Cửu Thiên Cực Kiếm
-
Chapter 59
Nghe phiên bản audio của truyện:
Chương 59. Món nợ ngàn lượng
Trái ngược với thái độ khẩn trương hồi nãy,càng đến gần Nghĩa Thiên môn, tốc độ của Thiên Phong Đao Dương Võ Kỳ càng chậm lại.
'ha! biết ăn nói thế nào bây giờ?'
Trước mắt hắn tối sầm lại khi nghĩ tới việc phải thông báo với thanh Quân Tử Kiếm Lý Uyên Ích rằng "con gái của ngài đã bị Lục Lâm bắt đi rồi".
Nếu bản thân là người thứ ba không liên quan gì thì không sao.
Tuy nhiên, chính hắn đã tích cực ủng hộ việc hành tẩu giang hồ của Lạc Dương Ngũ hiệp. Thế nên lần này chắc chắn hắn không thể thoát tội.
'Chắc điên mất thôi'.'
Sau khi hít một hơi thật sâu, hắn nhìn lên và thấy biển ngạch của Nghĩa Thiên môn ngay trước mặt.
….
Đêm khuya, hai người đang ngồi đối diện nhau tại phòng khám ở Nghĩa Thiên môn. Họ là Lý Uyên Ích, hay còn được gọi là Nhân Nghĩa đại hiệp, Nghĩa Thiên môn chủ Quân Tử Kiếm, và bên kia là Phong Thiên đội Dương Võ Kỳ.
Sau khi nghe Dương Võ Kỳ kể lể, Lý Uyên Ích hỏi lại với giọng âm trầm.
“Tức là con gái ta đã đi chinh phạt Ngũ Phong sơn trại cùng với Hoa Dương thương bang và bị bắt ở đó sao?”
"Tiểu nhân xin lỗi. Lẽ ra tiểu nhân nên ngăn tiểu thư lại..."
Dương Võ Kỳ nhí nhí, không dám ngẩng đầu.
Trái ngược với giọng nói điềm tĩnh, toàn thân Lý Uyên Ích phát ra sát khí bức người.
“Nói cho ta biết những gì ngươi thấy về Ngũ Phong thập kiệt đó.”
Dương Võ Kỳ mồ hôi đã túa ra như tắm, cố gắng kể lại mọi chuyện chính xác nhất có thể..
“… … Khi tên đạo tặc đó vung phác đao, một trận cuồng phong dữ dội đã nổi lên, và mọi việc kết thúc trong một cái chớp mắt. Khoảnh khắc đó, tiểu nhân còn tưởng trước mặt mình chính là Lục Lâm tam tôn cơ. Không chỉ tiểu nhân mà tất cả mọi người có mặt ở đó đều nói như vậy".
Lý Uyên Ích lẩm bẩm trong sự kinh ngạc.
"Hừ! Một tên tiểu tặc chỉ mới ở tuổi thiếu niên đã có sức mạnh kinh người của Lục Lâm tam tôn sao."
Tiêu chí đánh giá vị thế trong Lục Lâm của chính phái như sau. Mạnh nhất là Phá Thiên ma quân, một trong mười cao thủ vô địch thiên hạ, sau đó chính là Lục Lâm tam tôn, Kế đến là Thập nhị ma quân, rồi đến các Lục Lâm trại chủ, còn lại chỉ là những tên trộm vặt không đáng nhắc tới.
"Vâng..."
Ngay cả Dương Võ Kỳ cũng biết rằng lời nói của bản thân là vô lý. Nhưng hắn có thể làm gì chứ! Hắn chỉ truyền đạt lại đúng với những gì hắn đã tận mắt chứng kiến thôi.
"Tại sao một cao thủ như vậy đến bây giờ vẫn chưa được biết đến?"
"Nghe nói hắn đột nhiên xuất hiện vào năm ngoái và cùng với nGũ Phong thập kiệt nắm quyền kiểm soát khu vực núi Ngũ Phong. Có tin đồn rằng ngay cả Thiên Chí thượng nhân của Võ Đang phái cũng không thể đánh bại được hắn..."
Dương Võ Kỳ nhấn mạnh một lần nữa rằng đối thủ ít nhất phải ngang hàng với Lục Lâm tam tôn. Cho dù không biết Lạc Dương Ngũ Hiệp, nếu là Thiên Chí thượng nhân thì chắc chắn ai cũng có thể hiểu mức độ lợi hại của hắn rồi. Với uy lực đó, chí ít cũng phải trên cơ đám thập nhị ma quân.
"Ngươi tự nghe xem có tin tin được không? Ngươi nói hắn đã bắt giữ con gái ta bằng võ công ngang hàng với Lục Lâm tam tôn sao? Ý ngươi là hắn còn không sợ Nghĩa Thiên môn à?"
"..."
Dương Võ Kỳ chỉ cúi đầu mà không nói lời nào.
Hắn biết rõ rằng giờ đây hắn có nói bất cứ điều gì thì cũng sẽ chỉ khiến Lý Uyên Ích tức giận.
Lý Uyên Ích đang nhìn chằm chằm vào hắn, đột nhiên nói như vừa phát hiện ra điều gì.
“Nhưng hình như… không có vết thương nào cho thấy ngươi đã gặp một kẻ thù đáng gờm nhỉ.”
"Thật đáng hổ thẹn. Tiểu nhân thực sự không thể làm được gì trước áp lực kinh khủng ấy."
"Xem ra nên chặt hết đám ngô đồng ở lối vào đi thôi."
Ngô đồng là giống cây dẻo dai, có thể bị gió bão uốn cong, nhưng không thể nào bị bẻ gãy.
Bây giờ, Lý Uyên Ích đang chỉ trích hắn đã dễ dàng đầu hàng đám sơn tặc mà không chiến đấu.
Khuôn mặt của hắn ta đỏ bừng vì xấu hổ.
'Chết tiệt, vậy ý lão già này là mình phải xả thân bỏ mạng mới được sao.'
Dương Võ Kỳ cảm thấy hơi bất công, nhưng cũng đành chịu đựng khi nghĩ đến tâm trạng của Lý Uyên Ích hiện giờ.
Đường đường là môn chủ Nghĩa Thiên môn nức tiếng giang hồ mà lại để con gái bị mấy tên tiểu tặc Lục Lâm bắt mất.
Quả thực không có gì tức giận và nhục nhã hơn thế.
***
Tỉnh Nam Trực Lệ, Nam Kinh.
Tổng đoàn Chính Nghĩa Minh.
Trong thư phòng của Minh chủ, hai người đàn ông chụm đầu vào nhau trao đổi ý kiến với vẻ mặt nghiêm túc. Đó chính là minh chủ Chính Nghĩa Minh Trương Giang Hổ, người còn lại là Tổng sự Gia Cát Thừa Vân.
“Không phải năm ngoái, thương đoàn của Thủy nguyệt thương bang ở Bộc Dương đã bị một đám hắc y tàn sát sao?”
"Đúng vậy. Theo suy đoán của Công Bách đại sư thì chúng có vẻ là người của Hắc Ám đội"
"Hừ! Cuối cùng thì Di Minh giáo cũng lòi đuôi ra rồi!"
Giọng nói trầm thấp phát ra từ miệng Trương Giang Hổ.
Chính Nghĩa Minh đã từng chiến đấu chống lại Di Minh Giáo hơn hai mươi năm trước. Vào thời điểm đó, cho dù có thử bao nhiêu cách cũng không thể nào động đến được đầu não của bọn chúng. Nếu không có Tham Nguyệt kiếm khách Uyên Vũ Long và Kiếm Vương Nam Cung Bích, e rằng họ cũng sẽ không bao giờ biết được sự tồn tại của Nguyệt Hạ Tiên tử.
Có một bí mật giữa Chính Nghĩa Minh và Di Minh giáo mà võ lâm giang hồ không biết.
Có bốn nhóm vũ trang trong Chính Nghĩa Minh.
Đó là Xích Ma đội, Diệt Tử đội, Nghĩa Khí đội và Thiên Truy đội. Họ là tập hợp những người ưu tú của thất phái nhị môn.
Trước khi Di Minh giáo được cả giang hồ biết đến, Nghĩa Khí đội phụ trách khu vực Giang Nam, đã gặp phải những kẻ bắt cóc không rõ danh tính. Và rồi, Nghĩa Khí đội biến mất không dấu vết sau khi gửi thư nói rằng 'nhất định sẽ lần ra bọn chúng'.
Ngay cả bây giờ, vẫn chưa rõ kẻ nào đã làm điều đó, nhưng những người đứng đầu Chính NGhĩa Minh luôn cho rằng thủ phạm không ai khác chính là Di Minh Giáo. Trong số các đối tượng tình nghi, nơi duy nhất có thể loại bỏ được Nghĩa Khí đội chỉ có Di Minh Giáo.
“Minh chủ, theo như Công Bách đại sư, chỉ riêng ở Hà Nam đã có hàng trăm hòa thượng biến mất. Thậm chí không thể đoán được con số đó sẽ là bao nhiêu nếu cộng cả các đạo sĩ vào. Điều tương tự cũng có thể sẽ xảy ra ở những nơi khác. Ngài có nhớ lời Di Minh giáo đã hai mươi năm trước khi đầu hàng là gì không?"
“Ý ngươi là việc chúng sẽ có được sức mạnh siêu việt nhất nhờ sự hy sinh của con người sao?”
"Đúng vậy.Nếu lời nói đó là sự thật thì hiện nay ở Di Minh giáo chắc chắn không chỉ có một hai cao thủ có sức mạnh siêu năng đâu.”
“Tổng sự tin điều đó sao?”
"Tôi không nghĩ đó là một điều hoàn toàn hoang đường khi nhìn thấy đám Di Minh Giáo đó bị cuốn vào việc hiến tế mạng người một cách điên cuồng như vậy.”
Trương Giang Hổ gật đầu.
Tuy khó tin, nhưng điều này không phải là không có khả năng.
"Thế Tổng sự nghĩ sao?"
“Nếu thi thể mất đầu đó được tìm thấy ở Lệ Châu, thì hẳn phải có hang ổ của Di Minh Giáo gần đó. Trùng hợp là có Nghĩa Khí đội ở Nghĩa Thiên môn, ta cử họ đi thì thế nào?”
Trương Giang Hổ lẩm bẩm.
"Chà! Lại là Nghĩa Khí đội sao..."
Có vẻ như việc Nghĩa Khí đội biến mất hai mươi năm trước vẫn còn ám ảnh y.
"Nếu ngài lo lắng, ta tăng cường thêm viện trợ đến Nghĩa Thiên môn là được mà."
"Làm thế đi. Ta không muốn đánh mất Nghĩa khí đội thêm một lần nữa đâu."
"Một mình Nghĩa Thiên môn có thể không đủ, vì vậy tôi sẽ nhờ thêm các môn phái gần đó giúp đỡ."
"ý kiến không tồi."
Trương Giang Hổ gật đầu.
Nghĩa Khí đội được tạo thành từ các tinh hoa của Thiếu Lâm Tự và Nghĩa Thiên môn.
Đêm đó, hàng chục bồ câu đưa thư bay lên từ Tổng đoàn Chính Nghĩa Minh để yêu cầu viện trợ khẩn cấp.
***
Phía đông Lạc Dương
Ngọa Long Trang.
Khoảng giữa trưa, một hạ nhân đã tìm đến Bạch Mỹ Chu, người đang xem sổ sách trong chính điện.
"Thưa phu nhân."
"Có chuyện gì?"
"Một lúc trước, một người đàn ông lạ mặt đã để lại thư cho phu nhân rồi đi mất."
Vừa nói, hạ nhân vừa cẩn thận chìa lá thư ra.
Bạch Mỹ Chu mở lá thư ra đọc mà không suy nghĩ. Chỉ một khắc sau, máu trên khuôn mặt ả dường như bị rút cạn.
Ả hét vào mặt tên hạ nhân đang khúm núm trước mặt.
"Mau gọi Vũ Bạch tới đây! Nhanh lên!"
Tên hạ nhân bị dọa cho sợ vỡ mật, vội vàng cắm đầu chạy ra ngoài.
Một lúc sau, Uyên Vũ Bạch cũng xuất hiện.
Bạch Mỹ Chu ném lá thư đang cầm vào mặt y.
"Đọc đi! Đọc xem chuyện gì đã xảy ra với muội muội con! Nó đang bị giam ở Ngũ Phong sơn trại đấy! Con có biết chúng đòi tiền chuộc bao nhiêu không? Đúng là bọn khốn không biết xấu hổ! Là một ngàn lượng đấy!"
Uyên Vũ Bạch đọc thư xong vẫn không khỏi hoang mang.
Tại sao Tuyết Châu lại đến Ngũ Phong sơn trại, và Ngũ Phong sơn trại rốt cục ăn gan hùm hay sao mà lại dám bắt cô làm con tin?
Sức mạnh của Ngọa Long Trang từ lâu đã vượt qua những sơn trại Lục Lâm bình thường.
Lúc đầu, y rất ngạc nhiên và xấu hổ, nhưng thời gian trôi qua, cơn giận trong y đã trỗi dậy. Y cảm thấy như máu mình đang chảy ngược khi nghĩ rằng đám sơn tặc đó đã dám khinh miệt Ngọa Long Trang.
Tuy nhiên, y vẫn không biểu lộ cảm xúc.
***
Lạc Dương
Nghĩa Thiên môn.
Từ sáng sớm, sảnh khách của Nghĩa Thiên môn đã chật kín khách bên ngoài. Đó chính là cha mẹ của Lạc dương ngũ hiệp, những người đã bàng hàng và lo sợ tột độ khi đọc những bức thư “cứu con với” do chính tay con họ viết.
Trong số đó có cả Bạch Mỹ Chu, nữ chủ nhân của Ngọa Long Trang và Ngọa Long kiếm khách Uyên Vũ Bạch.
Tuy nhiên, không hiểu sao Bạch Mỹ Chu, người đáng ra phải sừng sừng sổ sổ nay lại yên lặng lạ thường.
Suy cho cùng, tất cả cũng chỉ vì tiền.
Vì thể diện và tương lai của con cái, các thế gia ở Lạc Dương không thể thông báo cho bên ngoài về mối đe dọa của Ngũ Phong sơn trại. Bạch Mỹ Chu cũng vậy. Đặc biệt là đối với Ngọa Long Trang, nơi chỉ mới bắt đầu gây dựng thế lực, việc này nhất định phải được xử lý một cách lặng lẽ.
Đối với Bát Tiên Môn, Đại Uyên Môn, Thất Dương Môn hay Nghĩa Thiên, đây không phải là vấn đề vì nó chỉ là một số tiền nhỏ.
Nhưng với Ngọa Long Trang thì khác.
….
"Mẫu thân, Lạc Dương Ngũ Hiệp đều bị bắt làm con tin nên chúng ta phải cùng nhau ứng phó. Trước tiên hãy đến gặp Nghĩa Thiên môn đã."
"Nếu đi thì sao? Đến đó thì sẽ có một ngàn lượng à? Tuyết Châu, muội muội con phải làm sao chứ? Hãy thử nói bằng cái miệng giỏi giang đó xem nào!"
Số tiền Ngọa Long Trang thu được từ việc gửi các môn đồ lên phía thương bang là 150 lượng mỗi tháng. Trong đó, phải trích năm mươi lượng làm lương hàng tháng, thế nên chỉ còn lại 100 lượng. Hơn nữa đó còn không phải là lợi nhuận thuần túy. .
Mỗi tháng mất năm mươi lượng để cho các đệ tử, tạp vụ ở Ngọa Long Trang ăn, mặc, ở. Dù có chắt bóp hết cỡ cũng chỉ còn lại năm mười lượng một tháng. Điều đó có nghĩa là phải mất ít nhất hai năm mới có thể gom được số tiền một ngàn lượng.
Bạch Mỹ Chu như phát điên trước số tiền khổng lồ.
"Nói đi! Lấy đâu ra một ngàn lượng hả! Ngươi giống hệt cha ngươi! Vô dụng và không biết làm bất cứ điều gì! Cả ngày chỉ bô bô vì người này vì người nọ! Giả vờ đạo mạo cái gì chứ? Cuối cùng ngay cả muội muội cũng không bảo vệ được. Rặt một lũ vô dụng đạo đức giả! Các người không muốn cho ta sống mà! Muốn ta chết đi mới vừa lòng hay sao?”
Uyên Vũ Bạch cảm thấy bức bối đến phát điên, nhưng cuối cùng đã cố chịu đựng.
Bây giờ, đó không phải là những lời thật lòng của mẫu thân y. Đó chỉ là những gì bộc phát trong con tức giận. Cho dù nó đã thực sự trở thành mũi dao sắc nhọn găm vào tim y. Đau đến rỉ máu.
…
Bạch Mỹ Chu không thể ngay lập tức huy động số tiền lớn như vậy.
Nhưng ả lại không thể cầu cứu ai.
Ngay sau đó, may mắn thay, Lý Uyên Ích đã tình nguyện giúp đỡ.
Khi Nghĩa Thiên môn chủ Lý Uyên Ích , đám đông xôn xao nhanh chóng im bặt.
"Tất cả chúng ta tập hợp ở đây vì cùng một lý do. Ta thực sự muốn những tên sơn tặc Ngũ Phong sơn trại đó phải trả giá ngay bây giờ, nhưng... xin hãy kiên nhẫn vì cứu người là trên hết. Đến lúc bọn trẻ được an toàn rồi, ta trả thù cũng chưa muộn, các vị thấy phải chứ?"
Gia đình của Lạc Dương Ngũ Hiệp gật đầu.
Họ cũng đồng ý rằng việc cứu người nên được đặt lên hàng đầu. Cho dù căm phẫn đám đạo tặc đó thế nào, thì sự an toàn của con cái vẫn là trên hết.
"Ta mong rằng số lượng người theo ta đến Ngũ Phong sơn chỉ giới hạn mỗi gia môn một người. Không nên đi quá đông, tránh đánh rắn động cỏ. Có ai có ý kiến gì không?"
"Vậy cũng được."
"Môn chủ nói phải, giờ chưa phải lúc để trả thù nên để một người theo là được."
Mọi người đều đồng ý với ý kiến của Lý Uyên Ích.
Bởi vì lúc này, việc cứu mạng các con còn quan trọng hơn thể diện hay lòng kiêu hãnh của cả gia tộc.
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook