Cửu Thiên Cực Kiếm
-
Chapter 191
Nghe phiên bản audio của truyện:
Chương 191. Tại sao lại cứ muốn biến ta thành người xấu hả?!
Tỉnh Nam Trực Lệ.
Chính Nghĩa Minh.
Đêm đã khuya, nhưng những đại diện của thất phái nhị môn và võ lâm thế gia vẫn chưa thể trở về.
Khuôn mặt của những người ngồi đối diện nhau ở chiếc bàn dài ở giữa đều cứng đờ.
Kể từ khi nghe báo cáo về Thập Thủ Ma Binh, bầu không khí trở nên vô cùng âm u lạnh lẽo.
Minh chủ Trương Giang Hổ quay sang nhìn Tổng sự Gia Cát Thừa Vân.
“Gia Cát tổng sự nghĩ thế nào về vấn đề này?”
Trong số các cộng sự của y, Gia Cát Lượng Vân là người sáng suốt nhất, thế nên bình thường y rất hay hỏi ý kiến của vị ‘quân sư’ này.
Sự chú ý của mọi người đổ dồn vào Gia Cát Thừa Vân.
“Các báo cáo về Thập Thủ Ma Binh thỉnh thoảng vẫn được gửi đến. Tất cả đều liên quan đến Lục Lâm Tổng Tuần Sát Uyên Xích Hà. Tất cả đều trùng hợp với những gì người ở phân bộ Trịnh Châu đã chứng kiến khi đi cùng hắn. Ta nghĩ rằng năng lực của Thập Thủ Ma Binh rất có thể là một loại ma thuật bùa chú nào đó.”
Mọi người xôn xao trước lời nói của hắn.
“Ta sẽ đưa ra hai căn cứ.Thứ nhất chính là tuổi của Uyên Xích Hà. Một tên đạo tặc chỉ mới 21 tuổi sao có thể hạ gục Thập Thủ Ma Binh, việc ngay cả Thanh Vân Kiếm Nam Cung Thiên cũng phải bó tay chứ. Thực ra thì bên phía tà ma ngoại đạo đó xưa nay cũng không thiếu cao thủ. Mà thường thì chúng vô cùng thạo mấy thứ thuật chú kia.”
Ngay cả những người không cho rằng đó là bùa chú cũng phải gật đầu trước lời giải thích hợp tình hợp lý của Gia Cát Thừa Vân.
Khi mọi người gật đầu, một nụ cười hài lòng xuất hiện trên khuôn mặt hắn.
"Thứ hai là ta chưa từng nghe nói đám Thập Thủ Ma Binh đó không có ảnh hưởng đáng kể nào trong cuộc chiến đẫm máu giữa Ngân Hạ Trang và Nam Cung Thế Gia. Nói cách khác, sức mạnh thực sự của Thập Thủ Ma Binh là không đáng kể.”
Nói xong, Gia Cát Thừa Vân nhìn quanh chính điện với vẻ mặt bình tĩnh.
Khi tất cả vẫn còn đang đăm chiêu, bỗng có một giọng nói vang lên từ chỗ ngồi phía cuối cùng.
“Tổng sự đưa ra hai lý do, nhưng ta lại không thể đồng tình với chúng.”
Đó chính là Nam Cung Nhiên.
Khuôn mặt Gia Cát Thừa Vân bỗng chốc cứng đờ khi nhìn rõ gương mặt người vừa lên tiếng.
Về bản thân hắn và Hoa Dung Độc Tâm, bách tính thường ca tụng đây là ‘Hai ngọn núi lớn ở Nam Kinh.’
Và bây giờ một trong hai ngọn núi đó đã lên tiếng phản bác.
Các đại diện của thất phái nhị môn lần lượt nhìn Nam Cung Nhiên và Gia Cát Thừa Vân với ánh mắt tò mò.
Điều này cũng dễ hiểu, vì đây chính là cuộc chiến ‘không đao kiếm’ giữa Nam Cung Thế Gia, gia tộc vốn vừa bị tiêu diệt và loại khỏi ngũ đại thế gia, và Gia Cát Thế Gia, một thế lưc mới trỗi dậy, đồng thời lăm le thế chân Nam Cung để lấp vào vị trí còn trống đó.
"Nghe danh Hoa Dung Độc Tâm đã lâu. Không biết Nam Cung tiểu như bất mãn với phần nào."
Nam Cung Nhiên bình tĩnh đáp lời.
"Trước hết, ngài nói rằng Uyên Xích Hà còn quá trẻ. Nhưng chốn giang hồ võ công cao thấp đâu phân biệt độ tuổi. Cá lớn nuốt cá bé là quy luật tự cổ chí kim."
Mọi người xôn xao trước lời nói của cô.
Phải.
Tuổi tác và cảnh giới võ thuật quả thực không liên quan đến nhau.
Thành thật mà nói, ngay cả trong thất phái nhị môn, thứ tự phân bổ trên dưới theo võ công cũng rất lộn xộn.
Mọi người nhanh chóng ngưng ồn ào và đồng loạt hướng ánh mắt đến Nam Cung Nhiên.
“Thứ hai, ngài nói rằng Thập Thủ Ma Binh không có ảnh hưởng đáng kể nào trong cuộc chiến đẫm máu giữa Ngân Hạ Trang và Nam Cung Thế Gia, nhưng có vẻ ngài cũng đã hiểu lầm rồi. Võ công của Bách Thủ Ma Quân có thể sánh ngang với Thiên Hạ Thập Đại Cao Thủ, và đám Thập Thủ Ma Binh đó cũng thua kém gì các vị trưởng lão và chưởng môn nhân của Thất Phái Nhị Môn. Ở Ngân Hạ Trang có Hỗn Thế Kiếm Ma Tích Chân Kinh, ở Nam Cung Thế Gia lại có Mỗ San Lãng Lãng Lý Mai Hoa và Nguyệt Hạ Tiên Tử. Chỉ là vì Di Minh Giáo vốn đã quá áp đảo nên đám Thập Thủ Ma Binh đó mới không có đất dụng võ thôi.”
"...."
Ánh mắt của mọi người lại quay qua phía Gia Cát Thừa Vân.
Lòng tự tôn của Gia Cát Thừa Vân bị đả kích nghiêm trọng, nhưng hắn ta vẫn cố gật đầu với vẻ mặt bình tĩnh.
Quan điểm của nàng không hề sai.
Bản thân hắn cũng đã từng có suy nghĩ đó.
Nhưng tất cả chỉ là 'suy đoán'.
Hắn đã nhìn vào 'kết quả' để đưa ra kết luận hợp lý hơn.
"Những gì Nam Cung tiểu thư nói không sai. Nhưng tất cả chỉ là suy đoán mơ hồ và chưa có gì được chứng minh là sự thật."
Nam Cung Nhiên lập tức bác bỏ.
“Thế mấy thứ bùa chú của tà ma ngoại đạo mà Tổng sự đây vừa nhắc tới chẳng phải cũng chỉ là đoán mò sao?”
"Đúng vậy. Tuy nhiên, suy đoán đó của ta được đúc kết từ rất nhiều thông tin mà Chính Nghĩa Minh thu thập được. Không lẽ báo cáo của Chính Nghĩa Minh vẫn chưa đến tay Nam Cung tiểu thư đây sao?”
Mọi người đã cười phá lên trước lời nói của Gia Cát Thừa Vân.
Thông tin mà tổng sự Chính Nghĩa Minh nhận được và thông tin được đưa tới gia tộc đã bại vong Nam Cung Thế Gia hẳn là không giống nhau rồi.
Chỉ với một lời đó, bầu không khí đã ổn định trở lại.
Nam Cung Nhiên cũng lặng lẽ rút lui khỏi cuộc tranh luận mà không phản bác thêm.
Thấy không còn ý kiến phản đối nào nữa, Minh chủ Trương Giang Hổ tuyên bố chấm dứt cuộc họp mặt.
Khi mọi người đang lần lượt rời khỏi chính điện, Trương Giang Hổ mới tiến đến gần Gia Cát Thừa Vân.
"Tổng sự vất vả rồi."
"Đâu có đâu có, cũng nhờ Minh chủ chiếu cố.”
“Bây giờ việc phải làm chỉ còn là thành lập một đội tiên phong và sẵn sàng chiến đấu. Vẫn là mong tổng sự sẽ để tâm giúp cho”.
“Nhiều người đổ đến Nam Kinh hơn dự kiến. Chính Nghĩa Minh chắc chắn sẽ chiến thắng thôi.”
"Ta cũng nghe nói vậy. Những người trước kia tham gia Di Minh Giáo cũng đang dần rời đi phải không?"
"Đúng vậy. Lòng dân chính là ý trời. Mọi chuyện sẽ ổn cả thôi.”
"Vẫn là mong tổng sự chiếu cố. Nhưng mà…không có cách nào để tận dụng được Hoa Dung Đọc Tâm sao? Ta nghe nói rằng trí dũng của nàng ta sánh ngang với cả Gia Cát Lượng đ…."
Trương Giang Hổ nói đến đây dường như ý thức được điều gì đó nên liền ngừng lại.
Trước mặt gia chủ Gia Cát thế gia mà lại nói rằng Nam Cung Nhiên ngang hàng với Gia Cát Lượng thì quả thực có chút khó nghe.
“Ta cũng đã nghe chuyện về Hoa Dung Độc Tâm rồi. Nhưng nhìn vào những gì nàng ta thể hiện ngày hôm nay, ta nghĩ khả năng trên thông thiên văn dưới tường địa lý đó xem ra cũng chỉ là tin đồn mà thôi… Nhưng Minh chủ đã suy nghĩ như vậy, thế thì ta nhất định sẽ cân nhắc kỹ lưỡng.”
"Tổng sự ắt sẽ giải quyết hợp tình hợp lý. Vậy hẹn gặp lại vào ngày mai."
Trương Giang Hổ ném một gánh nặng lên vai hắn rồi phủi mông bỏ đi.
Gia Cát Thừa Vân, người bị bỏ lại một mình trong đại điện, khó chịu cau mày.
Hắn thường nghe nói rằng 'Hoa Dung Độc Tâm ngày thường vốn không hòa hợp với mọi người', nhưng hôm nay nhìn lại thì tin đồn đó có vẻ không đúng lắm.
‘Khốn kiếp, dám coi thường ta trước mặt các cao thủ Thất Phái Nhị Môn …’
Hắn muốn nàng và cả Nam Cung thế gia bị cô lập triệt để, nhưng Minh chủ chắc chắn sẽ không đồng tình với chuyện đó.
Cho dù không muốn thừa nhận, nhưng danh tiếng của Hoa Dung Độc Tâm trong Chính Nghĩa Minh thực sự rất cao.
Đám võ giả Nam Kinh bất luận gặp vấn đề gì khó đều sẽ tìm đến nàng đầu tiên.
Cũng chính vì lý do đó mà Minh chủ mới cố ý nói với hắn như vậy.
Nghĩ đến việc cô vẫn chiếm một vị trí bất khả xâm phạm bất chấp sự sụp đổ của Nam Cung thế gia, sự ghen tức và đố kỵ trào lên trong ngực hắn.
***
Hoa Thượng thôn.
Sau khi ăn sáng xong, Uyên Xích Hà lại đi ra chỗ tảng đá tự sát.
Việc Lục Đàm Bình án ngữ ở đó cũng không khiến cậu có ý định từ bỏ vị trí yêu thích của mình.
Bên trên tảng đá có một thứ gì đó trông giống như túp lều.
Có vẻ như nó được làm vội vàng vì lúc này đã là mùa thu và ban đêm trời trở lạnh.
Tiếng ngáy vang vọng trong lều.
Nam nhân tên Lục Đàm Bình lười biếng đến mức dù trời đã sáng nhưng vẫn đang ngủ ngon lành.
“Chậc chậc, còn tệ hơn cả mình nữa.”
Uyên Xích Hà nhẹ nhàng ngồi xuống mép tảng đá.
Dòng nước màu nâu đất lững lờ gợn sóng dưới chân, phía bên kia là dãy núi trải dài với những tán lá phong mùa thu đỏ rực.
Tuy màu nước có hơi kỳ lạ, nhưng đây là khung cảnh khiến cậu có nhìn bao nhiêu lần cũng không thấy chán.
Ọc ọc.
Lục Đàm Bình cau có mở mắt khi nghe âm thanh phát ra từ bụng mình.
Khi ngủ thì không biết, nhưng vừa tỉnh dậy hắn liền thấy đói cồn cào ruột gan.
Hôm nay mới là ngày thứ hai. Phải sống như một con chó như vậy trong suốt ba năm! Đúng là tuyệt vọng mà.
Lục Đàm Bình trằn trọc không kìm được cơn đói và nhảy dựng lên.
"Chết tiệt! Cái gì vậy chứ? Tại sao không có ma nào đến vậy? Không phải Ngoạn đường chủ đã nói với cha rồi sao? Không lý nào lại thế được ”.
Nếu biết hắn đang bị giam ở đây, cha hắn nhất định sẽ không ngồi yên.
Hắn vừa lẩm bẩm chửi rủa, vừa hất tung tấm rèm chắn cửa.
Và thứ đầu tiên đập vào mắt hắn là một tấm lưng quen thuộc.
Uyên Xích Hà đang lặng lẽ ngồi trên mép tảng đá.
Dáng vẻ đó vô cùng yên bình.
‘Hắn đang mất cảnh giác sao?’
‘Hay là đang muốn thử mình?’
Lục Đàm Bình rón rén rời khỏi túp lều và nhỏ giọng gọi.
“Uyên công tử?”
"...."
Tuy nhiên, Uyên Xích Hà vẫn không quay lại.
Thậm chí hắn còn không nghe thấy bất kỳ hơi thở hay chuyển động nào, có vẻ như cậu đã tiến vào trạng thái vận khí.
'Tên điên này!'
Các cao thủ khí công thường vận khí vào buổi sáng và buổi tối.
Phải thực hiện đều đặn thì nội công mới ngày một thâm hậu
Tuy nhiên, không có ai lại dám thực hiện ở nơi gần với kẻ địch như vậy cả.
Trong quá trình vận khí rất dễ bị tấn công từ bên ngoài nên nhất thiết phải thực hiện ở nơi kín đáo.
Tại sao chứ?
Trong khi đang tập trung vận khí, chỉ cần một cú đánh mạnh vào sau gáy cũng có thể dẫn đến chấn thương nguy hiểm rồi.
Còn nếu cưỡng bức dừng đan điền mà không bảo toàn nội lực, nội lực sẽ tiêu tán và gây ra phản ứng ngược trong cơ thể.
Tùy thuộc vào cường độ va chạm, người vận khí có thể bị nội thương hoặc thậm chí bại liệt.
Nếu tâm trí bị dao động khi vận khí, ảnh hưởng sẽ còn tăng gấp đôi.
"Ôi chao! Có vẻ như ngươi đang tin tưởng quá mức vào vận may của mình đấy. Việc này phải làm trong gian phòng yên tĩnh chứ, tại sao lại chạy ra đây? Người ta nói rằng 'Nội công càng thâm sâu thì phản phệ càng mạnh', hôm nay ngươi xong đời rồi."
Lục Đàm Bình lao đến vồ lấy thanh kiếm đặt ở bên cạnh Uyên Xích Hà.
Quả nhiên là đang vận khí.
Uyên Xích Hà không phản ứng như thể lúc vẫn chưa tỉnh dậy.
Lục Đàm Bình ngay lập tức rút kiếm và nói với giọng điệu dữ tợn.
"Tự cao tự đại à? Không coi ai ra gì à? Ngày này năm sau chính là… Hả? Ơ?
'Cái gì vậy ?"
Hắn nắm lấy chuôi kiếm và cố gắng vận nội công đẩy vào thanh kiếm, nhưng vô ích. Cho dù có cố thế nào, thanh kiếm trên tay hắn vẫn cứng đờ không chịu nhúc nhích.
Khi hắn ta đang bối rối, giọng nói của Uyên Xích Hà đột nhiên vang lên.
“Tên ngu ngốc nhà ngươi hình như còn không phân biệt nổi thiền định và vận khí nhỉ. Đúng là mất thời gian mà”.
Lục Đàm Bình trợn tròn mắt.
'Thiền định? Nhưng tại sao mình lại không thể xuất kiếm chứ?”
Đúng lúc đó, thanh kiếm vốn đang bất động đột nhiên rung lắc dữ dội.
Nó mạnh đến nỗi tay đang cầm kiếm của Lục Đàm Bình rách toạc cả ra.
Vút-
Thanh kiếm bay vút lên trời, chao liệng qua mặt sông Hoàng Hà như một con chim ưng.
Đến giữa sông, nó lại đột nhiên khựng lại, xoáy như tên bắn lao thẳng xuống nước.
Một lúc sau, có thứ gì đó bay lên trời, xuyên qua làn nước đục ngầu.
Lục Đàm Bình há hốc miệng khi nhìn thấy con cá bị đâm ngang mình, đang treo ở giữa thân kiếm.
Hắn vốn biết Uyên Xích Hà là một cao thủ, nhưng chưa bao giờ nghĩ rằng cậu lại có thể câu cá bằng kiếm!
Cuối cùng, thanh kiếm vòng trở lại, chuẩn xác rơi xuống trước chân Lục Đàm Bình.
Phành phạch.
Nhìn con cá đang giãy giụa với lưỡi kiếm đâm xuyên qua bụng, Lục Đàm Bình lặng lẽ đặt vỏ kiếm xuống.
“Lục huynh đệ.”
"Vâng."
"Ta không phải người xấu."
Lục Đàm Bình không thể nói được gì và cụp mắt xuống vì cảm thấy tội lỗi.
“Nhưng tại sao ngươi cứ cố biến ta thành người xấu vậy?”
"Sao cơ?"
Lục Đàm Bình ngơ ngác ngẩng đầu lên.
Đúng lúc đó, nắm đấm của Uyên Xích Hà giáng thẳng vào mặt hắn.
"Á!"
Lục Đàm Bình vội vàng lấy hai tay che mặt và cuộn cong người lại.
Uyên Xích Hà như phát điên, liên tục đá vào cơ thể co rúm run rẩy của hắn không thương tiếc.
"Tại sao! Tại sao! Tại sao hả! Tại sao các người cứ luôn muốn biến ta thành người xấu? Làm vậy các người thấy hả hê lắm hả?”
Mỗi chữ ‘tại sao’ là một cú đá trời giáng đi kèm
Tiếng hét thảm thiết của Lục Đàm Bình vang vọng cả một vùng sông nước.

Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook