Cửu Thiên Cực Kiếm
-
Chapter 170
Nghe phiên bản audio của truyện:
Chương 170. Cáo già xảo quyệt
Đầu tháng bảy.
Tân huyện, Sơ Hạ thôn.
Cỗ xe ngựa của Uyên Xích Hà thong dong tiến vào thôn trang.
Chân Tuyết Hạ ngồi cạnh mã phu, nhìn xung quanh với ánh mắt tò mò.
Tim cô đập liên hồi khi nghĩ rằng mình cũng đã đến đích cuối cùng, Sơ Hạ thôn.
Khi mới rời Trịnh Châu, kể cả cô và những người của Chính Nghĩa Minh cũng chưa bao giờ dám nghĩ đến.
'Cuối cùng thì cũng đã đi xa đến mức này!'
Nhiệm vụ của họ đã kết thúc, tất cả cũng đã đồng ý sẽ chia tay tại Sơ Hạ thôn.
Cô tò mò không biết chuyện gì sẽ xảy ra ở Đại Biệt sơn trại, nhưng cô không muốn mạo hiểm mạng sống của mình.
Nếu bị cuốn vào mà mất mạng thì công sức nửa năm qua của cô sẽ trở nên vô ích. Tuy là cô lo lắng về an nguy của Uyên Xích Hà, nhưng cũng chỉ đến vậy thôi.
Sau chuyện xảy ra với Ân Nguyệt, cách cô nhìn cậu đã khác so với trước đây một chút. Tình cảm đã không còn, và giờ cậu trước mắt cô cũng chỉ bình thường như bao nam nhân khác.
Tất nhiên, cô đã nghe được sự thật về ngày hôm đó từ Nam Cung Nhiên cách đây vài ngày. Tuy nhiên, cô không còn hào hứng như trước nữa. Mọi thứ đều đã nhạt dần.
Suy cho cùng thì việc này cũng là một điều tốt. Bởi nữ hiệp của Chính Nghĩa Minh và Tổng tuần sát Lục Lâm vốn dĩ như hai đường thẳng song song vậy.
Không biết có phải đã trưởng thành hay không, nhưng dạo này cô lại quan tâm đến Thanh Vân Kiếm Nam Cung Thiên hơn.
Toàn thân y toát lên thần thái của một đại hiệp, khí khái hiên ngang, phùng loạn tất xuất.
Nếu Nam Cung Thế Gia không lụi bại, khiến hai huynh muội y phải lưu lạc thì cô thậm chí còn không bao giờ dám mơ tới chuyện này.
Tuy nhiên, hoàn cảnh hiện tại của Nam Cung Thiên cũng chẳng khác nào những võ giả bình thường. Bởi hiện tại, người đời không ai coi y là người của Ngũ Đại Thế Gia nữa.
Trước mặt y, cô vẫn gọi là Nam Cung Thế Gia, nhưng cũng chỉ là vì sự tôn trọng mà thôi.
Lạch cạch.
Xe ngựa đột ngột dừng lại, đánh thức cô khỏi dòng suy nghĩ.
Khi cô quay đầu lại, thứ đầu tiên đập vào mắt chính là tấm biển “Vô Hạ khách điếm”.
Chân Tuyết Hạ nhẹ nhàng nhảy xuống khỏi xe ngựa.
Vì vẫn đang giữa trưa nên khách điếm vắng tanh.
Tiểu nhị nhận đơn gọi món liền nhanh chóng quay trở vào bếp.
Một sự yên lặng kỳ lạ bao trùm bàn ăn.
Khoảng một khắc đã trôi qua, Tích Sa Thủy mới đứng dậy khỏi chỗ ngồi.
“Uyên thiếu hiệp, chúng ta đã cùng nhau đồng cam cộng khổ, đi được đến bước này, cũng xem là có duyên. Nếu như năng lực cho phép, chúng ta nhất định sẽ sát cánh cùng thiếu hiệp cho đến cùng, nhưng tiếc là chúng ta không thể. Thay mặt cho Chính Nghĩa Minh, ta xin bày tỏ lòng biết ơn với thiếu hiệp.”
Tích Sa Thủy cúi đầu thật sâu, Uyên Xích Ha lập tức xua tay với vẻ mặt xấu hổ.
“Này, làm gì thế hả? Tất cả chúng ta đều đã vất vả mà.”
Thẩm Thống lúc này cũng chen vào với vẻ mặt không cam tâm.
“Công tử, công tử thật sự đi một mình sao? Công tử yên tâm đi, ta đây giỏi nhất là bỏ chạy, không kẻ nào bắt được ta đâu.”
"Được rồi. Ở lại đây và giữ cho tốt số tiền mà ta đã tiết kiệm được. Nếu lão làm mất dù chỉ một xu thì... .”
Uyên Xích Hà trừng mắt nhìn Thẩm Thống.
Chỉ khi đó lão mới thôi cố chấp.
Thực sự cho đến nay cậu đã tiết kiệm được rất nhiều tiền nên việc giữ số tiền cũng là một nhiệm vụ không hề đơn giản.
***
Hoàng Sơn.
Đại Biệt sơn trại.
Vào giờ Thân (3 - 5 giờ chiều).
Phó trại chủ Quỷ Linh Sát Đao Liên Phá Cương vội vã chạy đến Tam Vương Các.
“Trại chủ, nghe nói rằng Uyên Xích Hà đã rời Sơ Hạ thôn rồi ạ.”
Truy Hồn Huyết Đao Lí Vũ Chân gật đầu với vẻ mặt nặng nề.
“Còn nhóm của hắn thì sao?”
“Bọn chúng cũng rời Sơ Hạ thôn nhưng đi theo các đường khác nhau. Có lẽ chúng chỉ đi cùng hắn đến tận Sơ Hạ thôn thôi.”
Độc Tâm Quý Lãng Dương Tiêu Lan ngồi ở một bên, nghe thế liền nhếch miệng chế nhạo.
"Hừ! Có vẻ như tên khốn đó đến một mình thì phải.”
“Biết rằng chúng ta đang đợi sẵn mà còn dám đến một mình sao?”
Lí Vũ Chân trưng ra khuôn mặt đầy nghi hoặc.
“Một số người trong số chúng có võ công khá cao, nhưng cũng chẳng là gì so với Thập Thủ Ma Binh. Chắc hẳn chúng đã nghĩ rằng nếu cứ dắt díu với nhau sẽ chỉ biến thành gánh nặng đấy.”
“Vậy sao? Nhân tiện, ta có nghe được một tin đồn kì lạ… … .”
“Tin đồn?”
Dương Tiêu Lan đã lờ mờ đoán được, nhưng vẫn vờ như không biết.
“Thập Thủ Ma Binh sau khi chết dưới tay Uyên Xích Hà đã biến thành một hình dạng kỳ lạ hay gì đó. Ngài có biết gì về điều đó không? Ngài đã từng chiến đấu với tiểu tử đó còn gì…."
Một nụ cười cay đắng xuất hiện trên khuôn mặt Dương Tiêu Lan.
Đó là câu hỏi ả luôn muốn muốn tránh né, nhưng nhìn vào bầu không khí này, ả không nghĩ mình có thể làm được.
“Dù sao thì ngươi cũng sẽ sớm biết thôi, thế nên ta cũng sẽ nói thật. Đúng là sau khi Thập Thủ Ma Binh chết thì sẽ biến thành quái vật. Những người chứng kiến tại hiện trường nói rằng đó là lôi thần và ma long. Nhưng dù có là gì đi nữa thì có một điều chắc chắn: đó không phải là con người. Thế nên ta hy vọng tất cả các ngươi hãy biết trân quý mạng sống của bản thân”
"Cái gì… .”
Lí Vũ Chân há hốc miệng.
Lần này, đến lượt Vô Song Quỷ kinh ngạc thốt lên.
“Chúng ta cũng nghe nói rằng Đại Lực Quỷ đã sống lại dưới một hình dạng kỳ lạ. Nhưng không ngờ Đại Pháp mà chúng ta tu luyện cuối cùng lại đem lại kết cục khủng khiếp như thế này.”
“… ”
Mọi người đều im lặng trước lời nói của hắn.
Khi bầu không khí trở nên nặng nề, Ngọc Bất mỉm cười.
“"Đừng suy nghĩ quá phức tạp. Đường chủ nói rằng sẽ bàn bạc vấn đề này với Bách Thủ Ma Quân, nên sẽ sớm có tin tốt thôi.”
Dương Tiêu Lan nhanh chóng nắm lấy cơ hội thay đổi chủ đề.
“Ngọc Bất nói đúng. Trước hết phải tập trung tiêu diệt Uyên Xích Hà đã. Hắn không phải đối thủ dễ xơi đâu, thậm chí có thể sẽ có người trong chúng ta phải bỏ mạng đấy.”
Đôi mắt của Lí Vũ Chân mở to trước lời nói của ả.
“Võ công của hắn đáng sợ đến vậy sao?”
"Đúng vậy, võ công của hắn sớm đã vượt qua các cao thủ thất phái nhị môn rồi. Nếu chúng ta đoàn kết lại, chúng ta có thể giết được hắn, nhưng chắc chắn sẽ có một số hy sinh. Và… ….”
Dương Tiêu Lan dừng lại một lúc.
Ả đã do dự về việc có nên nói ra điều này hay không, nhưng cuối cùng ả quyết định làm điều đó.
“Chúng ta nhất định phải bảo vệ lẫn nhau. Ngoài ra, không được cho phép bất cứ ai, ngay cả bản thân mình lợi dụng cái chết của Thập Thủ Ma Binh như một cơ hội. Nếu bất kỳ ai có ý nghĩ đó, tức là chúng ta đã thua cuộc ngay từ khi cuộc chiến còn chưa bắt đầu. ”
Tam Đại Thần Tướng và Lí Vũ Chân nhìn ả với vẻ mặt mơ hồ.
“Cái chết của Thập Thủ Ma Binh mà lại là cơ hội sao?”
“Khi Thập Thủ Ma Binh chết, chúng sẽ được hồi sinh thành những sinh vật mạnh mẽ hơn. Nhưng đừng vì thế mà thờ ơ hay thậm chí góp một tay gây nên cái chết của đồng đội. Nếu làm vậy, không sớm thì muộn các ngươi cũng sẽ bị giết theo cách tương tự thôi.”
“Ý ngài là những con quái vật được hồi sinh mạnh hơn Thập Thủ Ma Binh sao?”
"Đúng vậy. Hơn rất nhiều là đằng khác.”
“Và Uyên Xích Hà giết được ma vật đáng sợ như vậy ư?”
“Hắn ta giết chúng rất dễ dàng. Thế nên ta mới nói có thể sẽ phải có sự hy sinh để đổi lấy mạng của hắn.”
Khuôn mặt của Lí Vũ Chân và Tam Đại Thần Tướng đanh lại.
Nếu thực sự võ công của Uyên Xích Hà mạnh đến thế, bọn chúng ở đây quả thực lành ít dữ nhiều.
***
Đi khoảng một canh giờ, một ngọn núi khổng lồ hiện ra trước mắt Uyên Xích Hà.
Tâm trạng cậu không tránh khỏi có chút hồi hộp.
Nhưng có gì đó không ổn.
Đã lên tới sườn núi, vậy mà xung quanh cậu vẫn không thấy một bóng người.
Thế nhưng cậu chỉ nhận ra sai lầm của mình sau khi đã leo lên đỉnh núi.
"Chết tiệt! Hình như không phải là ngọn núi này.”
Cậu đoán là mình đã rẽ nhầm ở đâu đó thì phải.
Khi mặt trời sắp lặn, những đám mây phía sau dãy núi phía xa dần dần chuyển sang màu đỏ.
Cảm thấy vô cùng bực bội, Uyên Xích Hà lấy hết sức bình sinh hét thật to từ trên đỉnh núi.
"Aaaaa! Hoàng Sơn ở đâu! Đại Biệt sơn trại là chỗ quái quỷ nào thế hả?”
Nhưng đáp lại cậu cũng chỉ có tiếng vọng của chính mình.
'Nếu sau này Thẩm Thống phát hiện ra, thể nào lão ta cũng cười vào mặt mình cho coi… .'
“Điên mất thôi!”
Sau khi tự mắng mình một lúc, Uyên Xích Hà quay trở lại con đường cậu đã leo lên.
Mặt trời cũng dần xuống núi.
Cậu vừa chán nản đi vừa suy nghĩ có nên dừng chân đánh một giấc hay không.
***
Hoàng Sơn.
Đại Biệt sơn trại.
Lửa được thắp sáng khắp sân trước sơn trại.
Lí Vũ Chân cùng với Thập Thủ Ma Binh đi qua đi lại, chờ đợi Uyên Xích Hà trong vô vọng.
Vì sợ đám thuộc hạ biết chuyện sắp sống mái với Tổng Tuần Sát, thế nên không ai được phép ra khỏi nơi ở.
Âm Sát Quỷ hỏi với khuôn miệng khô khốc.
“Ngần đấy thời gian đủ để hắn đi đến Hoàng Sơn rồi trở về đấy. Sao vẫn còn chưa thấy hắn vậy? Có khi nào là sợ quá nên bỏ chạy rồi không?”
“Nếu đúng như thế thì đám thuộc hạ phải báo cáo rồi chứ.”
Dương Tiêu Lan nheo mắt nhìn về phía cổng.
“Tiểu từ đó vô cùng xảo quyệt, có thể hắn đang cố đánh lạc hướng chúng ta. Hắn chắc chắn sẽ xuất hiện vào lúc bình minh, khi chúng ta đã mệt mỏi và kiệt sức.”
Lí Vũ Chân cau mày.
“Ý ngài là chúng ta phải mở mắt chờ đợi cho đến bình minh à?”
“Nếu người không muốn bị chặt đầu khi đang ngủ thì tốt nhất nên làm như vậy.”
“Phát điên mất. Mang tiếng là Tổng tuần sát Lục Lâm mà lại dùng thủ đoạn đê tiện thế này ư.”
Thập Thủ Ma Binh càng mất kiên nhẫn thì thời gian trôi qua càng chậm.
Cho đến giờ Tuất (7 giờ tối đến 9 giờ tối), một vấn đề không ai ngờ tới lại nảy sinh.
Củi để đốt đang dần vơi đi.
Cuối cùng, Lí Vũ Chân phải cho gọi Liên Phá Cương, người đang yên vị trong tư gian.
Liên Phá Cương cùng đám thuộc hạ chất một đống củi lớn trong sân rồi quay trở lại.
Thập Thủ Ma Binh đã trải qua một đêm dài trong im lặng.
Khi trời sáng, Lí Vũ Chân nhìn Dương Tiêu Lan với đôi mắt đỏ ngầu.
“Bây giờ còn chưa đến thì có khi nào sẽ không đến không?”
“Không phải chính ngươi nói rằng Uyên Xích Hà đang trên đường đến Hoàng Sơn sao?”
"Vâng!"
Một âm thanh rên rỉ phát ra từ miệng Lí Vũ Chân.
Thì đúng là thuộc hạ dưới trướng đã tận mắt chứng kiến và báo cáo như vậy, rằng chắc chắn hắn đang đến Hoàng Sơn.
Ngay cả Ngọc Bất, người thường ngày lãnh đạm, giờ cũng nói với vẻ lo lắng.
“Ngay từ đầu chúng ta đã bị hắn chơi một vố rồi. Sư phụ của ta đã từng nói “sự mệt mỏi” chính là “một chất độc vô hình”. Tình cảnh của chúng ta bây giờ cũng vậy. Không biết khi nào tên đó sẽ tấn công, cứ chờ đợi trong lo âu thấp thỏm, cả tinh thần và thể xác đều mệt mỏi. Ta cứ nghĩ hắn chính là hào kiệt chốn giang hồ, nhưng hóa ra cũng chỉ là một con cáo già xảo quyệt mà thôi.”

Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook