Cửu Thiên Cực Kiếm
-
Chapter 177
Nghe phiên bản audio của truyện:
Chap 177. Tại hạ sẽ bán với giá mười hai ngàn lượng.
Ngũ Phong Sơn.
Ngũ Phong Sơn Trại.
Sáng sớm.
4 nam nhân tụ tập ở Thượng Hỏa Các.
Đó chính là Uyên Xích Hà, Cửu Thiên Nộ Đao Thẩm Thống, Mã Hành Đao đã trở thành Trại chủ và phó trại chủ Hứa Lâm Đạt.
Mã Hành Đao nhìn Uyên Xích Hà với vẻ mặt buồn bã.
“Hôm nay đệ thực sự định xuống núi sao?”
“Vâng. Khi nào ổn định cuộc sống, đệ sẽ báo các huynh ngay, có thời gian các huynh nhớ đến chơi đó.”
“Tất nhiên rồi. Khi nào đệ đổi ý thì hãy quay lại đây bất cứ khi nào nhé.”
“Đệ nhớ rồi.”
Uyên Xích Hà vui vẻ gật đầu.
Phong Diễn Tiêu và Thác Cao Minh đã ổn định cuộc sống mới nên đương nhiên vị trí trại chủ và phó trại chủ cũng được thay đổi. May mắn là Mã Hành Đao và Hứa Lâm Đạt cũng phù hợp với vị trí này như 2 người tiền nhiệm nên sơn trại đã đi vào ổn định.
“Uyên đệ sắp mở khách điếm ư? Đúng là ta vẫn chưa thể tin được điều này đấy.”
Đương nhiên nếu việc kinh doanh suôn sẻ thì có thể thuê người và giao việc cho họ. Nhưng mọi người đều không ngờ rằng một người không thích lươn lẹo như Uyên Xích Hà lại lựa chọn mở khách điếm.
“Haha. Đệ chỉ là chủ nhân thôi còn việc vận hành thì đệ sẽ giao cho người phù hợp.”
Hứa Lâm Đạt cũng chen lời.
“Huynh, Uyên đệ cho dù có làm gì cũng sẽ làm rất tốt. Uyên đệ đâu phải người bình thường chứ?”
“Đúng vậy. Thẩm lão, hãy chăm sóc cho Uyên đệ nhé.”
Thẩm Thống gật đầu trước yêu cầu của Mã Hành Đao.
“Các vị đừng lo lắng. Ta xin đảm bảo rằng một giọt nước cũng không dính vào tay công tử.”
Trước lời nói tràn đầy tự tin đó của Thẩm Thống, Mã Hành Đao và Hứa Lâm Đạt đều cảm thấy nhẹ lòng.
Bởi vì Thẩm Thống là một người xảo quyệt chứ không giống Uyên Xích Hà – một người không biết gì về sự đời.
Một lát sau, Uyên Xích Hà và Thẩm Thống rời khỏi điện các.
Mã Hành Đao nhìn theo bóng dáng 2 người đang dần khuất xa rồi lẩm bẩm.
“Nếu chỉ muốn vui chơi ăn uống thì ở sơn trại cũng được mà. Ta không hiểu sao đệ ấy lại muốn tự làm khó mình như vậy nữa.”
“Chắc hẳn đệ ấy có nguyên do sâu xa của riêng mình. Khách điếm cũng đâu phải thứ có thể mua được chỉ bằng một hai phân tiền.”
“Chắc là vậy nhỉ?”
Mã Hành Đao nghĩ rằng hẳn phải có lý do đặc biệt nào đó mà bản thân không biết. Vì vậy việc vận hành khách điếm của Uyên Xích Hà cũng là một quyết định mà Mã Hành Đao cảm thấy khó hiểu.
***
Đầu tháng 9.
Khai Phong.
Chính ngọ.
Uyên Xích Hà và Thẩm Thống trộn lẫn vào đám đông thương nhân và tiến vào thành Khai Phong.
Mặc dù đã vô cùng mệt mỏi vì mới kết thúc chuyến đi kéo dài 5 ngày nhưng đôi mắt 2 người vẫn lấp lánh sinh khí.
Có lẽ bởi vì họ đã đến được nơi để chuẩn bị yên ổn cuộc sống chứ không chỉ đơn giản là nơi đi ngang qua.
“Thẩm lão, bây giờ phải làm gì đây?”
“Trước tiên chúng ta cứ đi đến nơi nhiều người tụ tập và tìm người cư gian (kẻ mô giới) là xong.”
“Người cư gian?”
“Vâng, đó là những người giới thiệu đất hoặc nhà cho người khác và nhận một khoản tiền giới thiệu nhỏ.”
“À ha!”
“Tửu lâu kia trông có vẻ được đó.”
Ngón tay Thẩm Thống chỉ vào tửu lâu bên cạnh con kênh- nơi những chiếc thuyền đang trôi lênh đênh.
Uyên Xích Hà nhìn xung quanh con kênh và gật đầu với vẻ hài lòng.
Phong cảnh thế này thì rất thích hợp cho những cuộc ăn chơi.
Ngay cả vào ban ngày, tửu lâu vẫn chật ních khách.
Ngay khi 2 người ngồi xuống ghế trống, tiểu nhị đã nhanh bước chạy tới.
“Quan khách muốn dùng gì ạ?”
Tiểu nhị thoáng căng thẳng khi nhìn thấy đao kiếm đeo trên thắt lưng Uyên Xích Hà và Thẩm Thống.
Uyên Xích Hà liền lên tiếng như đã chờ đợi.
“Cho ta tiêu hồng tửu.”
Thẩm Thống khẽ liếc Uyên Xích Hà như thể cảm thấy bất thường.
Mặc dù đã nhiều lần đến tửu lâu rồi nhưng đây là lần đầu tiên Uyên Xích Hà chỉ định loại rượu này.
“Đem ra cho ta tiêu hổng tửu và một vài món ngon nhất ở đây. Với lại ngươi có biết người cư gian nào không?”
“Vâng. Trong số những vị khách đến tửu lâu thì cũng có một vài người làm nghề đó.”
“Nếu ngươi đưa hắn đến đây thì ta sẽ thưởng ngươi tiền công.”
“Vâng, vâng. Vậy tiểu nhân sẽ mang tiêu hồng tửu, dương nhục hoàn diện (羊肉烷面), liệu tử toàn kê [料子全鷄], và thịt heo xào ra ngay. Nếu các vị muốn gọi thêm thì món cơm chiên cũng rất đáng thử ạ.”
“Được rồi, mang hết ra đi. Và đừng quên dẫn người cư gian đến đấy.”
Thẩm Thống nhấn mạnh người cư gian thêm một lần nữa.
Bởi vì việc ăn uống tuy quan trọng nhưng cũng phải nhanh chóng mua được khách điếm và tửu lâu.
“Vâng ạ.”
Tiểu nhị gập lưng rồi vội vàng chạy đi.
Đó là sức mạnh của việc được cho thêm tiền công sao?
Tiểu nhị đã dẫn người cư gian tới trước khi món ăn được bưng ra.
Nam nhân ngoài 50 trông có vẻ đàng hoàng cúi chào Thẩm Thống đầy lịch sự.
“Tiểu nhân nghe Tiêu Tam nói rằng có người đang muốn tìm người cư gian. Ngài hiện cần tìm gì ạ? Nếu là thứ ngài muốn, bất cứ thứ gì tiểu nhân cũng có thể tìm được.”
Thẩm Thống ném cho tiểu nhị một lượng bạc như đã hứa. Ngay khi tiểu nhị rời đi với vẻ mặt vui vẻ, Thẩm Thống liền nói.
“Hừm, hừm. Công tử và ta muốn mua khách điếm và tửu lâu ở Khai Phong.”
“Vâng. Vừa may tiểu nhân là người xử lý những chuyện này rất chuyên nghiệp. Nếu là thứ khác thì tiểu nhận định giới thiệu các vị đến thương bang gần đây, nhưng may quá, khách điếm và tửu lâu thì tiểu nhân có thể đưa các ngài đi xem ngay.”
“Không có gì phải gấp. Phải ăn thì mới sống được, ăn hết những món đã gọi rồi mới đi được chứ?”
“Vâng. Nếu vậy tiểu nhân sẽ đi gặp những người chủ sẽ bán tửu lâu và khách điếm trước. Sẽ không mất nhiều thời gian đâu ạ. Tiểu nhân chỉ đi xác nhận xem họ đã đổi ý hay chưa thôi.”
“Được rồi. Bọn ta sẽ chờ ở đây.”
“Vâng.”
Nam nhân đứng dậy, chào hỏi trịnh trọng một lần nữa rồi rời đi.
“Này, Thẩm lão, lão có chắc xử lý được công việc không đó?”
“Hừ hừ. Ta có niên luân (kinh nghiệm theo tuổi tác) mà.”
Trong khi 2 người nói chuyện và cười đùa, rượu và thức ăn cũng đã được mang ra.
Người cư gian quay trở lại sau nửa canh giờ (1 tiếng).
Đúng lúc Uyên Xích Hà và Thẩm Thống đã uống cạn bình tiêu hồng tửu nên liền đứng dậy mà không trì trệ thêm.
Người cư gian đi dọc con kênh và chỉ về những tòa nhà nhìn thấy bên phải bên trái con kênh.
“Từ dưới đó đến chỗ này là nơi có vị trí đẹp nhất. Như các ngài cũng đã thấy, dù là ban ngày thì cũng rất khó tìm thấy chỗ trống trong tửu lâu. Các ngài có thấy tấm biển Hồng Vân Khách Điếm ở đằng kia không?”
“Đó là khách điếm đang bán sao?”
“Vâng, chủ nhân là người Trịnh Châu và đang định trở lại quê nhà.”
“Ồ ồ!”
Uyên Xích Hà nhìn Hồng Vân Khách Điếm và phát ra những tiếng cảm thán.
Trong số những tòa nhà gần đây thì Hồng Vân Khách Điếm trông có vẻ lớn và hoa lệ nhất.
Với quy mô thế kia thì cho dù nói là cung điện chứ không phải khách điếm thì cũng có thể tin được.
Ngay khi bước vào Hồng Vân Khách Điếm, chủ nhân đã cười rạng rỡ và chào đón.
“Xin mời vào. Tại hạ đã nghe chuyện. Các vị đang tìm khách điếm sao?”
Thẩm Thống thay mặt Uyên Xích Hà.
“Đúng vậy.”
“Cũng vừa lúc tại hạ định bán khách điếm này. Tại hạ sẽ cố gắng đưa ra giá cả hợp lý nhất.”
“Khách điếm này ngươi định bán bao nhiêu?”
“Vâng. Tại hạ chỉ bán rẻ thôi. 50 ngàn lượng. Vốn dĩ là phải 55 ngàn lượng mới bán nhưng vì tại hạ đang có việc gấp nên…”
Trước con số 50 ngàn lượng, khuôn mặt Thẩm Thống vặn vẹo kỳ lạ.
Số tiền mà Uyên Xích Hà có chỉ khoảng 8 ngàn lượng.
Cứ tưởng rằng với 8000 lượng chắc vẫn còn dư sau khi mua khách điếm và tửu lâu, nhưng nghe đến 50 ngàn lượng thì Thẩm Thống vô cùng kinh ngạc.
“Hừm, hừm, ta biết rồi. Ta sẽ suy nghĩ thêm và quay trở lại.”
Mức tiền chênh lệch quá lớn nên Thẩm Thống còn không đề cập đến chuyện mặc cả.
“Vâng vâng, tại hạ đã đưa ra giá thấp nhất rồi nên các vị nhớ quay lại nhé.”
3 người bước ra ngoài.
Người cư gian quan sát vẻ mặt Thẩm Thống một chút rồi thận trọng nói.
“Có vẻ như ngài không hài lòng với khách điếm này. Tiểu nhân sẽ dẫn ngài đi xem nơi khác.”
“Không phải ta không thích mà nơi này quy mô lớn quá. Nếu cứ phải tối mày tối mặt làm việc ở nơi như thế thì còn gì là cuộc sống chứ? Đối với công tử nhà ta, một khách điếm mà có thể làm việc thong thả thì phù hợp hơn.”
“À, vâng. Nếu là vậy thì cách đây không xa có một nơi rất phù hợp.”
Người cư gian dẫn đến một khách điếm khác sau khi đi bộ khoảng nhất trà khoảnh (20 phút).
Nó nhỏ hơn Hồng Vân Khách Điếm nhưng giá tới 40 ngàn lượng.
Thẩm Thống bước ra khỏi khách điếm với vẻ mặt cộc cằn như thể không hài lòng.
Cứ như vậy, cho đến khi mặt trời sắp lặn, người cư gian đã không ngơi nghỉ dẫn Thẩm Thống và Uyên Xích Hà đi khắp các khách điếm và tửu lâu ở thành Khai Phong.
Và đến khi trời tối dần, khuôn mặt Thẩm Thống vẫn chưa giãn ra.
Khách điếm với tửu lâu chỉ bé bằng bàn tay cũng có giá 20 ngàn lượng.
Nếu gộp cả tiền của bản thân và Uyên Xích Hà thì cũng chỉ được 12 ngàn lượng.
Dù đã đi loanh quanh khắp chốn đến mức lòng bàn chân đổ đầy mồ hôi thì cũng không tìm thấy nơi nào dưới mức tiền đó.
“Chết tiệt. Gì mà mắc dữ vậy?”
Thẩm Thống đã vô cùng tự tin lớn tiếng với Uyên Xích Hà có thể xử lý chuyện này, nhưng ngay từ đầu đã rối tung lên.
Lúc này người cư gian thận trọng hỏi.
“Nơi nhỏ các ngài cũng không hài lòng sao? Tiểu nhân có thể hỏi liệu các ngài muốn tìm ở mức giá nào không?”
“8 ngàn, à không, có nơi nào 12 ngàn lượng không?”
Trước lời Thẩm Thống, người cư gian trở nên cạn lời, không thốt nên lời nào trong một lúc lâu.
“Mẹ kiếp. Nếu ngay từ đầu các ngươi nói chỉ có 12 ngàn lượng thôi thì ta đã không làm chuyện vất vả thế này rồi.”
Với 12 ngàn lượng mà muốn mua khách điếm ở Khai Phong sao?
Đúng là loại người không biết gì về sự đời mà.
Mặc dù lửa giận phừng phực trong lòng nhưng người cư gian vẫn cố nhẫn nhịn vì đối phương là nhân sĩ Võ Lâm.
“Haha, trưởng lão. Với 12 ngàn lượng thì không thể mua được khách điếm ở thành Khai Phong đâu.”
Khi Thẩm Thống và Uyên Xích Hà đanh mặt lại, người cư gian vội vàng tiếp lời.
“Tuy nhiên nếu đi ra vùng ngoại ô thì sẽ có khách điếm có thể mua được với mức tiền ấy.”
“Ngoại ô là ở đâu?”
“Xung quanh con kênh này vốn dĩ thương quyền phát triển nên giá cả rất đắt đỏ. Tuy nhiên nếu là ven sông Hoàng Hà thì có thể mua được khách điếm với giá rẻ.”
“Ven sông Hoàng Hà?”
“Vâng. Từ Khai Phong nếu đi về phía Bắc khoảng nửa canh giờ (1 tiếng) thì sẽ có một ngôi làng gọi là Hoa Thượng Thôn. Đó là ngôi làng bao quanh sông Hoàng Hà. Tại hạ nghe nói ở đó đang bán một khách điếm…”
“Dẫn đường đi.”
“Bây, bây giờ sao ạ?”
Vì mặt trời đang dần khuất nên người cư gian bày ra vẻ mặt không hề hứng thú.
“Dù sao cũng phải ở lại một hôm nên tiện thể đi luôn.”
“À, vâng…”
Người cư gian không thể nói không muốn nên đành lê bước về phía chuồng ngựa.
***
Khi xe ngựa đến Hoa Thượng Thôn thì mặt trời đã lặn hẳn.
Chỉ còn ánh trăng mờ, nhưng với sự hướng dẫn của người cư gian, xe ngựa đã tìm được đến khách điếm mà không gặp khó khăn.
Có vẻ như vì mới đầu buổi tối nên đèn khách điếm vẫn chưa được thắp lên.
Trong lúc người cư gian gõ cửa, Uyên Xích Hà và Thẩm Thống quan sát xung quanh khách điếm.
Bầu không khí nơi đây gợi cho 2 người nhớ đến khách điếm nhỏ tại một ngôi làng nhỏ mà 2 người đã trú lại trong chuyến hành trình của mình.
Rì rào.
Nghe tiếng sóng vỗ của sông Hoàng Hà ngay bên cạnh, quả nhiên là khách điếm ven sông.
Vừa đi được vài bước đã nhìn thấy dòng sông đen ngòm lấp loáng dưới ánh trăng.
Một lát sau, đèn trong khách điếm được thắp lên.
“Ai vậy?”
Chủ khách điếm vốn tỏ ra thô lỗ, chỉ sau vài lời trao đổi với người cư gian đã trở nên nhẹ nhàng hơn.
“Xin mời vào. Dù mặt trởi đã lặn nhưng mọi người vẫn đi xem khách điếm sao? Vất vả quá!”
Tiếng thở dài thoát ra từ miệng Uyên Xích Hà khi đi theo sau người chủ vào bên trong.
Chỉ cần nhìn thoáng qua cũng thấy khách điếm này khắc hẳn với khách điếm ở thành Khai Phong.
Không chỉ là quá cũ kỹ mà tường và các đồ đạc khác đã ố màu đến mức khó mà biết được màu sắc ban đầu là gì.
Phòng ở tầng hai thì đầy mùi ẩm mốc, phòng ăn cũng hôi hám.
Uyên Xích Hà và Thẩm Thống nhìn quanh khách điếm rồi đi xuống phòng ăn ở tầng một.
Không biết có phải người chủ đã nói chuyện với người cư gian hay không nhưng khi vừa ngồi xuống, người chủ liền thẳng thắn nói.
“Tại hạ sẽ bán với giá 12 ngàn lượng.”
Uyên Xích Hà bày ra vẻ mặt chán nản, còn Thẩm Thống thì xoa thái dương bằng cả 2 tay.
Khách điếm mục nát bé bằng lòng bàn tay, hơn nữa còn ở trong góc của một ngôi làng không biết là ở đâu mà bán với giá 12 ngàn lượng ư?

Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook