Nghe phiên bản audio của truyện:

Chương 184. Bắt đầu từ hôm nay chúng ta là bạn bè

 

Trên quan đạo dẫn đến Khai Phong.

 

Phó sử Án Sát Sử, Thiên Lượng Chí, ra hiệu cho quan quân Lâm Tứ Thành tiến lại gần.

 

“Vâng, đại nhân cho gọi.”

 

"Nhà ngươi là quan quân, hẳn là sẽ  biết võ công của tiểu tử đó ghê gớm đến mức độ nào, đúng chứ?"

 

“Ngài có nhớ hắn đã không cần di chuyển mà có thể kéo được chiếc ly sứ đến trước mặt không?”

 

“Nhớ chứ.”

 

“Đó là một tuyệt kỹ có tên Hư Không Nhiếp Vật, ngay cả các cao thủ Thất Phái Nhị Môn cũng khó mà thực hiện được. Việc nghiền nó thành bột trong nháy mắt lại càng khó khăn hơn. Điều đó có nghĩa là bản thân hắn đã đạt đến cảnh giới tự do điều khiển nội lực đấy”.

 

“Hắn mới chỉ 21 tuổi thôi, làm sao có thể đạt đến cảnh giới đó chứ?”

 

“Nhìn bề ngoài thì hắn ta vô cùng bình thường, xem ra chính là Phản Phác Quy Chân.”

 

“Phản Phác Quy Chân?”

 

“Đúng vậy. Lúc một cao thủ đạt đến cảnh giới cao nhất, cũng chính là lúc họ quay lại vạch xuất phát. 

Đó chính là cảnh giới “tối thượng” trong truyền thuyết, quay lại như lúc ban đầu, quên đi tất cả võ học trong thiên hạ, bản thân đã không còn chiêu thức cụ thể, chỉ dựa vào tâm trí của bản thân mà xuất chiêu.”

 

“Tiểu tử đó thực sự là cao thủ tuyệt thế như vậy sao?”

 

“Không phải hắn trông vô cùng bình thường cho đến khi vận khí sao? Nam Xuất Kiệt thậm chí còn tưởng hắn chỉ là một tên vô công rỗi nghề mà. Đó cũng chính là điểm đáng sợ nhất của Phản Phác Quy Chân đấy ạ.”

 

"Đúng là khiến người ta mở mang tầm mắt."

 

“Tiểu nhân cũng chỉ nghe nói thôi, đây là lần đầu tiên tận mắt chứng kiến cao thủ ở cảnh giới này.”

 

“Đáng ra ta không nên tới đây.”

 

"Tiểu nhân nghe nói ngay cả hoàng thất cũng không can dự vào chuyện của Thiên Hạ Thập Đại Cao Thủ. Thế nên nếu mà họ đã nổi giận rồi thì dù là Cẩm Y vệ cũng khó ngăn cản đấy."

 

Thiên Lượng Chí lắc đầu với vẻ mặt kinh hoàng.

 

“Nhớ bịt miệng đám thuộc hạ để sự việc ngày hôm nay không bị lộ ra ngoài.”

 

"Vâng."

 

Thiên Lượng Chí nguy nghĩ một lúc lại hỏi.

 

“Thân thế tên đó thế nào?”

 

“Thành thật mà nói, tiểu nhân không biết.”

 

"Ngươi không biết?"

 

“Nhìn thì có vẻ xuất thân từ tà phái, nhưng mà hắn lại không hề làm hại Nam Xuất Kiệt…”

 

Lâm Tứ Thành ngập ngừng với vẻ mặt không chắc chắn.

 

"Sao thế? Ngươi đang suy nghĩ điều gì đó à?"

 

“Thản nhiên hăm dọa người khác như vậy, chắc tính khí cũng không phải hung ác tầm thường đâu.”

 

"Đúng vậy."

 

Thiên Lượng Chí gật đầu coi như đồng ý.

 

Sao tiểu tử đối xử với Nam Xuất Kiệt và với hắn lại khác nhau như vậy chứ?

 

'Đây rốt cục là loại người gì vậy?'

 

***

 

Khai Phong.

 

Tam Bảo Bang.

 

Những thứ mà Tà Nhân Kiếm-  Lục Nhất Túy, bang chủ Tam Bảo Bang cho là quan trọng nhất trong cuộc sống chính là tiền bạc, rượu và phụ nữ. Đương nhiên, Tam Bảo Bang cũng kiếm tiền thông qua việc cho vay nặng lãi, bán rượu và quản lý kỹ nữ.

 

Đường chủ Ngoại Đường Ngoạn Tử Kính thận trọng mở miệng.

 

“Bang chủ, có tin đồn rằng Thiên Hoa Bang đang cố gắng chiếm lấy Hoa Thượng Thôn.”

 

Mi mắt Lục Nhất Túy giật giật.

 

Thiên Hoa Bang là một bang phái nằm ở phía Bắc Khai Phong, và là đối thủ cạnh tranh lớn nhất của Tam Bảo Bang.

 

"Hoa Thượng Thôn? Cái đó kiếm được tiền không?"

 

“Trong thôn có hàng chục khách điếm và quán ăn, thế nên chỉ cần quản lý tốt một chút thì đó có chắc chắn là một thương vụ hời.”

 

“Hiện tại có bang phái nào đang quản lý không?”

 

"Hiện tại thì chưa. Vậy nên Thiên Hoa Bang mới đang nhòm ngó.”

 

“Cái thôn trang nhỏ xíu đó mà tốt vậy sao?”

 

"Nhỏ nhưng có võ đấy. Chỉ tính riêng đám thương nhân ra vào khách điếm thì một tháng đã có hàng trăm người rồi."

 

Đến lúc này Lục Nhất Túy mới tỏ ra quan tâm.

 

"Thật sao? Nhưng chỉ kinh doanh quán trọ thôi thì phí quá. Để xem nào, có lẽ chúng ta có thể kiếm tiền bằng cách cung cấp kỹ nữ nhỉ?"

 

“Tuyệt, thu nhập chắc chắn sẽ tăng thêm đáng kể đó.”

 

Hai người trao đổi ý kiến ​​thoải mái như thể các khách điếm chính là của mình vậy.

 

***

Sau khi phó sử Thiên Lượng Chí đi khỏi và Nam Xuất Kiệt trở về, Nam Thủy Kinh đã liên tục bám lấy lão mà than vãn.

 

Cô nghĩ rằng nếu Uyên Xích Hà thực sự bị lừa đảo thì sẽ oan ức biết bao.

 

Nhìn cháu gái khua chân múa tay một hồi, cuối cùng Nam Xuất Kiệt cuối cùng đành quyết định nhắm mắt cho qua.

 

Lão không được khỏe, nên tiếp tục giao bàn tính cho Thượng Nhất Vân.

 

Thay vào đó, lão chỉ kiểm tra sổ cái mỗi ngày một lần.

 

Không giống như lão, Nam Thủy Kinh, người tràn đầy năng lượng, đã dành cả ngày để làm một núi việc lặt vặt trong khách điếm.






 

Vào khoảng giữa trưa.

 

Nam Xuất Kiệt nhìn quanh khách điếm, không thấy Uyên Xích Hà, lão liền quay sang hỏi Thượng Nhất Vân

 

“Dạo này Uyên công tử đó làm gì vậy?”

 

“Công tử vẫn dành phần lớn thời gian ở chỗ tảng đá tự sát ạ.”

 

“Không đi nơi nào khác à?”

 

"Vâng."

 

“Thủy Kinh đâu rồi, sao ta không thấy nó.”

 

“Tiểu thư vừa ra ngoài để mang trà đến cho Uyên công tử rồi ạ.”

 

"Chậc! Quan tâm tên khốn đó làm gì chứ?"

 

Nam Xuất Kiệt không hài lòng cách cư xử của cháu gái mình.

 

Nhưng cuối cùng cũng bỏ qua vì nghĩ đến việc cô vốn có ít bạn bè đồng trang lứa để chuyện trò.

 

Nếu là một nam nhân tốt bụng và siêng năng thì hoàn toàn phù hợp để cân nhắc vào vị trí tôn nữ tế (cháu rể), nhưng đáng tiếc thay Uyên Xích Hà lại hoàn toàn trái ngược.







 

Nam Thủy Kinh liếc nhìn thanh kiếm bên cạnh Uyên Xích Hà với ánh mắt tò mò.

 

“Uyên công tử, huynh biết kiếm thuật sao?”

 

"Một chút thôi."

 

"Chà! Huynh là võ giả hả? Hèn chi…."

 

"Sao vậy? Nhìn ta yếu ớt lắm sao?"

 

"Không có. Chỉ là ta hơi ngạc nhiên vì bình thường huynh tỏ ra không hề hứng thú với công việc thôi.”

 

Nam Thủy Kinh giống như gián tiếp nói rằng ‘Ta nghĩ huynh chỉ là một tên lông bông vô công rỗi nghề đấy.’

 

Uyên Xích Hà nói như thể đang bào chữa.

 

"Võ nhân chỉ cần một thanh kiếm cũng có thể làm việc rồi."

 

"Ta biết mà. Ta đã thấy rất nhiều người như vậy ở Khai Phong."

 

“Ở đây có nhiều người giống ta sao?”

 

“Đúng vậy, họ cũng thường xuyên lui tới trà quán ta làm việc.”

 

Nam Thủy Kinh cau mày khi nghĩ đến Lục Đàm Bình.

 

"Sao thế? Có chuyện gì à?”

 

“Trong đó có một người rất hay bắt nạt ta.”

 

"Tại sao vậy?"

 

“Vì ta không đồng ý qua lại với hắn.”

 

“Vậy thì qua lại với hắn là được thôi.”

 

"Sao huynh nói vậy được chứ? chưa gì mà đã muốn dùng nắm đấm để ức hiệp ta rồi, đồng ý qua lại với hắn thì còn đến mức nào nữa chứ..."

 

"Đúng là rác rưởi. Sao cô không báo với quan phủ? Nội tổ phụ cô giỏi nhất mấy việc như thế này mà."

 

Nam Thủy Kinh nhận thấy ý mỉa mai trong câu nói của Uyên Xích Hà, nhưng cũng không để bụng.

 

"Mọi người xung quanh đều bảo ta không nên làm thế. Bởi quan phủ sẽ làm ngơ với người võ lâm thôi".

 

"Vậy cô đã làm gì? Thuê thích khách à?"

 

"Không. Ta đã trốn đến đây cùng với nội tổ phụ. Hèn nhát quá nhỉ?"

 

"Ta không biết. Mỗi người đều có cách giải quyết vấn đề khác nhau mà"

 

 “Nếu là huynh, huynh sẽ làm gì?”

 

 "Ta sẽ làm gì sao?"

 

“Ừm, huynh sẽ làm gì nếu có ai đó theo dõi và quấy rối huynh?”

 

“Một người bằng hữu của ta có thể giải quyết vấn đề đó.”

 

"Ai cơ?"

 

“Đây này!"

 

Vừa nói, Uyên Xích Hà vừa gõ nhẹ vào thanh kiếm nằm cạnh mình.

 

"Haha! Ước gì ta cũng có một người bạn giống như huynh, Uyên công tử."

 

Tất nhiên, đó là nói về thanh kiếm.

 

Nhưng Uyên Xích Hà lại nghĩ khác.

 

"Cô muốn làm bạn với ta ư?"

 

Trong đáy mắt Nam Thủy Kinh lập tức đong đầy ý cười.

 

Mặc dù lời nói của cô đã bị hiểu sai, nhưng việc trở thành bạn với Uyên Xích Hà cũng không có gì xấu.

 

Vẻ ngoài hiền lành của cậu kích thích bản năng làm mẹ của cô.

 

Hơn nữa cậu còn là nạn nhân của một vụ lừa đảo với số tiền vô cùng lớn.

 

Vì thế cô đã nhanh chóng nói đùa.

 

"Sao? Không thích à?"

 

Uyên Xích Hà gãi đầu.

 

Giờ nghĩ lại thì cậu có nghĩa huynh, nghĩa tỷ, thế nhưng lại không có bạn bè.

 

"Bạn là phải như thế nào nhỉ? Đi chơi cùng nhau và trò chuyện thoải mái phải không?"

 

"Haha! Đúng vậy."

 

Nam Thủy Kinh bật cười khi Uyên Xích Hà hỏi ý nghĩa của việc trở thành bạn bè như một đứa trẻ.

 

“Không chỉ vậy, bạn bè còn giúp đỡ nhau lúc khó khăn”.

 

"Ồ, tuyệt đấy. Nhưng ta đoán rằng nội tổ phụ của cô sẽ không thích cô kết giao với ta đâu."

 

"Không có đâu. Tổ phụ là một người rất ấm áp. Mỗi khi thấy kẻ hành khất ông ấy đều mời họ vào khách điếm và đãi họ ăn cơm đấy”.

 

“Vậy ta là người duy nhất ông ấy ghét à?”

 

"Vì chúng ta không biết rõ hoàn cảnh của nhau nên hiện tại đã  xảy ra hiểu lầm. Một khi hiểu lầm được giải quyết, tổ phụ nhất định sẽ đối xử tốt với công tử. Vậy huynh có đồng ý làm bạn với ta hay không đây?"

 

"Ừm, sao cũng được."

 

“Vậy từ hôm nay chúng ta là bạn bè đúng chứ?”

 

"Đúng."

 

Nam Thủy Kinh bật cười trước sự ngây ngô của Uyên Xích Hà.

 

Cứ như thế, cô đã trở thành người bạn đầu tiên của cậu.

 

***

 

Thiên Hoa Bang hành động nhanh hơn nhiều so với dự đoán của Tam Bảo Bang.

 

Chạng vạng, năm người đeo kiếm tiến vào Hoa Thượng Thôn.

 

Họ chính là những võ giả của Thiên Hoa Bang đến hòng chiếm lấy thôn trang.

 

Mỹ nữ có làn da trắng muốt, Đoàn chủ Mẫu Đơn Đoàn, Bạch Hoa Kiếm - Chu Hoa Dĩnh liếc nhìn xung quanh và lẩm bẩm.

 

"Nhỏ thật đấy."

 

Sau đó, nam nhâni trẻ tuổi bên cạnh ả ta, Sơn Kế Lệnh cũng thêm vào.

 

“Chả hiểu sao bang chủ lại quan tâm đến cái xó xỉnh này nữa.”

 

“Chim sẻ làm sao biết được ý nghĩ của phượng hoàng chứ? Mau tìm khách điếm đi. Phải xử lý xong và quay về trước khi mặt trời lặn.”

 

"Dạ. Vài năm trước tiểu nhân đã đi qua chỗ này rồi."

 

Nói xong, hắn nhanh chóng lao về phía trước.

 

Chu Hoa Dĩnh và ba võ giả đi theo sau.






 

"Mời vào mời vào!"


 

Họ vừa bước chân vào khách điếm, tiểu nhị Thượng Đô đã nhanh nhảu chạy ra.

 

“Thưa các vị, các vị định ở lại qua đêm hay chỉ dùng bữa thôi ạ?”

 

Chu Hoa Dĩnh ngồi xuống và nói với giọng bình tĩnh.

 

"Ta đến từ Thiên Hoa Bang, đến đây để gặp ông chủ, chuyển lời với ông ấy giúp ta."

 

“À, vâng...."

 

Thượng Đô lùi lại với vẻ mặt khó xử.

 

Lại có người đến tìm chủ quán.

 

Bây giờ, bất cứ khi nào có ai đó nói muốn gặp chủ quán, trái tim hắn lại đập thình thịch.

 

'Không lẽ bọn lừa đảo lại lừa bán khách điếm nữa ư?

 

Thượng Đô chạy vào trong gọi Nam Xuất Kiệt, mong rằng sẽ không có chuyện gì xảy ra.

 

Một lúc sau, lão đi theo Thượng Đô ra khách điếm.

 

Sắc mặt Nam Xuất Kiệt đanh lại khi nghe tin Thiên Hoa Bang đến thăm.

 

Lão biết rõ lí do vì sao chúng đến đây.

 

Tất cả các khách điếm và tửu lâu ở các thành thị lớn đều nằm dưới sự quản lý của môn phái võ lâm. Nhưng nhũng khu vực không có bang phái võ lâm thì cũng không đồng nghĩa với được kinh doanh tự do. Khi đó Hạ Ô Môn sẽ hành động.

 

‘Nhưng Hoa Thượng thôn là một nơi hẻo lánh và nhỏ bé đến mức Hạ Ô Môn cũng không thèm ngó đến mà … ?


Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...