Cửu Thiên Cực Kiếm
-
Chapter 173
Nghe phiên bản audio của truyện:
Chương 173. Ai nói với ta là không phải đi!
Khi có hai kẻ đã chết, năm Thập Thủ Ma Binh vội vàng rút lui và nới rộng khoảng cách.
Đúng lúc đó, Uyên Xích Hà liếc nhìn thấy Lí Võ Chân đang lén lút bỏ chạy.
'Có nên giết thêm một tên nữa không nhỉ?'
Trước đây, lý do cậu chỉ xử lí Thập Thủ Ma Binh bị xử lý từng người một là vì sự an toàn của cả nhóm.
Nhưng bây giờ chỉ có một mình, cậu cần không phải để mắt đến xung quanh nữa.
Trên thực tế, ngay từ đầu cậu đã có ý định biến cuộc chiến với đám Thập Thủ Ma Binh thành một mớ hỗn độn rồi.
Phải như thế thì mới có thể tránh được một cuộc tấn công tổng lực từ phía chúng.
'Chắc lũ quái vật sẽ không hợp lực với nhau đâu nhỉ?'
Hình dạng của đám ma vật không hề tương đồng, âm thanh phát ra cũng hoàn toàn khác nhau, nên có vẻ như chúng không thể giao tiếp với nhau được.
Những thay đổi đã ngay lập tức xuất hiện trên cơ thể của Ngọc Bất, kẻ đã chết đầu tiên.
Rắc rắc.
Cơ thể hắn bị tách ra thành từng mảnh kèm theo tiếng xương gãy.
Một lúc sau, Hỏa Diệm Ma Nhân xé xác Ngọc Bất trỗi dậy.
“Kyaaaaa!”
Miệng Lí Võ Chân há hốc quái vật khổng lồ cao hơn một thước (khoảng 3 mét) đứng sừng sững trước mắt.
Tận mắt chứng kiến quá trình Thập Thủ Ma Binh biến thành quái vật khiến hắn kinh hoàng đến chết lặng.
Tiếp ngay sau đó là cơ thể của Âm Sơn Quỷ bắt đầu biến đổi.
Nhân lúc Lí Võ Chân đang chú ý đến Hỏa Diệm Ma Nhân và Âm Sơn Quỷ, Uyên Xích Hà đã ngay lập tức chớp cơ hội tấn công hắn ta.
Kiếm quang xanh lục tỏa ra từ đầu mũi kiếm.
Đến khi kiếm khí sắc lạnh áp đến sát người, Lí Võ Chân mới muộn màng nhận ra, lập tức điên cuồng vung kiếm.
Keng. keng.
Kiếm khí gãy đôi bay ra tứ hướng.
Tuy nhiên, tốc độ của Uyên Xích Hà không hề chậm lại, thậm chí còn càng nhanh hơn.
Chẳng mấy chốc, ba luồng kiếm khí trút xuống đầu Lí Võ Chân như sấm sét.
Lí Võ Chân không khỏi sửng sốt trước đòn tấn công liều lĩnh của Uyên Xích Hà.
Hắn lập tức dời sự chú ý khỏi ma vật bên cạnh.
"Tên khốn này!"
Kiếm quang sáng chói phát ra từ đầu mũi kiếm của Lí Võ Chân.
Keng. Keng
Lí Võ Chân dồn toàn bộ sức lực vào thanh kiếm.
'Hự!'
Nhưng uy lực của đối phương mạnh đến mức hắn cảm giác như toàn thân sắp bị phân thành nhiều mảnh.
Đúng lúc đó, kiếm khí truyền qua cánh tay hắn, khiến hắn run lên như bị sét đánh.
Phụt.
Máu tươi bắn tung tóe ra từ cẳng tay, nhưng hắn còn không có thời gian để kiểm tra vết thương.
Đến lúc này Dương Tiêu Lan, Huyết Kiếm, Vô Song Quỷ và Vô Ảnh Quỷ mới khỏi bàng hoàng, muộn màng lao đến giúp đỡ Lí Võ Chân.
Tuy nhiên, Uyên Xích Hà đã nhanh hơn một bước.
Thanh kiếm của Uyên Xích Hà cắt đứt cánh tay của Lí Võ Chân rồi lại vòng lên, vẽ trên không trung một đường cong hình bán nguyệt.
"Áa…a!"
Một tiếng đứt đoạn phát ra từ miệng Lí Võ Chân.
Ngay sau đó, thanh kiếm của Uyên Xích Hà đã cắt ngang qua cổ hắn.
Xoẹt.
Đầu của Lí Võ Chân tách ra khỏi cơ thể và rơi xuống đất với đôi mắt vẫn còn đang trợn trừng.
Cùng lúc đó, kiếm khí từ thanh kiếm của Dương Tiêu Lan lao về phía Uyên Xích Hà như một cơn bão.
“Khốn kiếp! Chúng ta có thù gì với ngươi cơ chứ?”
Tuy nhiên, Uyên Xích Hà lần này lại quyết định không đối đầu trực diện với ả và nhanh chóng lùi lại phía sau.
Điều này là do ma vật thứ hai đã xuất hiện.
“Gg..ừừ…-!”
Tiếng kêu quái dị của Nhất Giác Ma Nhân làm rung chuyển cả Đại Biệt Sơn Trại.
Ma vật vừa xé xác Âm Sơn Quỷ bước ra hét lên một tiếng lớn rồi quét mắt ra tứ phía.
Trong một khoảnh khắc, ánh mắt của Hỏa Diệm Ma Nhân và Nhất Giác Ma Nhân chạm nhau.
Tuy nhiên, hai con quái vật kia không hề tỏ ra quan tâm đến nhau chút nào cả.
Trong một khoảnh khắc, trái tim Uyên Xích Hà chùng xuống.
'Không phải vậy chứ?'
Cho dù không tương tàn, thì ít ra chúng cũng phải tỏ ra cảnh giác nhau một chút đi chứ.
Chẳng bao lâu, đôi mắt đen ngòm của lũ quái vật đồng loạt hướng về phía Uyên Xích Hà như thể đã bàn bạc từ trước.
“Kyaa!”
“Gừ..ừ … .”
'Trời đất!'
Uyên Xích Hà lần đầu tiên bày ra biểu cảm méo mó.
‘Chẳng lẽ trong mắt bọn ma quỷ đó mình lại là kẻ thù nguy hiểm nhất à?’
‘Chúng thực sự không chiến đấu với nhau sao?’
Nếu thực sự như thế thì thay vì khiến chúng nồi da nấu thịt, cậu lại chính tay triệu tập nhiều kẻ thù cùng chống lại mình cùng một lúc.
"Haha. Không phải đúng không? Ai đó nói với ta là không phải đi."
Đúng lúc đó, một vết nứt xuất hiện trên cơ thể Lí Võ Chân, người vừa bị chặt đầu.
Đó chính là dấu hiệu cho thấy một con quái vật khác sắp xuất hiện.
Uyên Xích Hà bất an lùi lại một bước.
Sau đó, cơ thể của Hỏa Diệm Ma Nhân và Nhất Giác Ma Nhân cũng từ từ quay về phía cậu.
Lũ quái vật chắc chắn đã biết kẻ thù thực sự của chúng là ai.
Hỏa Diệm Ma Nhân di chuyển đầu tiên.
Nó vừa đi vừa giậm chân như núi lở, Nhất Giác Ma Nhân phía sau cũng biến mất như một bóng ma.
“Kyaak! Graaa!”
Uyên Xích Hà ngẩng đầu lên khi cảm thấy một cảm giác kỳ lạ trên đỉnh đầu.
Đúng như dự đoán, từ độ cao khoảng 5 thước (khoảng 15 mét), Nhất Giác Ma Nhân đang vung những móng vuốt cong như lưỡi hái của nó ra.
Vút-
Cang khí hình bán nguyệt xé gió lao xuống.
Uyên Xích Hà vội vàng vung kiếm chặn lại, sau đó nhùn chân bay lên một mái nhà gần đó.
Ở trên cao nhìn xuống, cậu thấy một cái sừng khổng lồ khác đang từ từ nhô ra khỏi cơ thể Lí Võ Chân.
‘Chết tiệt! Nếu thế thì mình tới số mất’.
“Kyaaaaa”
Nhất Giác Ma Nhân và Hỏa Diệm Ma Nhân đồng loạt lao đến cậu.
Nhờ có lũ quái vật, Dương Tiêu Lan, Huyết Kiếm, Vô Song Quỷ và Vô Ảnh Quỷ đã có thể thở phào nhẹ nhõm. Chúng đứng một bên theo dõi cuộc chiến giữa Uyên Xích Hà và lũ quái vật với vẻ mặt đăm chiêu.
Chuyển động của lũ quái vật quá nhanh, thế nên chúng cũng không có ý định xen vào.
Nếu không may bị tứ chi hoặc móng vuốt của ma vật quật vào chắc sẽ bay nửa cái mạng mất.
Hơn nữa, chúng cũng không biết đám quái vật đó có nhận ra chúng là đồng đội hay không.
Hình dạng của con người và ma vật quá khác biệt.
Thật điên rồ khi nhảy vào cuộc chiến khốc liệt đó mà không có bất kỳ sự đảm bảo an toàn nào.
Nhưng chúng cũng không thể chỉ khoanh tay đứng ngoài.
Vô Song Quỷ vốn đang quan sát tìm kiếm cơ hội trước đó đã tận dụng thời cơ và lao vào giao tranh, dùng thủ pháp Đao Nhân Hợp Nhất đâm vào phía sau Uyên Xích Hà như một cơn gió.
Đó là ngay sau khi Uyên Xích Hà vừa chặn được đòn tấn công của ma vật từ bên trái và phải.
Xoẹt.
Đến khi đao cang sắc lạnh ập đến sau lưng, cậu mới giật mình vặn người sang một bên.
Lưỡi đao sượt qua thắt lưng khiến cậu thoáng rùng mình.
Nhận thấy cơ hội ngàn vàng, Hỏa Diệm Ma Nhân giơ bàn tay thô kệch ra và cố tóm lấy Uyên Xích Hà.
Cậu đã trải qua tuổi thơ cơ cực trong nhà kho nên có thân hình nhỏ bé hơn so với các bạn bè cùng lứa.
Thế nên hai cái chân khổng lồ của ma vât trước mắt đối với cậu không khác gì hai cái cột trụ trời.
Cậu thu người lại, ném mình qua háng Hỏa Diệm Ma Nhân
Nói ra thì chuyện này khá mất mặt, và những võ giả bình thường chắc chắc có chết cũng không bao giờ làm vậy, nhưng cậu không quan tâm.
Từ nơi Uyên Xích Hà vừa rời đi, Vô Song Quỷ nhanh chóng lao vào.
Có lẽ hắn đã đặt niềm tin vào Hỏa Diệm Ma Nhân.
Nhưng đáng tiếc, Hỏa Diệm Ma Nhân lại không nhận ra chúng là cùng một phe.
“Kruk!”
Hỏa Diệm Ma Nhân phất tay một cách thô bạo.
Tốc độ nhanh như chớp khiến Vô Song Qủy không kịp phản ứng.
Vút.
Khi đang nhắm tới Uyên Xích Hà, hắn đã bị lòng bàn tay của Hỏa Diệm Ma Nhân đánh trúng và bắn ra xa như một chiếc lá rơi.
Vô Ảnh Quỷ chạy đến chỗ Vô Song Quỷ, người đang ôm ngực ho ra máu.
"Khục khục!"
Mỗi lần hắn ho, máu đỏ sẫm lại bắn ra tung tóe.
"Không sao chứ?"
“… ”
Tuy nhiên, chấn động quá lớn khiến người hắn chỉ còn biết nhắm chặt mắt run rẩy.
Vô Ảnh Quỷ nhìn Vô Song Quỷ với ánh mắt bối rối và nói với Dương Tiêu Lan.
“Ta đoán là phải dừng lại ở đây thôi. Vết thương của hắn rất nghiêm trọng, nếu không điều trị ngay thì khó mà giữ nổi mạng.”
Dương Tiêu Lan gật đầu với vẻ mặt phức tạp.
Có bảy Thập Thủ Ma Binh thì ba người bỏ mạng và một người bị thương nặng.
Giết Uyên Xích Hà chỉ với ba người còn lại gần như là điều không thể.
Không thể nào ba người có thể làm được điều mà bảy người không thể!
Vô Ảnh Quỷ cõng Vô Song Quỷ trên lưng và lặng lẽ biến mất.
Huyết Kiếm vẫn đang chăm chú theo dõi cuộc chiến, thận trọng mở miệng.
“Tổng Hộ Pháp, cái này thực sự là quá sức.”
"Ta biết rồi. Ha! Ta không thể ngờ rằng con quái vật đó sẽ tấn công Vô Song Quỷ. Nếu không thì…. ”
"Đúng vậy, lũ ma vật đó không đứng về phía chúng ta... … .”
Dương Tiêu Lan lẩm bẩm với vẻ mặt bất lực.
“Ta đã mong đợi điều gì cơ chứ…”
Vì những con quái vật đó là Thập Thủ Ma Binh nên trong lòng ả vốn rất kỳ vọng.
Tuy nhiên, nhìn thấy Vô Song Qủy vừa bị tấn công khiến ả cảm thấy trống rỗng. Đám quái vật đó không còn liên quan gì đến Thập Thủ Ma Binh ngày xưa nữa. Khi chúng xuất hiện, chúng là những sinh vật hoàn toàn mới.
Nếu biết sớm hơn một chút thì Vô Song Quỷ đã không bị thương.
Dương Tiêu Lan lắc đầu với vẻ mặt đau khổ.
"Đi thôi. Bất kể ai thắng trong cuộc chiến này, cũng không có gì tốt cho chúng ta cả.”
Vì cả quái vật và Uyên Xích Hà đều là kẻ thù nên không có lý do gì để chúng tốn thời gian ở lại xem.
Huyết Kiếm do dự hỏi như thể tò mò.
“Ngài nghĩ ai sẽ sống sót đến cuối cùng, Uyên Xích Hà hay là đám ma vật đó?”
Dương Tiêu Nhiên đang định rời đi lại quay người lại.
“Uyên Xích Hà hiện đang cầm cự nhưng hắn sẽ không kéo dài được lâu. Đám quái vật sẽ không cho hắn ta cơ hội để làm bất cứ điều gì. Đúng là võ công của hắn vô cùng xuất sắc, nhưng thể chất của con người vẫn không thể sánh được với quái vật.”
“Không phải có một lão già tên Cửu Thiên Nộ Đao gì đó hay đi cùng hắn sao? Biết đâu chút nữa lão sẽ tới…”
“Lão già lọm khọm đó còn không xứng là đối thủ của ma vật. Nếu có đánh lão cũng không chịu nổi quá một khắc.”
Huyết Kiếm gật gù, nhưng vẫn do dự chưa muốn rời đi.
“Không phải ta nên xác nhận số phận cuối cùng của Uyên Xích Hà sao? Ta nghĩ Đường chủ cũng muốn biết… .”
“Ngươi có đầu óc không vậy? Ngươi nghĩ sau khi Uyên Xích Hà bị xử lí thì ai sẽ là người tiếp theo? Đám quái vật đó nhất định sẽ giết tất cả những người trên ngọn núi này.”
"Thật sao!?"
“Tin ta đi. Chỉ là sự khác biệt về thứ tự mà thôi. Bởi vì quái vật không có ý định chung sống với con người.”
“…”
Huyết Kiếm không thể bác bỏ những lời đó.
Lũ quái vật rõ ràng coi con người là thứ thấp kém hơn móng vuốt của chúng.
Thật tiếc vì không thể tận mắt chứng kiến Uyên Xích Hà bỏ mạng, nhưng cuối cùng Huyết Kiếm đã quyết định rời đi cùng Dương Tiêu Lan.
Đó là bởi vì hắn không muốn trở thành mục tiêu tiếp theo của những con quái vật nhanh đến khó tin đó.

Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook