Cửu Thiên Cực Kiếm
Chapter 150 Hết Nợ!!!

Nghe phiên bản audio của truyện:

Chap 150. Vì vậy mới nói nữ nhân là yêu quái

 

Nam Cung Thiên phản ứng ngay lập tức trước tiếng hét “Ám khí”.

Y không vội vàng đối phó mà lùi về phía sau.

Kinh nghiệm lâu năm khi hành tẩu giang hồ đã đến lúc tỏa sáng.

Trong tích tắc, cát đen như mưa trút xuống vị trí Thanh Vân Kiếm Nam Cung Thiên vừa đứng khi nãy.

Àoooo

Lời cảm thán thoát ra khỏi miệng Nam Cung Thiên khi nhìn thấy đống cát đen.

“Đoạn Hồn Sa (斷魂沙)!”

Đây là loại cát độc - đứng đầu danh sách các loại ám khí cực độc trong số những ám khí của Đường Môn.

Cho dù là cao thủ đi chăng nữa, thì việc ngăn chặn lượng cát độc bằng nắm đấm cũng không phải điều dễ dàng gì.

Ở điểm này, cách ứng phó của Nam Cung Thiên rất khôn ngoan.

Âm Dương Công Tử Dương Chân Hỗ lùi về sau với vẻ mặt tiếc nuối.

Hắn ta dùng bàn tay đeo găng, lôi từ trong lồng ngực ra một nắm Đoạn Hồn Sa khác.

Nam Cung Thiên không nói lời nào mà chỉ nhìn chằm chằm đối phương.

Là một thành viên của Nam Cung Thế Gia, Nam Cung Thiên hiểu rõ sự nguy hiểm của Đoạn Hồn Sa hơn bất cứ ai.

Đoạn Hồn Sa trông rất đơn giản và không có gì đặc biệt nhưng lực sát thương của nó rất đáng kinh ngạc. Chỉ cần chạm vào một hạt cát thì sẽ không thể sống sót quá ba ngày nếu không có thuốc giải bí truyền của Đường Môn.

Nó còn độc đến mức nếu không có găng tay được chế tác đặc biệt thì bất cứ ai cũng có khả năng bị hạ độc. 

Đối với không gian chật hẹp ở trên tàu thì Đoạn Hồn Sa chính là thủ pháp chí mạng.

Đối phương cũng biết điều đó nên đang muốn giành chiến thắng bằng Đoạn Hồn Sa.

Lưu Cận Thức đứng ở vị trí cách đó khoảng 2 trượng theo dõi cuộc phục kích của thủy tặc liền hét lên.

“Tên đê tiện! Bởi vậy mới nói không thể tin tưởng mấy kẻ trộm cướp mà!”

Cửu Thiên Nộ Đao Thẩm Thống khẽ liếc Lưu Cận Thức.

Trước mặt Uyên Xích Hà và ông ta mà dám nói trộm cướp này nọ sao, đúng là khó chịu mà.

Chân Tuyết Hạ tinh ý vội vàng chọt vào hông Lưu Cận Thức.

“Huynh, chỉ là do tên kia xấu xa mà thôi.”

“Hả? Thì ta cũng nói vậy mà.”

Lưu Cận Thức quay đầu lại như thể không nhận thức được bản thân đã nói gì sai.

Uyên Xích Hà lần đầu tiên nhìn thấy Đoạn Hồn Sa nên hỏi Nam Cung Nhiên.

“Tỉ tỉ, Đoạn Hồn Sa là gì vậy?”

“Là cát độc được Đường Môn tạo ra. Đó là loại cát được ngâm trong tuyệt độc bí truyền của Đường Môn nên chỉ cần bị nó sượt nhẹ qua cũng sẽ bị trúng độc. Nếu không có thuốc giải độc thì cho dù có là cao thủ hàng đầu của Võ Lâm cũng không thể chống chịu quá 3 ngày.”

Uyên Xích Hà ngạc nhiên trước lời đó và hét về phía Nam Cung Thiên.

“Huynh! Huynh quay lại đây đi. Cứ để đệ xử lý!”

Nam Cung Thiên nghe những lời Uyên Xích Hà nói liền quay lại thuyền mà không hề do dự.

Nam Cung Nhiên nhảy vọt vào hư không và vượt qua khoảng cách 2 trượng (khoảng 6m) đầy nhẹ nhàng.

Ngay khi Nam Cung Thiên rời khỏi chỗ, Dương Chân Hỗ và đám thủy tặc tứ chi còn lành lặn liền chèo thuyền như điên để nới rộng khoảng cách.

Khi cách đối thủ cách xa với khoảng cách gần bằng 2 con thuyền, Dương Chân Hỗ cuối cùng cũng duỗi thẳng lưng.

Khi khoảng cách vượt qua 4 trượng (hơn 12m) Dương Chân Hỗ trở nên an tâm.

“Khừ khừ khừ! Mấy tên khốn chết tiệt! Ta ở đây! Nếu có tài cán thì hãy đến đây và giết ta đi!”

Uyên Xích Hà ngạo nghễ đứng mà không nói lời nào.

Sau đó liền thi triển Long Trảo Phân Chi - Đệ Thất thức của Cửu Thiên Thế Pháp.

Mũi kiếm từ từ dịch chuyển và cuối cùng chĩa vào phía con thuyền của Dương Chân Hỗ.

Viu viu

3 đoạn kiếm khí bắn ra từ mũi kiếm.

Trên mặt nước nơi kiếm khí đi qua, nước phun trào lên tận 1 trượng (3m).

Ào, Đoàng.

Những vị khách mới lên thuyền ở Trương Hồ Trấn đều không ngậm được miệng khi chứng kiến cảnh tượng trước mắt.

Thuyền trưởng sau khi nhìn thấy điều đó cũng dồn sức lên 2 vai như thể đây là việc mình đã làm.

Một lát sau, con tàu chậm rãi lướt qua Hoàn Bộ Chu.

***

Trương Hồ Trấn.

Vào lúc hoàng hôn, một đàn ngựa đi vào làng.

Đó chính là Độc Tâm Quỷ Lãng Dương Tiêu Lan- tổng hộ pháp của Mỗ San Tiểu Súc và Huyết Kiếm, Ngọc Bất.

Họ cho ngựa vào chuồng, đi đến khách điếm gần đó và nhanh chóng kết thúc bữa ăn của mình.

Nhưng bởi vì quá kiệt sức nên họ không thể đứng lên ngay được.

Bọn họ đã cưỡi ngựa không ngừng nghỉ tận 2 ngày nên như vậy cũng là điều đương nhiên.

Mặc dù có nội lực siêu phàm cũng vô dụng trước sự mệt mỏi thể chất tích lũy liên tục thế này.

Huyết Kiếm đang im lặng uống trà liền khẽ nhìn Dương Tiêu Lan.

“Thưa Quỷ Lãng, thế nữ có thân thiết với Bạch Sơn không?”

“Có một chút.”

“Hô hô. Thành thực mà nói, bọn ta có mối quan hệ khá xa cách với lão ấy. Lần nào cũng mời lão đến tiệc rượu nhưng lão đều không đáp ứng. Mà cũng chắc là vì lão ta có xuất thân Chính phái nên có lẽ không hợp. Chậc chậc!”

“Ta nghĩ không phải do xuất thân mà do tính cách khác nhau mà thôi. Bạch Sơn không thích rượu và nữ nhân cho lắm.”

Lúc này Ngọc Bất chen vào.

“Lại có nam nhân không thích rượu và nữ nhân sao? Rõ ràng là lão ấy không muốn hòa hợp với chúng ta thôi.”

Dương Tiêu Lan cảm thấy phiền phức nên không biện hộ thêm cho Bạch Sơn nữa.

Bởi vì với ả, 2 lão già say mê tửu sắc này có suy nghĩ gì cũng không quan trọng.

Khi đó, Huyết Kiếm khẽ nói.

“Bọn ta có nghe tin đồn về Bạch Sơn và Lý Tiêu Lượng. Nghe nói sau khi chết bọn họ đã trở thành hình thù rất kỳ lạ có đúng không?”

Ngọc Bất cũng tiếp lời.

“Hình như mọi người gọi họ là Ma Long và Lôi Thần. Lẽ nào điều này chính là tác dụng phụ của Bát chú lệnh ư?”

Dương Tiêu Lan nhận ra mối quan tâm của 2 người này.

Quả nhiên bọn họ cũng ngạc nhiên trước sự biến hóa sau khi chết của Bạch Sơn giống bản thân mình.

“Hừm, ta đã thử hỏi Đường chủ nhưng ngài ấy cũng nói là không biết. Ngài ấy nói rằng sẽ giải quyết vấn đề này trong cuộc họp tiếp theo của các Bách Thủ Ma Quân nên sẽ sớm biết được thôi.”

3 người không nói gì một lúc lâu.

Ngọc Bất phá vỡ sự im lặng kéo dài và nói.

“Nhưng mà lý do Phá Thiên Ma Quân đột nhiên đưa Uyên Xích lên đi đầu là gì nhỉ? Hai vị có nghĩ rằng hắn ta thực sự muốn đối đầu với bổn giáo không?”

Huyết Kiếm lắc đầu.

“Hắn ta không phải người chính phái, hắn đâu cần phải chống đối chúng ta. Hẳn là hắn muốn thứ khác.”

Ngọc Bất dời mắt sang Dương Tiêu Lan.

Dương Tiêu Lan gật đầu như tán thành.

“Cũng có thể hắn không thích việc bổn giáo liên quan đến Lục Lâm. Xét theo khía cạnh nào đó, nếu thế lực bên ngoài thay thế các trại chủ thì ta cũng sẽ như vậy thôi.”

Huyết Kiếm và Ngọc Bất gật gù.

Ban đầu thì họ cho rằng chuyện này rất đáng ghét, nhưng sau khi nghe lời Dương Tiêu Lan thì họ thấy đây cũng không phải là việc không thể hiểu được.

Sau đó 3 người lại lấy vấn đề Lục Lâm và Uyên Xích Hà để tiếp tục giáp luận ất bác (Việc nhiều người đưa ra chủ trương của mình và phản đối chủ trương của đối phương.) Bọn chúng tò mò về đối kẻ được gọi là Lục Lâm Tổng Tuần Sát và động cơ thầm kín của họ.

***

Sơ Kinh - huyện Bình Trạch.

Vào lúc trời tối, con thuyền của nhóm Uyên Xích Hà được thả neo tại một cảng nhỏ.

Khác với Trương Hồ Trấn, Sơ Kinh quy mô đủ rộng để có khách điếm.

Nhờ vậy mà nhóm Uyên Xích Hà đã có một bữa ăn và chỗ ngủ tử tế.

Sau khi ăn xong, Chân Tuyết Hạ đi lên phòng, mở hành lý và do dự một lúc.

Vẫn còn quá sớm để đi ngủ, nên nàng muốn đi xuống và uống chút trà.

Nếu giống như trước đây thì nàng đã rủ Nam Cung Nhiên, nhưng sau sự việc ban sáng, nàng đã để ý hơn.

Lúc này Nam Cung Nhiên lên tiếng.

“Ta xin lỗi.”

“Sao? Sao chứ ạ?”

“Sáng nay ta đã nói hơi nặng lời. Ta muốn xin lỗi nhưng chưa có thời gian.”

Chân Tuyết Hạ nhìn Nam Cung Nhiên và xua tay.

“Không có gì mà. Cũng không phải tiểu thư nói gì sai. Có vẻ như tiểu nữ đã quá buông lỏng bản thân. Vì Uyên thiếu hiệp luôn xử lý ổn thỏa nên tiểu nữ thường xuyên quên mất chúng ta đang gặp nguy hiểm.”

Ngay khi chạm mắt với Chân Tuyết Hạ, Nam Cung Nhiên khẽ gật đầu.

“Dù sao ta cũng không nên phản ứng mạnh đến như vậy. Có vẻ như ta đã quá nhạy cảm rồi.”

Nam Cung Nhiên cảm thấy lạ lẫm với hình ảnh này của bản thân.

Hôm nay là lần đầu tiên nàng nói những lời gai góc, cũng như lời xin lỗi với người mình quen. Trước đây, điều thế này chưa từng xảy ra vì nàng không thể hiện tình cảm ngay cả với những người thân thiết.

“Tiểu như không cần phải xin lỗi đâu…”

Chân Tuyết Hạ lúng túng trước thái độ bất ngờ của Nam Cung Nhiên.

Vốn dĩ Nam Cung nhiên là một cô gái khó tiếp cận, nhưng bây giờ lại trông giống như những nữ nhân bình thường khác.

Càng đáng ngạc nhiên hơn đây chính là Nam Cung Nhiên, người vốn được gọi là Hoa Dung Độc Tâm duy nhất trên thiên hạ.

Chân Tuyết Hạ đứng ngây người rồi thận trọng hỏi.

“Thời gian vẫn còn sớm nên tiểu nữ đang định đi uống trà, tiểu thư đi cùng chứ?”

“Được.”

Nam Cung Nhiên và Chân Tuyết Hạ vui vẻ rời khỏi phòng.

Ngay khi thời gian bữa tối trôi qua, nhà ăn ở khách điếm đã trở nên vắng vẻ.

Chân Tuyết Hạ ngồi xuống vị trí bên cạnh cửa sổ và nhanh chóng rót trà vào 2 ly.

Sau đó nàng nhẹ nhàng đẩy một ly về phía trước mặt Nam Cung nhiên.

Đó là một kiểu đáp lại lời xin lỗi của Nam Cung Nhiên.

“Đa tạ.”

Hai người cứ liên tục thưởng trà cho dù trà đã bị pha qua nhiều lần nước và không có vị gì.

Chân Tuyết Hạ nghịch tách trà và lẩm bẩm như nói một mình.

“Nói về Uyên công từ, càng nhìn lại càng thấy thần kỳ. Võ công chạm đến cả trời cao nhưng nhìn vào hành động lại đơn thuần như một đứa trẻ.”

“Đúng là cũng có mặt như vậy.”

“Ban đầu tiểu nữ rất tôn kính vì đó là một cao thủ trẻ tuổi nhưng hiện tại…”

Chân Tuyết Hạ vội lắc lắc đầu như đang suy nghĩ điều gì.

Nụ cười thoáng qua trên khóe môi Nam Cung Nhiên.

“Bây giờ không phải sự tôn kính nữa sao?”

“Uyên công tử quá đáng yêu ạ.”

"......"

Nam Cung Nhiên trợn mắt nhìn Chân Tuyết Hạ trước lời thú nhận bất ngờ đó.

Khi Nam Cung Nhiên tỏ ra quá nghiêm túc, Chân Tuyết Hạ vội vàng bào chữa.

“Không phải vậy. Tiểu nữ không có nói mình yêu Uyên công tử, chỉ là tiểu nữ rất thích nhìn dáng vẻ của công tử ấy. Tiểu thư không có suy nghĩ như vậy sao ạ?”

“Đúng vậy. Ta cũng nghĩ đệ ấy rất đáng yêu.”

Nam Cung Nhiên nói câu đó với vẻ mặt nhẹ nhõm. 

Chân Tuyết Hạ phấn khích tiếp lời.

“Đúng vậy ha? Tiểu nữ lớn hơn Uyên công tử một tuổi, nhưng hình như tiểu thư còn lớn hơn tiểu nữ có đúng không? Vào buổi sáng khi công tử chơi trò ném đá đấy, tiểu nữ đã tự hỏi liệu có phải cùng một người hay không đấy? Một người như thiên thần làm thế nào lại có thể trở nên khác biệt một trời một vực khi đối đầu với Thập Thủ Ma Binh chứ?”

“Chân tiểu thư rất thích Xích Hà nhỉ?”

Chân Tuyết Hạ ngập ngừng một lúc trước câu hỏi thẳng thắn.

Thực sự là Uyên Xích Hà rất đáng yêu, và đúng là nàng có dành hảo cảm cho y.

Nhưng “thích” lại là một vấn đề khác.

“Thật lòng mà nói tiểu nữ cũng không rõ nữa. Uyên công tử rất nhiệt tình và không thể hiện quyền uy, nhưng nếu tiến đến gần thì công tử lại sẽ giữ khoảng cách. Giống như…”

Chân Tuyết Hạ định nói “Giống như Nam Cung tiểu thư vậy” nhưng đã cố nhịn không nói ra.

Điều đó giống như thể đang dội gáo nước lạnh vào mối quan hệ mới hồi phục của hai người vậy.

Nếu Nam Cung Nhiên thể hiện rõ ràng việc giữ khoảng cách, thì Uyên Xích Hà lặng lẽ tạo nên một bức tường vô hình khiến người khác không thể lại gần.

Đột nhiên Chân Tuyết Hạ nhìn sang Nam Cung Nhiên.

Nghĩ lại mới thấy thì hai người họ giống nhau ở điểm đều khéo léo đẩy người khác ra xa.

Hai người đẩy người khác ra xa nếu gặp nhau thì như thế nào nhỉ?

Thì sẽ đẩy nhau mãnh liệt hơn sao?

Chân Tuyết Hạ khẽ cười khi nghĩ như vậy.

Chân Tuyết Hạ nhớ đến dáng vẻ 2 người đang làm việc với khuôn mặt lầm lì.

“Sao Chân tiểu thư lại cười?”

Chân Tuyết Hạ nhanh chóng quay trở về hiện thực trước câu hỏi của Nam Cung Nhiên.

“Không có gì. Chỉ là tiểu nữ nghĩ đến chuyện không liên quan.”

“Nếu là chuyện thú vị thì phải cùng nhau cười chứ?”

Trước sự truy hỏi của Nam Cung Nhiên, Chân Tuyết Hạ có cảm giác kỳ lạ.

Bởi vì nàng chưa từng nghe những lời như vậy trong suốt khoảng thời gian đồng hành  cùng Nam Cung Nhiên.

Nam Cung Nhiên- người dường như cách một bước chân với thế giới nhân loại, bỗng dưng hôm nay lại có cảm giác thân thiện lạ thường.

Đúng lúc Uyên Xích Hà đi xuống nhà ăn nhìn thấy dáng vẻ hai nữ nhân ngồi tình cảm với nhau.

Thật kỳ lạ khi hai người họ đã phớt lờ nhau suốt cả ngày nay, vậy mà bây giờ lại ngồi nói chuyện vui vẻ như thể chưa từng có chuyện gì xảy ra.

Thẩm Thống tặc lưỡi chậc chậc và thì thầm vào tai Uyên Xích Hà.

“Đó là lý do vì sao người đời gọi nữ nhân là yêu quái đấy. Đáng ra bây giờ họ phải chĩa kiếm vào nhau mới phải, nhưng họ lại bày ra dáng vẻ tình cảm nhất trần đời.”

Uyên Xích Hà dùng vai đẩy Thẩm Thống.

“Dơ quá. Đừng có nói thầm.”


Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...