Phù!”
Tiếng thở phào nhẹ nhõm thoát ra từ miệng Uyên Xích Hà khi quay trở lại hiện thực.
Cơ thể to lớn của Nhân Đầu Xà đã biến thành bột và bị thổi bay bởi cơn gió.
10 ánh sáng màu xanh cũng bay lên bầu trời.
Uyên Xích Hà chắp 2 tay cầu nguyện cho những tu sĩ vô tội hy sinh sẽ nhận được phúc trên thiên đàng.
Thẩm Thống nhẹ nhàng lại gần và nói.
“Công tử, hôm nay sắc mặt công tử không được tốt lắm thì phải.”
“Ừm. Ta đã nghe những điều mà đáng ra không nên nghe.”
“À! Công tử đang nói về lời nhảm nhí của mấy lão già quê mùa sao? Công tử không cần bận tâm những điều như vậy cho mệt đầu.”
Uyên Xích Hà nhìn quanh.
Có vẻ như Thẩm Thống đang hiểu lầm gì đó nhưng Uyên Xích Hà cũng không cố gắng giải thích.
Lúc đó những người ở trên boong tàu lại xì xào bàn tán.
Một vài người chỉ xuống mặt nước như thể ở dưới nước có thứ gì đó.
Bất giác Uyên Xích Hà đưa mắt về phía dòng sông.
Hàng trăm con cá bị lật úp và trôi theo dòng nước.
Nam Cung Nhiên đi đến bên cạnh Uyên Xích Hà và nói với giọng bình tĩnh.
“Có lẽ bọn chúng đã chết do chất độc vừa rồi của quái vật. Ngũ Đại Tuyệt Độc của Đường Môn cũng không đến mức độ thế này. Nếu vừa rồi đệ không đẩy khí độc đi thì e rằng đã lớn chuyện rồi.”
Uyên Xích Hà gật đầu như đã hiểu.
Mặc dù không biết về Đường Môn hay Ngũ Đại Tuyệt Độc nhưng cũng có thể hiểu chất độc của Nhân Đầu Xà đáng sợ như thế nào.
“Huynh, nhưng mà mọi người nhìn thấy con quái vật vừa rồi và nói là Lôi Thần, chuyện đó là sao chứ ạ?”
“À! Đó là do mọi người không biết chuyện nên mới nói vậy thôi. Lôi Thần được cho là có đầu người trong khi thân thể là rồng. Lôi Thần thường được gọi là Thái Hạo Phục Hy Thị, hay là Phục Hy Thị.”
“À! Là Phục Hy Thị đã tạo nên bát quái đúng không?”
“Đúng vậy. Nhưng mà thân thể con quái vật vừa rồi không phải rồng mà là rắn. Mọi người chắc mắt mờ rồi.”
Chân Tuyết Hạ chen vào cuộc nói chuyện.
“Đúng vậy. Họ nhìn đâu mà nói đó là Lôi Thần chứ, nhìn qua là biết chính là Nhân Đầu Xà rồi.”
Uyên Xích Hạ vô thức bật cười trước lời Chân Tuyết Hạ.
Bởi vì Uyên Xích Hà cũng nghĩ sẽ gọi con quái vật đó là Nhân Đầu Xà, không ngờ Chân Tuyết Hạ cũng gọi cái tên giống mình.
“Sao thế? Sao Uyên thiếu hiệp lại cười.”
“Không có gì. Tiểu thư đã đặt cái tên rất hợp với con quái vật đó.”
“Hê hê. Tiểu nữ cũng có tố chất đặt tên đúng không? À, tiểu nữ muốn nghe đánh giá của Uyên thiếu hiệp về Nhân Đầu Xà. A, cả Ma Long nữa.”
Chân Tuyết Châu nhìn Uyên Xích Hà với ánh mắt mong đợi.
“Hừm, đánh giá sao? Độc khí của Nhân Đầu Xà rất đáng sợ thì hẳn mọi người đều đã biết rồi. À! Không giống với những quái vật trước đây, nó rất xảo quyệt. Nó đã dùng đuôi tấn công ta trong lúc khiến ta tập trung vào độc khí.”
“Ôi trời! Tiểu nữ không hề nghĩ đến điều đó. Phải ghi chép lại cẩn thận mới được. Còn gì nữa ạ?”
Mặc dù Chân Tuyết Hạ đã ghi lại trước những điều đó rồi nhưng vẫn giả vờ phối hợp.
Không biết chuyện đó nên Uyên Xích Hà nhún vai và tiếp tục nói.
“Cú tấn công bằng móng vuốt của nó cũng rất sắc bén. Dùng độc khí từ xa, tiến lại gần thì tấn công bằng đuôi và móng vuốt. Chú ý những điều đó là được rồi.”
“Vâng, vậy còn Ma Long thì sao ạ?”
“Trước tiên, một khi nó đã bay lên thì sẽ rất khó đối phó. Hơn nữa nhất định phải tránh hỏa viêm phun ra từ miệng nó. Chỉ cần một tia lửa chạm vào người, nó cũng sẽ không tắt cho đến khi toàn thân kẻ trúng phải biến thành tro.”
“Ôi! Đáng sợ quá.”
Chân Tuyết Hạ thở dài.
Chính Nghĩa Minh làm sao có thể tiếp nhận việc phải đánh nhau với những đối thủ như thế chứ?
Thẩm Thống đứng nghe ở một bên chen vào.
“Hà hà. Dù ngươi có viết chi tiết thế nào thì cũng không có ai tin đó là sự thật đâu. Làm gì có ai tin Thập Thủ Ma Binh chính là ma quỷ của thế giới bên kia chứ? Cho dù nhìn thấy ngay trước mắt cũng phải đắn đo rất nhiều mới có thể tin đấy. công tử có nghĩ thế không?”
“Hửm? Chuyện gì?”
“Công tử có nghĩ rằng Thập Thủ Ma Binh là ma quỷ đến từ thế giới bên kia không?”
“Hừm! Chuyện khác thì ta không biết nhưng ta chắc chắn rằng chúng không phải là thực thể của thế giới này.”
Uyên Xích Hà nâng bước đến mũi tàu.
Dòng sông đục ngầu chảy xiết dữ dội.
Uyên Xích Hà cảm thấy như bản thân cũng đang bị cuốn vào dòng chảy khổng lồ mà không thể nào kháng cự được.

Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook