Nghe phiên bản audio của truyện:

Chap 192. Ta đã giao cán kiếm của Lục Lâm cho ngươi.

 

Uyên Xích Hà đá Lục Đàm Bình một thôi một hồi rồi chầm chậm quay lại khi cảm nhận được có sự xuất hiện của người khác.

Chẳng mấy chốc, hàng chục người xuyên qua khu rừng tiến đến gần tảng đá tự sát.

Đó chính là Phá Thiên Ma Quân Tích Vụ Hải - Lục Lâm Tổng Trại Chủ, và Thập Nhị Ma Quân thân cận.

Uyên Xích Hà giả vờ như không biết gì cả.

“Tổng trại chủ? Có chuyện gì mà ngài lại đến đây thế?”

“Ngươi hỏi chuyện gì sao? Thật buồn khi ngươi nói như thể ta đã đến một nơi không nên đến đấy?”

Tích Vụ Hải nhảy lên tảng đá tự sát.

Thập Nhị Ma Quân đứng quay lưng với tảng đá tự sát dù không có chỉ thị.

Lục Đàm Bình co rúm người trước khí tức mà 12 tuyệt thế cao thủ tỏa ra.

Tích Vụ Hải đứng bên cạnh Uyên Xích Hà nhìn Lục Đàm Bình rồi lắc đầu.

“Ta đến đây để cám ơn những chuyện vất vả mà ngươi đã làm. Nhưng tất cả chuyện này là sao?”

“Tên ngu ngốc này đã bất ngờ tấn công khi ta đang thiền định nên tại hạ chỉ la mắng hắn mà thôi.”

“Ô hô! Dám tấn công Tổng Tuần Sát sao? Vậy thì hắn là kẻ đáng chết rồi.”

Tích Vụ Hải nhìn Lục Đàm Bình với ánh mắt như thể đang nhìn một con bọ.

Trước sát khi như muốn bóp nghẹt toàn thân, Lục Đàm Bình mặt cắt không còn giọt máu và chỉ biết run rẩy.

Uyên Xích Hà đã cứu Lục Đàm Bình thoát khỏi cái chết.

“Hắn không thể chết được, vì hắn đã quyết định thay ta chịu tang 3 năm.”

Đến lúc này, sát khí hướng về Lục Đàm Bình mới biến mất.

“Quả nhiên! Đúng là hiếu tử. Ngươi đúng là tấm gương sáng chiếu đến muôn đời. Nhưng mà con cá kia sao lại như vậy?”

Ánh mắt của Tích Vụ Hải hướng vào con cá bị thanh kiếm xuyên qua và vẫn đang giãy dụa.

“Tại ta đói quá nên định nướng nó ăn thôi. Nhưng nay có nhiều người quá nên chắc phải từ bỏ rồi.”

“Tại sao lại bỏ hả? Bắt thêm là được mà?”

Tích Vụ Hải nhìn quanh để tìm cần câu.

“Ngài định nhàn hạ ở đây câu cá sao?”

“Vậy thì sao chứ? Ta và ngươi cùng nhau tận hưởng việc câu cá không được à? Ta là người nhàn rỗi hơn ngươi nghĩ đấy.”

“Ôi ôi! Được rồi ạ. Ta cũng không muốn khiến những người chờ đợi ở đằng kia phải chịu khổ đâu.”

Uyên Xích Hà chỉ về phía Thập Nhị Ma Quân.

“Nhưng mà sao ta không thấy cần câu nhỉ? Nhìn con cá đang sống và thở thế kia thì có vẻ chưa bắt được bao lâu mà.”

“Vừa đúng lúc nó nhảy lên mặt nước nên tại hạ đã bắt nó bằng Hư Không Nhiếp Vật. Nếu biết trước có khách đến thế này thì tại hạ đã không bắt. Chắc phải vứt nó đi thôi.”

Uyên Xích Hà giơ kiếm lên và vung kiếm với vẻ mặt như chuyện chẳng đáng gì. Con cá lớn tuột ra khỏi thân kiếm và bay xuống sông Hoàng Hà.

“Thật đáng ngạc nhiên khi ngươi có thể kéo vật lớn thế kia bằng Hư Không Nhiếp Vật đấy.”

Tích Vụ Hải vẫn tò mò nhưng không hỏi gì thêm.

Việc y có bắt được cá bằng Hư Không Nhiếp Vật hay không thì cũng không phải chuyện quan trọng.

Tích Vụ Hải quay người tìm ghế thì đá nhẹ vào khớp gối Lục Đàm Bình – người khổ sở lắm mới đứng được lên, khiến hắn gập người xuống rồi ngồi lên lưng hắn.

“Nhờ có ngươi xử lý những kẻ hai mang, mà ta mới giữ được mặt mũi. Hôm nay ta tìm đến ngươi cũng nhân tiện có chuyện muốn nói.

“Ta là người mới trong Võ Lâm nên chắc không thể giúp đỡ ngài rồi.”

“Ô hô! Vấn đề của ngươi là ngươi quá khiêm tốn. Một người trở thanh Lục Lâm Tổng Tuần Sát sao lại tự hạ thấp bản thân như vậy chứ? Tất nhiên là ta cũng tôn trọng đức tính khiêm tốn của ngươi, nhưng tuyệt đối đừng như vậy ở những nơi khác. Vì thế gian này chính là nơi nếu cúi đầu xuống sẽ bị cắn vào gáy đấy.”

“À, vâng. Ta sẽ ghi nhớ.”

“Ở Nam Kinh, có rất nhiều tin đồn khác nhau về Thập Thủ Ma Binh. Ta nghĩ ngươi là người hiểu rõ nhất nên muốn đến xác minh. Rốt cuộc thì cái nào là sự thật, cái nào là tin đồn nhảm nhí.”

Uyên Xích Hà khẽ liếc nhìn Tích Vụ Hải.

Quả nhiên, giống như Chính Nghĩa Minh, lão cũng muốn biết về võ uy của Thập Thủ Ma Binh.

“Chẹp! Đúng như Nhiên tỉ dự đoán.”

Trước khi rời đi, Hoa Dung Độc Tâm Nam Cung Nhiên đã nói rằng Tích Vụ Hải sẽ đến tìm Uyên Xích Hà.

Khi Uyên Xích Hà hỏi lại “Vậy đệ phải làm sao?”, Nam Cung Nhiên đã nói Tích Vụ Hải phải có được thông tin chính xác thì mới giúp ích cho việc đưa ra phán đoán đúng đắn.

Uyên Xích Hà không chút do dự kể lại toàn bộ câu chuyện về Thập Thủ Ma Binh mà bản thân đã trải qua.

“Ở trận chiến cuối cùng, ta đã nhận được sự giúp đỡ rất lớn từ Côn Luân Tam Tiên. Nếu không có bọn họ chắc ta phải đánh nhau thâu đêm mất.”

“Hơ! Đúng là kinh ngạc mà. Ta cứ tưởng đó chỉ là tin đồn nhảm chứ!”

Tích Vụ Hải bày ra vẻ mặt ngạc nhiên.

Thập Thủ Ma Binh sau khi chết lại biến thành ma vật mạnh hơn lúc còn sống ư? Chuyện đó cũng có thể sao?

“Nếu vậy chuyện bọn chúng đã hiến tế các tu sĩ cũng là thật?”

“Đúng là như vậy.”

“Thế thì chắc chắn sẽ không có chuyện Chính Nghĩa Minh thỏa hiệp với Di Minh Giáo.”

“Thật ư?”

“Chuyện của Di Minh Giáo vậy là rủ rồi. Vậy suy nghĩ của ngươi thế nào?”

“Suy nghĩ gì ạ?”

“Cách đây không lâu, Di Minh Giáo đã cử người đến để mời ta gặp mặt. Có vẻ là muốn tìm hiểu xem ta có lập trường thế nào trước cuộc chiến giữa Di Minh Giáo và Chính Nghĩa Minh.”

“À!”

Uyên Xích Hà gật đầu.

Bây giờ y cũng đã hiểu đại khái diễn biến của những chuyện trong Võ Lâm.

“Ngươi nghĩ chúng ta nên đứng theo phe nào?”

Uyên Xích Hà nhíu mày.

Phe nào ư?

Ai là người đã khiến ta phải chiến đấu với các Thập Thủ Ma Binh của 5 sơn thủy trại cho đến bây giờ chứ?

“Bây giờ có lẽ Di Minh Giáo cũng đã biết chuyện Tổng trại chủ xử lý 5 sơn trại.”

“Đương nhiên là biết rồi. Dù vậy thì bọn chúng vẫn muốn bắt tay liên kết với ta.”

Tích Vụ Hải nhìn Uyên Xích Hà với đôi mắt sâu thẳm.

Tích Vụ Hải tò mò Uyên Xích Hà có suy nghĩ thế nào bởi vì Uyên Xích Hà chính là người đi đầu trong cuộc chiến với Di Minh Giáo.

“Một lính mới trong Võ Lâm như ta thì biết gì chứ?”

Uyên Xích Hà nhẹ nhàng rút chân ra khỏi chuyện này.

Bởi vì y không muốn bị cuốn vào chuyện của Lục Lâm nữa.

Tuy nhiên Tích Vụ Hải không hề có ý nghĩ buông tha cho Uyên Xích Hà.

“Ta tin vào trực giác của ngươi chứ không phải tin vào sự hiểu biết của ngươi về Võ Lâm. Trực giác chính là món quà tuyệt vời nhất mà ông trời ban tặng. Vì vậy ngươi đừng thấy gánh nặng gì mà cứ nói cảm nhận của ngươi thôi.”

Trước câu hỏi đầy cố chấp đó, Uyên Xích Hà ngập ngừng rồi nói.

“Di Minh Giáo sẽ bị sụp đổ.”

“Sao ngươi lại có suy nghĩ như vậy?”

“Cảm giác.”

Tích Vụ Hải nở nụ cười.

“Hô hô, ngươi nói vậy thì chắc sẽ như vậy thôi.”

“Tổng Trại Chủ định tham gia vào cuộc chiến này sao?”

“Ngươi nghĩ thế nào?”

Tích Vụ Hải nhìn Uyên Xích Hà với ánh mắt kỳ lạ.

“Ta cũng không rõ.”

Uyên Xích Hà lắc đâu.

Nếu là người có kì tài thiên cổ như Nam Cung Nhiên tỉ có khi còn biết.

Nhưng là một người bình thường như ta sao có thể biết được ý định bên trong của Tích Vụ Hải chứ?

“Đây chỉ là cảm giác của ta thôi, nhưng ta nghĩ Lục Lâm sẽ đi theo hướng mà mũi chiếm ngươi sẽ chỉ.”

“Ta sao? Haha. Ta không có hứng thú gì với cuộc chiến này đâu.”

“Vậy sao? Từ trước đến nay cảm giác của ta chưa từng sai lệch, có lẽ lần này hơi khác chăng?”

“Còn nữa, Tổng trại chủ cũng có hai mắt quan sát mà, sao lại nói đi theo mũi kiếm ta chứ?”

“Nếu ta hành động thì Võ Lâm sẽ lập tức chấn động, nhưng nếu ngươi hành động thì Võ Lâm sẽ trở thành một dòng chảy. Vì vậy ta định cưỡi lên dòng chảy mà ngươi sẽ tạo nên.”

Uyên Xích Hà hoàn toàn không hiểu được lời Tích Vụ Hải nói.

“Dòng chảy tự mở khách điếm sao?”

“Ô hô! Ngươi quan tâm đến việc vận hành khách điếm à?”

“Vâng. Ăn chơi cũng thích.”

“Cái đó đương nhiên là thích rồi. Nhưng mà ngươi không phải người có tướng kinh doanh.”

“Ngài biến xem tướng số hả?”

“Ta đã học một chút khi ăn cơm ở chùa. Lúc đó ta đâu nghĩ mình sẽ trở thành Lục Lâm. Khi nhìn ngươi ta có cảm giác như nhìn thấy ta hồi trẻ. Không biết có phải vì vậy không mà sự kỳ vọng ta đặt vào ngươi là rất lớn nữa.”

“Dù sao thì ta cũng sẽ không dính líu đến cuộc chiến này đâu.”

“Hô hô hô! Không quan trọng. Nhưng dù sao ngươi cũng nên hiểu rằng ta đã giao ngươi cán kiếm của Lục Lâm. Tất nhiên việc có vung kiếm hay không là tùy thuộc vào ngươi.”

“Cho dù ngài có nói thì cũng vô dụng thôi.”

“hahaha! Ngươi cũng có phải giai nhân tuyệt sắc đâu, sao ta lại phải dụ dỗ ngươi chứ?”

Khi Uyên Xích Hà và Tích Vụ Hải đang bàn luận thì một nhóm nhân sĩ Võ Lâm vượt qua rừng cây và tiến lại gần đầy ồn ào.

Đó chính là những người thuộc Tam Bảo Bang và Cao Nguyên Thượng Nhân - phương thuật sĩ đệ nhất Khai Phong đến tìm.

Bang chủ Tà Nhân Kiếm Lục Nhất Túy đang hùng hổ dẫn đầu bỗng chậm bước lại.

Khí tức của 12 nam nhân trung niên không hề tầm thường.

Quả nhiên Cao Nguyên Thượng Nhân cũng dừng bước và nhìn chằm chằm vào khuôn mặt 12 nam nhân kia.

“Ô hô! Là ai nhỉ? Nếu là cao thủ tầm đó thì ta phải biết mới phải chứ…?”

Tuy nhiên dù có nghĩ đến bao nhiêu cao thủ Khai Phong thì hắn cũng không thấy ai giống bọn họ.

“Lục Bang chủ, liệu ngài có biết đám người kia là ai không?”

“Ta không biết. Tuy nhiên từng người từng người đều tỏa ra khí tức tuyệt đỉnh…”

Lục Nhất Túy nuốt chửng lời phía sau.

Cho dù bản thân hắn có chết đi sống lại cũng không phải đối thủ của đám người kia, và cả phương thuật của Cao Nguyên Thượng Nhân có xuất chúng đến đâu cũng không thể đụng ngón tay vào những cao thủ kia được.

Lúc này Quy Ảnh Tử Quân - lão đại trong Thập Nhị Ma Quân tiến lên phía trước một bước.

Ngay khoảnh khắc tiếp theo, thân ảnh của Quy Ảnh Tử Quân đã xuất hiện ngay trước mặt Lục Nhất Túy.

Quy Ảnh Tử Quân hỏi bằng giọng u ám.

“Các ngươi là ai mà dám xâm phạm đến nơi này?”

Cùng với lời nói, sát khi khủng khiếp tuôn trào từ thân thể Quy Ảnh Tử Quân.

Ngay khi sát khí bóp nghẹt toàn thân, Lục Nhất Túy vùng vẫy và gấp gáp trả lời.

“Hự! Tiểu nhân là Lục Nhất Túy - bang chủ của Tam Bảo Bang ở Khai Phong.”

“Lão…lão phu…là Cao Nguyên Thượng Nhân.”

Ngay khi nhìn thấy Lục Nhất Túy và Cao Nguyên Thượng Nhân bị chế áp trong chớp mắt, các bang đồ của Tam Bảo Bang vô cùng cả kinh và đứng đờ người.

Quy Ảnh Tử Quân càng dâng cao sát khí.

“Những kẻ tạp nham như các ngươi có chuyện gì mà lại kéo đến nơi này? Các ngươi nhận được lệnh từ ai?”

“Ặc!”

“Hự!”

Lục Nhất Túy lảo đảo như sắp ngã, phải nắm chặt lấy cánh tay Cao Nguyên Thượng Nhân mới không ngã xuống.

Cao Nguyên Thượng Nhân cũng choáng váng, phải dựa vào Lục Nhất Túy để giữ thăng bằng.

Dù hoang mang nhưng Lục Nhất Túy vẫn thay mặt đám người lên tiếng.

Rõ ràng nếu cứ im lặng thì sẽ chết tại nơi này, nên Lục Nhất Túy phải dồn hết sức lực để có thể phát ra tiếng.

“Hự…ặc! Chúng tiểu nhân…chỉ là đến đây để gặp Uyên công tử mà thôi.”

Sát khí vừa rồi còn đè nặng toàn thân liền biến mất.

“Uyên công tử? Có chuyện gì mà ngươi lại tìm ngài Tổng Tuần Sát? Nếu không nói đúng sự thật thì các ngươi chết chắc.”

Nghe đến “Ngài Tổng Tuần Sát”, khuôn mặt Lục Nhất Túy và Cao Nguyên Thượng Nhân đều tái mét.

Người được gọi là Uyên công tử lại là cao thủ ghê gớm đến mức đó sao?

Tuy nhiên Lục Nhất Túy chỉ ngạc nhiên trong chốc lát và sau đó phát huy sự cơ trí của mình.

“Con trai của tiểu nhân đang để tang 3 năm vì cha mẹ của Uyên công tử. Vì vậy tiểu nhân đến thăm và hỏi xem nó có cần gì không ạ.”

Quy Ảnh Tử Quân biết về chuyện để tang 3 năm nên gật đầu.

“Ta biết rồi. Bây giờ Tổng Tuần Sát đang trò chuyện với Tổng Trại Chủ nên không thể đến gần được. Ngươi hãy đứng tại đây cho đến khi ta gọi riêng ngươi.”

Khi Quy Ảnh Tử Quân dứt lời và định quay đi, Lục Nhất Túy đã không bỏ lỡ cơ hội mà thận trọng hỏi.

“Thưa ngài, xin ngài thứ lỗi nhưng tiểu nhân có thể hỏi Uyên công tử là Tổng Tuần Sát của môn phái nào không ạ?”

“Uyên công tử là Tổng Tuần Sát của Lục Lâm.”

“A!”

Bỏ mặc tiếng cảm thán của Lục Nhất Túy phía sau lưng, Quy Ảnh Tử Quân ngay lập tức quay về vị trí ban đầu.

Sau khi nhìn thấy thần pháp như u linh của Quy Ảnh Tử Quân, Cao Nguyên Thượng Nhân lẩm bẩm.

“Hơ, lẽ nào bọn họ chính là Thập Nhị Ma Quân.”

Nghe đến “Thập Nhị Ma Quân”, mắt Lục Nhất Túy mở to như hoa đăng.

Thập Nhị Ma Quân là những người đồng cấp với chưởng môn nhân của Thất Phái Nhị Môn.

“Lẽ nào Uyên công tử chính là Lục Lâm Tổng Tuần Sát - Uyên Xích Hà sao?.”

Lục Nhất Túy cũng biết những chuyện Lục Lâm Tổng Tuần Sát - Uyên Xích Hà làm ở Trịnh Châu.

Uyên Xích Hà chính là ác ma hiếm thấy trên đời, ngay cả thân tộc cũng sẽ bị tàn sát nếu y không hài lòng.

Nghĩ đến đây thì đầu gối Lục Nhất Túy run lẩy bẩy.

Cao Nguyên Thượng Nhân nói thầm với Lục Nhất Túy đang run rẩy.

“Lục Bang chủ, người được gọi là Uyên công tử hình như là Uyên Xích Hà. Ta sẽ quay về đây, ngài đừng tìm đến ta nữa.”

Cao Nguyên Thượng Nhân không thèm nghe câu trả lời của Lục Nhất Túy đã vội vàng bỏ chạy.

Lục Nhất Túy ngẩn người nhìn chằm chằm vào bóng lưng Cao Nguyên Thượng Nhân với ánh mắt vừa sợ hãi vừa ghen tị.


Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...