Cửu Thiên Cực Kiếm
-
Chapter 147
Nghe phiên bản audio của truyện:
Chương 147. Đệ có cảm thấy gì lạ không?
Vào khoảng giữa trưa.
Đến giờ ăn, mọi người lần lượt lấy thức ăn từ trong túi ra.
Nhóm của Uyên Xích Hà cũng tập hợp lại và giải quyết bữa ăn với lương khô.
Đến cuối bữa ăn, thuyền trưởng thận trọng tiến lại gần và hỏi.
"Các võ giả, để mọi người phải ăn uống tạm bợ thế này thật ngại quá. Nhưng chỉ cần đến chiều nay thôi là các vị có thể ăn trên bờ rồi, chúng ta sẽ sớm cập bến Trương Hồ trấn."
Lưu Cận Thức vừa nhai thịt bò khô vừa hỏi.
"Cụ thể là lúc nào buổi chiều?"
“Muộn nhất là giờ Dậu (từ 5 đến 7 giờ tối).”
“Vậy là chúng ta sẽ qua đên ở Trương Hồ trấn, phải không?”
"Vâng, trời tối không tiện lái thuyền, nên chúng ta sẽ nghỉ đó một đêm rồi đi sớm vào sáng hôm sau."
“À, vâng.”
Lưu Cận Thức gật đầu như thể đã hiểu.
Thấy những người khác không nói gì, thuyền trưởng lịch sự cúi đầu rồi quay trở lại.
Nhóm của Tích Sa Thủy thể lực vốn không quá tốt, liền di chuyển vào trong khoang để tranh thủ chợp mắt.
Nam Cung Thiên và Thẩm Thống cũng muốn nghỉ ngơi nên đi tìm góc nào đó râm mát tựa lưng.
Cuối cùng, phía bên ngoài chỉ còn lại Uyên Xích Hà và Nam Cung Nhiên.
Không biết bao lâu đã trôi qua.
Uyên Xích Hà nhích đến gần Nam Cung Nhiên, người đang thờ ơ ngắm nhìn khung cảnh xung quanh.
"Tỷ tỷ, đệ nói chuyện với tỷ một chút được không?"
"Ừm. Chuyện gì thế?"
Nam Cung Nhiên mỉm cười gật đầu.
Thế gian quả thực vô lường, mới sáng nay họ còn chiến đấu ta sống ngươi chết với Thập THủ Ma Binh, vậy mà bây giờ đã nhàn nhã như đi thưởng ngoạn như thế này đây.
"Thực ra, đệ có một vài điều cần thảo luận."
"Là gì vậy?”
“Bên cạnh kỳ kinh bát mạch để học võ công ra, đệ vẫn còn một thần mạch nữa.”
"Thần mạch?"
“Vâng, nó ở chỗ này.”
Uyên Xích Hà đặt ngón tay vào giữa mi tâm.
“Mỗi khi Thập Thủ Ma Binh chết, nơi này lại nóng lên và đệ lại thấy có gì đó kỳ lạ.”
“Có gì đó kỳ lạ sao?"
"Phải. Một nơi tối tăm như vực thẳm không đáy đột nhiên xuất hiện trước mắt đệ. Có thứ gì đó trông giống như Thập Thủ Ma Binh. Những quái vật mà đệ đã giết trong đời thực cũng chết ở đó. Khi chúng chết, đệ sẽ choàng tỉnh dậy. Nó giống như một giấc mơ vậy."
"Nhưng lúc chiến đấu với chúng đệ đâu có ngủ, phải không?"
"Vâng, nó chỉ xảy ra trong tích tắc, nên không ai khác có thể nhận ra cả. Cứ mỗi khi Thập Thủ Ma Binh chết đệ lại trải qua chuyện kỳ lạ đó. Không có một ngoại lệ nào cả."
"Hừm, trong giấc mơ đó, để chỉ thấy khoảnh khắc ngắn ngủi khi Thập Thủ Ma Binh chết thôi, phải không?"
Uyên Xích Hà gãi đầu.
"Thực ra cũng không phải chỉ là nhìn thấy thôi, mà là đệ cảm giác như mình thực sự đang ở trong không gian đó vậy. Vô cùng chân thực luôn."
"Hừm. Vậy sao?"
“Theo lời của Bạch Sơn, nơi đó là thế giới bên kia. Trước đây, đệ cũng thường một mình bị đẩy sang thế giới bên kia như như thế, rồi lại trở về thực tại. Nhưng từ khi mang theo Bát Chủ Lệnh bên người, có thứ gì đó vô cùng kỳ lạ xảy ra."
“Là sao?”
"Trước đó khi Ma Long chết, đệ lại bị hút vào thế giời đó... Có rất nhiều quái vật giống như Ma Long. Nhưng hàng trăm quái vật đó lại nhìn chằm chằm vào đệ, như thể chúng cũng nhìn thấy đệ vậy."
"Không phải chỉ là trùng hợp sao?"
"Không chỉ có vậy đâu. Trước đây đệ không nghe thấy gì ở thế giới bên kia cả. Nhưng khi Nhân Đầu Xà chết, đệ đã nghe thấy tiếng la hét của nó trong giấc mơ kỳ lạ đó."
"Nghe thấy tiếng hét sao?"
"Vâng, đệ có thể nghe thấy tiếng hét của Nhân Đầu Xà. Đệ thậm chí còn nghe thấy những Nhân Đầu Xá khác ở đó cười nhạo đệ. Đáng sợ lắm. Đệ cảm thấy như mình đang ngày càng tiến gần hơn đến âm phủ vậy. Liệu có một ngày nào đó, chúng sẽ kéo đệ sang thế giới bên kia luôn không?"
Nam Cung Nhiên nhìn Uyên Xích Hà với ánh mắt mơ hồ.
‘Thần mạch’? ‘Lạc vào thế giới bên kia’? Đây đều là những gì lần đầu tiên cô nghe thấy.
Mọi thứ liên quan đến Di Minh Giáo đều kỳ lạ như thế này đây.
Đăm chiêu một hồi lâu, Nam Cung Nhiên đột nhiên mở miệng.
"À! Đúng rồi. Trong Thần Mạch có Tùng Quả Tuyến. Nó còn được gọi là 'con mắt thứ ba'.'
Nói cách khác, đó chính là tâm nhãn. Không biết chừng đệ đã mở tâm nhãn ra rồi đấy. Chính vì thế nên mới thấy được địa ngục."
"tâm nhãn?"
"Phải. Có một điều tương tự như vậy trong một cuốn sách mà ta đã đọc cách đây rất lâu. Các pháp sư ở phương Đông thường tu luyện tâm nhãn của họ."
"Đệ hiểu rồi. Nhưng làm sao mà những con quái vật ở địa ngục đó cũng nhìn thấy đệ? Trước khi đệ mang theo Bát Chủ Lệnh bên người, điều này chưa bao giờ xảy ra.
Nam Cung Nhiên nói với vẻ bối rối.
"Chuyện này ta cũng không biết. Không lẽ là vì ta ép đệ mang theo Bát Chủ Lệnh nên mới thế? Hay bây giờ đệ mau bỏ ra đi?"
“Không sao mà. Giống như lời tỷ nói, trong Bát Chủ Lệnh chắc chắn có gì đó. Đệ nghĩ nội công và Bát Chủ Lệnh có liên quan với nhau. Vậy nên đệ sẽ mang nó theo bên người."
"Thật sao? Thật may vì đệ nghĩ như vậy."
Chỉ sau đó, nét mặt của Nam Cung Nhiên mới tươi sáng lên một chút.
Trái tim cô trĩu nặng vì nghĩ rằng bản thân đã ép Uyên Xích Hà làm điều mà cậu không muốn làm.
Cả hai không nói gì trong một lúc.
Khi cả hai đang đứng tựa mạn thuyền nhìn dòng sông lững lờ chảy thì Uyên Xích Hà đột nhiên hỏi.
"Nhưng tỷ có tin những gì Bạch Sơn nói không?"
“Việc giáo chủ Di Minh Giáo đang cố gắng triệu hồi Diêm La Vương đến thế giới này à?”
"Vâng."
"Hừm! Chắc chắn là hắn đang cố gắng triệu hồi thứ gì đó. Nhưng ta không chắc đó có phải Diêm La Vương không."
"Không phải Diêm La Vương là người cai trị địa ngục sao?"
"Ừm."
“Muốn biến thế gian này thành địa ngục ư? Đệ không hiểu nổi tại sao bọn chúng lại làm thế nữa.”
"Con người là sinh vật ngu ngốc nhất thế gian."
Nam Cung Nhiên nhìn qua bờ sông phía xa xa với khuôn mặt cay đắng.
Đó là bởi vì cô đang nhớ về gia đình mình, những mạng người đã nằm xuống vì bị cuốn vào vòng xoáy tranh đấu của đám tham lam và ngu ngốc đó.
***
Tỉnh Nam Trực Lệ.
Tiêu Hồ, phía nam Hợp Phì.
Mỗ San Tiểu Súc.
Mỗ San Lãng Lãng Lý Mai Hoa tức giận đập bàn.
"Cái gì! Có vẻ như Lý Tiêu Lượng và Bạch Sơn đã chết ư? Ngươi đang nói cái quái gì vậy hả?"
Dương Tiêu Lan run rẩy, đến đầu cũng không dám ngẩng lên.
"Họ tìm thấy cỗ xe của chúng ở bến thuyền rồi vội vã đuổi theo. Khi thuộc hạ đến nơi thì cuộc chiến đã kết thúc rồi ạ..."
Đến đây, cô ta ngập ngừng.
Đó là bởi vì ả đang băn khoăn liệu có nên nên truyền đạt lại những thứ ả đã chứng kiến ở ven sông hay không.
Lý Mai Hoa hét lên.
"Sau đó thì sao? Ngươi không nói được đàng hoàng à! Hay để ta cắt cái lưỡi vô dụng của ngươi đi nhé?!"
"Nhưng…thực sự chuyện này vô cùng khó tin, thuộc hạ chỉ sợ…."
"Đừng dài dòng nữa, mau nói hết những gì ngươi nghe thấy cho ta!"
"Vâng vâng vâng, ven sông có mấy người vây xem, bọn họ nói hai vị lão gia ở đã bay lên thuyền, sau đó một trận chiến xảy ra . . . ."
Ả ta nuốt nước bọt vì quá căng thẳng.
“...sau khi một cao thủ bị giết, cơ thể hắn đã biến thành một Ma Long”.
"Ma Long? Khốn kiếp. Ta phái ngươi đi xem xét tình hình thế mà ngươi lại mò đi nơi nào uống rượu à?"
"Không không, thuộc hạ không dám? Quả thực tất cả những người chứng kiến đều nói như vậy. Cao thủ dùng đao đã chết và trở thành Ma Long, còn cao thủ dùng kiếm thì biến thành Lôi Thần."
Một tia sáng lóe lên trong mắt Lý Mai Hoa.
'Lý Tiêu Lượng là người sử dụng đao, và Bạch Sơn là người sử dụng kiếm... Ma Long? Lôi Thần? Rốt cục đó là thứ gì chứ?’
Giọng của Lý Mai Hoa dịu đi một chút.
“Nói chi tiết hơn về Ma Long và Lôi Thần đi.”
"Ma Long có đầu thằn lằn, thân to như voi, trên lưng có đôi cánh dơi,.... Sau đó nó nghe nói nó bị giết bởi thanh kiếm của một chàng trai trẻ…”
“Một chàng trai trẻ? Không lẽ là Uyên Xích Hà”
“vâng, có vẻ là vậy.”
"Còn Lôi Thần thì sao?"
"Người ta nói rằng nó có cái đầu của con người, nhưng phần thân là của một con rắn. Đó là lý do tại sao nó được gọi là Lôi Thần. Trong khi phun ra mây mù bằng miệng, nó cũng đã bị thanh kiếm của thanh niên đâm chết, nhưng mà..."
"Nhưng mà cái gì?"
“Cả Ma Long và Lôi Thần đều biến mất như bóng ma ngay sau khi chúng chết ạ.”
“Biến mất như những bóng ma?"
"Vâng, thuộc hạ đã nghe những người tụ tập bên sông nói vậy."
Lý Mai Hoa cười phá lên.
Lần đầu tiên trên đời hắn nghe thấy chuyện vô lí như thế.
“Lỡ đâu bọn chúng đã bịa chuyện thì sao?”
"Tuyệt đối không đậu ạ, thuộc hạ đã bí mật bắt vài tên đến nột nơi kín đáo để tra tấn. Nhưng dù có chết chũng vẫn khẳng định như vậy."
Lý Mai Hoa day day thái dương.
"Được. Nếu vậy thì Uyên Xích Hà đã đi đâu rồi?"
“Có vẻ là Cửu Giang ạ.”
"Cửu Giang?"
"Vâng, nghe họ nói con thuyền chúng đang đi sẽ đến Cửu Giang."
"Tại sao lại là Cửu Giang…?"
Ngay lập tức, mắt Lý Mai Hoa lóe lên.
'Đợi đã! Giết Lãnh Diện Kiếm Quỷ ở Cửu Tiên Sơn, sau đó lại đi chuyển đến Cửu Giang?
Nếu ở Cửu Tiên Sơn có Tam Đạo Sơn Trại thì ở Cửu Giang cũng có Trường Giang Thủy Trại. Và thật trùng hợp, trại chủ của hai nơi đó đều là Thập Thủ Ma Binh.
'Không lẽ hắn đang muốn xử lí các sơn, thủy trại do Thập Thủ ma Binh kiểm soát ư?"
Ngoài kịch bản đó ra thì ả không còn nghĩ ra được lí do gì khác.
"Hừ! Có vẻ như là Phá Thiên Ma Quân đã công khai chống lại Di Minh Giáo rồi đây."
"Á! Phá Thiên Ma Quân sao ạ?"
Khuôn mặt của Dương Tiêu Lan kinh ngạc khi tên của Phá Thiên Ma Quân đột nhiên xuất hiện.
"Ừm. Có vẻ như Uyên Xích Hà đang nhắm đến trại chủ của Trường Giang thủy trại. Nếu không phải lệnh của Phá Thiên Ma Quân thì tại sao tiểu tử đó lại phải lao đầu vào mấy chỗ nguy hiểm như thế chứ?"
"Nếu vậy, thuộc hạ có nên liên hệ với Trường Giang Nhất Quái không?"
"Liên lạc với hắn ta để làm gì? Hơn nữa, Mỗ San Tiểu Súc chúng ta giờ còn lại hộ pháp nào?"
“Chúng ta vẫn còn Huyết Kiếm và Ngọc Bất ạ."
"Hừ!"
Lý Mai Hoa thở dài bực bội.
Hai trong số Thập Thủ Ma Binh đã bị giết, không lẽ ả còn phải để nốt hai tên này đi ư?
Bỗng nhiên, Dương Tiêu Lan ngập ngừng nói.
"Đường chủ, thuộc hạ có cùng Huyết Kiếm và Ngọc Bất đến Trường Giang thủy trại không ạ?"
“Người muốn đi?”
Lý Mai Hoa nhìn Dương Tiêu Lan với ánh mắt nghi hoặc.
Thật ngạc nhiên khi ả ta, người hiếm khi rời khỏi giáo đường, hôm nay lại đi chủ động muốn ra ngoài làm việc.
“Thuộc hạ muốn trả thù cho Bạch Sơn.”
"Ngươi cùng hắn có giao tình gì sao?"
"Cuộc sống của huynh ấy cũng thăng trầm giống như thuộc hạ, quả thực không khác gì tri kỷ”.
“Nhưng mà….”
Lý Mai Hoa có vẻ mặt hơi miễn cưỡng.
Đồng hành cũng nhau trong suốt một thời gian dài, để Dương Tiêu Lan đi vào chỗ nguy hiểm như vậy ả có chút không nỡ.
“Haha, đường chủ, ngài nghĩ thuộc hạ cũng sẽ bỏ mạng trong tay tiểu tử đó sao?”
"Không đời nào. Độc Tâm Quỷ Lãng là ai chứ? Chính là cao thủ mà ngay cả Lục Lâm cũng phải kiêng dè."
Lý Mai Hoa quyết định không suy nghĩ nữa.
Không ngoa khi nói rằng Độc Tâm Quỷ Lãng, Huyết Kiếm và Ngọc Bất chính là rường cột của Mỗ San Tiểu Súc. Với sức mạnh của ba người này, kết hợp với trại chủ Trường Giang Thủy Trại, ngay cả khi đối thủ là Phá Thiên Ma Quân thì cũng không việc gì phải lo lắng.

Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook