Nghe phiên bản audio của truyện:

Chương 157. Giống như Uyên Xích Hà năm xưa 

 

Uyên Xích Hà nghe thấy những tiếng ‘Lục Lâm’ liên tục vang đến từ xa liền cười nói.

 

"Ta nghĩ Lục Lâm chắc phải đổi tên quá."

 

"Đổi tên?"

 

Thẩm Thống nhìn Uyên Xích Hà với ánh mắt khó hiểu..

 

"Ừm, lão xem có khác gì trống đặt giữa làng* không chứ. Cứ hễ có chuyện gì là người ta lại réo tên Lâm kìa."

(*đối tượng luôn trở thành mục tiêu bị đổ lỗi hoặc quy tội cho bất kỳ rắc rối nào)

 

Sau đó, Thẩm Thống mới nhận ra rằng Uyên Xích Hà đang ám chỉ đám người Thiên Kiếm Môn.

 

"Ta có nên xé toạc cái miệng của đám khốn kiếp đó ra không?"

 

"Chậc chậc! Ta nói đùa một chút thôi mà lão lại muốn động đao động kiếm rồi?"

 

"Mẹ kiếp, ta còn tưởng công tử muốn xử bọn chúng thật chứ."

 

Uyên Xích Hà quay sang vỗ vai Nam Cung Thiên.

 

“Ca ca, nghe là biết đệ nói đùa rồi đúng không?”

 

"Ha ha. Đương nhiên. Không đùa thì là cái gì chứ?"

 

"Thấy chưa lão Thẩm, lão đúng là kỳ lạ mà."

 

“Vâng vâng, sau này ta sẽ chú ý thưa công tử”.

 

Thẩm Thống vừa đáp lời vừa bày ra biểu cảm vô cùng khoa trương.

 

Nam Cung Thiên và Nam Cung Nhiên thấy thế cũng không nhin được liền bật cười thành tiếng.

 

Duy chỉ có nhóm Tích Sa Thủy vẫn không dám lơi lỏng cảnh giác, nhìn ngang ngó dọc khắp nơi.







 

Mặt khác, Hoắc Chân Kiếm Lưu Chấn Nguyên, người đang ngơ ngác bởi tin tức bất ngờ, vội vàng hỏi.

 

"Vậy ngươi đã thông báo cho các võ giả chưa?"

 

"Đệ tử đã cho người nhanh chóng về thông báo rồi ạ”.

 

"Làm tốt lắm."

 

Lưu Chấn Nguyên gật đầu với khuôn mặt cứng đờ.

 

Tất nhiên, so với Thất Thượng Môn thì không bằng, nhưng lúc này họ cũng không còn cách nào khác.

 

Con gái y, Lưu Tiểu Vân, nói với vẻ mặt lo lắng.

 

"Chỉ với sức của chúng ta thì có ổn không ạ? Chi bằng hãy nhờ sự giúp đỡ của các môn phái gần đây ..."

 

“Trong thời thế loạn lạc, lo thân mình còn chưa xong thế này thì làm sao họ còn tâm trí đi giúp người khác chứ? Lợi ích của bản thân vẫn là trên hết con à.”

 

"Không lẽ chúng ta chỉ còn có thể trơ mắt nhìn chúng cướp đi sao?"

 

"Trước tiên ta cứ thử đàm phán với chúng xem sao đã."

 

“Nói chuyện kiểu gì với kẻ đã cưỡng chế bắt bang chủ thương bang đi chứ…”

 

Lưu Tiểu Vân lắc đầu chán nản.

 

Xem xét những gì Thất Thượng Môn đã làm thì đó là điều không thể.

 

***

 

Thiên Kiếm Môn.

 

"Võ sư!"

 

Ai đó đẩy cổng lớn và hớt hải lao vào..

 

Lý Thiết Sơn, người đang nhàn nhã uống trà với các học trò của mình trong sảnh chính, quay đầu nhìn lại.

 

Đó là Trịnh Tiêu Tam, người vừa mới đi cùng môn chủ khoảng nửa canh giờ trước.

 

"Ha… ha! Người mau cùng các đệ tử đến Sa Hải phạn điếm đi!"

 

"Tự nhiên ngươi lại nói gì vậy?"

 

"Thất Thượng Môn đã bắt bang chủ Thái Bình thương bang. Chúng đang ở phạn điếm. Võ sư, người mau nhanh lên! Nhanh lên ạ!"


 

"Ta không hiểu ngươi muốn nói gì cả. Bình tĩnh và nói lại cho rõ ràng đi."

 

Trịnh Tiêu Tam vơ lấy ly nước trên bàn, một hơi uống cạn. Đến lúc đó cậu mới bình tĩnh lại được đôi chút..

 

“Hôm nay môn chủ đã đi ký giao ước với Thái Bình Thương Bang. Nhưng bỗng nhiên Thất Thượng Môn lại xen vào  và gây ra một mớ hỗn độn. Họ đã bắt bang chủ  Thái Bình Thương Bang làm con tin và nói: 'Ta sẽ cho các ngươi thấy, Thiên Kiếm Môn các ngươi rốt cục yếu kém và hèn mọn đến mức nào”..

 

"A! Vậy nên môn chủ bảo chúng ta mau tới phạn điếm à?"

 

"Đúng vậy ạ."

 

"Nếu vậy thì sẽ phải chiến đấu với Thất Dương Môn ở phạn điếm sao?"

 

"A…vâng."

 

Giọng của Trịnh Tiêu Tam đột nhiên nhỏ lại.

 

Ý nghĩ rằng sắp phải chiến đấu với Thất Thượng Môn khiến cậu không khỏi cảm thấy sợ hãi.

 

Lý Thiết Sơn nhìn quanh các đệ tử trong đại điện.

 

Có cả thảy bảy người, bao gồm cả Trịnh Tiêu Tam.

 

Có năm người đã đi cùng môn chủ, vì vậy nếu cộng tất cả lại, bao gồm cả hắn thì cũng chỉ có mười ba.

 

Phía bên kia, quân số của Thất Thượng Môn lại lên đến hơn bốn mươi người.

 

Không chỉ thế, có tin đồn rằng những người của Thất Thượng Môn toàn là cao thủ võ lâm.

 

Sự chênh lệch này là quá lớn.

 

'Ha! Mãi mới tìm được một công việc hợp lý, chuyện quái gì đang xảy ra vậy chứ...'

 

Hàn Thái Liên và Hạ Tiểu Bạch, những người cùng hắn xuống núi, hiện đang làm việc ở thương bang.

 

Vào ngày đầu tiên đến Vũ Hán, hắn đã lọt vào mắt xanh của Lưu Chấn Nguyên và được mời về nới này làm võ sư.

 

Tiêu chuẩn ở đây khá thấp, vì thế chỉ với hai món võ “Bát Thượng Đao Pháp” và “Long Hổ Đao Pháp”, hắn đã đủ khiến họ hài lòng rồi.

 

Mặc dù nói là môn chủ, nhưng Lưu Chấn Nguyên thực ra còn chưa từng trải qua một trận chiến thực thụ. Thiên Lý Kiếm Pháp mà y học được vẫn chưa hoàn thiện, vì vậy ngay cả bản chất của nó y cũng không rõ ràng.

 

“Võ sư, chúng ta phải làm sao đây?"

 

Lý Thiết Sơn, người đang chìm đắm trong suy nghĩ, đã bị câu hỏi của Trịnh Tiêu Tam kéo về thực tại.

 

Hắn nhìn cậu với ánh mắt phức tạp.

 

Sự thực là Thiên Kiếm Môn không phải là đối thủ của Thất Thượng Môn.

 

Tuy nhiên, nếu hắn cúp đuôi bỏ chạy, chắc chắn hắn sẽ phải rời khỏi Vũ Hán hoặc lang thang như một lãng nhân.


 

Bởi vì sẽ không có bang phái nào sẽ bỏ tiền ra thuê một võ giả sẵn sàng quay lưng với họ khi gặp nạn cả.

 

Nếu muốn giữ vững vị trí này, hắn không còn lựa chọn nào khác ngoài chiến đấu với Thất Thượng Môn.

 

"Còn làm sao nữa? Phải đi chứ. Mau lấy vũ khí đi."

 

"Vâng!"

 

Các môn đồ không khỏi cảm động trước tinh thần của Lý Thiết Sơn.

 

Không ngoảnh mặt đi trước cơn nguy khốn, đó chính là dáng vẻ chân chính của một hiệp khách.

 

****

 

Lý Thiết Sơn và các đệ tử núp sau một căn nhà cách Sa Hải phạn điếm tầm mấy chục bước châm.

 

Bởi vì người của Thất Thượng Môn đang kiểm soát những người ra vào quán trọ.

 

Trịnh Tiêu Tam nhìn Lý Thiết Sơn với ánh mắt lo lắng.

 

"Võ sư! Chúng ta làm sao bây giờ?"

 

"Theo ta."

 

Khác với các đệ tử đang co rúm lại, Lý Thiết Sơn đã nhanh chóng tiến về phía trước.

 

Trước khi gặp Uyên Xích Hà, đó là một hành động mà hắn không bao giờ nghĩ mình có thể làm được. 

 

Giống như việc Thẩm Dương Khắc biến thành Thẩm Thống vậy, bên trong hắn cũng đã có không ít thay đổi.

 

Thói quen cong đuôi bỏ chạy mỗi khi gặp nạn từ bao giờ đã dần mai một.

 

Đang thẳng tiến đấn sào huyệt của kẻ thù, Lý Thiết Sơn đột nhiên nghĩ về những người huynh đệ kết nghĩa của mình.

 

Ngày trước, khi Thiên Chí Thượng Nhân của Võ Đang Phái kéo quân đến thảo phạt, họ đã không bỏ chạy mà đoàn kết lại với nhau, quyết giữ cho được sơn trại. .

 

Cũng giống như Uyên Xích Hà ngày ấy, hôm nay hắn cũng sẽ dẫn dắt các đệ tử chiến đấu đến cùng để bảo vệ môn phái.

 

Cửu Dương Thiên, một đệ tử đời thứ nhất của Thất Thượng Môn, đã nhanh chóng phát hiện ra Lý Thiết Sơn từ xa, ngay lập tức quay lại thông báo với võ sư Dương Thủy Minh.

 

“Võ sư, Thiên Kiếm Môn đang tới ạ.”

 

Khi Dương Thủy Minh quay đầu lại và nhìn thấy Lý Thiết Sơn và những người khác, một nụ cười khinh bỉ xuất hiện trên môi hắn.

 

"Hừ! Tên đó là võ sư mới à?"

 

"Vâng. Nghe nói rằng kiếm thuật của hắn khá tốt."

 

"Haha, cũng chỉ là ếch ngồi đáy giếng. Chắc là học lỏm được ở võ quán tồi tàn nào đó chút kiếm kỹ hạng ba rồi"

 

Thực ra hắn cũng có lý do để kiêu ngạo. Bởi bản thân hắn đã học võ thuật từ môn đệ nổi tiếng của Thanh Thành Phái. Trình độ đương nhiên phải trên cơ những võ sư đến từ môn phái vô danh thế này.

 

Khi đối thủ đến gần, Dương Thủy Minh lạnh lùng nói.

 

"Dừng lại. Hôm nay, Thất Thượng Môn chúng ta tổ chức tiệc tại Sa Hải phạn điếm, không được mời thì không được phép vào."

 

"Ta là Lý Thiết Sơn, võ sư của Thiên Kiếm Môn. Môn chủ chúng ta đã phó thác một số chuyện quan trọng nên khổng thể không vào. Xin đằng ấy tránh đường cho."

 

"Haha! Ăn nói cũng trôi chảy lắm! Ta là Dương Thủy Minh của Thất Thượng Môn. Chắc ngươi cũng nghe danh ta rồi. Thế nên khi ta còn nói chuyện tử tế thì mau biết điều mà cút đi. Hẳn là ngươi không muốn các đệ tử nhìn thấy bộ dạng thảm hại của mình đâu nhỉ?"

 

Lý Thiết Sơn mở to mắt.

 

'Hắn là cao thủ đã được học võ công của Thanh Thành Phái, Thiên Cang Kiếm Dương Thủy Minh sao?'

 

Trong giới võ sư không có mấy người có biệt hiệu riêng, điều đó cũng đủ để thấy võ công của người trước mắt không phải tầm thường. 





 

Tuy nhiên, đã phóng lao thì phải theo lao, Lý Thiết Sơn cố trấn tĩnh lại.

 

"Trên đường đi, ta nghe nói môn chủ của quý môn đã chặn đường bắt cóc bang chủ Thái Bình Thương Bang để cưỡng ép ký kết khế ước, chính là ngươi là người đã chặn đường sao?"

 

Dương Thủy Minh bất ngờ trước những lời quá thẳng thắn của Lý Thiết Sơn.

 

"Tên khốn kiếp! Nhà ngươi thì biết cái gì chứ! Nếu chán sống rồi thì để ta đây giúp ngươi đầu thai!"

 

"Nếu có năng lực thì cứ viêc!"

 

Cùng với lời nói, Lý Thiết Sơn rút phác đao ra.

 

"Đúng là tên điên. Có 8 người mà đấu với chúng ta sao? Thôi được, nếu ngươi đã mở lời thì ta cũng không từ chối. Các ngươi còn nhìn cái gì? Lên hết cho ta!!!"

 

Các môn đồ Thất Thượng Môn đồng hoạt rút kiếm.

 

Ngay cả trước vô số kẻ thù, Lý Thiết Sơn không hề cảm thấy sợ hãi.

 

Ngược lại, hắn cũng lao về phía trước với tiếng gầm lớn như mãnh hổ.

 

Bất cứ nơi nào phác đao của Lý Thiết Sơn đi qua, máu tươi bắn tung tóe cùng với tiếng la hét chói tai.

 

Chỉ một đường đao, 5 người đã ngã xuống.

 

Các đệ tử Thất Thượng Môn biết mình đã gặp phải cao thủ, liền chần chừ không dám tiến lên.

 

Cuối cùng, Dương Thủy Minh đành phải tiến lên phía trước.

 

Ba tuyệt học của Thanh Thành phái mà hắn ta được học chính là Càn Khôn Tâm Pháp,  Thiên Cang Kiếm Quả và Phi Lưu Thần Bộ. Chỉ với ba món võ đó thôi, hắn đã được coi là đệ nhất cao thủ trong giới võ sư.

 

Dương Thủy Minh đẩy công lực vào thanh kiếm. Trong tích tắc, mũi kiếm rung chuyển dũ dội.

 

Hắn nhếch miệng cười khinh bỉ.

 

Thanh kiếm được truyền nội lực sẽ có sức mạnh vượt trội, mạnh hơn bất kỳ thanh danh kiếm nào. Kể từ khi làm được điều đó thì hắn đã được mệnh danh là cao thủ rồi.

 

Nếu tu luyện thêm, hắn có thể tạo ra kiếm khí hữu hình bao quanh thanh kiếm, gọi là ‘Kiếm Khí Phát Xuất”. Người đạt đến trình độ đó sẽ được gọi là cao thủ đỉnh phong.

 

Tuy nhiên, có rất nhiều người dù tu luyện cả đời cũng không thể tung ra kiếm khí.

 

Thanh kiếm của Dương Thủy Minh lao đến phía Lý Thiết Sơn như một tia sét.

 

Như thể đã đợi sẵn, Lý Thiết Sơn ngay lập tức vung đao.

 

Cửu Thiên Thế Pháp đệ nhất thức, Phi Long Thăng Thiên.

 

Cheng-

 

Chỉ với một đòn duy nhất, kẻ thắng người thua đã được định đoạt.

 

Thanh kiếm của Dương Thủy Minh lập tức bị phác đao xẻ làm đôi.

 

Sau đó, phác đao chạm sát đến cằm của hắn.

 

"Dương võ sư, dừng lại ở đây được chưa?"

 

Dương Thủy Minh hét vào mặt các môn đồ với vẻ trắng bệch.

 

"Tất cả dừng tay!"

 

Bảy thanh kiếm đang giương lên của các môn đồ Thất Dương Môn đồng loạt hạ xuống.

 

Dương Thủy Minh nghiến răng nói.

 

"Lý Thiết Sơn. Ta khuyên ngươi tốt hơn hết là nên quay về đi. Võ công của môn chủ chúng ta đã đạt đến đỉnh phong. Hơn nữa, trong bữa tiệc kia còn có Giang Nam Tam Quái. Dù ngươi có làm gì đi chăng nữa thì cũng không thể thay đổi được tình hình đâu."

 

"Được hay không phải thử mới biết."

 

"Hừ! Đúng là chưa thấy quan tài chưa đổ lệ. Nếu ngươi đã một lòng muốn chết như vậy thì  ta cũng không ngăn cản!"

 

Dương Thủy Minh lùi sang một bên, nhưng sau đó lại liếc mắt nhìn các đệ tử Thiên Kiếm Môn.

 

“Các ngươi đã nghe rõ chưa? Môn chủ của chúng ta và Giang Nam Tam Quái đang ở bên trong. Nếu bây giờ các ngươi vào đó, không chết thì cũng sẽ tàn phế. Suy nghĩ cho kỹ vào!"

 

Trước lời cảnh báo đó, các đệ tử Thiên Kiếm Môn nhìn Lý Thiết Sơn với đôi mắt hoang mang.

 

Lý Thiết Sơn nhún vai, ý muốn nói “tùy các người”.

 

Thành thật mà nói, hắn không thể nói hãy đi vào cùng nhau vì hắn không đủ tự tin để xử lý Giang Nam Tam Quái.

 

Các đệ tử Thiên Kiếm Môn nhìn nhau bối rối.

 

Không khí căng thẳng kéo dài cho đến khi Trịnh Tiêu Tam mở miệng.

 

"Đã đến tận đây rồi thì chúng ta phải cùng xông lên chứ!"

 

"Quả nhiên là các đệ tử của ta."

 

Lý Thiết Sơn nháy mắt với các đệ tử sau đó dẫn đầu đoàn người tiến vào khách điếm.


Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...