Nghe phiên bản audio của truyện:

Chap 174. Thời thế cần Bích Tử Kiếm

 

Mặt trời bắt đầu lặn.

Dù đã hơn 1 canh giờ trôi qua (2 tiếng) nhưng cuộc chiến vẫn quyết liệt như khi vừa mới bắt đầu.

Chuyển động giữa Uyên Xích Hà và các ma vật nhanh đến mức không thể nhìn thấy những đòn tấn công và phòng thủ bằng mắt thường. 

Tuy nhiên người đang dần bị rơi vào thế hạ phong lại chính là Uyên Xích Hà.

Điều này là do những đòn tấn công liên hoàn từ những ma vật sở hữu trí tuệ ngày càng tinh vi.

Sự ung dung, thoải mái đã biến mất khỏi khuôn mặt Uyên Xích Hà.

Dù cơ thể vẫn tự động phản ứng nhưng với sự mệt mỏi đang dần tích tụ thì khó có thể đảm bảo trước được chuyện gì.

“Chết tiệt! Ta đã mất cảnh giác rồi.”

Uyên Xích Hà oán trách sự tự mãn của bản thân.

Uyên Xích Hà đã gây ra chuyện vì không biết rõ về tập tính của lũ ma vật.

Đó là kết quả tồi tệ nhất mà khi “hăng máu” và “trí tuệ” của lũ ma vật cùng hướng về kẻ thù. 

Thành thật mà nói giết chết một ma vật không phải việc khó.

Tuy nhiên để làm được điều đó thì phải lấy cơ thể mình tiếp nhận những đòn tấn công của các ma vật khác.

Đứng trên lập trường của Uyên Xích Hà thì không quá lời khi cho rằng điều đó chính là đồng quy vu tận.

Vụt.

Bàn tay của Hỏa Viêm Ma Nhân lướt qua mặt đất và lao đến.

Uyên Xích Hà vừa mới thoát khỏi móng vuốt của các Độc Giác Ma Nhân thì vội vàng né sang một bên.

Khi cú đấm hụt, miệng Hỏa Viêm Ma Nhân liền há rộng.

Phừng phực!

Ngọn lửa địa ngục không thể dập tắt tuôn ra như vũ bão.

Uyên Xích Hà vội vàng phóng lên hư không để tránh hỏa viêm.

Móng tay của những Độc Giác Ma Nhân lao đến từ trái phải như thể đã chờ đợi sẵn.

Cheng cheng.

Ngay sau đó, bàn tay của Hỏa Viêm Ma Nhân liền nhắm đến bàn chân Uyên Xích Hà.

Cậu liền hoán đổi vị trí trong không trung bằng thủ pháp của Cửu Long Phiên Thân.

Phập.

Âm thanh nắm đấm của Hỏa Viêm Ma Nhân chộp phải không khí vang lên vô cùng đáng sợ.

Những giọt mồ hôi trên trán Uyên Xích Hà lũ lượt lăn xuống dưới tai.

“Hộc! Hộc!”

Cuối cùng tiếng thở hổn hển cũng thoát ra khỏi miệng Uyên Xích Hà.

“Chết tiệt!”

Những tiếng chửi rủa cũng tự động bật ra.

Nếu ai đó có thể dẫn dụ sự chú ý của lũ ma vật một lát thì cậu đã có thể chiến đấu thoải mái hơn rồi!

Những lúc thế này Uyên Xích Hà lại cảm thấy tiếc nuối sự thiếu vắng của Thẩm Thống.

Tất nhiên nếu có lão ở đây thì sớm muộn gì lão cũng sẽ tan nát dưới tay ma vật như Vô Song Quỷ mà thôi.

***

3 lão đạo sĩ chạy qua khu rừng như cơn gió.

Đây chính là Côn Luân Tam Tiên đang lang thang theo vị trí mà chiếc kim của Chú Ma Bát Quái Bàn chỉ đến.

Thái Ất Tiên Nhân - người đứng đầu đang chạy với bộ râu bạc phơ liền hỏi.

“Sư đệ, chiếc kim vẫn còn rung chứ?”

Thái Linh Tiên Nhất – người đứng thứ 3 đang cầm Chú Ma Bát Quái Bàn trả lời với giọng hào hứng.

“Vẫn còn rung lắc mạnh. Có phải ma vật mà mọi người hay nhắc đến sẽ xuất hiện không?”

“Đi thì sẽ biết thôi. Ta muốn xem ai là kẻ khiến pháp bảo của Côn Luân dịch chuyển như vậy.”

“Chưa bao giờ cây kim rung lâu như thế này. Theo cảm giác của đệ thì hôm nay có lẽ sẽ được thấy Bích Tử Kiếm của Thái Vô sư huynh xuất vỏ rồi.”

Trước lời của Thái Linh Tiên Nhân - Thái Vô Tiên Nhân - người đứng thứ 2 nói với giọng bình tĩnh.

“Nếu là vì thiên hạ thì tốt hơn hết Bích Tử Kiếm không nên lộ diện ở thế gian. Nếu là thời thế cần Bích Tử Kiếm thì không phải thực sự rất đáng sợ sao?”

Thái Ất Tiên Nhân và Thái Linh Tiên Nhân gật đầu.

Thái Vô Tiên Nhân nói đúng.

Bích Tử Kiếm là thanh kiếm được tạo ra để chiến đấu với ma quỷ nên không cần sử dụng nó mới là điều may mắn.

Ngay lúc này…

Chú Ma Bát Quái Bàn trong tay Thái Linh Tiên Nhân rung lên dữ dội.

Lạch cạch lạch cạch

“Sư huynh! Chú Ma Bái Quát Bàn…”

Khuôn mặt Thái Ất Tiên Nhân và Thái Vô Tiên Nhân đanh lại.

Chú Ma Bát Quái Bàn đang rung ư?

Bình thường không phải mỗi cây kim dịch chuyển thôi sao?

Cho đến bây giờ vẫn chưa từng có chuyện thế này, và cũng chưa từng nghe nghe chuyện như vậy.

Thái Ất Tiên Nhân vận công lực.

“Có lẽ là ở gần đây thôi. Chúng ta phải nhanh lên trước khi trời tối.”

Ngay sau đó, 3 tiên nhân như tia sáng chạy về phía ngọn núi đỏ rực bởi hoàng hôn.

***

Viu viu

Cang khí hình bán nguyệt phóng ra theo cặp.

Ngay khi Uyên Xích Hà vung kiếm phá vỡ cang khí, hai nắm đấm khổng lồ đã giáng xuống đỉnh đầu.

Uyên Xích Hà tránh được cú đấm tưởng chừng như suýt đập nát đầu mình.

Uỳnh.

Mặt đất rung chuyển như thể động đất xảy ra.

Lúc này, Uyên Xích Hà tức giận hét lên một tiếng.

“Được rồi! Dù sao thì ta cũng không thể chống đỡ được thêm nữa!”

Uyên Xích Hà có ý nghĩ phải xử lý bằng được một tên ma vật kia.

Cho dù sẽ phải ít nhiều chịu tổn hại nhưng có lẽ phải làm như vậy thì mới có thể khiến Uyên Xích Hà thỏa mãn được.

Cậu tức giận đến mức không hề có ý nghĩ “phải bỏ chạy”.

Uyên Xích Hà đưa Cửu Thiên Khí vào thanh kiếm rồi dùng hết sức chém vào bắp tay của Hỏa Viêm Ma Nhân.

Keng.

Những tia lửa phóng ra cùng với âm thanh như đục đẽo vào đá.

“Aaaaaa!”

Cùng với tiếng hét đau đớn, Hỏa Viêm Ma Nhân điên cuồng phóng lửa.

Phừng phực

“Éc!”

Khác với mong đợi một đòn chí tử của mình, Uyên Xích Hà phải chạy quanh chỗ này chỗ kia để tránh ngọn lửa.

Móng vuốt của những Độc Giác Ma Nhân lại lao về phía cơ thể Uyên Xích Hà.

Trong khi tối tăm mặt mày để tránh hỏa viêm đang tuôn ra, không biết từ lúc nào Uyên Xích Hà đã ra đến giữa sân.

Ma vật đã bao vây Uyên Xích Hà theo hình chữ Phẩm (品)

Với đôi mắt bi tráng, Uyên Xích Hà nhìn chằm chằm vào Hỏa Viêm Ma Nhân.

“Ta sẽ giết ngươi trước! Hấp!”

Với tiếng hét mạnh mẽ, cơ thể Uyên Xích Hà lao về phía trước.

Ngay sau đó, ngọn lửa tuôn trào từ miệng của Hỏa Viêm Ma Nhân.

Phừng phực!

Nếu là trước đây thì Uyên Xích Hà đã tránh rồi nhưng lúc này Uyên Xích Hà đã lựa chọn đối đầu trực diện.

Uyên Xích Hà chỉa mũi kiếm lao về trước.

Phong Thiên Tiểu Súc - đệ tam thức của Cửu Thiên Cực Kiếm được thi triển 

Gió tích tụ ở mũi kiếm phóng về trước như một cơn bão và đẩy lùi hỏa viêm.

Vù vù vù.

Tuy nhiên Độc Giác Ma Nhân cũng không phải những kẻ chỉ biết đứng nhìn.

Những Độc Giác Ma Nhân lao đến như cơn gió, vung móng vuốt về phía lưng và hông Uyên Xích Hà.

Xoẹt.

Lúc này Uyên Xích Hà di chuyển về phía sau nhanh đến mức có thể gọi là di hình hoán vị.

Đây được gọi là Dĩ Di Chế Di (以夷制夷).

Uyên Xích Hà đã dùng lại thủ pháp từng sử dụng với Vô Song Quỷ.

Tuy nhiên thân pháp của những Độc Giác Ma Nhân đương nhiên cao cường hơn nhiều so với Vô Song Quỷ.

Trong chớp mắt, những Độc Giác Ma Nhân đã rời khỏi vị trí.

Phừng!

Mặt đất nơi Uyên Xích Hà vừa đứng lập tức biến thành biển lửa.

Cuộc chiến lại quay trở về điểm xuất phát.

 

“Sư huynh, đó là gì vậy?”

Thất Linh Tiên Nhân cất Chú Ma Bát Quái Bàn đi và hỏi.

Một con quái vật cao hơn 1 trượng (khoảng 3m) và một sinh vật sống gắn lưỡi hái trong tay sao?

Tiếng thở dài thoát ra khỏi miệng Thái Ất Tiên Nhân.

“Phù! Ma vật đã xuất hiện ở dương thế ư? Điều này có nghĩa là ngày tận thế đang đến gần sao!”

Thái Vô Tiên Nhân lặng lẽ quan sát cuộc chiến rồi cởi bỏ mộc hạp to lớn đang đeo sau lưng xuống.

Ngay sau đó thanh cổ kiếm dài 3 thước lộ diện.

Đó chính là bảo vật của Côn Luân Phái, pháp bảo Bích Tử Kiếm.

Thái Vô Tiên Nhân cầm theo Bích Tử Kiếm dẫn đầu, Thái Ất Tiên Nhân và Thái Linh Tiên Nhân đi theo sau.

“Tiểu huynh đệ! Bọn ta sẽ giúp đỡ ngươi!”

Trước âm thanh truyền đến từ phía sau, khuôn mặt Uyên Xích Hà đã trở nên sáng sủa hơn trước.

Uyên Xích Hà vội vàng quay lại để xem đó là ai thì nhìn thấy 3 lão nhân với phong mạo như tiên nhân đang đến gần. 

Bởi vì đang thiếu người trợ giúp nên hơn cả vui mừng, Uyên Xích Hà thực sự cảm thấy cảm động với bọn họ.

“Xin hãy cẩn thận với ngọn lửa từ miệng của Hỏa Viêm Ma Nhân kia! Đó là Ma Viêm (魔炎) chỉ biến mất sau khi thiêu rụi thứ nó đã chạm vào! Và móng vuốt của những Độc Giác Ma Nhân kia còn cứng hơn cả thép!”

“Bọn ta biết rồi!”

Cùng với tiếng đáp, Thái Vô Tiên Nhân bay về phía ma vật mọc sừng trước mặt mình.

Ngay khi cảm nhận đước có thứ gì đó đáng sợ đang tiến lại gần từ phía sau, Độc Giác Ma Nhân liền quay đầu lại nhìn.

Những con người đang lao đến cùng với “thanh kiếm ngập tràn ác ý (惡意)”

Giữa “kẻ thù” và “thanh kiếm ngập tràn ác ý”, cuối cùng Độc Giác Ma Nhân đã lựa chọn “thanh kiếm ngập tràn ác ý.”

Ngay khi bớt được một Độc Giác Ma Nhân, Uyên Xích Hà nhìn chằm chằm vào Hỏa Viêm Ma Nhân ở phía chính diện.

“Giờ ngươi chết chắc rồi.”

Uyên Xích Hà vừa nói vừa lao về phía chính diện.

“Khà aaaaa!”

Cùng với âm thanh quái dị, ngọn lửa liền phóng ra từ miệng Hỏa Viêm Ma Nhân.

Lần này Uyên Xích Hà cũng đẩy lùi hỏa viêm bằng thủ pháp Phong Thiên Tiểu Súc.

Ngay sau đó, Độc Giác Ma Nhân còn lại liền bám lấy Uyên Xích Hà như thể chờ đợi đã lâu.

Khi móng vuốt bay đến phần thắt lưng, Uyên Xích Hà xoay mũi kiếm.

Móng vuốt đã được chặn lại, nhưng thay vào đó hỏa viêm đã đổ xuống.

Phừng phực.

Lúc này Độc Giác Ma Nhân liền né cơ thể về phía sau như cơn gió.

Uyên Xích Hà bám theo sau như chiếc bóng.

Nếu là lúc trước thì Độc Giác Ma Nhân khác sẽ nhắm vào phía sau Uyên Xích Hà.

Hợp công đã quen thuộc với thân thể giờ trở thành nhược điểm chí mạng của Độc Giác Ma Nhân.

Độc Giác Ma Nhân thậm chí còn không nghĩ đến việc Uyên Xích Hà lúc này rất tự do tự tại liền quay lại đằng sau.

Rốt cuộc tình huống một đối một mà Uyên Xích Hà chờ đợi cũng đã đến.

Độc Giác Ma Nhân khi phát hiện Uyên Xích Hà liền khua móng vuốt.

Cheng cheng.

Mũi kiếm trong tay Uyên Xích Hà chặt đứt móng vuốt của Độc Giác Ma Nhân và di chuyển về phía trước uyển chuyển như một cánh bướm.

Đó chính là Hành Chi Vô Cương - đệ nhị thức của Cửu Thiên Cực Kiếm.

Độc Giác Ma Nhân bàng hoang khua tay như tia chớp, tuy nhiên hắn không thể chạm đến Hành Chi Vô Cương.

Phập.

Mũi kiếm đâm vào lồng ngực Độc Giác Ma Nhân.

Ngay sau đó, cùng với tiếng “Ọc”, kiếm khí xuyên qua lồng ngực đến tận sau lưng.

Độc Giác Ma Nhân run rẩy và ngay lập tức tan biến thành cát bụi.

Tiếng hét vui mừng thoát ra khỏi miệng Uyên Xích Hà.

“Tốt!”

Đó chính là thành tích huy hoàng trong suốt 1 canh giờ qua nên, Uyên Xích Hà vui sướng như đứa trẻ.

Mặt khác, cuộc chiến giữa Thái Vô Tiên Nhân với Độc Giác Ma Nhân cũng đang đi vào hồi kết.

Kiếm thuật của Thái Vô Tiên Nhân đã đạt đến cảnh giới cao thủ hàng đầu của Phái Côn Luân.

Cùng với pháp bảo hiếm có được gọi là Bích Tử Kiếm trong tay, Độc Giác Ma Nhân không thể chống chịu được lâu. 

Ngay khi Bích Tử Kiếm cứa vào cổ, Độc Giác Ma Nhân liền biến thành bột mịn rồi biến mất.

Sau khi đối phó với Độc Giác Ma Nhân, Thái Vô Tiên Nhân quay lại nhìn với đôi mắt mở to.

Thanh niên với khuôn mặt non trẻ đang cắm thanh kiếm vào đỉnh đầu ma vật khổng lồ.

Trong khi Côn Luân Tam Tiên xử lý một ma vật thì thanh niên kia đã loại trừ được tận 2 tên.

“Thanh kiếm kia cũng là pháp bảo ư?”

Cho dù thanh kiếm kia có là pháp bảo giống Bích Tử Kiếm thì tốc độ đó vẫn rất đáng kinh ngạc.

Ngay cả Thái Ất Tiên Nhân và Thái Linh Tiên Nhân cũng bày ra vẻ mặt không thể hiểu nổi.

Sau khi thu thập binh khí của mình, Côn Luân Tam Tiên lại gần thanh niên với vẻ mặt hiếu kỳ.

Thái Ất Tiên Nhân giới thiệu trước.

“Hô hô. Rất hân hạnh. Ta là Thái Ất Tiên Nhân của Phái Côn Luân, còn đây là các sư đệ của ta, Thái Vô Tiên Nhân và Thái Linh Tiên Nhân.”

“A! Thì ra là vậy. Vãn bối là Uyên Xích Hà. Thực lòng biết hơn vì các vị đã giúp đỡ. Nếu không có 3 vị, vãn bối có lẽ phải chiến đấu thâu đêm với lũ ma vật mất.”

“Lẽ nào thiếu hiệp chính là  Lục Lâm Tổng Tuần Sát - Uyên Xích Hà?”

“Vâng.”

Trước câu trả lời của Uyên Xích Hà, Côn Luân Tam Tiên nghiêng đầu với vẻ mặt đầy ẩn ý.

Thái Linh Tiên Nhân hỏi với vẻ tò mò.

“Nhưng mà lũ ma vật kia là gì thế? Bọn ta đã đuổi theo ma khí từ núi Côn Luân đến đây.”

“Oa! Vậy là các vị cảm nhận được ma khí từ nơi xa như vậy sao?”

Ngay khi Uyên Xích Hà tỏ ra ngạc nhiên, Thái Linh Tiên Nhân cười và lôi ra Chú Ma Bái Quái Bàn.

“Không phải bọn ta trực tiếp cảm nhận được ma khí. Tên của pháp bảo này là Chú Ma Bát Quái Bàn, cây kim trong Bát Quái Bàn này chỉ về nơi có ma quỷ.”

“Oa! Thần kì vậy sao ạ?”

Ánh mắt Uyên Xích Hà dán chặt vào Chú Ma Bát Quái Bàn.

Thái Linh Tiên Nhân giải thích ngắn gọn về quá trình đi từ núi Côn Luân đến đây.

“Lúc ở dưới ngọn núi này, Chú Ma Bát Quái Bàn đột nhiên rung lên. Quá kinh ngạc khi thấy điều đó nên 3 huynh đệ bọn ta đã chạy đến đây.”

“A! Hóa ra là vậy.”

Uyên Xích Hà gật đầu cảm thán.

Thái Vô Tiên Nhân nãy giờ chỉ im lặng quan sát Uyên Xích Hà, lúc bấy giờ mới lên tiếng.

“Nhưng chuyện gì đã xảy ra với lũ ma vật đó thế? Ở đây hình như là sơn trại, sao bọn chúng lại xuất hiện ở nơi này vậy, thiếu hiệp có biết chuyện gì không?”

“À, những ma vật kia vốn dĩ là Thập Thủ Ma Binh của Di Minh Giáo.”

“Hơ! Thực sự chúng là giáo đồ của Di Minh Giáo sao?”

Uyên Xích Hà đã kể lại câu chuyện giữa Di Minh Giáo, Chính Nghĩa Minh và Lục Lâm cho Côn Luân Tam Tiên nghe. Uyên Xích Hà không biết đây chính là bí mật động trời của Võ Lâm, mà cho dù có biết thì Uyên Xích Hà cũng sẽ nói sạch vì ngứa miệng.


Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...