Nghe phiên bản audio của truyện:

Chương 66. Ta sẽ biến nó thành một kí ức đẹp

 

Sa Hải Lâu. 

 

Đây là một tửu lâu nổi tiếng ở thôn Phương Hạ, và là địa điểm yêu thích của không chỉ dân địa phương mà còn cả của những người thuộc giới võ lâm giang hồ đi ngang qua đây.

 

Một lão già và một cô gái trẻ tiến vào Sa Hải Lầu lúc còn sớm để ăn tối. Thái Thượng nhân Nghĩa Thiên Kiếm Tôn Lý Nghĩa Tinh và cháu gái Lí Tiểu Minh.

 

Tiểu nhị đang ngủ gà ngủ gật, thấy khách quý liền chạy đến dẫn cả hai đến một chiếc bàn trống.

 

Hai người gọi đại khái đồ ăn rồi lặng lẽ uống trà.

 

Lí Tiểu Minh cụp mắt nhìn chén trà.

 

Lúc đầu, rõ ràng cô muốn thấy tên tiểu tặc đó phải trả giá, thế nên mới theo gia gia đi tới đây.

 

Tuy nhiên, khi đặt chân đến thôn Phương Hạ, chẳng hiểu sao tim cô lại đập thình thịch, cảm giác lo lắng không để khống chế được. 

 

Lí Nghĩa Tinh tinh ý nhận thấy sự khác lạ của cháu gái mình, nhẹ nhàng cười.

 

“Con có vẻ không thoải mái."

 

"...vâng".

 

Lí Tiểu Minh không che giấu cảm xúc của mình.

 

Gia gia là người mà cô tin tưởng và dựa dẫm nhất trên đời, y nhất định hiểu rõ cô hơn ai hết.

 

"Khi tôi còn trẻ, ta cũng đã phải chịu đựng rất nhiều tủi nhục ở Nam Kinh khi lần đầu xông pha giang hồ. Kể từ đó, ta thậm chí còn khô không bao giờ muốn đặt chân đến Nam Kinh lần nữa, vì điều ấy khiến tâm trạng không tốt."

 

"Ôi trời, thật sao ạ?"

 

"Đúng vậy. Lão già này cũng không phải là người mạnh mẽ từ khi sinh ra."

 

"Vậy gia gia đã làm gì?"

 

"Khoảng mười năm sau, ta trở lại Nam Kinh để báo thù. Và sau đó, Nam Kinh đã trở thành một kí ức đẹp trong tâm trí ta."

 

"Haha!"

 

Lí Tiểu Minh bật cười khi nghe những từ này, "Nó đã trở thành một kí ức đẹp" sao.

 

"Hiện tại con ở đây nhất định cũng sẽ cảm thấy không thoải mái. Tất nhiên là bây giờ không có gì ngoài những ký ức khó chịu. Nhưng lão già này sẽ nhanh chóng biến chúng thành một kí ức đẹp với con thôi. Nhưng mà, ta không nghĩ mình sẽ sống thêm được mười năm nữa đâu. haha"

 

"Không đâu, gia gia. Mười năm nữa cũng chẳng vấn đề gì. Nhưng trong thời gian đó, tên đạo tặc đó sẽ trở thành một cao thủ còn mạnh hơn. Gia gia nhất định phải báo thù cho con đấy."

 

"Trời ơi, có lẽ cái thân già này không đủ sức để chờ đợi mười năm đâu”.

 

"Gì chứ~! Không lẽ gia gia không thể đợi mười năm vì cháu gái yêu quý của mình sao?"

 

"Hahaha! Vậy chúng ta làm thế nhé?"

 

Hai người họ đùa giỡn vui vẻ, bầu không khí căng thẳng cũng theo đó dịu bớt.

 

Đột nhiên, cánh cửa Sa Hải Lâu bị đạp ra một cách thô bạo và ba người đàn ông bước vào.

 

Ngay lập tức, tiểu nhị liền ba chân bốn cẳng chào đón họ một cách thật phô trương.

 

"Ôi trời! Các đại hiệp đã đến rồi sao? Có một chỗ ngồi tốt cạnh cửa sổ. Chúng ta mau đến đó nào."

 

Đám đạo tặc Ngũ Phong sơn trại rất được yêu quý ở thôn Phương Hạ. Hơn nữa họ chi tiêu cũng rất phóng khoáng, thế nên không có gì khó hiểu khi tiểu nhị lại chào đón họ nhiệt tình đến vậy. 

 

Sau khi hướng dẫn ba người đàn ông vào chỗ ngồi đắc địa, hắn nhanh tay ghi chú các món ăn và quay trở lại khu bếp.

 

Ngũ Phong sơn trại Gia Đô vô tình nhìn quanh Sa Hải Lầu và bắt gặp ánh mắt của Lí Tiểu Minh.

 

"Huh?"

 

Gia Đô nghiêng đầu.

 

Tiểu cô nương này trông thật quan mắt..

 

Trên thực tế, những người phụ nữ xinh đẹp như Lí Tiểu Minh rất hiếm và không dễ dàng quên được. Tuy nhiên, chỉ là thoạt nhìn khó nhận ra vì lúc này cô đang mặc y phục sáng màu, trang điểm nhẹ nhàng, nhan sắc quả thực như hoa như ngọc, xứng danh tiểu thư nhà quyền quý.

 

Gia Đô đẩy đẩy Ngũ Tam, người đang ngồi cạnh hắn ta

 

"Sao thế?"

 

“Này, đó không phải Lạc Dương Ngũ Hiệp sao?” 

 

Nghe đến chữ Lạc Dương Ngũ Hiệp, NGũ Tam quay lại với ánh mắt ngạc nhiên.

 

Tại sao Lạc Dương Ngũ Hiệp lại lang thang ở thôn Phương Hạ chứ? Không phải mới được thả ra sao? 

 

Ngũ Tam liếc nhìn cô gái qua khóe mắt, bỗng chốc nổi da gà.

 

Cô gái xinh đẹp đang ngồi đó với gương mặt kiêu kỳ là Lí Tiểu Minh, con gái của Nghĩa Thiên môn chủ.

 

‘Chết tiệt! Nghe nói Nghĩa Thiên môn chủ đã bị chặt mất một cánh tay nên ta mới yên tâm được phần nào. Nhưng mà lão già kia là ai nhỉ?’

 

Hắn không thể nghĩ tới đó chính là Thái Thượng nhân Nghĩa Thiên Kiếm Tôn Lý Nghĩa Tinh. Điều này là do đối với những tên đạo tặc của Lục Lâm, thiên hạ thập đại cao thủ giống như những nhân vật trong truyền thuyết vậy.

 

Dù vậy, bên trong miệng của Ngũ Tam vẫn khô khốc.

 

Ngoại trừ Ngũ Phong thập kiệt, tên đạo tặc có chút thực lực duy nhất trong sơn trại chính là Hoàng Diệu Minh.

 

Phần còn lại chỉ là tầm thường.

 

Đừng nói đến lão già kia, ngay cả khi Lí Tiểu Minh rút kiếm ra, cả ba người họ chắc cũng không đỡ nổi một đòn.

 

Vương Thanh lúc này mới muộn màng hiểu ra tình hình, sợ hãi lắc đầu.

 

Lý do cao thủ của Nghĩa Thiên môn lại quay trở lại không phải đã quá rõ ràng sao! Chính là để trả thù.

 

Ba người âm thầm trao đổi ánh mắt rồi từ từ nhấc mông khỏi ghế.

 

Đúng lúc đó, Lí Nghĩa Tinh nãy giờ vẫn yên lặng, đột nhiên mở miệng.

 

"Ngồi xuống."

 

Không ai đứng lên nổi nữa.

 

Ba tên đạo tặc gục xuống dưới áp lực vô hình. Đến việc hít thở cũng trở nên khó khăn.

 

Gia Đô và Vương Thanh giãy giụa sùi bọt mép. Ngũ Tam nghiến răng chịu đựng.

 

Sau một lúc, áp lực kinh hoàng đó cũng biến mất.

 

"Aaa…a. Cứu tôi với!"

 

Ngũ Tam bỗng như bị ma làm, lao khỏi ghế và đập đầu xuống sàn. Giọng nói trầm thấp của Lí Nghĩa Tinh lọt vào tai hắn.

 

“Nơi cao nhất của Ngũ Phong sơn ở đâu?”

 

"Đó, đó là ngọn núi đầu tiên trong số năm ngọn núi của Ngũ Phong sơn."

 

"Ngươi trở về nói với Ngũ Phong thập kiệt, rằng Nghĩa Thiên Kiếm Tôn sẽ đến đỉnh đầu tiên của Ngũ Phong sơn vào sáng mai. Nếu có tên nào đó bỏ chạy, dù chỉ một tên thôi, ta sẽ giết chết hai tên nhãi nhép này trước, sau đó sẽ tìm đến lấy mạng những người còn lại sau".

 

Nghe thấy từ Nghĩa Thiên Kiếm Tôn, Ngũ tam rùng mình.

 

Đây chính là một trong thiên hạ thập đại cao thủ, một huyền thoại sống trong giới võ lâm giang hồ.

 

"Vâng, vâng, tôi nhất định sẽ chuyển lời!"

 

Ngũ Tam liên tục dập đầu xuống sàn.

 

Hắn không dám ngẩng đầu lên trước khí phách bức người của Lí Nghĩa Tinh.

 

Y vung tay, hai tên đạo tặc đã bất tỉnh đã bị hất văng vào một góc.

 

Ngũ Tam ngập ngừng lùi một bước và cắm đầu cắm cổ chạy khỏi Sa Hải Lầu.

 

Những vị khách không dám hít thở sâu, sợ hãi nhìn hai người bọn họ.

 

Tuy nhiên, khi thức ăn được dọn ra, Lí Nghĩa Tình và Lí Tiểu Minh lại bắt đầu ăn như không có chuyện.

 

***

 

Huyện Trà Bồng.

 

Ngũ Phong sơn trại.

 

Ngũ Tam vừa thoát khỏi chỗ chết, gặp Phong Diễn Tiêu đang đi qua sân trước liền hớt hải đem chuyện vừa nãy kể không sót chữ nào.

 

Một lát sau, Ngũ Phong thập kiệt đã tập trung tại Tướng Họa Các.

 

Phong Diễn Tiêu nhìn quanh với vẻ mặt bối rối.

 

"Haa! Trên đường đến đây chắc mọi người nghe sơ qua rồi nhỉ? Nghĩa Thiên kiếm tôn đang giữ Gia Đô và Vương Thanh làm con tin. Sáng mai nếu chúng ta không xuất hiện ở đỉnh thứ nhất của Ngũ Phong sơn, lão ta sẽ giết chết hai người họ, sau đó tìm đến những thành viên khác trong sơn trại. Phải làm sao bây giờ?"

 

Ánh mắt của Ngũ Phong thập kiệt đều hướng về Uyên Xích Hà. 

 

Cậu gãi đầu với vẻ mặt bối rối, mở miệng.

 

"Thứ lão già ấy muốn là đệ, thế nên sẽ đi một mình."

 

"Ca ca, muội nghe nói Thiên hạ thập đại cao thủ rất nguy hiểm a? Chúng ta cùng nhau chạy trốn không được sao?"

 

Thẩm Dương Khắc cắt ngang lời nói của Hạ Tiểu Bạch.

 

"Bất cứ ai ở vị trí đó nhất định sẽ làm đúng như những gì bản thân nói, ít nhất là vì thể diện. Lão ta sẽ tìm và giết từng người một của Ngũ Phong sơn trại. Tất nhiên, hẳn sẽ không giết hết tất cả chúng ta được, nhưng chắc chắn sẽ rất nhiều mạng người phải bỏ lại chỗ này đấy."

 

Đám sơn tặc im lặng một lúc trước lời nói của lão.

 

Thành thật mà nói, không ai từng nghĩ đến kết cục thế này.

 

"Được rồi, để đệ đi giải quyết. Lão ta đến để trả thù đệ mà. Trước tiên nếu đệ đến thì lão sẽ không giết những người khác đâu."

 

"Lỡ huynh xảy ra chuyện gì thì sao?"

 

Hạ Tiểu Bạch nói với khuôn mặt như sắp khóc.

 

Uyên Xích Hà bật cười.

 

"Có thể xảy ra chuyện gì chứ? Dù có là thiên hạ thập đại cao thủ đi nữa thì cũng không dễ lấy mạng ta đâu”.

 

Hàn Thái Liên lo lắng hỏi.



 

"Lỡ đâu sau đó lão ta tức giận và cố gắng giết những người khác. Chúng ta có nên chạy trốn trước không?"

 

Thẩm Dương Khắc thờ ơ đáp lời

 

"Không cần. Hắn cũng phải lo cho người nhà mình chứ. Nếu biết Uyênh Xích Hà không phải là một đối thủ dễ chơi, thì Ngũ Phong sơn trại ắt sẽ an toàn. Đạo lý của giang hồ chính là như vậy."

 

"Có thật vậy không?"

 

"Tất nhiên. Nếu đằng sau có rất nhiều thứ để bảo vệ, nhất định sẽ không thể liều lĩnh giết người. Và nếu kẻ thù càng mạnh, thì điều đó càng đúng. Tính mạng của những thành viên trong gia đình dù chỉ à một người cũng quý giá hơn mười cái mạng của kẻ thù nằm xuống. Không phải sao?"

 

"Ah!"

 

Một câu cảm thán phát ra từ miệng Hàn Thái Liên

 

“Bất luận thắng bại, chỉ cần Uyên ca còn sống, thì chúng ta cũng bình an vô sự phải không?”

 

"Đúng vậy. Cho dù tiểu tử này có thua, nhưng nếu có thể chạy trốn, cũng không khác gì thắng. Kỳ thực ở tuổi này, chỉ cần thoát khỏi tay của Nghĩa Thiên kiếm tôn đã là chuyện lớn rồi. Tương lai chưa biết thế nào, nếu cố chấp đuổi cùng giết tận thì chính là tự chặt đứt đường lui của bản thân. Lão già kia chắc chắn đủ sáng suốt để biết điều đó."

 

Hạ Tiểu Bạch siết chặt tay Uyên Xích Hà.

 

"Uyên ca! Huynh đã nghe chưa? Đừng có ham đánh, cứ lo chạy thoát thân đã! Đừng lo lắng cho bọn muội làm gì."

 

Cậu nhìn Thẩm Dương Khắc với ánh mắt ngạc nhiên.

 

"Này! Lão Thẩm. Đúng là không phải dạng vừa nha. Sao ngươi có thể nghĩ ra những điều như vậy nhỉ?”

 

"Ha ha. Không có gì to tát, những thứ này nếu lăn lộn đủ lâu ở chốn giang hồ sẽ tự mình ngộ ra thôi. Đây gọi là trí khôn để sinh tồn đấy”.

 

 

Đêm trôi qua trong những lo lắng và những tiếng thở dài.

 

Đám sơn tặc của Ngũ Phong sơn trại ngay sau khi kết thúc bữa ăn đã không hẹn mà cùng tập trung tại Tướng Họa các.

 

Sau khi chào hỏi mọi người, Uyên Xích Hà từ từ leo lên đỉnh núi đầu tiên của Ngũ Phong son.

 

Đó là ngọn núi hằng ngày cậu vẫn thường leo lên, nhưng hôm nay cảm giác thật lạ lẫm.

 

Có lẽ đó là vì cậu sắp phải đối đầu với một trong thiên hạ thập đại cao thủ

 

Đó là một cảm giác hoàn toàn khác với khi so kiếm với Phá Thiên Ma Quân Tích Vụ Hải. 

 

Thành thật mà nói, cậu không sợ Nghĩa Thiên Kiếm tôn.

 

"Có lẽ sẽ thua" và "có lẽ sẽ mất mạng" rõ ràng là khác nhau.

 

Sau khi cố gắng an ủi bản thân như vậy, tự lúc nào đã đến đỉnh cao nhất của Ngũ Phong sơn.

 

Gia Đô và Vương Thanh đang quỳ ở bìa rừng.

 

Khi hai người bắt gặp ánh mắt của Uyên Xích Hà, họ dập đầu như thể họ đã nhìn thấy Bồ Tát dưới địa ngục.

 

Xa hơn một chút là một lão già với bộ râu dài bạc trắng và một cô gái trẻ xinh đẹp.

 

Đó chính là Nghĩa Thiên Kiếm tôn và Lí Tiểu Minh.

 

Y hướng ánh mắt sang Uyên Xích Hà.

 

Trong một khoảnh khắc, có một tia lấp lánh trong mắt cậu.

 

Khi đạt đến cấp độ của Lí Nghĩa Tình, sẽ có thể nhìn thấy nhiều hơn những gì người bình thường nhìn thấy.

 

Chẳng hạn như nguồn năng lượng trong trẻo tỏa ra từ toàn bộ cơ thể của Uyên Xích Hà, cả dáng đi điềm đạm và đôi mắt điềm tĩnh không biết sợ hãi đó.

 

'Trời ơi! Đó không phải là một tên đạo tặc bình thường …”

 

Cứ tưởng là một tiểu ma đầu có võ công xuất chúng. Nhưng khi tận mắt thây6s rồi, y lại như thể tôi đang nhìn thấy chính mình của thời thơ ấu vậy.

 

Sau khi rời Thiếu Lâm Tự, Lí Nghĩa Tinh đã tu hành khổ hạnh tại Quán Chân Đạo trong một thời gian dài. Chính vì lý do này mà tên của tâm pháp bí truyền của Nghĩa Thiên môn có tên 'Huyền Thiên Bát Cực'.

 

Khi một đạo sĩ như y gặp một cao thủ ma giáo, trong y liên tục dấy lên luồng khí bài trừ. Trái lại, khi gặp được người cùng đồng đạo, tâm trạng sẽ trở nên khoan khoái một cách tự nhiên.

 

Và ngay lúc này, cơ thể y đang phản ứng giống như vậy.

 

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...