Cửu Thiên Cực Kiếm
-
Chapter 156
Nghe phiên bản audio của truyện:
Chap 156: Chỉ có thể là một trong hai.
Cửu Long Khách Điếm.
Sáng ngày hôm sau.
Huyết Trúc Ngự Hùng Thiên Thủy Tán trực tiếp mang xe ngựa 2 ngựa kéo đến khách điếm.
Khi nhìn thấy nhóm Uyên Xích Hà đang nghỉ ngơi trong nhà ăn, hắn vội vàng bước đến và cúi đầu.
Chỉ cần nhìn vào điều này thì đúng như lời Uyên Xích Hà nói hôm qua, hắn đích thị là tiểu nhị.
“Thưa ngài Tổng Tuần Sát, tiểu nhân phải chất đầy lương khô lên xe ngựa nên đến trễ một chút. Bây giờ thì ngài có thể sử dụng bất cứ lúc nào ạ.”
“Ừ, cám ơn. Ngươi vất vả rồi. Thiên Trại Chủ, có khi nào ngày xưa…à mà thôi.”
Uyên Xích Hà định hỏi có phải hắn có xuất thân làm tiểu nhị không nhưng đã cố nhịn.
“Có điều gì xin ngài cứ nói.”
“À không. Không có gì hệ trọng, ngươi không cần bận tâm.”
“Vâng, chỉ cần ngài ghi nhớ tấm lòng thành của tiểu nhân, tiểu nhân đã cảm thấy vô cùng biết ơn rồi.”
“Ta nhất định sẽ ghi nhớ. À, nhưng mà Chính Nghĩa Minh đã treo thưởng cho cái đầu của Thiên Trại chủ đúng chứ?”
“Hô hô, số tiền đó ít ỏi đến mức tiểu nhân còn cảm thấy xấu hổ khi nhắc đến nó đấy. Nếu muốn theo kịp những người khác thì tiểu nhân vẫn còn cách xa lắm.”
“Vậy sao? Vậy hãy giữ cái đầu mình cho cẩn thận.”
“Vâng, cám ơn vì ngài đã lo lắng cho tiểu nhân.”
Mặc dù chuyện đã kết thúc nhưng Thiên Thủy Tán vẫn bám theo bên cạnh Uyên Xích Hà như một người hầu cận.
Hắn ta chỉ rời khỏi khách điếm sau khi Uyên Xích Hà chỉ tay ra hiệu cho hắn hãy đi đi.
Chân Tuyết Hạ lẩm bẩm khi nhìn theo bóng lưng Thiên Thủy Tán dần khuất xa.
“Oaa! Không biết có phải do nghe thấy Uyên công tử nói hay không mà giờ nhìn hắn ta đúng là giống tiểu nhị thật! Sau khi trở về chi bộ Trịnh Châu, nếu mà đem chuyện này kể lại chắc sẽ không có ai tin đâu.”
“Dù sao thì những Thập Thủ Ma Binh của Mỗ San Tiểu Súc cũng đã trở về, tạm thời chúng ta có thể an tâm một chút rồi”
Lưu Cận Thức nói và khẽ liếc nhìn Nam Cung Nhiên.
“Di Minh Giáo đã biết được mục tiêu và điểm đến của Xích Hà nên chỉ có thể là một trong hai phương án sau, hoặc là chúng sẽ chờ đợi thời cơ giết chết Xích Hà, hoặc là bỏ tay ra khỏi Lục Lâm.”
Trước lời đáp của Nam Cung Nhiên, sự im lặng nặng nề bao trùm.
Bởi vì mọi người đều nhận ra, nếu Di Minh Giáo đang chuẩn bị để giết chết Uyên Xích Hà thì những người khác cũng rơi vào nguy hiểm.
Một lúc sau, Nam Cung Nhiên lại tiếp tục nói.
“Tuy nhiên điểm đến tiếp theo của chúng ta là Đông Hồ Thủy Trại nên chắc chắn phía Di Minh Giáo không có thời gian để chuẩn bị. Nếu bọn chúng có chuẩn bị thì nơi đó hẳn sẽ là Đại Biệt Sơn Trại.”
Thanh Vân Kiếm Nam Cung Thiên gật đầu.
“Đúng vậy. Chỉ mất khoảng 4 ngày để đi từ đây đến Vũ Hán - nơi có Đông Hồ Thủy Trại nên cho dù Trại chủ của Đông Hồ Thủy Trại có biết cũng không kịp đối phó. Nếu Di Minh Giáo trả thù cho các Thập Thủ Ma Binh thì địa điểm sẽ là Đại Biệt Sơn Trại.”
“Nam Cung đại hiệp, có khi nào Di Minh Giáo sẽ cứ vậy mà rút tay ra khỏi Đông Hồ Thủy Trại và Đại Biệt Sơn Trại không?”
Lưu Cận Thức nói với ánh mắt hy vọng.
Võ công của Thập Thủ Ma Binh quá xuất chúng nên Lưu Cận Thức cảm giác nguy hiểm đến tính mạng.
“Ta cũng hy vọng là như vậy.”
Tuy nhiên vẻ mặt của Nam Cung Thiên rất u ám.
Bởi vì nếu nghĩ đến những hành vi độc ác của Di Minh Giáo thì có vẻ chúng sẽ không dễ dàng lùi bước.
***
Tỉnh Nam Trực Lệ
Tiêu Hồ phía Nam Hợp Phì.
Mỗ San Tiểu Súc.
4 người tập trung ở phòng của Mỗ San Lãng Lãng Lý Mai Hoa - người vừa là Đường chủ, vừa là Bách Thủ Ma Quân. Đó chính là Lý Mai Hoa, Tổng hộ pháp Độc Tâm Quỷ Lãng Dương Tiêu Lan, Huyết Kiếm và Ngọc Bất.
Ngay sau khi Dương Tiêu Lan nói xong, Lý Mai Hoa tiếp lời với vẻ kinh ngạc.
“Vậy rồi ngươi nói võ công của tên Tổng Tuần Sát Uyên Xích Hà ngang tầm với Bách Thủ Ma Quân trong khi hắn ta vẫn chỉ mới trong độ tuổi 20 sao?”
Huyết Kiếm quan sát vẻ mặt Lý Mai Hoa và chêm lời.
“Tuổi còn trẻ nhưng hắn thực sự là một kẻ rất tàn nhẫn. Trường Giang Nhất Quái đang vừa cười vừa nói thì chết ngay tại chỗ trước đòn tấn công bất ngờ của hắn. Nhìn vào việc Phá Thiên Ma Quân đã đặt một kẻ như vậy vào vị trí Tổng tuần sát thì có vẻ như đều này cũng có thể hiểu được.”
Lý Mai Hoa hướng ánh mắt về phía Dương Tiêu Lan.
“Uyên Xích Hà thực sự nói như vậy sao? Hắn nói rằng Tổng trại chủ đã sai hắn xử lý người Di Minh Giáo đang có trong Lục Lâm ư?”
“Vâng, hắn rõ ràng đã nói như vậy. Hắn dường như không có oán hận riêng gì với các Thập Thủ Ma Binh. Các Thập Thủ Ma Binh tấn công hắn nên hắn cũng không còn cách nào khác phải giết chết họ.”
“Hừm! Ngươi nói con thuyền mà Trường Giang Nhất Quái cho phát nổ là con thuyền đi đến Vũ Hán đúng chứ?”
“Vâng.”
“Nếu vậy thì có lẽ chúng đang đi đến Đông Hồ Thủy Trại. Trường Giang Thủy Trại nằm ở phía cực nam, vì vậy các trại chủ của Cuồng Phong Trại và Tam Đạo Sơn Trại ở phía bắc chắc hẳn đều đã chết.”
“Có vẻ là như vậy.”
“Những nơi còn lại là Đông Hồ Thủy Trại và Đại Biệt Sơn Trại. Phù! Bây giờ cho dù có liên lạc với Đông Hồ Thủy Trại thì cũng đã quá trễ. Nếu vậy thì rốt cuộc chỉ còn lại Đại Biệt Sơn Trại mà thôi…”
“Người muốn trả thù Uyên Xích Hà sao ạ?”
“Đó không phải chuyện đơn giản. Nếu hắn đã đạt đến cảnh giới tương tự Bách Thủ Ma Quân thì chúng ta cần phải có sự trợ giúp của Giáo đường. Hơn nữa, Phá Thiên Ma Quân chắc chắn sẽ hỏi tội chúng ta nếu tên Tổng tuần sát chết, nên chúng ta cũng phải cân nhắc điểm này.”
“Nhưng nếu chúng ta để yên thì Phá Thiên Ma Quân sẽ khinh dễ Di Minh Giáo.”
Chuyện khác thì không biết nhưng Dương Tiêu Lan muốn giết chết Uyên Xích Hà.
Ban đầu chủ là để phục thù cho Bạch Sơn nhưng bây giờ còn là vấn đề liên quan đến lòng tự tôn của ả.
Nghĩ đến lời nói cuối cùng của hắn, đến bây giờ lồng ngực Dương Tiêu Lan vẫn đập liên hồi.
- "Này mụ già. Vậy còn những tu sĩ mà các ngươi đã giết có đáng phải chết thảm như thế không hả? Ngươi ra vẻ trượng nghĩa với cho ai xem vậy chứ? Sống với sự dằn vặt và đợi chờ trong vô vọng thì có ích gì hả? Ta làm thế chính là giải thoát cho lão ta. Mụ biết cái gì mà ồn ào hả?”
Tiểu tử trẻ tuổi đó dám đối xử với ta như một lão bà buôn bán ngoài chợ ư…
Ngay cả trước khi trở thành Thập Thủ Ma Binh, Dương Tiêu Lan cũng chưa từng nghe những lời như vậy bao giờ.
Huống hồ gì giờ đây bản thân ae đã trở thành Thập Thủ Ma Binh với nội lực thâm hậu, nói thử xem ả còn tức giận đến nhường nào?
Lý Mai Hoa gật đầu.
Bà ta cũng không muốn phải cụp đuôi trước một người.
“Có thể Phá Thiên Ma Quân đã cử Uyên Xích Hà để xem phản ứng của chúng ta. Nếu vậy thì chúng ta cũng phải đưa ra phản ứng phù hợp chứ.”
“Nếu vậy thì…”
Dương Tiêu Lan dồn sức vào ánh mắt.
“Không đủ thời gian để kéo các giáo đường khác vào chuyện này. Đại Biệt Sơn Trại nằm ở lãnh địa của Ngân Gia Trang Lệ Châu nhỉ? Trang chủ Ngân Hạ Trang Tích Chân Kinh là người có tự tôn mạnh mẽ nên chắc chắn sẽ không từ bỏ Đại Biệt Sơn Trại. Ta sẽ gửi bồ câu đưa thư đến Ngân Hạ Trang, các ngươi hãy chịu vất vả thêm lần nữa nhé.”
“Vất vả gì chứ ạ? Thuộc hạ còn đang định cầu xin nếu Đường chủ không cho thuộc hạ đi đấy.”
“Ngươi có ân oán gì với Uyên Xích Hà sao?”
“Hắn đã nói những lời lăng mạ với thuộc hạ ở Giang Châu Trấn.”
“Có chuyện như vậy ư? Lại có kẻ làm điều đó với Độc Tâm Quỹ Lãng của thiên hạ sao? Cho dù có chết cũng là cái giá quá rẻ đối với hắn. Nếu chúng ta giết chết Uyên Xích Hà và rút tay ra khỏi sơn trại thì Phá Thiên Ma Quân hẳn cũng sẽ che đậy việc đó thôi.”
“Người định cử bao nhiêu Thập Thủ Ma Binh ạ?”
“Chúng ta 3 người, Ngân Hạ Trang 3 người, 6 người như vậy đã được chưa?”
Lý Mai Hoa liếc nhìn Dương Tiêu Lan.
Lý Mai Hoa đang kiểm tra phản ứng của Dương Tiêu Lan sau khi trực tiếp gặp Uyên Xích Hà.
Nếu Dương Tiêu Lan nói thiếu, Lý Mai Hoa sẽ cử thêm.
Tuy nhiên Dương Tiêu Lan nghĩ số lượng như vậy là được rồi.
“Đủ rồi ạ.”
Nếu là 6 Thập Thủ Ma Binh thì là sức mạnh tương đương với một giáo đường của Di Minh Giáo.
Chừng đó dường như là quá đủ để xử lý Uyên Xích Hà, Cửu Thiên Nộ Đao Thẩm Thống và nữ nhân chính thể bất minh kia.
***
Tỉnh Hồ Quảng.
Kiều Lương Thôn.
Vào lúc chính ngọ.
Một chiếc xe ngựa xuống thuyền và chầm chậm tiến vào làng.
Đó chính là xe ngựa của nhóm Uyên Xích Hà.
Xe ngựa dừng lại trước phạn điếm của Kiều Lương Thôn.
Nam Cung Thiên ngồi ở bên cạnh mã phu nhẹ nhàng bay người xuống.
Những người đi lại trên được ngạc nhiên trước thần pháp của Nam Cung Thiên và liên tục liếc nhìn y.
Sau đó, Nam Cung Nhiên và Chân Tuyết Hạ xuống xe ngựa. Vẻ mĩ miều của 2 nàng đã giữ chân người qua đường.
Nhóm của Uyên Xích Hà phớt lờ ánh mắt thô lỗ và dai dẳng của những người khác rồi bước vào phạn điếm.
Con phố vốn dừng lại trong giây lát bởi sự xuất hiện của Nam Cung Nhiên và Chân Tuyết Hạ đã nhộn nhịp trở lại.
“Xin mời vào!”
Tiểu nhị nhìn thấy nhóm người Uyên Xích Hà liền nhanh chóng chạy ra tiếp đón.
“Ở tầng 2 còn ghế trống. Để tiểu nhân dẫn mọi người lên.”
Tiểu nhị đi phía trước dẫn lên tầng 2.
Nhóm của Uyên Xích Hà đến vào giờ trưa nhưng may mắn là vẫn có chỗ ngồi bên cạnh cửa sổ.
Lưu Cận Thức nhìn xung quanh và lẩm bẩm.
“Tại hạ có thấy vài nhân sĩ Võ Lâm. Có vẻ là người bên phía thương bang.”
Tiểu nhị đang đứng ở bên cạnh đợi gọi món khẽ nói.
“Vâng, đó là người của Thiên Kiếm Môn. Tiểu nhân nghe nói đây là điểm hẹn mà Thiên Kiếm Môn sẽ kí khế ước cử hộ vệ võ sĩ cho phía Thái Bình Thương Bang ạ”
“Thiên Kiếm Môn?”
Vì Lưu Cận Thức là người Trịnh Châu nên không biết về Thiên Kiếm Môn ở Vũ Hán.
Những người khác cũng vậy nên tất cả đều tập trung vào miệng tiểu nhị.
“Vâng, đó là môn phái có tiếng ở Vũ Hán.”
“Đến mức là môn phái luôn sao?”
“Đúng vậy ạ.”
“Môn phái thuộc Chính Nghĩa Minh ư?”
“Bây giờ thì vẫn chưa thuộc Chính Nghĩa Minh ạ.”
Tiểu nhị mang tên Tiểu Thất nở nụ cười gượng gạp.
Thiên Kiếm Môn không phải là môn phái lớn đến mức có thể gia nhập Chính Nghĩa Minh. Nó ngược lại với lời “Là một môn phái có tiếng ở Vũ Hán” mà chính miệng tiểu nhị mới nói ban nãy.
May mắn là Lưu Cận Thức không đào sâu.
Vì ở trong Chính Nghĩa Minh nên Lưu Cận Thức hiểu vể tình hình của các môn phái nhỏ và yếu hơn bất cứ ai.
Hoắc Nhân Kiếm Lưu Chân Nguyên- môn chủ Thiên Kiếm Môn nói với Lưu Nghĩa Minh- nhất đại đệ tử ngồi ở bên cạnh.
“Ngươi hãy đi tìm hiểu xem tại sao người của Thái Bình Thương Bang lại đến trễ như vậy.”
“Vâng.”
Lưu Nghĩa Minh vội vàng đi xuống tầng dưới.
Lưu Chấn Nguyên liên tục nhìn về phía cầu thang khi Thái Bình Thương Bang đến muộn.
Không thể nhìn thêm được nữa, Lưu Tiểu Vân- ái nữ của Lưu Chấn Nguyên liền lên tiếng.
“Phụ thân, người sợ họ không đến sao? Bang chủ của Thái Nguyên Thương Bang không phải người nói dối. Phụ thân cũng biết điều đó mà đúng chứ? Người hãy thong thả đợi thêm chút đi.”
“Thời gian hẹn cũng đã trôi qua một lúc lâu rồi, vậy mà giờ đến mặt mũi của bọn họ cũng không thấy đâu.”
“Chắc là trên đường đến đây đã xảy ra chuyện gì đó thôi. Dạo này là thời điểm các thương bang rất bận rộn mà.”
“Nếu vậy thì còn may, nhưng dạo này ta nghe nói Thất Thượng Môn đang giở những trò rất kỳ lạ.”
“Phụ thân không cần bận tâm đến Thất Thượng Môn đâu. Thái Bình Thương Bang đã nói sẽ ký khế ước với chúng ta thì phụ thân còn lo lắng gì nữa chứ?”
Thất Thượng Môn cũng là môn phái chính tà chi gian có tiếng ở khu vực giống như Thiên Kiếm Môn.
Bọn họ cũng đã đổ nhiều công sức vào Thái Bình Thương Bang một thời gian dài nhưng cuối cùng Bang chủ Thái Bình Thương Bang đã lựa chọn Thiên Kiếm Môn.
Xét về số lượng đệ tử hay sức mạnh môn phái thì Thất Thượng Môn cũng hơn hẳn Thiên Kiếm Môn. Tuy nhiên, các thương nhân lại ngại làm việc với môn đồ Thất Thượng Môn bởi vì tính khí của họ quá hung dữ.
Ngược lại, mặc dù là một môn phái nhỏ yếu nhưng các môn đồ của Thiên Kiếm Môn lại hiền lành nên được các thương nhân yêu thích.
Lưu Nghĩa Minh quay trở lại sau khoảng nhất trà khuynh (20 phút)
Hắn bước lên cầu thang với vẻ mặt cứng đờ.
Lưu Chấn Nguyên sau khi nhìn thấy vẻ mặt Lưu Nghĩa Minh liền không thể nhịn được mà bật dậy khỏi ghế.
“Thế nào rồi? Ngươi biết tại sao Thái Bình Thương Bang lại đến trễ chưa?”
“Chuyện đó…Thất Thượng Môn…”
“Bọn chúng làm sao?”
Lưu Nghĩa Minh nói với vẻ mặt rối rắm.
“Bọn chúng đã đưa Bang chủ của Thái Bình Thương Bang đi. Có vẻ như chúng sẽ sớm đến đây cùng với Bang chủ ạ.”
“Cái gì? Rốt cuộc thì Thất Thượng Môn cũng gây cản trở mà. Ta đã nghe nói bọn chúng sẽ tìm mọi cách kí khế ước cùng với Thái Bình Thương Bang cho dù có phải cưỡng chế họ, nhưng không ngờ chúng lại giở trò thế này.”
“Ca ca, tại sao Thất Thượng Môn lại đưa bang chủ của Thái Bình Thương Bang đi?”
“Phù! Chúng muốn trực tiếp cho chúng ta thấy chúng ta không có sức mạnh để có thể bảo vệ thương quyền của Thái Bình Thương Bang. Chúng đang công khai chỉnh lưng chúng ta và cướp đoạt khế ước.”
“Sao cơ? Sao lại có những kẻ điên rồ như vậy chứ? Chúng dám cưỡng chế cướp đoạt khế ước bằng phương thức đó ư? Đó chính là trò cường đạo mà? Cho dù đạo nghĩa giang hồ có mất hết cũng không thể làm những chuyện như vậy chứ? Bọn chúng cũng đâu phải Lục Lâm, sao có thể giở trò đó được?”
Lưu Tiêu Vân cao giọng.
Giữa ban ngày ban mặt, bọn chúng lại dám làm những trò vô liêm sỉ vậy sao?
Lưu Tiêu Vân cảm thấy uất ức và căm phẫn đến mức nước mắt tuôn rào mà ngay cả bản thân cô cũng không nhận ra.

Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook