Cửu Thiên Cực Kiếm
-
Chapter 183
Nghe phiên bản audio của truyện:
Chap 183. Chỉ cần ho một cái, hắn cũng phải ngạc nhiên bỏ chạy.
Ngày hôm sau.
Mãi đến khi ánh mặt trời chiếu rọi vào tận giường, Nam Thủy Kinh mới mở mắt.
Sau khi ngồi bật dậy, nàng ta vội vàng quay đầu nhìn trái nhìn phải trước cảnh tượng xa lạ.
“À! Mình đã đến khách điếm của nội tổ phụ rồi nhỉ?”
Có lẽ vì tháo bỏ được căng thẳng nên lâu lắm rồi nàng mới ngủ một giấc đến tận trưa.
Đột nhiên những sự việc ngày hôm qua hiện lên trong tâm trí.
Quả là một ngày bận tối mặt tối mày giống như có cơn bão kéo đến.
Thẩm lão nói rằng sẽ bắt những kẻ lừa đảo rồi rời đi nhưng Uyên công tử cuối cùng vẫn ở lại khách điếm.
Nội tổ phụ nói rằng sẽ đi đến Khai Phong Phủ tố cáo Uyên công tử.
“Nội tổ phụ đã đi Khai Phong Phủ rồi sao?”
Vì quá tò mò nên Nam Thủy Kinh vội vàng xuống giường, thay y phục rồi đi ra bên ngoài.
Sau khi tắm rửa đơn giản ở sân sau, Nam Thủy Kinh cảm thấy tỉnh táo hơn nhiều.
Ngay khi bước vào nhà ăn, tiểu nhị được gọi là Thượng Đô đã nhanh chóng chạy đến chào hỏi.
“Tiểu thư, tiểu thư dùng bữa sáng chứ ạ?”
Mắt Nam Thủy Kinh ánh lên nét cười.
Tiểu nhị đúng là có mắt nhìn chưa gì đã đối xử với nàng như chủ nhân rồi.
“Ngươi có thể mang ra cho ta miến và màn thầu được chứ?”
“Vâng, xin tiểu thư chờ một lát.”
Tiểu nhị nhanh chóng chạy vào nhà bếp và hét lên “Tiểu thư một phần màn thầu và miến!”
Nam Thủy Kinh nhìn ra ngoài đường thông qua cánh cửa đang mở rộng.
Hai năm trước không thể thấy được người qua lại nhưng hiện tại thì đã khá đông đúc.
“May quá!”
Nếu khách điếm không có khách thì cô cũng rất khó để sống cùng nội tổ phụ.
Màn thầu và miến nhanh chóng được dọn ra.
Nam Thủy Kinh bỗng gọi Thượng Đô đang định quay người đi.
“Này.”
“Sao ạ?”
“Người được gọi là Uyên công tử bao nhiêu tuổi nhỉ?”
“Tiểu nhân nghe nói là 21 tuổi ạ.”
Nam Thủy Kinh há hốc miệng.
Khuôn mặt Uyên Xích Hà trông khá non trẻ nên Nam Thủy Kinh cứ nghĩ y bằng tuổi với bản thân nhưng không ngờ lại lớn hơn 2 tuổi.
“Công tử vẫn chưa rời đi chứ?”
“Vâng. Công tử chắc đang ở tảng đá tự sát. Sáng nào công tử cũng đến nơi đó.”
“Được rồi. Ngươi đi đi.”
Thượng Đô cúi đầu rồi rời đi.
Nam Thủy Kinh nhanh chóng ăn miến và màn thầu rồi đi ra ngoài.
Khi nghe chuyện Uyên công tử đang ở tảng đá tự sát, nàng cảm thấy hơi lo lắng.
“Hôm qua công tử đã tỏ ra khá sốc, lẽ nào…”
Sở dĩ tảng đã lớn bên cạnh khách điếm được gọi là tảng đá tự sát là bởi vì dòng nước chảy xiết ở bên dưới. Một khi đã rơi xuống thì không thể thoát ra được, nên hàng năm sẽ có một hai người gieo mình xuống.
Nàng hy vọng Uyên công tử sẽ không có ý nghĩ dại dột.
Bản thân nàng cũng đã từng có ý định tự sát khi bị dày vò suốt hai năm bởi Lục Đàm Bình.
Tuy nhiên nàng lại lo sợ nội tổ phụ sẽ bị sốc rồi qua đời trước cái chết của mình nên đã nhẫn nhịn chịu đựng.
Nam Thủy Kinh quên mất việc đi tìm nội tổ phụ mà chạy đến nơi có thể nhìn thấy tảng đá tự sát.
Quả nhiên.
Đúng như lời Thượng Đô nói, Uyên công tử đang ngồi ngẩn người trên tảng đá tự sát.
Nàng cố ý tạo ra tiếng bước chân và tiến lại gần tảng đá.
“Uyên công tử?”
Nghe có người gọi tên mình, Uyên Xích Hà khẽ quay đầu lại.
Tiểu thư mang tên Nam Thủy Kinh đang lại gần cũng với nụ cười sượng sùng trên môi.
“Vâng.”
Nam Thủy Kinh trèo lên tảng đá và ngồi xổm gần Uyên công tử.
Nghĩ lại thì khi còn nhỏ, nàng cũng hay trèo lên tảng đá này.
Mỗi lần như vậy, nội tổ phụ lại chạy đến, hét lên nguy hiểm lắm, mắng cho nàng một trận rồi lôi cổ về.
“À, ta đang ra ngoài đi dạo thì thấy có người quen nên lại chào hỏi thôi.”
“À vâng.”
Uyên Xích Hà lại quay đầu về phía sông Hoàng Hà.
“Khi còn nhỏ ta cũng rất thích nơi này. Ngắm nhìn sông Hoàng Hà trôi, ta cảm thấy thời gian trôi qua rất nhanh.”
".......”
Uyên Xích Hà im lặng gật đầu.
Quả nhiên nếu ngồi đây ngắm nước trôi thì một ngày trôi qua rất nhanh.
Nam Thủy Kinh thận trọng tiếp lời.
“Hôm qua công tử đã rất ngạc nhiên đúng không?”
“Vâng.”
Uyên Xích Hà không phủ nhận.
Từ khi sinh ra đây là lần đầu tiên gặp phải chuyện như vậy nên kinh ngạc cũng là chuyện đương nhiên.
“Dù có mệt mỏi, công tử cũng đừng nghĩ đến chuyện dại dột. Thời gian trôi qua, mọi chuyện sẽ ổn mà thôi.”
“Cám ơn tiểu thư.”
“Công tử còn nơi nào khác để đi không?”
“Tại sao?”
Uyên Xích Hà hiểu thành “Hãy nhanh rời đi đi” nên cộc cằn hỏi lại.
“Không phải vậy, ý ta là nếu không còn nơi nào để đi thì tạm thời công tử cứ ở lại đây.”
“Nội tổ phụ của Nam tiểu thư chắc là không thích điều này đâu.”
“Ta sẽ thưa chuyện với nội tổ phụ.”
Tiểu thư không cần phải làm vậy. Ta cũng không phải người ai nói gì thì sẽ làm theo.”
Câu này có nghĩa là “Dù sao thì ta cũng sẽ làm theo ý mình.”
Nam Thủy Kinh nghe hiểu lời đó liền mỉm cười.
Không biết có phải do là nam nhân hay không nhưng dù gặp phải chuyện thế này thì đối phương vẫn rất cố chấp.
“Vâng, dù vậy thì ta cũng sẽ thử thưa chuyện với nội tổ phụ về lập trường của công tử. Nội tổ phụ không phải là người tàn nhẫn nên sẽ hiểu cho hoàn cảnh của công tử thôi.”
Uyên Xích Hà nghe tai này vào tai kia
Uyên Xích Hà cũng hiểu rằng Nam Thủy Kinh không có ý xấu. Nàng ấy đồng cảm với chuyện Uyên Xích Hà bị lừa số tiền lớn như vậy.
“Sao dám đẩy ta xuống hố sâu thế này chứ?”
Nam Thủy Kinh càng tỏ hảo ý thì Uyên Xích Hà càng phẫn nộ với những kẻ lừa đảo.
“Mấy tên khốn không bằng con chó…”
Vào thời điểm đó, Nam Xuất Kiệt đang gặp gỡ Phó Sử Án Sát Sử Thiên Lượng Chí của thành Khai Phong.
“Vậy là lão muốn nói có một nam nhân không rõ danh tính khẳng định hắn đã bị lừa và hiện đang chiếm giữ khách điếm của lão đúng chứ?”
“Đúng là như vậy. Ban đầu hắn ta ở cùng với lão già nào đó nhưng hiện tại chỉ còn mình hắn. Tuy nhiên hắn chỉ là một kẻ vô công rồi nghề, cả ngày chỉ ăn với chơi chứ không làm gì cả. Một kẻ như vậy làm sao có thể có 12 ngàn lượng chứ. Hắn nói hắn đã bị lừa mua lại khách điếm với giá 12 ngàn lượng đúng là đáng ngờ mà.”
“Chỉ nghe thôi ta cũng thấy đáng nghi rồi. Nhưng mà lão già kia trông giống nhân sĩ Võ Lâm sao?”
“Vâng, lão ta chỉ mất khoảng một tức canh (khoảng 30 phút) là có thể bắt được Trương Lý Hữu ở Khai Phong rồi.”
Nghe những lời đó, nếp nhăn hằn sâu trên trán của Thiên Lượng Chí.
“Ta không biết lão có biết có biết không nhưng người Võ Lâm tự xưng họ là người giang hồ. Có nghĩa là họ giống như sông hay hồ vậy, hoàn toàn vượt qua phạm vị mặt đất. Họ không tuân theo pháp luật của đất nước. Thay vì luật pháp, họ là những kẻ liều lĩnh sống bằng đao kiếm.”
“Nhưng mà lão già đó đã nói sẽ đi bắt những kẻ lừa đảo và rời đi. Có trời mới biết lão ta có thực sự đi bắt kẻ lừa đảo không hay là thấy chủ nhân khách điếm thực sự xuất hiện nên đã lén đi mất. Chỉ còn kẻ vô công rỗi nghề ở lại thôi.”
“Nếu là vấn đề của nhân sĩ Võ Lâm thì ta nghĩ tốt hơn nên thử yêu cầu tiêu cục của Khai Phong xem.”
Nụ cười gượng gạo xuất hiện trên môi Nam Xuất Kiệt.
Lão cũng muốn làm như vậy nhưng lão đã dùng hết số tiền lão có để gặp gỡ Phó sử rồi.
“Tên nhãi nhỏ tuổi kia chỉ là một kẻ ăn chơi. Chỉ cần Phó sử ho một cái là hắn đã ngạc nhiên bỏ chạy thôi.”
Thấy lời Nam Xuất Kiệt cũng có lý, Thiên Lượng Chí gật đầu.
“Ta biết rồi. Chiều nay ta sẽ dẫn theo quan binh đến và giải quyết.”
“Cám ơn ngài. Ân huệ này cả đời lão sẽ không quên.”
“Đừng khách sáo.”
Nam Xuất Kiệt đứng dậy sau khi nói vô số lời cám ơn.
***
Hoa Thượng Thôn Khách Điếm
Vào lúc giờ Thìn (Khoảng 1h-3h chiều)
Thiên Lượng Ch í- Phó sử Án Sát Sử thành Khai Phong dẫn theo 10 quan binh xông vào khách điếm.
Thượng Nhất Vân ngạc nhiên vội vàng đi gọi Uyên Xích Hà đang ngồi thẩn thơ trong phòng khách.
Thiên Lượng Chí đang ngồi trên bàn, khi nhìn thấy khuôn mặt non nớt của thanh niên liền cảm thấy an tâm.
Hắn đã nghĩ đối phương có thể là nhân sĩ Võ Lâm nhưng nhìn qua thì có vẻ chỉ là người bình thường.
“Ta đã nghe lời khẩn cầu của Nam Xuất Kiệt. Ngươi chính là người được gọi là Uyên công tử sao?”
“Vậy đằng đó là ai?”
Trước lời Uyên Xích Hà, một trong số những quan binh liền hét lên.
“Tên khốn vô lễ! Đây chính là đại nhân Thiên Lượng Chí - Phó sử Án Sát Sử của thành Khai Phong.”
“A, giật mình à. Sao đột nhiên lại hét lên chứ? Ở đây có người bị lãng tai à?”
Trước ngôn hành thản nhiên của Uyên Xích Hà, Thiên Lượng Chí nghiêng đầu.
Nghe nói đối phương là kẻ ăn chơi nhưng hành động lại trông rất hiên ngang.
“Tên của ngươi là gì?”
“Tại hạ là Uyên Xích Hà.”
“Ta đã nghe chuyện ngươi bị lừa một số tiền lớn. Có đúng không?”
“Đúng là như vậy, nhưng phải bắt được những kẻ lừa đảo thì mới có thể biết được có thực sự bị lừa hay không, đúng chứ?”
Thiên Lượng Chí nhíu mày.
Nhìn vào thì có vẻ đối phương không chấp nhận thực tế.
Có vẻ như thanh niên này đã thực sự sốc khi bị lừa hoặc là đang nói dối.
“Ta là chuyên gia trong chuyện thế này. Ngươi mang bản khế ước ta xem thử.”
Uyên Xích Hà lấy bản khế ước từ trong lồng ngực và đặt lên trên bàn.
Nghe tin quan nhân đến nên Uyên Xích Hà đã chuẩn bị sẵn bản khế ước.
Thiên Lượng Chí sau khi xem xét cẩn thận bản khế ước liền phát ra tiếng cảm thán.
“Hầy! Đúng là những kẻ có tay nghề vượt bậc. Tinh xảo thế này thì ngươi bị lừa cũng đúng.”
“Đây thực sự là bản khế ước giả sao?”
Uyên Xích Hà hỏi với giọng chết lặng.
Từ hành thủ của thương bang cho đến người được gọi là Phó sử Án Sát Sử thành Khai Phong đều nói là giả thì có vẻ là bị lừa thật.
“Đúng vậy. Gần đây có rất nhiều những trò lừa đảo tương tự trên khắp thiên hạ. Có vẻ như chúng gây chuyện ở phía này rồi lại di chuyển sang phía khác và tiếp tục giở trò lừa đảo. Những kẻ này di chuyển khắp các trấn lớn và các thành nên cho dù có biết cũng khó bắt được.”
“HVậy là ta thực sự là bị lừa sao?”
“Ta cũng rất tiếc chuyện ngươi bị lừa. Dù vậy chủ nhân khách điếm không có tội nên đâu thể chịu thiệt được. Chủ nhân thực sự đã quay trở lại, ngươi hãy rời khỏi khách điếm đi.”
“Ta đã đổ hết 12 ngàn lượng cho khách điếm này. Giờ không một xu dính túi mà nói ta đi đâu đây? Nếu Thẩm lão bắt được kẻ lừa đảo, cho dù các người không nói ta đi, ta cũng sẽ đi.”
“Ô hô! Dù sao thì việc ngươi bị lừa cũng không can dự gì đến chủ khách điếm. Nếu ngươi không rời khỏi khách điếm thì ta bắt buộc sẽ xử lý ngươi theo quốc pháp.”
“Nếu theo luật thì sẽ như thế nào?”
“Còn như thế nào nữa? Ngươi sẽ bị tống vào ngục.”
“Đến đó thì có cơm ăn chứ?”
“Hô hô! Ngươi còn không biết ngục tù là nơi thế nào sao?”
Thiên Lượng Chí cạn lời phát ra tiếng cười.
Điều này là quá ngây thơ đối với một kẻ đã hơn 20 tuổi.
“Không biết mới hỏi chứ?”
“Lao ngục là nơi giam giữ những kẻ làm điều xấu. Tất nhiên là sẽ cho đồ ăn. Tuy nhiên, không những phải mang gông cùm ở chân mà còn bị mà còn bị mắc kẹt giữa 4 bức tường nên rất khó chịu.”
“Có vẻ nơi đó giống nhà kho nhỉ?”
“Nếu để so sánh với lao ngục thì nhà kho chính là khách điếm.”
“Thì ra là nơi mà ta không nên đến. Ta biết rồi, đại nhân quay trở về đi.”
“Nếu ngươi không rời khỏi khách điếm thì ta sẽ tống ngươi vào lao ngục.”
“Phó sử đại nhân.”
Giọng Uyên Xích Hà trầm xuống.
Trước tác động trong giọng nói đó, Thiên Lượng Chí vô thức nhấc lưng ra khỏi tựa ghế.
Khi Uyên Xích Hà vươn tay ra, ly trà vốn nằm trên bàn liền bị hút vào lòng bàn tay.
Thiên Lượng Chí thậm chí không thở nổi trước cảnh tượng kỳ quái đó.
Tách trà làm bằng gốm sứ biến thành bột và chảy xuống từ lòng bàn tay Uyên Xích Hà.
“Ta đã mua khách điếm để khép lại quá khứ rắc rối và sống một cuộc sống yên lặng, thoải mái. Nhưng mà lại bị lừa hết tài sản kia sao? Hiện giờ ta chỉ muốn đập nát mọi thứ nhưng ta đang cố kìm nén lại. Vì vậy đừng có đụng đến ta.”
Ù ù.
Trong tích tắc, khí tức như cuồng phong ập về phía Thiên Lượng Chí.
“Khặc!”
Toàn thân Thiên Lượng Chí run rẩy dữ dội trước khí tức mà Uyên Xích Hà phóng ra.
Một lúc sau, cơn bão do khí tức của Uyên Xích Hà lắng xuống như chưa có chuyện gì xảy ra.
Thiên Lượng Chí ngạc nhiên đến mức không dám đứng dậy và quan sát vẻ mặt Uyên Xích Hà.
Lâm Tứ Thành - quan quân muộn màng nhận ra đối phương là cao thủ Võ Lâm liền nhanh chóng xen vào.
“Phó sử đại nhân, ngài thấy thế nào nếu cân nhắc tình huống của Uyên công tử và tiếp tục để Uyên công tử ở lại khách điếm?”
“Điều….điều đó tốt thôi. Uyên công tử, ta đã lỡ lời rồi. Uyên công tử đã đổ số tiền lớn nên cho đến khi việc này được giải quyết. Tạm thời Uyên công tử hãy cùng vận hành khách điếm này cùng với Nam Xuất Kiệt. Ta sẽ nói lại chuyện này với Nam Xuất Kiệt nên sau này sẽ không có chuyện khiến công tử nổi giận đâu.”
Nói xong, Thiên Lượng Chí vội vàng đứng dậy khỏi chỗ.
Hắn muốn nhanh chóng biến mất khỏi tầm mắt của cao thủ Võ Lâm đang tột cùng tức giận kia.

Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook