Nghe phiên bản audio của truyện:

Chương 199. Cải lão hoàn đồng



 

Khi Thẩm Thống kéo Lục Đàm Bình ra, Uyên Xích Hà đang ngồi trầm tư trên mép tảng đã quen thuộc.

 

Dòng nước đục ngầu của Hoàng Hà giống như cái miệng lớn của một con quái vật, nhanh chóng nuốt chửng hai con người xấu số, sau đó lại tiếp tục chảy trôi như chưa có chuyện gì xảy ra.

 

Cậu vốn cũng không có ý định giữ chúng sống, nhưng chứng kiến cái chết đột ngột này khiến tâm trạng cậu có phần kỳ lạ.

 

“Lão Thẩm.”

 

"Vâng."

 

Thẩm Thống lôi Lục Đàm Bình xềnh xệch ở phía sau, ba chân bốn cẳng chạy đến chỗ Uyên Xích Hà.

 

“Đêm qua ta đã gặp ác mộng, sau đó cũng trằn trọc suốt đếm không thể ngủ lại được. Không biết các huynh đệ có gặp gì bất trắc không nữa”.

 

“Vậy để ta tìm hiểu xem Ngũ Phong Thập Kiệt dạo này thế nào nhé? Hay là … .”

 

Thẩm Thống liếc nhìn bóng lưng Uyên Xích Hà.

 

So với Ngũ Phong Thập Kiệt làm việc ở các thương bang, Nam Cung Thế Gia đang ở trong thế nguy hiểm hơn nhiều.

 

Lão hy vọng rằng người đa sầu đa cảm như Uyên Xích Hà sẽ không vì điều này mà quá sầu muộn.

 

“Nam Cung Thế Gia thì có chuyện gì được chứ? Trong Chính Nghĩa Minh cũng đâu phải chỉ có một hai cao thủ.”

 

“Đúng vậy, nhưng đám người Di Minh Giáo đó làm một đám vô cùng kỳ quái.”

 

Chẳng phải chỉ riêng Thập Thủ Ma Binh cũng đủ khiến thất phái nhị môn chật vật rồi sao?

 

“Bình thường khi ta nghĩ đến Ngũ Phong Thập Kiệt thì lão cứ luôn mồm không cần phải lo lắng, thế mà giờ lại quan tâm đến Nam Cung Thế Hia quá nhỉ? Từ khi nào mà lão còn để mắt đến chính phái còn nhiều hơn Lục Lâm thế?

 

"Ôi trời! Công tử nói gì vậy chứ? Ai nghe thấy sẽ tưởng ta là lão già không có tình người đó. Kẻ thù của Ngũ Phong Thập Kiệt chỉ là mấy bang phái hạng ba, nhưng chẳng phải kẻ thù của Nam Cung Thế Gia là Di Minh Giáo sao? Ta chỉ là nghĩ cho công tử, sợ công tử sau này lại đau đầu lo lắng thôi.”

 

“Chứ không phải vì lão ngứa chân ngứa chân ngứa tay hả?”

 

“Hehe. Cũng hơi hơi.”

 

Thẩm Thống gãi đầu.

 

Việc giam chân ở sông Hoàng Hà, ngày ngày tu luyện võ công khiến lão chỉ nghĩ đến thôi cũng thấy ê ẩm cả người.

 

"Chậc chậc! Thế thì thay vì đi lo chuyện bao đồng, lão hãy tự luyện tập năng cao võ công để có thể đánh thắng được Thập Thủ Ma Binh đi, đừng có khiến ta phải tốn hơi lo lắng nữa.”

 

“Võ công của ta so với chúng có thua kém gì đâu chứ, chỉ là nhìn hình thù chúng đáng sợ quá nên ta mới bị áp lực tâm lý thôi.”

 

“Thế à, gặp bao lần rồi mà lần nào lão cũng bỏ chạy như điên thì phải.”

 

Uyên Xích Hà vừa nói vừa liếc xéo lão. 

 

“Công tử nói thế thì oan cho ta quá. Ngay cả những trưởng lão của thất phái nhị môn mà nhìn thấy lũ quái vật đó cũng nhanh chóng bỏ của chạy lấy người thôi.”

 

“Được rồi, vậy hãy đem cái năng lực xuất chúng đó của lão đi tìm hiểu xem mọi người có bình an không đi. Tin tức về Chính Nghĩa Minh dù có ngồi yên cũng ồn ào khắp nơi thôi, nên lão cũng không phải dày công tính kế làm gì đâu”.

 

“Được!”






 

Đầu giờ chiều.

 

Khi đến giờ ăn trưa, Uyên Xích Hà và Thẩm Thống đứng dậy khỏi chỗ ngồi.

 

Một tia sáng lóe lên trong mắt Thẩm Thống khi lão bước về phía khách điếm.

 

Có ai đó đang la hét ầm ĩ bên trong khách điếm.

 

"Haha. Công tử. Có vẻ như có tên ngốc nào đó lại gây náo loạn nữa rồi."

 

Tam Bảo Bang và Thiên Hoa Bang đã buông tay, thế nhưng đôi khi vẫn có những tên côn đồ ăn không ngồi rồi đến quấy rầy việc làm ăn của các tửu lâu, khách điếm.

“Đừng có nghĩ đến việc giết chóc ở đây. Thiên phó sử ( phó sử Án sát sử Thiên Lượng Chí) nói rằng Tiêu chính sử (người giám sát các công việc dân sự và tài chính của tỉnh) đang để mắt đến khách điếm của chúng ta đấy. Nếu còn gây ầm ĩ nữa thì chắc phải quay về Ngũ Phong sơn trại mất.”

 

Bất kể thuộc phe phái nào, nếu mâu thuẫn với các quan quân hoàng thất, cuộc sống nhất định sẽ rối tung lên.

 

Uyên Xích Hà không muốn từ bỏ cuộc sống mà cậu chỉ vừa mới bắt đầu.

 

"Đừng lo lắng. Đâu phải gặp ai ta cũng động đao động kiếm. Ta chỉ giết những kẻ đáng chết thôi.”

 

"Ta biết chứ. Vấn đề là có rất nhiều kẻ đáng phải chết. Thả lỏng chút đi. Nghĩ nhiều sẽ tổn thọ đấy, lão vỗn cũng còn sống được bao lâu nữa đâu.”

 

“Ồ, đa tạ công tử quan tâm”.

 

Cùng lúc đó, tiếng ồn ào bên trong ngày càng lớn.

 

Cuối cùng, Thẩm Thống, người tóc đã bạc nhưng sức còn dài, vẫn là người lao vào khách điếm đầu tiên.

 

Lão lập tức kéo xềnh xệch một nam nhân  ăn vận trang phục sang trọng ra cửa sau khách điếm.

 

Uyên Xích Hà bước vào, ngồi bên cửa sổ và gọi Thượng Đô lại gần.

 

“Vâng, công tử.”

 

“Người vừa gây ồn ào là ai vậy?”

 

"Hắn ta nói rằng phụ thân hắn chính là Án sát sử tỉnh Khai Phong. Chắc là bịp bợm thôi phải không công tử?"

 

Uyên Xích Hà cau mày.

 

Án sát sử là quan chức cấp cao của chuyên phụ trách các vấn đề tư pháp và thanh tra trong tỉnh.

 

Đó cũng chính là cấp trên của Thiên Lượng Chí, phó sử Án sát sử.

 

“Sao hắn ta lại làm ầm lên thế?”

 

“Hắn ta đã chọc ghẹo Nam tiểu thư.”

 

"Chọc ghẹo?"

 

“Vâng, hắn ta cứ ngồi đưa đẩy và trêu đùa tiểu thư suốt nửa canh giờ, thế nhưng tiểu thư không chấp nhận… ”.

 

"Tên điên này… .”

 

“Sau đó hắn ta liền lấy cớ có một sợi tóc xuất hiện trong món canh cá và làm ầm lên như thế đó.”

 

“Hắn không có người đi cùng à?”

 

"Vâng, hắn ta chỉ đi một mình thôi. Vậy nên chắc không phải con trai Án sát sử đâu nhỉ?"

 

Uyên Xích Hà cười khẩy.




 

Sau khoảng hai khắc (30 phút), Thẩm Thống vùi phủi tay vừa thong thả bước vào.

 

Lão ngồi phịch xuống ghế đối diện với Uyên Xích Hà với vẻ mặt vô tư.

 

"Lão không giết rồi chôn luôn hắn đấy chứ?"

 

"Ôi trời! Sao có thể thế được? Ta ném hắn ra đường cái rồi”

 

“Còn lết được không đấy?”

 

“Ta nhẹ tay lắm, chỉ cho vài cước vào người và tay thôi. Nhưng tuyệt nhiên ta không động đến hai chân của hắn. Yên tâm đi, ta đảm bảo hắn vẫn có thể tự đi về nhà được.”

 

“Không phải nói hắn ta là con trai của Án sát sử sao?”

 

“Công tử cũng nghe thấy rồi à? Hắn cứ liên mồm nhận mình là trưởng nam của Án sát sử . Mấy tên lông bông chuyên đi quấy phá này toàn là mấy kẻ lẻo mép, thế nên ta mới cho hắn vài chưởng. Mãi đến khi rơi mấy cái răng cửa thì hắn mới ngừng ba hoa đấy.”

 

“Lão còn đạp hắn gãy cả răng sao?”

 

“Hình như mũi cũng hơi cụp xuống nữa. Nhưng mà yên tâm, ta nhẹ tay lắm. Mấy thương tích nhỏ này có tính là gì đâu.”

 

Thẩm Thống thản nhiên cầm đũa lên.

 

Gãy tay, gãy mũi ở Lục Lâm chính là chuyện thường ở huyện.

 

Không phải khuôn mặt của Vô Ảnh Thần Thủ Bạch Kiêu, sau trận chiến với Uyên Xích Hà mấy năm trước còn bị nghiền đến không ra hình dạng sao?

 

'Dạo này hắn ra sao rồi nhỉ?'

 

Thẩm Thống đột nhiên tò mò về tình hình hiện tại của Bạch Kiêu.

 

“Nếu hắn ta thực sự là con trai của Án sát sử thì sao?”

 

“Không đời nào một kẻ tầm cỡ như con trai của Án sát sử có thể đi lại một mình được, bên cạnh nhất định phải có hàng tá võ giả đi cùng chứ?”

 

“Ừm, chắc là thế.”

 

Cậu quyết định tin tưởng vào phán đoán của Thẩm Thống, người có nhiều kinh nghiệm lăn lộn chốn giang hồ.

 

"Ta là ai chứ? Chỉ cần nhìn vào cái bản mặt bọn chúng là ta đã biết ngay được đó chỉ là một tên côn đồ hay thực sự là con của nhà quyền quý rồi. Cha tên đó cùng lắm cũng chỉ là hành thủ của một thương bang nào đó là cùng.”

 

“Ừm, y phục hắn trông cũng sang trọng.”

 

“Những tiểu tử cứ cậy vào tài sản của cha mẹ mà ngông nghênh không coi ai ra gì như thế phải bị đánh một hai lần mới ngộ ra được”.

 

“Lão không lấy trấn lột tiền của hắn đấy chứ?”

 

“Chỉ là một chút tiền nhỏ, coi như thù lao giải quyết đống rắc rối hắn đã gây ra thôi, không đáng là bao.”

 

“À, vậy là lão đã đánh gãy cả hai tay hắn, làm hắn rụng răng, gãy mũi, sau đó còn moi luôn cả tiền của hắn à?”

 

“Ta cũng chỉ học từ công tử thôi mà.”

 

“Ta làm thế bao giờ hả? Lão đừng có ngậm máu phun người. Ta chỉ nhận tiền bồi thường cho tài sản đã mất thôi, chứ có trấn lột ai đâu chứ?”

 

Uyên Xích Hà nhảy dựng lên.

 

“Ôi trời, nếu muốn sau này có thể mua một tửu lâu thì giờ ta cũng phải thu thập đôi chút chứ… .”

 

“Lão già nhà ngươi! Khách hàng chỉ mới lớn tiếng một chút mà lão đã đã đánh hắn gãy xương, lại còn trấn lột tiền à? Lão có nghĩ tin này truyền ra thì danh tiếng của khách điếm sẽ bị ảnh hưởng, sau này không còn ai dám ra vào nữa không hả? Lão nghĩ nơi này là Ngũ Phong sơn trại hay sao mà muốn làm gì thì làm?”

 

Thấy bên này ồn ào, Nam Thủy Kinh nhanh chóng lại gần.

 

“Uyên công tử, có chuyện gì mà giận dữ vậy?"

 

“Lão già này đã kéo vị khách lúc nãy đi và … .”

 

Không thể tiết lộ sự thật tàn bạo đó, thế nên cậu đã miêu tả nhẹ nhàng “...sau đó đánh hắn ta”.

 

Nam Thủy Kinh trợn tròn mắt.

 

"Thật sao? Lão Thẩm. Dù sao đó cũng là khách của chúng ta. Sao lão có thể làm vậy chứ”

 

“Cứ khách hàng là phải nhịn sao?”

 

“….”

 

Nam Thủy Kinh không thể bác bỏ.

 

Đúng là người đàn ông đó đã vượt quá giới hạn.

 

Lúc đầu, hắn chỉ chọc ghẹo nhẹ nhàng nhưng càng về sau, hắn càng trở nên hung hãn hơn.

 

May là tổ phụ cô đi vắng, nếu không nhìn thấy cảnh này lão sẽ tức đến ngất xỉu mất thôi.

 

Nam Thủy Kinh do dự một lat rồi quay trở lại chỗ của mình.

 

Cô đi, mọi thứ cũng dần trở về yên lặng. Uyên Xích Hà vốn không phải là người cọc cằn, mắng đôi ba câu rồi cũng bỏ qua.

 

Mặc dù Thẩm Thống ra tay hơi nặng, nhưng tính ra cũng đúng với câu ‘gieo nhân nào thì gặt quả đó’.






 

Uyên Xích Hà đang xì xụp húp canh cá, bỗng dưng ngẩng đầu lên.

 

“Lão Thẩm.”

 

"Hả?"

 

“Nhưng sau này đừng tính thù lao gì đó nữa. Chúng ta thậm chí còn không phải các lãng nhân, thế thì thù lao gì chứ?”

 

“Thế thì coi như đó là tiền bồi thường của tên đó đi,”

 

Uyên Xích Hà chống trán bằng bàn tay còn lại của mình.

 

Hơi nóng trong đầu ùa vào lòng bàn tay.

 

Cậu không thể biết đó là vì lo lắng hay là vì cậu thực sự tò mò nữa.

 

“Trời ơi! Công tử ngây thơ quá vậy! Gây thiệt hại thì phải bồi thường, đây chẳng phải là chuyện thường ở huyện sao? Hơn nữa ta đã ra tay dẹp loạn cho khách điếm còn gì, chẳng lẽ không đáng nhận được vài đồng tiền công à?”

 

“Được rồi, sau này ta sẽ áp dụng”.

 

Nói xong, Uyên Xích Hà lại cắm mặt ăn tiếp đồ ăn trên bàn.

 

“Này, nhưng đừng vì mấy đồng tiền mà quá sức đấy. Nếu mua tửu lâu mà thiếu tiền, ta có thể cho thêm lão.”

 

Uyên Xích Hà nhếch mép trêu chọc Thẩm Thống.

 

Nhưng cũng là vì muốn lão về sau sẽ không đi gây sự vô cớ nưa.

 

“Ha ha, ta sẽ ghi nhớ lời này. Nhưng mà ta cũng không vội.”

 

“Gần đất xa trời rồi mà còn không vội sao?”

 

“Hehe. Biết đâu ta lại được cải lão hoàn đồng thì sao.”

 

“Cải cái gì cơ?”

 

“Người ta nói rằng khi võ công tăng lên, sức người cũng theo đó trẻ lại. Không biết có phải ảo giác không mà ta thấy dạo này tóc hai bên tai đang đen dần rồi đây này.”

 

“Ầy, làm gì có chuyện đó chứ. Lão nghĩ nhiều rồi, đúng là người già có khác.”

 

Miệng nói vậy, thế nhưng Uyên Xích Hà vẫn lén lút liếc nhìn phần tóc hai bên tai của Thẩm Thống.

 

‘Hừ, nếu sớm biết có chuyện cải lão hoàn đồng thì đã không hứa hẹn cho thêm tiền lão ta rồi!’


Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...