Cửu Thiên Cực Kiếm
-
Chapter 200
Nghe phiên bản audio của truyện:
Chương 200: Có thể nhìn qua làn nước sâu mười thước, nhưng lại không thể nhìn thấu lòng người chỉ cách một sải tay
Tỉnh Nam Trực Lệ.
Tiêu Hồ, phía nam Hợp Phì.
Mỗ San Tiểu Súc.
Giờ Dần (3 giờ sáng - 5 giờ sáng).
Một người đàn ông vội vàng đập cánh cửa đang đóng chặt của Mỗ San Tiểu Súc.
Bang bang bang bang.
Khuôn mặt hắn chìm trong bóng tối lờ mờ, nhìn không rõ biểu cảm.
Một lúc sau, bên trong có tiếng động, một võ giả khẽ mở cửa, thò đầu ra ngoài.
"Trời vẫn còn chưa sáng, là ai đang đập cửa vậy?"
“Ta đến để gặp chủ nhân của Mỗ San Tiểu Súc, Mỗ San Lãng Lãng. Ngài ấy có ở trong không?”
“Đường chủ đã rời khỏi Trịnh Châu từ lâu rồi. Đằng ấy là ai vậy?"
“Vậy bây giờ ai là người quản lý nơi này?”
“Tổng quản vẫn còn ở đây.”
Người đàn ông đầu đội đấu lạp vừa nói vừa nhón chân bước vào cổng.
“Mau báo với ngài ấy đi.”
“Không được, ta phải biết ngươi là ai thì mới quyết định có báo lên tổng quản hay không được. Để một người không rõ danh tính vào trong, nếu có chuyện gì xảy ra thì lấy mạng ta cũng đền không nổi.”
Ngay sau đó, người đàn ông đội đấu lạp rút tấm lệnh bài từ trong ngực áo ra và giơ sát mặt tên hạ nhân.
Chữ khắc trên tấm lệnh bài phát sáng nhẹ nhàng trong bóng tối: Nam Trấn Phủ Ti.
Nhưng đáng tiếc, tên hạ nhân lại không biết chữ, chỉ nheo mắt nhìn tấm lệnh bài rồi lại ngờ nghệch nhìn người trước mặt.
Người đàn ông đội đấu lạp thở dài một tiếng, ghé vào tai hắn thì thầm.
“Bổn quan chính là người của Cẩm Y Vệ. Việc này rất gấp nên hãy khẩn trương lên.”
"A! "Vâng vâng."
Sảnh tiếp khách.
Người đàn ông đội đấu lạp và Tổng quản của Mỗ San Tiểu Súc, huyết quỷ Hoàn Tư Tịch, ngồi đối diện nhau.
Hoàn Tư Tịch đang say giáy thì bị dựng dậy, khóc chịu nhìn người đàn ông trước mặt với đôi mắt đỏ ngầu.
Lão không biết tại sao phải gặp Cẩm lão Vệ vào lúc tờ mờ sáng thế này.
“Xem ra ngài đã đến đây một chuyến vô ích rồi, Đường chủ sớm đã rời khỏi Trịnh Châu.”
“Ta đã nghe hạ nhân bẩm báo rồi. Bổn quan muốn gặp ngươi là có chuyện cần nói.”
“Là chuyện gì vậy?”
Người đàn ông đội đấu lạp đưa một lá thư cho Hoàn Tư Tịch.
"Cái này là gì?"
“Người của Chính Nghĩa Minh đang đi theo bốn hướng từ Nam Kinh đến Trịnh Châu. Trong đây có ghi lại lộ trình của chúng.”
"Hả! Thật sao?”
Hoàn Tư Tịch sợ người đàn ông đổi lão nên nhanh chóng giật lấy lá thư.
Nam Trấn Phủ Ti Chí Nhất Khang mỉm cười.
“Nếu muốn giáng một đòn chí mạng vào Chính Nghĩa Minh, chúng ta phải hành động càng nhanh càng tốt.”
“Nhưng làm sao ta xác nhận được điều này là sự thật? Không, tại sao Cẩm Y Vệ lại cung cấp những thông tin giá trị như vậy cho chúng ta chứ?”
Hoàn Tư Tịch nhìn người đàn ông trước mặt bằng ánh mắt ngờ vực.
“Trên lập trường của chúng ta, không có sự khác biệt giữa tà phái và chính phái. Hoàng thất không muốn thế lực của Chính Nghĩa Minh trở nên quá mạnh. Không, nói đúng hơn là họ không cho phép bất cứ một thế lực nào chi phối thiên hạ. Ta cứ nghĩ là mối quan hệ giữa hoàng thất và Di Minh Giáo xưa nay vẫn tốt đẹp chứ? Ngươi nghĩ lí do đó là không đủ để chúng ta giúp đỡ các ngươi sao?”
"Haha. Làm gì có chuyện đó. Chúng ta biết ơn các ngài còn không hết nữa là.”
Hoàn Tư Tịch nhanh chóng thay đổi thay đội thái độ.
Trước hết cứ nhận lấy đã, sau đó sẽ xem xét nội dung của bức thư này là đúng hay sai sau.
Chí Nhất Khang càng hạ vành đấu lạp xuống sâu hơn.
“Tốt nhất là không một ai nên biết chuyện bổn quan tới đây, chắc ngươi cũng hiểu chứ?”
"Đừng lo lắng, chúng ta nhất định giữ bí mật.”
“Tên gác cổng dẫn ta đến đây đã biết danh tính của ta. Ngươi nên bịt miệng hắn lại.”
"Vâng. Lão phu sẽ trực tiếp xử lý việc này.”
Sau khi nhận được câu trả lời chắc chắn, Chí Nhất Khang đã đứng dậy khỏi chỗ ngồi.
Một lát sau, bóng hình hắn lẫn vào bóng tối mờ ảo.
***
Khai Phong.
Vào khoảng giờ Thân (7 giờ tối - 9 giờ tối).
Ngày hôm đó, Án Sát Sử thành Khai Phong Từ Diên Huy làm việc đến khuya rồi mới rời phủ trở về nhà.
Y đang định gõ cửa lớn thì nghiêng đầu.
Cổng chính lẽ ra giờ này phải đóng chặt không hiểu sao lại mở toang.
Ánh sáng rực rỡ bên trong hắt ra bên ngoài cánh cửa mở.
Đám hạ nhân còn đốt lửa trại ngoài sân, tựa hồ không hề có lão định ngủ.
Lão vừa bước vào, chúng đang đi qua đi lại quanh sân liền chạy tới cúi đầu chào.
Từ Diên Huy chạm mắt với một người trong số chúng, ngạc nhiên hỏi.
“Có chuyện gì mà ồn ào thế này?”
“Đại công tử khi ra ngoài đã gặp một tên cướp và bị đánh trọng thương nặng ạ.”
"Cái gì? Văn Chính gặp cướp và bị thương nặng sao? Nặng cỡ nào?”
“Cả hai cánh tay đều bị gãy, răng và mũi cũng gãy luôn ạ”.
Hạ nhân vừa dứt lời, Từ Diên Huy đã vội vàng chạy vào nhà chính.
Khi lão bước vào phòng con trai lớn, những người trong phòng đều đứng dậy.
Phu nhân Tần Thủy Đình tiến tới.
"Quan gia về rồi ạ?"
Từ Diên Huy bước nhanh đến nơi con trai đang nằm.
Thấy cha mình đã tới, Từ Văn Chính vội vàng cố gắng nâng phần thân trên lên.
"Cái này rốt cuộc là…chuyện quái gì đã xảy ra vậy?'
Từ Văn Chính không dám nhìn vào mắt cha mình, lén lút cúi đầu xuống.
“Con ra ngoài ngắm sông Hoàng Hà, trên đường về thì chẳng may gặp phải một tên cướp.”
"Khi nào? Ở đâu? Ngươi có biết hắn là ai không?”
Từ Diên Huy vội vàng tra hỏi, không khác gì người của Thận Hình Ty.
“Vào khoảng giờ Mùi (1 giờ chiều đến 3 giờ chiều), tại một khách điếm ở Hoa Thượng Thôn. Đó là một lão già mà con chưa từng gặp trước đây, trông thân thể không mấy cường tráng, nhưng võ công thì đúng là cao thủ. Hắn lôi con ra ngoài, và sau đó…”
“Ý ngươi là ngươi bị bắt cóc từ một khách điếm giữa ban ngày ban mặt sao?”
"Vâng ạ."
“Làm sao chuyện như thế có thể xảy ra được chứ? Bọn chúng có bao nhiêu người?”
“Hình như có hai người.”
"Hai người?"
“Vâng, có vẻ như lão già bắt cóc con có một tên đi cùng nữa. Nhìn thì có vẻ chỉ đang ở độ tuổi thiếu niên thôi.”
“Ngươi nhớ cách ăn mặc của chúng không?”
Lúc đó, Tần Thủy Đình, người đang lắng nghe bên cạnh, đã lấy ra hai mảnh giấy.
“Tối nay thiếp đã cho gọi họa sư đến vẽ lại rồi đây.”
"Làm tốt lắm."
Từ Diên Huy chụp lấy bức họa, nheo mắt nhìn.
Đó là một lão già trông rất bình thường với chòm râu dê và một tiểu tử có đôi mắt lờ đờ.
Lão suy nghĩ một hồi, nhưng tôi không thể nghĩ ra cái tên nào phù hợp với 2 khuôn mặt họa trên giấy.
Từ Diên Huy sau khi chăm chú nhìn vào tờ giấy liền hướng ánh mắt về phía Tổng quản.
“Trương tổng quản, lão có nhận ra những người này là ai không?”
Trương Lương lắc đầu.
“Tiểu nhân đã nghe miêu tả dáng dấp, trang phục của chúng một hồi thế nhưng cũng không thể biết chúng là ai.”
"Hừm!"
Trương Lương thời trẻ vốn là cao thủ hàng đầu tỉnh Hà Nam, đã từng đối đầu với biết bao hào kiệt, ma đầu.
Vì thế, nếu lão nói là chưa từng gặp thì có nghĩa là thủ phạm không phải là người Khai Phong.
'Quả nhiên là người bên ngoài.'
Do cuộc chiến giữa Chính Nghĩa Minh và Di Minh Giáo đang sôi sục, số lượng võ giả đổ về khu vực này ngày càng tăng.
Rất có thể, chính một trong số chúng đã gây ra chuyện này.
Tần Thuy Định đột nhiên bật khóc, nắm lấy vạt áo của lão nức nở.
"Trời ơi! Nhìn xem chúng đã biến một đứa trẻ khỏe mạnh bình thường trở thành cái dạng gì đây? Hài tử hiền lành và yếu đuối như thế…hức... trên đời này thực sự có những kẻ xấu xa đến vậy sao. Quan nhân, ngài nhất định phải bắt chúng đến tội!”
"Nàng yên tâm, ta sẽ gác mọi chuyện sang một bên để tóm bọn khốn nạn này và xử lý chúng theo đại pháp. Nghe nói hoàng thất lâu nay cũng không vừa mắt đám võ nhân này, lần này ta nhất định sẽ không để yên.”
"Vâng, những kẻ vô đạo đức như thế không xứng đáng được sống yên bình.”
Như thể đột nhiên nhớ ra điều gì đó, Từ Diên Huy quay sang hỏi con trai.
“Nhưng tại sao ngươi lại đi xa như thế mà không có người hộ tống? Không phải ta đã dặn ngươi phải luôn mang theo người hộ tống khi đi xa sao?”
“Con chỉ nghĩ đi thăm thú ngắm cảnh thông thường, không nghĩ rằng chuyện này sẽ xảy ra. Con xin lỗi vì đã làm người lo lắng."
"Chậc! Ngươi không biết rằng cả thiên hạ đang hỗn loạn vì cuộc chiến của đám người võ lâm sao? Năng lực không bằng ai còn thích tự làm theo lão mình. Ngươi nên thấy may mắn vì còn có thể lết xác trở về đi.”
“… .”
Từ Văn Chính xấu hổ cúi đầu xuống.
Tần Thủy Đình thấy thế liền nói đỡ cho con trai.
“Quan nhân, người đừng trách mắng con nhiều quá. Dạo này nó phải học viết nhiều nên có chút bức bối, có lẽ chỉ muốn ra ngoài gặp bạn bè cho khuây khỏa thôi. Chuyện này cũng đâu ai ngờ được…”
“Hừ, tạm thời đừng bước ra khỏi phủ. Những người khác cũng vậy. Nếu đụng phải đám võ nhân đó ở nơi hẻo lánh thì không biết còn xảy ra chuyện gì đâu.”
"Vâng."
***
Ngày hôm sau.
Ngay khi vừa đến Án Sát phủ, Từ Diên Huy đã lập tức triệu tập cấp dưới của mình, Thiên Lượng Chí.
"Có vẻ hôm qua con trai lớn của ta đã gặp một tên cướp gần Hoàng Hà."
"Ôi trời, lệnh tức vẫn ổn chứ ạ?”
“Chúng ác ôn đến mức không chỉ bẻ gãy cả hai tay mà còn đánh gãy cả răng và mũi nó nữa”.
"Trời đất ơi, chúng có phải là con người không vậy?”
“Ngươi hãy điều tra cho ta. Cũng may là chúng hành sự ban ngày nên có thể nhìn rõ mặt mũi.”
Nói đặng, Từ Diên Huy đặt hai mảnh giấy lên bàn.
“Tối qua chúng ta đã cho mời họa sư đến vẽ lại.”
Mở hai tờ giấy ra, Thiên Lượng Chí mở trợn tròn mắt.
'Trời ơi! Sao mà giống Thẩm Thống và Uyên Xích Hà vậy?'
Thấy Thiên Lượng Chí ngạc nhiên, Từ Diên Huy vội vàng hỏi.
"Sao vậy? Ngươi biết chúng sao?”
"Không không. Chỉ là thấy có hơi giống mấy người tiểu nhân biết, nhưng có lẽ không phải họ.”
“Là ai vậy?”
“Nhưng thực sự là lệnh tức đã bị cướp sao ạ?”
"Chúng đã đánh nó thương tích đầy người, sau đó còn lấy đi ngân lượng của nó. Không phải cướp thì là gì nữa?”
Từ Diên Huy nhìn Thiên Lượng Chí như thể thúc giục hắn mau trả lời.
Thiên Lượng Chí do dự, nhìn lại bức tranh rồi nói.
“Những người tiểu nhân biết ….chính là Lục Lâm Tổng Tuần Sát và thủ hạ của ngài ấy ạ.”
“Lâm Tổng Tuần Sát? Vậy lão ngươi là lão già đó là Tổng Tuần Sát, còn tiểu tử kia là thủ hạ của lão ta sao?
"Không phải. Thiếu niên đó mới là Tổng Tuần Sát, còn lão nhân đó chính là một cao thủ tuyệt thế, luôn đi theo ngài ấy như hình với bóng ”.
“Nhưng ta vốn nghe nói cấp bậc trong võ lâm vốn phân theo võ uy mạnh yếu mà…?”
"Đúng vậy ạ, võ công của Uyên Xích Hà đó quả thực đã đạt đến cảnh giới xuất quỷ nhập thần đấy ạ.”
“Nhưng làm sao mà ngươi biết được họ?”
“Thật ra thì….”
Thiên Lượng Chí bắt đầu kể chi tiết về những sự việc đã xảy ra cách đây không lâu.
“Tại sao những người như thế lại đi cướp bóc chứ? Lại còn ở ngay khách điếm mà họ điều hành nữa!”
“Đó là lý do tiểu nhân nghĩ rằng chỉ là người giống người thôi. Cho dù có đến từ Lục Lâm đi chăng nữa, làm gì có ai lại tự nhổ vào ly nước của mình chứ?
“… .”
Từ Diên Huy không phản bác, bời những điều đó không phải không có lý.
Giữa hai người im lặng một lúc.
Cuối cùng Từ Diên Huy cũng lên tiếng.
“Trước tiên cứ gặp đã, cứ điều tra thì sẽ biết có hay không thôi.”
"Vâng."
Thiên Lượng Chí cẩn thận gấp tờ giấy lại, đặt vào trong ngực.
Từ Diên Huy, người đang im lặng nhìn hắn, lại lạnh lùng nói một câu.
“Nếu chúng có tội, ta chắc chắn sẽ bắt chúng chịu trách nhiệm.”
“Đại nhân, chắc chắn không phải họ đâu.”
“Có câu nói có thể nhìn qua làn nước sâu mười thước, nhưng lại không thể nhìn thấu lòng người chỉ cách một sải tay. Điều này càng đúng hơn nếu đối thủ là Lục Lâm. Ngươi tốt nhất cũng đừng quá tin tưởng ai cả.”
"Vâng, tiểu nhân sẽ ghi nhớ.”
“Đi làm việc đi.”
"Vâng."
Thiên Lượng Chí đứng dậy, cúi chào lão rồi rời đi.
Ngồi một mình trong gian phòng trống, Từ Diên Huy vuốt râu với vẻ mặt phức tạp.
Có gì đó không đúng lắm.
Tại sao một tên cướp trẻ tuổi, tràn đầy sinh lực, lại đang ở độ tuổi sung mãn như thế lại mua một khách điếm và lui về sống ẩn dật?
Cũng vô cùng vô lý khi một người như vậy lại phạm tội cướp bóc trong chính cơ ngơi mà bản thân vất vả mới mua được.
'Đúng là không đoán được lòng người.'

Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook