Nghe phiên bản audio của truyện:

Chương 169. Tiền tự chảy vào



 

Địa Ngục Đao Trung Đa Thiệu là một người đã tu luyện hơn bốn mươi năm.

 

Vì thế hắn không nghĩ việc phá hủy một cỗ xe là quá khó khăn.

 

Đèn trong khách điếm đã tắt vào đầu giờ Hợi (9 giờ tối).

 

Hắn ta chỉ việc ẩn nấp chờ thời cho đến tận nửa đêm mà thôi.

 

Chiếc xe ngựa vô cùng quan trọng thế mà lại bị bỏ quên trước cửa khách điếm à?

 

Trung Đa Thiệu đứng cạnh xe ngựa, thầm tặc lưỡi.

 

'Chậc chậc! Lũ ngu ngốc. Mạng các ngươi buộc vào cỗ xe này, vậy mà còn không biết đường bảo vệ cho tử tế! Tạm biệt nhé, Phong Vũ Thành.'

 

Hắn nhanh nhẹn trèo lên nóc xe ngựa mà không gây ra một tiếng động nào cả.

 

Không có thời gian để hắn nhìn ngó xung quanh.

 

Hắn ta vội vàng lấy búa đập vào nóc cỗ xe.

 

Rầm.

 

Âm thanh lớn hơn dự kiến.

 

Có lẽ vì đã là đêm khuya nên tiếng động càng bị khuếch đại hơn bình thường

 

Trung Đa Thiệu giật mình, vội vàng nhìn xung quanh, mặc dù việc này hiện tại có hơi muộn.

 

'… … .'

 

Thật may, khách điếm vẫn chìm trong bóng tối, và trên đường vẫn không thấy bóng người.

 

‘Chết tiệt. Dọa chết ta rồi!'

 

Khi hắn nhìn xuống dưới chân mình, có một vết nứt dài khoảng hai gang tay.

 

Với kích thước thế này, nhất định sẽ thu hút sự chú ý của Lục Lâm tổng tuần sát.

 

'Thế là đủ rồi. Đi thôi.'

 

Trung Đa Thiệu đang định bỏ chạy thì bỗng nhiên có một cảm giác kỳ lạ.

 

Vì lý do nào đó, thái dương của hắn đột nhiên giật giật.

 

'Gì vậy?'

 

Trung Đa Thiệu đang gãi đầu, vô tình lướt qua cửa sổ lầu một của khách điếm.

 

'Trời đất!'

 

Hai người một nam một nữ đang yên lặng ngồi đó, nhìn chằm chằm vào hắn như những bóng ma.

 

Trung Đa Thiệu nổi da gà trong giây lát, nhưng nhanh chóng giả vờ như không nhìn thấy rồi nhảy xuống dưới.

 

Tim hắn đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi miệng.

 

Rõ ràng đó là những người của Chính Nghĩa Minh mà hắn đã gặp thoáng qua ở bến phà ngày hôm qua.

 

'Đó là xe ngựa của Lục Lâm, thế nên chắc họ có thấy cũng vờ như không thôi nhỉ?'

 

Vẻ mặt khó chịu của thiếu niên đó làm hắn có chút băn khoăn, nhưng chuyện cũng đã rồi. Hiện tại hắn cũng không còn lựa chọn nào khác ngoài việc đặt cược vào mối quan hệ xưa nay vẫn không mấy tốt đẹp giữa Chính Nghĩa Minh và Lục Lâm.








 

Uyên Xích Hà lẩm bẩm với vẻ mặt vẫn còn chưa hết bàng hoàng.

 

“Tỷ tỷ, tên đó vừa nhảy khỏi nóc xe ngựa phải không?”

 

"Ừm."

 

“Không phải hắn ta là người của Thanh Sơn Bang sao?”

 

"Đúng vậy. Địa Ngục Đao Trung Đa Thiệu.”

 

“Tại sao hắn ta lại leo lên xe ngựa của chúng ta? Đệ vừa nghe thấy tiếng động gì đó thì phải.”

 

“Ta đoán hắn ta muốn mượn tay chúng ta để đả bại Hấc Vân Bang.”

 

"Hả! Hắn ta định phá xe ngựa của chúng ta để gây khó khăn cho Hắc Vân Bang à?”

 

"Đúng thế. Giang hồ là nơi tràn lan những âm mưu và thủ đoạn. Nếu chỉ nhìn vào kết quả trước mắt mà ra tay thì rất dễ bị người khác lợi dụng lắm”.

 

"Ra là thế."

 

“Dù sao thì số phận của hai thương bang giờ đã được đặt trong tay đệ. Đệ dự định sẽ làm gì?"

 

"Tỷ thấy bên nào tốt hơn?"

 

Nếu có thể, cậu muốn giúp đỡ bang phái có lợi cho người dân hơn, dù chỉ ở mức độ nhỏ.

 

Nhưng những gì họ làm đều giống nhau.

 

Hắc Vân Bang đã tấn công bừa bãi những người đi ngang qua, còn Thanh Sơn Bang thì cố tình chơi xấu để đổ lỗi cho họ.

 

“Câu hỏi này khó đấy.”

 

Hai người trò chuyện khoảng một canh giờ sau (hai tiếng) rồi mới trở về phòng.





 

Đúng lúc Nam Cung Nhiên lặng lẽ bước vào phòng và leo lên giường nằm.

 

Chân Tuyết Hạ dụi dụi mắt với gương mặt ngái ngủ.

 

“Hửm, tỉ vẫn chưa ngủ à?”

 

“Ta xuống lầu uống chút nước thôi.”

 

"À, thế thì ngày mai… … .”

 

Chân Tuyết Hạ lẩm bẩm điều gì đó rồi lại chìm vào giấc ngủ.

 

Nam Cung Nhiên nằm yên, sau đó thở dài.

 

Chỉ nhìn Chân Tuyết Hạ thôi cũng khiến nàng cảm thấy tội lỗi.

 

Nàng nghĩ rằng mình sẽ phải nói với nữ tử cùng phòng này về việc Uyên Xích Hà từ chối Ân Nguyệt vào ngày mai.

 

Dù nằm xuống đã lâu, nhưng nàng lại không tài nào ngủ được.

 

Nàng không hiểu tại sao mình cứ lén lút qua lại bên ngoài như một con mèo hoang như thế.

 

'Mình muốn ra ngoài uống nước, hay ra ngoài để gặp đệ ấy đây. … .'

 

Những ngày này, hầu như đêm nào nàng cũng gặp Uyên Xích Hà.

 

'Ha. Mình đang làm cái quái gì vậy?'

 

Tất cả những gì nàng cần phải nghĩ đến là trả thù Di Minh Giáo, nhưng tâm trí nàng cứ xao động không ngừng.

 

Khi mới rời Trịnh Châu, nàng chỉ một lòng muốn tìm hiểu thêm về Di Minh Giáo.

 

Nhưng dạo này nàng quan tâm đến cậu còn nhiều hơn cả kẻ thù.

 

Nhìn lại, khoảnh khắc nàng nhìn thấy cậu sánh vai cùng với Ân Nguyệt có lẽ chính là đỉnh điểm.

 

Ân Nguyệt, người sẽ không bỏ lỡ cơ hội duy nhất của cuộc đời, cứ lởn vởn trong tâm trí nàng.

 

Dường như sự hối tiếc và phiền muộn từ lúc đó đang dần dần dấy trong nàng những cảm giác kỳ lạ.







 

Bên Nam Cung Nhiên trằn trọc, bên kia trùng hợp Uyên Xích Hà cũng khó vào giấc.

 

“Ối! công tử đang lo nghĩ gì sao?”

 

"Sao vậy?"

 

“Thì từ lúc trở về công tử có ngủ được đâu.”

 

"Không có gì to tát đâu. Mà sao đến tận giờ này lão vẫn chưa ngủ thế?”

 

“Hehehe. Công tử  cứ giống như con chuột chạy khắp nơi, làm sao ta có thể ngủ được chứ?”

 

“Cũng nhờì thế mà ta mới thấy được đám người Thanh Sơn Bang làm điều xấu đấy”.

 

"Chúng làm gì cơ?"

 

“Vừa mới nãy ta đã thấy Trung Đa Thiệu đập nóc cỗ xe và bỏ chạy. Ta đoán chúng làm vậy để đổ lỗi cho Hấc Vân Bang.”

 

"Hơ! Tên khốn đó cuối cùng đã ra tay. Nếu đã nhìn thấy sao công tử không bắt hắn ngay tại chỗ?”

 

“Biết rõ đó là ai rồi mà, cần gì phải vội vàng thế.”

 

“Sao công tử lại nhìn thấy thế, công tử xuống lầu một sao?"

 

"Hả? Ừ. Ta xuống uống một ly thôi. Tự nhiên ta nhớ đến Nữ Nhi Hồng (rượu Thiệu Hưng) còn lại trong bữa tối…”

 

"Công tử."

 

"Hả?"

 

“Công tử có biết Nữ Nhi Hồng là loại rượu thế nào không?”

 

“Vị ngọt thanh, có màu đỏ. Sao vậy?"

 

“Quả nhiên là công tử không biết. Các gia đình sinh sống tại Thiệu Hưng nếu sinh con gái thì vào ngày đầy tháng của con sẽ chọn ra những vò rượu ngon nhất, chôn xuống đất để ủ. Vì vậy rượu mới có tên gọi là Nữ Nhi Hồng. Sau này nếu có dịp công tử nhất định phải hỏi Nam Cung tiểu thư đấy nhé, chum rượu chôn trong hoa viên Nam Cung Thế Gia mới đích thực là thứ rượu hảo hạng nhất đấy.”

 

Nhưng có một điều quan trọng hơn, đó là rượu này ủ hơn một thập kỷ, chỉ để đợi đến ngày con gái gả về nhà chồng mới đào lên thiết đãi quan khách.

 

Tất nhiên, Thẩm Thống đã cố tình bỏ qua những lời này.

 

"Thật vậy sao? Ta không biết đấy. Nhưng ta nghe nói Nam Cung thế gia đã bị thiêu rụi rồi mà, rượu đó sao mà còn được chứ?”

 

“Nó được chôn sâu trong lòng đất nên sẽ không vấn đề gì đâu. Bình rượu đó chất lượng chắc chắn khác hoàn toàn so với mấy thứ hỗn tạp bày bán ở khách điếm, tửu lâu, thế nên nếu có dịp công tử nhất định phải hỏi Nam Cung tiểu thư đấy.”

 

“Ờ, cảm ơn nhé.”

 

Uyên Xích Hà quyết định sẽ nói điều này vào một ngày thích hợp nào đó.



 

***



 

Ngày mới đã đến.

 

Các bang đồ Hấc Vân Bang không nhận ra rằng nóc cỗ xe đã bị vỡ cho đến khi họ buộc ngựa vào xe. 

 

Người đầu tiên phát hiện ra điều bất thường là Phong Vũ Thành.

 

Khi nhìn xuống từ lầu cao, hắn bỗng nhận thấy hình dạng nóc cỗ xe rất kỳ lạ. Thấy vậy hắn kinh ngạc lao xuống kiểm tra xe ngựa.

 

Đúng như dự đoán, phần giữa của nóc đã bị lõm xuống và có thể nhìn thấy bên trong xuyên qua vết nứt.

 

“Xuân Thượng Công! Đồ khốn! Không phải hôm qua đã sửa xong rồi sao?! Chuyện quái quỷ gì đang xảy ra vậy hả?”

 

Xuân Thượng Công ngạc nhiên leo lên xe ngựa.

 

"Trời ơi! Cái này là cái gì vậy chứ? Không! Hôm qua rõ ràng là ta đã kiểm tra lại rất kỹ lưỡng, quả thực là đã được sửa lại như mới rồi mà”

 

“Vậy đây là cái gì?”

 

“…”

 

Đó là lúc Xuân Thượng Công đứng ngây ra không thể trả lời.

 

Thẩm Thống nhàn nhã bước ra và nhìn lên xe ngựa.

 

“Hai người đằng kia. Mới sáng sớm đã ầm ĩ gì vậy, lại còn leo lên xe ngựa của người khác nữa chứ?”

 

Xuân Thượng Công lắp bắp trả lời.

 

“Lão nhân gia, hôm qua, hôm qua tiểu nhân đã tận mắt chứng kiến xe ngựa được sửa xong rồi…thế nhưng không hiểu sao sáng nay nó lại bị vỡ.”

 

“Ta biết ai đã làm việc đó nên các ngươi không cần lo lắng.”

 

Sau đó Phong Vũ Thành và Xuân Thượng Công mới vội vã leo xuống, trông bọn họ như thể vừa trở về từ cõi chết vậy.

 

“Lão nhân gia, xin hãy nói cho chúng tiểu nhân biết ai dám phá hủy cỗ xe. Chúng tiểu nhân nhất định sẽ … .”

 

Thẩm Thống ngắt lời Phong Vũ Thành.

 

“Ngươi không nói thì ta cũng định nói các ngươi làm đây. Các ngươi có biết Thanh Sơn Bang ở đâu không?

 

“Có chứ, bọn chúng ở Thần Đạo Sơn Trang cách đây không xa.”

 

“Hãy đến gặp chúng và chuyển lại lời của Tổng Tuần Sát: ‘Bang chủ Thanh Sơn Bang lập tức dẫn Trung Đa Thiệu đến đây ‘”.

 

“Tên khốn đó đã đập vỡ nóc xe ngựa sao?”

 

"Đúng vậy. Đêm qua chính mắt Tổng Tuần Sát đã nhìn thấy hắn ta trên nóc xe ngựa. Nhớ bảo cả hai rửa sạch cổ rồi hãy đến nhé.”

 

Phong Vũ Thành trả lời với khuôn mặt vui vẻ.

 

"Vâng vâng! Tiểu nhân nhất định sẽ cho chuyển lại không sót một lời. Thượng Công!”

 

"Vâng."

 

“Ngươi nghe rõ rồi chứ?”

 

"Đã rõ!"

 

Xuân Thượng Công mạnh mẽ đáp lời, sau đó đã nhanh như chớp biến mất khỏi tầm mắt.



 

***



 

Khi Uyên Xích Hà và nhóm của cậu đang ăn sáng xong, Xuân Thượng Công đưa hai người tới cùng.

 

Ngay khi bang chủ Thanh Sơn Bang, Cố Kiếm Nguyệt Lục Tư Triệu và Trung Đa Thiệu bước vào khách điếm, cả hai đã ném kiếm và quỳ rạp xuống sàn.

 

“Tổng tuần sát đại nhân! Xin hãy tha thứ cho chúng tiểu nhân! Là tiểu nhân đã bị lòng tham làm che mờ mắt!”

 

“Xin đại nhân tha mạng!”

 

Hai người không dám ngẩng lên, liên tiếp dập đầu xuống sàn.

 

Phong Vũ Thành đang đứng cạnh Uyên Xích Hà, hét lên với vẻ mặt đắc thắng.

 

“Lũ ngu ngốc! Các ngươi chán sống hết cả lũ rồi hay sao mà dám phá hoại xe ngựa của Lục Lâm Tổng Tuần Sát hả?!!!"

 

“Huhu! Tổng Tuần Sát đại nhân! Xin hãy tha thứ cho tiểu nhân!”

 

“Đại nhân tha mạng, đại nhân tha mạng!"

 

Lục Tư Triệu và Trung Đa Thiệu bắt đầu khóc lớn mặc dù Uyên Xích Hà còn chưa nói gì.

 

Uyên Xích Hà nhìn xuống hai người với ánh mắt kỳ lạ.

 

'Mấy tên dặt dẹo động chút là khóc này mà cũng gọi là võ giả à?'

 

Thế gian này đúng là có rất nhiều điều mà bản thân cậu chưa biết.

 

Khi tai gần như sắp điếc vì khóc, Uyên Xích Hà khó chịu cất tiếng.

 

"Im lặng."

 

“… … .”

 

Ngay lập tức, hai người đang khóc như cha chết đã ngậm chặt miệng.

 

“Hắc Vân Bang làm hỏng xe ngựa của chúng ta đã đền ba ngàn lượng. Còn các ngươi tính sao?"

 

Lục Tư Triệu từ từ ngẩng khuôn mặt đẫm nước mắt lên.

 

Nhìn kỹ, có vẻ như thứ mà ma đầu trẻ tuổi kia muốn là tiền chứ không phải mạng người.

 

"Vậy thì chúng tiểu nhân sẽ đền bốn … .”

 

Hắn vừa nó vừa lén nhìn sắc mặt Uyên Xích Hà.

 

Hắn đã trả nhiều hơn Hấc Vân Bang một ngàn lượng, nhưng hắn không biết như thế cậu đã vừa ý chưa.

 

Nhưng nhìn khuôn mặt lạnh như tiền kia thì có vẻ là chưa rồi.

 

“Vậy, vậy chúng tiểu nhân sẽ bổi thường cho đại nhân năm ngàn lượng. Xin đại nhân tha mạng!”

 

Một đòn búa mà phải trả tận năm ngàn lượng. Đây quả thực là chuyện điến rồ trước nay chưa từng thấy, nhưng chúng cũng không còn cách nào khác ngoài ngậm ngùi chấp nhận.



 

***



 

Việc sửa chữa nóc cỗ xe đã được hoàn thành nhanh chóng.

 

Các thợ mộc mang theo vài tấm gỗ và ghép chúng lại với nhau nên chỉ mất chưa đầy nửa canh giờ (một tiếng).

 

Trước khi lên xe, Uyên Xích Hà nói đùa với Nam Cung Thiên.

 

“Ca ca, cỗ xe này là cả một gia tài đấy. Chỉ đứng yên thôi mà tiền đã tự chảy vào rồi”.




Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...