Nghe phiên bản audio của truyện:

Chap 162. Cao Sơn Lưu Thủy (高山流水)

 

Trong tích tắc khuôn mặt của Thoát Minh Huyết Trưởng Ngũ Chấn Hùng - trại chủ Đông Hồ Thủy trại liền đanh lại.

Lão tự hỏi tại sao thanh niên kia lại ngông cuồng như vậy, chẳng lẽ là vì hắn đã nhận lệnh từ Tổng Trại Chủ ư?

Đột nhiên những lời bàn tán giữa những người bán rong ở Đông Hồ sượt qua tâm trí lão.

“Khoan đã, một thiếu niên trẻ tuổi họ Uyên của Ngọa Long Trang đã giết chết Thập Thủ Ma Binh ở Nam Dương Thương Bang sao?”

Nam Dương và Vũ Hán gần nhau đến mức chưa mất một tháng để thực hiện chuyến đi khứ hồi. Nên đương nhiên những việc kỳ quái xảy ra ở Nam Dương thì Đông Hồ đều biết.

“Lẽ nào Tổng Tuần Sát có xuất thân từ Ngọa Long Trang sao?”

“Làm thế nào ngươi biết chuyện đó?”

Uyên Xích Hà đang định dùng kiếm thì nhìn chằm chằm lão.

Lão đang tự hỏi có khi nào Thập Thủ Ma Binh có mối liên hệ với Ngọa Long Trang hay không, nhưng trước câu trả lời của Uyên Xích Hà, lồng ngực Ngũ Chấn Hùng đập loạn lên.

“Chết tiệt!”

Từ hoài nghi đã chuyển sang khẳng định chắc chắn.

Nếu thiếu niên trẻ tuổi họ Uyên đã giết chết Thập Thủ Ma Binh ở Nam Dương Thương Bang chính là Tổng Tuần Sát thì coi như lão hết hy vọng.

Đối phương là cao thủ có võ công cao hơn bản thân. Từ lần giao đấu vừa nãy, lão đã có thể cảm nhận được điều này.

Tuy lão đã vận nội lực đánh nhưng lực phản chấn truyền đến vô cùng nặng nề.

Mặc dù không thể hiểu được nhưng nội công của tên trẻ tuổi này còn cao hơn một Thập Thủ Ma Binh như lão.

“Khi trời mưa rào thì tránh đi một lúc chính là thượng sách.”

Thay vì đánh nhau, Ngũ Chấn Hùng quyết định phải tránh đi bằng mọi giá. Tuy nhiên tứ phía đều là nước nên đây cũng không phải chuyện dễ dàng.

Lão quay đầu nhìn xung quanh.

Vì đối phương là Tổng Tuần Sát nên lão cũng không thể mong đợi sự hợp tác của các thủ hạ. Phải vượt qua tình huống rối ren này bằng chính sức mạnh của bản thân mà thôi.

Ngũ Chấn Hùng đang điên cuồng vận não tìm cách thoát thì hình ảnh Nam Cung Nhiên lọt vào mắt. Đó là một nữ nhân xinh đẹp, tuy nhiên bây giờ phải sử dụng cho mục đích khác.

Lúc này Uyên Xích Hà nói như đùa.

“Nếu không có câu trả lời thì ta sẽ cứ thế xông vào đấy. Dù sao thì ta cũng không mong là ngươi sẽ trở thành Phật hoặc đại loại vậy đâu.”

Ngay khi Uyên Xích Hà dứt lời, Ngũ Chấn Hùng lôi ra thứ gì đó từ lồng ngực và quăng xuống sàn.

Bụp.

Khói trắng lan khắp boong thuyền.

Ngay khi khói trắng bốc lên trong đêm tối, thoáng chốc Uyên Xích Hà không nhìn thấy gì ở phía trước.

Khi nghe thấy âm thanh vang lên, Uyên Xích Hà liên tục vung kiếm.

“Là khói độc?”

Có thứ gì đó thoáng mắc vào đầu kiếm.

Sau khi thu hồi lại kiếm, Uyên Xích Hà liền thi triển Vân Long Phong Hổ - đệ tam thức của Cửu Thiên Thế Pháp.

Vun vút

Long Quyền Phong quét qua boong thuyền.

Mặt khác Nam Cung Nhiên cảm nhận được điều gì đó đáng ngờ trong làn khói dày đặc.

Nam Cung Nhiên nghe thấy tiếng hét “Là khói độc?” của Uyên Xích Hà ở phía trước.

Nếu vậy thì khí tức âm hiểm đang đến gần chính là Ngũ Chấn Hùng sao?

“Lão ta đang nhắm vào mình ư?”

Mặc dù rất nực cười nhưng nếu nghĩ theo khía cạnh nào đó thì đây chính là phương pháp tốt nhất mà lão ta có thể thực hiện trong tình huống này.

Nam Cung Nhiên buông hai tay chờ đợi.

Ngay sau đó khuôn mặt gầy gò và gàn bướng của Ngũ Chấn Hùng xuất hiện qua làn khói.

Khi phát hiện ra Nam Cung Nhiên, nụ cười hiện trên khóe môi Ngũ Chấn Hùng.

Sẽ rất khó khăn nếu Nam Cung Nhiên di chuyển trong làn khói nhưng may mắn thay nàng ta chỉ đứng yên.

Ngũ Chấn Hùng vươn bàn tay như cái móc về phía nữ nhân.

Lão đang thi triển Truy Hồn Cẩm Nã Thủ đã đạt đến đỉnh phong của mình.

Ngay lập tức bàn tay ngọc ngà của Nam Cung Nhiên nhẹ nhàng xuất hiện trước mắt lão.

Bàn tay Nam Cung Nhiên và Ngũ Chấn Hùng chạm nhau ở giữa khoảng cách hai người.

Bốp bốp.

Ngón tay của Ngũ Chấn Hùng thậm chí không thể đến gần Nam Cung Nhiên, liên tục văng ra ngoài.

“Gì đây? Tiện nữ này là ai vậy chứ?”

Ngũ Chấn Hùng cau mày.

Truy Hồn Cẩm Nã Thủ của bản thân là tuyệt kỹ trong số những tuyệt kỹ, ngay cả những cao thủ thành danh  cũng không thể tránh được.

Vậy mà hắn ta lại không thể xuyên qua bàn tay nhỏ nhắn của nữ nhân này sao?

Đúng lúc này Vân Long Phong Hổ của Uyên Xích Hà đã quét qua boong thuyền.

Ngay khi làn khói tan đi, khung cảnh trên boong thuyền lộ ra trong chớp mắt.

Sau khi muộn màng nhận ra cuộc giao đấu giữa Ngũ Chấn Hùng và Nam Cung Nhiên, Uyên Xích Hà liền hét lên như sấm rền.

“Lão già kia! Sao ngươi dám làm thế hả!”

Uyên Xích Hà nổi cơn thịnh nộ, thô bạo bước từng bước.

Trước tình huống cuộc chiến không được giải quyết như mong đợi, Ngũ Chấn Hùng hoảng loạn quơ chân tay.

Không đời nào một cao thủ siêu tuyệt đỉnh như Nam Cung Nhiên lại bỏ lỡ cơ hội như vậy.

Nam Cung Nhiên sau khi tránh được chưởng của Ngũ Chấn Hùng liền sử dụng Càn Khôn Vô Tung Bộ né sang một bên như bóng ma.

Khi đối thủ đang chiến đấu cùng mình biến mất như yêu ma, Ngũ Chấn Hùng vội vàng nhìn trái nhìn phải.

Lúc này chưởng phong ập đến khuôn mặt Ngũ Chấn Hùng.

Ầm ầm

Cùng với tiếng sấm nhẹ nhàng, đó chính là Thiên Lôi Chưởng- bí kỹ Nam Cung Thế Gia.

“Hự!”

Nữ nhân chỉ mới độ tuổi 20 lại có thể thực hiện chưởng phong sao?

Ngũ Chấn Hùng thất kinh hồn vía, lập tức vận nội lực, phản đòn bằng Thoát Minh Cửu Chưởng.

Đoàng!

Trước cú va chạm, Nam Cung Nhiên lùi về sau 3 bước, tuy nhiên Ngũ Chấn Hùng cũng phải lùi về sau 1 bước.

“Ngươi… ngươi là ai?”

Ngũ Chấn Hùng nhìn Nam Cung Nhiên với ánh mắt kinh ngạc.

Chưởng phong đã là rất ngạc nhiên rồi nhưng sau khi trực diện tiếp nhận Thoát Minh Cửu Chưởng của ta mà vẫn bình an vô sự sao? Đúng là không thể tin được.

Ngay sau đó, Nam Cung Nhiên chỉ vào phía sau Ngũ Chấn Hùng.

Ngũ Chấn Hùng cả kinh vô thức quay về sau.

Kiếm cực của Uyên Xích Hà vốn đang nằm dưới sàn, giờ đây vọt lên như tia chớp.

Đó chính là Phi Long Thăng Thiên – Đệ nhất thức của Cửu Thiên Thế Pháp.

3 đoạn kiếm khí sinh ra từ thanh kiếm tấn công Ngũ Chấn Hùng.

Ngũ Chấn Hùng ngay cả thời gian né tránh cũng không có, phải tiếp nhận toàn bộ kiếm khí bằng cơ thể mình.

Phập phập phập.

Kiếm khí bay đến như hỏa tiễn xuyên qua hai vai và nhân trung Ngũ Chấn Hùng.

“Á á!”

Tiếng rên rỉ thoát ra khỏi miệng Ngũ Chấn Hùng.

Phó trại chủ Huyết Phi Đao Chính Thương Bạch há hốc mồm.

Tất cả mọi chuyện chỉ xảy ra trong chớp mắt.

Trại chủ đã chết.

Khi Tổng Tuần Sát đến tìm Ngũ Chấn Hùng, Chính Thương Bạch cứ nghĩ bọn họ đến là để chơi đùa cùng nhau.

Thế nhưng Tổng Tuần Sát đã giết chết Ngũ Chấn Hùng chỉ bằng nhất kiếm.

“Lẽ nào không phải là do kỹ nữ mà là vì Thập Thủ Ma Binh nên mới bị giết sao?”

Chính Thương Bạch chỉ đứng ngây người ra suy nghĩ về cái chết của Trại chủ.

Uyên Xích Hà xua tay ra hiệu những người đứng xung quanh tránh ra xa.

Chính Thương Bạch có chút không thoải mái nhưng trước tiên vẫn lùi lại sau theo yêu cầu đó.

Rắc rắc.

Thi thể của Ngũ Chấn Hùng vặn vẹo và phát ra âm thanh kỳ quái

Vì là ở hồ nước vào ban đêm tĩnh lặng nên tiếng xương gãy nghe rất rõ ràng.

Một lúc sau, một con quái vật quen mắt xuất hiện trên boong thuyền.

Đôi cánh dơi mọc ra từ cơ thể khổng lồ, những chiếc răng nanh như ngà voi nhô ra ở bên trái phải miệng.

Chính là Ma Long.

Khi Ma Long há hốc miệng, khói bốc ra từ cổ họng.

“Khàaaaa!”

Những người trên boong tàu khụy xuống trước âm thanh như tiếng sấm rền.

Chỉ có Uyên Xích Hà, Nam Cung Nhiên, Nam Cung Thiên, Thẩm Thống vẫn đứng bình thường vì đã có sự chuẩn bị trước.

Riêng trường hợp nhóm của Tích Sa Thủy, cho dù có biết trước thì bọn họ cũng không có cách nào để chống đỡ nên đành bất lực.

Không giống trước đây, lần này nhóm Tích Sa Thủy đều bày ra vẻ mặt khá sốc vì đang ở khoảng cách gần.

Đôi mắt đỏ rực của Ma Long hướng về Uyên Xích Hà.

Ngay sau đó, đôi cánh dơi tung bay và miệng há ra.

Phừng phực.

Kiếp hỏa không thể dập tắt nơi địa ngục ập về phía Uyên Xích Hà.

Như thể đang chờ đợi, Uyên Xích Hà liền thi triển Phong Thiên Tiểu Súc – đệ tam thức của Cửu Thiên Cực Kiếm.

Ngọn gió tích tụ nơi mũi kiếm.

Vù vù.

Ngay khi Uyên Xích Hà dùng sức vung kiếm, thái phong khổng lồ dồn đến chính diện.

Kiếm phong của Cửu Thiên Cực Kiếm và kiếp hỏa của địa ngục chạm trán nhau.

Uỳnh.

Trước cơn chấn động giữa hỏa viêm và kiếm phong, tia lửa bay ra tứ phía.

Phừng phực.

Khi boong thuyền bốc cháy, các thủy thủ vội vàng dùng nước để dập.

Tuy nhiên nước cũng nhanh chóng bốc hơi với tiếng “xèo xèo”.

Ngọn lửa lan rộng như đổ dầu vào lửa.

Cuối cùng các thủy thủ cũng từ bỏ việc dập lửa và chạy trốn ngọn lửa đang bùng cháy.

Như thể đang muốn bay lên, đôi cánh của Ma Long càng trở nên mạnh mẽ.

“Đừng có hòng!”

Cùng với tiếng hét, Uyên Xích Hà nhanh chóng thi triển Huyền Nữ Cương Vũ – đệ tứ thức của Cửu Thiên Cực Kiếm.

Kiếm khí trút xuống từ bầu trời như mưa lớn.

Bộp bộp bộp.

Ngay khi hàng trăm lỗ thủng xuyên qua đôi cánh, Ma Long không thể bay lên dù là một chút.

Nó phẫn nộ há rộng miệng.

Phừng phực.

Uyên Xích Hà nhảy lên né hỏa viêm rồi bay về phía Ma Long bằng thủ pháp Cửu Long Phiên Thân.

Ma Long liên tục phun hỏa viêm về phía bầu trời.

Tuy nhiên vẫn chẳng thể nào phun trúng Uyên Xích Hà đang xoay vòng vòng bên cạnh.

Cuối cùng Uyên Xích Hà bay lên phía trên đầu Ma Long và lao thẳng xuống theo đường thẳng.

Vút!

Huyền Nữ Giáng Lâm cắm thẳng xuống đỉnh đầu Ma Long.

“Aaaaa!”

Sau khi vật lộn trong đau đớn, Ma Long biến thành bột mịn và tan biến.

Uyên Xích Hà đáp xuống boong thuyền, cau mày nhìn con thuyền đang bốc cháy.

Ngọn lửa kia sẽ không tắt cho đến khi còn thuyền này bị cháy rụi.

Ngọn lửa đã lan khắp nửa thuyền.

Ngay khi Uyên Xích Hà đáp xuống boong thuyền, Chính Thương Bạch liền chạy đến và cúi đầu.

“Tổng Tuần Sát đại nhân! Ngọn lửa vẫn chưa thể dập được. Tại hạ nghĩ rằng nên quay lại con thuyền đã chở ngài đến đây đi ạ.”

“Có thể chở tất cả người có mặt trên thuyền này chứ?”

“Vâng, đủ thưa ngài. Dù sao thì Ngũ Trại chủ cũng không gọi nhiều người đến đây lắm.”

Uyên Xích Hà gật đầu và nâng bước.

Chính Thương Bạch thận trọng theo sau Uyên Xích Hà và hỏi.

“Nhưng mà, ngài Tổng Tuần Sát…”

“Sao?”

“Thứ vừa rồi xuất hiện từ cơ thể Ngũ Trại chủ rốt cuộc là gì vậy ạ? Tại hạ thấy nó phun ra lửa từ miệng.”

“Mọi người gọi đó là Ma Long.”

“Ma Long sao? Nhưng tại sao thứ đó lại xuất hiện từ cơ thể Ngũ Trại chủ chứ…?”

“Để xem nào…Tại sao thứ đó lại xuất hiện từ cơ thể Ngũ Trại chủ ư? Ta cũng rất muốn biết đó.”

Uyên Xích Hà biết rằng nếu Thập Thủ Ma Binh chết sẽ biến thành Ma vật nhưng cậu hoàn toàn không hiểu tại sao lại như vậy.

“Nếu vậy thì, Ma Long đó đã giả mạo Ngũ Trại chủ sao?”

“Ma Long giả mạo Ngũ Trại chủ ư? Đó cũng là một suy nghĩ hay ho đấy. Ta sẽ tham khảo.”

Trước lời Uyên Xích Hà, Chính Thương Bạch tủm tỉm cười.

Bởi vì nhận được lời khen từ người có chức vị cao nên ngày hôm nay với hắn dường như không phải chỉ toàn chuyện tồi tệ.

Chiếc thuyền khổng lồ bị bao phủ trong lửa thắp sáng cả Đông Hồ.

Nhóm Uyên Xích Hà đã chuyển sang còn thuyền khác và nhìn xuống con thuyền đang bốc cháy.

Ân Nguyệt lặng lẽ bước đến, cúi đầu thật thấp trước Uyên Xích Hà.

“Thưa Công tử, tiểu nữ tên là Ân Nguyệt. Cám ơn công tử đã cứu tiểu nữ khỏi tay Ngũ Trại chủ.”

“Ai cơ? Ngươi nói ta sao?”

Uyên Xích Hà chỉ tay vào mặt mình.

Đúng là hôm nay ta đã đánh nhau với Ngũ Chấn Hùng nhưng ta không nhớ là mình đã cứu ai đó.

Ân Nguyệt chúm chím cười nói.

“Vâng, tiểu nữ sắp bị Ngũ Trại chủ làm nhục, nhưng đúng lúc công tử đã cứu tiểu nữ. Nếu ân công nói cho tiểu nữ biết tôn tính đại danh của ân công, tiểu nữ sẽ ghi nhớ đến cuối đời.”

“À, tiểu thư không cần phải làm vậy.”

Mặc dù Uyên Xích Hà liên tục xua tay từ chối, nhưng Ân Nguyệt vẫn không đứng dậy khỏi chỗ.

Lúc này, Thẩm Thống đứng bên cạnh liền ra mặt thay Uyên Xích Hà.

“E hèm! Ngươi nói ngươi tên Ân Nguyệt sao?”

“Vâng.”

“Danh tính của công tử nhà chúng ta là Uyên Xích Hà. Ngươi đừng chỉ cám ơn bằng lời mà ngươi hãy đàn một khúc nhạc đi. Công tử ta ghét nhất là người chỉ nhận và ăn miễn phí đấy.”

“À, dạ…”

Ân Nguyệt chỉnh lại tư thế và đặt đàn cầm lên đầu gối.

“Thẩm lão, lão nói gì vậy. Nếu muốn nghe thì lão tự nói đi, sao lại bán đứng ta như vậy chứ?”

“Bán đứng gì chứ? Từ nãy đến giờ công tử cứ nhìn chằm chằm vào đàn cầm mà, ta chỉ ra mặt thay công tử mà thôi.”

Ân Nguyệt lắng nghe cuộc trò chuyện giữa hai người, khẽ cười rồi nói.

“Nhìn thấy hai vị, tiểu nữ lại nhớ đến bài hát này. Nó có tên là Cao Sơn Lưu Thủy ạ(高山流 水)”

Ngay lập tức, Ân Nguyệt bắt đầu gảy đàn cầm bằng ngón tay thon dài của mình.

Tích tịch tình tàng.

Âm thanh ngọt ngào và trong trẻo lan khắp mặt hồ.

Kết hợp với ánh sáng từ con thuyền đang cháy lại có thể khơi dậy cảm hứng kỳ lạ.

Uyên Xích Hà đang càu nhàu liền lập tức ngậm chặt miệng và đắm chìm vào phần biểu diễn của Ân Nguyệt.

Nam Cung Nhiên thì nhìn Ân Nguyệt bằng ánh mắt thờ ơ.

Cao Sơn Lưu Thủy có nghĩa là “Mối quan hệ bằng hữu hiểu rõ lòng nhau” hoặc là “mối quan hệ nồng nhiệt”.

Nàng ta đang muốn chỉ mối quan hệ giữa Uyên Xích Hà và Thẩm Thống sao?

Hay chính là tấm lòng của nàng dành cho Uyên Xích Hà?

Đối với nghệ kĩ (藝妓) như Ân Nguyệt, có thể nói Uyên Xích Hà là người tựa như vận mệnh vậy.

Nghĩ vậy, Nam Cung Nhiên liền cảm thấy âm thanh thất huyền cầm không còn bình thường nữa.


Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...