Cửu Thiên Cực Kiếm
-
Chapter 71
Nghe phiên bản audio của truyện:
Chap 71. Hai Minh chủ
Đêm khuya.
Màn đêm tĩnh mịch đến mức không nghe thấy âm thanh của côn trùng.
“Chậc chậc.”
Kiếm Vương Nam Cung Bích tặc lưỡi, đi vào trong phòng, cầm theo thanh kiếm của mình rồi lại quay trở ra.
Nam Cung Bích chầm chậm bước ra sân.
Ngay sau đó, Trường Hạ Ngân - phu nhân Nam Cung Bích cũng ra khỏi phòng và nhìn ngó xung quanh.
Bà cũng cầm thanh kiếm trong tay, rất ra dáng của người xuất thân từ phái Võ Đang.
Nam Cung Bích im lặng tập trung vào âm thanh xung quanh mình, sau đó quay ngoắt như tia chớp và hét lên.
“Là kẻ nào! Kiếm Vương Nam Cung Bích ta đang ở đây!”
Tiếng hét của Nam Cung Bích khiến mọi người Nam Cung Thế Gia đang chìm trong giấc mộng bỗng tỉnh giấc.
Những võ giả của thế gia trang bị vũ khí và lũ lượt chạy vào gian nhà chính.
Nam Cung Bích quay đầu nhìn quanh.
Khoảng bốn mươi võ giả.
May mắn là các đệ tử của nội điện đã tập hợp lại trước khi cuộc chiến nổ ra.
Khi đó, khoảng năm mươi người kéo đến Nguyệt Đông Môn.
Nam Cung Bích lạnh lùng nhìn những vị khách không mời rồi một lần nữa hét lên.
“Các ngươi là ai? Sao lại ghé thăm Nam Cung Thế Gia vào lúc khuya khoắt thế này?”
Vô Sơn Lãng Lãng lấy tay che miệng cười.
“Hô hô hô! Tại sao ngươi lại như vậy chứ? Người đứng đầu Nam Cung Thế Gia sao lại tỏ ra ngây thơ như vậy? Không phải người đời có câu nói Người có ý tốt không dễ tìm đến, người tự tìm đến thì thường không có ý tốt hay sao?”
Nam Cung Bích cười khẩy và nói.
“Vậy rồi sao? Ngươi là ai?”
“Hô hô! Dù bị dồn vào đường cùng nhưng nhìn ngươi vẫn thong thả nhỉ? Vậy nên ta mới thích Nam Cung Thế Gia đó.”
“Thích mà vung vẩy đao kiếm đến đây sao? Có vẻ như ngươi cũng không thể ngăn nổi chứng mất trí nhớ vì tuổi già nhỉ?
Vô Sơn Lãng Lãng dù sao cũng là nữ nhân. Nghe đến chứng mất trí nhớ bởi tuổi già thì lập tức nghiến răng nghiến lợi.
“Tên khốn nhà ngươi phát điên lên vì muốn chết rồi nhỉ? Sao ngươi dám cười cợt thô bỉ như vậy với Vô Sơn Lãng Lãng ta chứ?”
“À! Nếu là Vô Sơn Lãng Lãng thì ngươi không phải chính là con cáo già của Mỗ San Tiểu Súc sao? Nhưng một con cáo già như ngươi tin tưởng vào điều gì mà cho rằng có thể đánh bại Nam Cung Thế Gia chứ? Thật sự lẩm cẩm rồi sao?”
Nam Cung Bích nghiêng đầu.
Vô Sơn Lãng Lãng là cao thủ của phái Mao Sơn và không có bất cứ ân oán gì với Nam Cung Thế Gia. Thật khó hiểu khi bà ta lại xông vào Nam Cung Thế Gia vào giờ này.
Vô Sơn Lãng Lãng là cao thủ của phái Mao Sơn nhưng không thể nào sánh với Thiên hạ thập đại cao thủ.
Ngay lúc này, Nguyệt Hạ Tiên Tử đứng bên cạnh không thể chịu thêm nữa, liền xen vào.
“Nam Cung Bích, lâu rồi không gặp. Người đời cũng có câu trong lúc hổ biến mất thì cáo sẽ lên làm vua đó, bây giờ chính là tình huống như vậy. Nam Cung Thế Gia thì có gì ghê gớm chứ? Không phải sao?”
“Ngươi là ai?”
Nam Cung Bích cau mày.
Khuôn mặt đó rất quen mắt nhưng không thể nhớ ra là ai.
“Ô trời, mới đó mà ngươi đã quên rồi sao. Ta đây chính là Nguyệt Hạ Tiên Tử.”
".......”
Ngay khi nghe đến danh xưng Nguyệt Hạ Tiên Tử, khuôn mặt Nam Cung Bích cứng lại.
Di Minh Giáo.
Kẻ thù mạnh đến mức ngay cả Chính Nghĩa Minh phải gửi Võ Lâm Thiếp để đối phó.
Nam Cung Bích quay lại nhìn phía sau và nói ngắn gọn.
“Đối phương là Di Minh Giáo! Tất cả hãy rời khỏi Nam Cung Thế Gia! Ngay lập tức!”
Tuy nhiên các võ sư của thế gia vẫn tỏ ra do dự, Nam Cung Bích liền rút kiếm ra và hét lớn.
“Đây là mệnh lệnh của gia chủ! Tất cả mau rời khỏi đây! Hãy sáp nhập với Thương Thiện Đội ở Lạc Dương.”
Đến lúc này các võ sư của thế gia mới tản ra tứ phía.
Tuy nhiên năm mươi cao thủ đến từ Mỗ San Tiểu Súc cũng không phải chỉ đến để ngắm cảnh.
Các cao thủ của Mỗ San Tiểu Súc đã chặn phía trước các võ sư của thế gia. Và huyết chiến nổ ra.
Trường Hạ Ngân sánh vai chiến đấu cùng Nam Cung Bích.
“Phu nhân, nàng cũng nhanh rời đi đi.”
“Nhưng mà…”
“Nếu có nàng ở đây, ta khó mà phát huy hết khả năng của mình.”
“Thiếp hiểu rồi. Hãy gặp lại nhau ở Lạc Dương.”
Trường Hạ Ngân không cố chấp thêm nữa, bà lẩn vào giữa các võ sư của thế gia và rút ra ngoài.
Nguyệt Hạ Tiên Tử vuốt nhẹ thân kiếm yêu thích Thái Ất Ngọc Kiếm bằng Kiếm quyết chỉ và nói.
“Ta không thể chứng kiến cảnh này mà không rớt nước mắt. Nhưng mà biết làm sao đây, đã là vợ chồng thì phải làm giỗ cùng nhau chứ?”
Cùng với lời nói đó, Nguyệt Hạ Tiên Tử phóng mình vào hư không.
Sau khi bay lên khoảng năm trượng, Nguyệt Hạ Tiên Tử liền phóng Thái Ất Ngọc Kiếm xuống phía dưới.
Viu.
Cùng với âm thanh xé gió, Thái Ất Ngọc Kiếm bay thẳng đến một điểm như hỏa tiễn.
Chính là phía đầu của Trường Hạ Ngân,
Nam Cung Bích kinh ngạc, rút kiếm và lập tức phóng đi.
Xoẹt.
Cheng.
Thanh kiếm của Nam Cung Bích văng ra khỏi Thái Ất Ngọc Kiếm.
Lúc đó, Vô Sơn Lãng Lãng như thể chờ đời nãy giờ liền vung Cửu Tiết Trượng đang nắm trong tay.
Nguyệt Hạ Tiên Tử đã nói bà chỉ cần đứng xem thôi nhưng bà ta không muốn bỏ lỡ cơ hội này.
Trong nháy mắt, đốt cuối cùng của Cửu Tiết Trượng vỡ ra thành từng mảnh và đóng xung quanh Nam Cung Bích.
Ù ù.
Cùng với âm thanh kì lạ, đám mây xám bay lên và chặn phía trước như bức tường.
Đó chính là Vân Chướng Thuật (雲障術) - thuật che người bằng mây.
Nguyệt Hạ Tiên Tử cau mày khi Vô Sơn Lãng Lãng chen vào nhưng cũng không nói gì.
Kiếm Công của Nam Cung Bích cao cường hơn những gì Nguyệt Hạ Tiên Tử nghĩ nên bà ta giả vờ như không biết và chấp nhận sự trợ giúp đó.
Nam Cung Bích bị vây quanh bởi đám sương mù màu xám liền vội vàng chạy về phía trước.
Tuy nhiên kỳ dị là dù cho chạy kiểu gì thì bức tường mây vẫn luôn chặn ở phía trước.
Sau đó Nam Cũng Bích đã muộn màng nhận ra bản thân đã mắc vào thuật pháp của Vô Sơn Lãng Lãng.
Nam Cung Bích lập tức đẩy thanh kiếm về phía trước cùng với tiếng hét vang dội.
Viu. Vút.
Thanh kiếm bay về phía trước rồi sau đó phân chia thành hai, thành bốn, rồi thành tám.
Nam Cung Bích đang thi triển Đại Nghiên Kiếm Pháp bằng Dĩ Khí Ngự Kiếm.
Khi tám thanh kiếm cắt chính diện, đám mây dày đặc dần tan biến.
Nam Cung Bích bay người giữa bức tường mây.
Tuy nhiên Thái Ất Ngọc Kiếm của Nguyệt Hạ Tiên Tử đã sẵn sàng chào đón Nam Cung Bích, ngay khi hắn bay ra ngoài đám mây.
Nguyệt Hạ Tiên Tử bay người lên bằng sức mạnh của Thân Kiếm Hợp Nhất.
Không biết từ lúc nào người bà ta đã bị che phủ bởi thanh kiếm, ngay sau đó thanh kiếm khổng lồ sượt qua người Nam Cung Bích.
“Hự!”
Nam Cung Bích vô thức phát ra tiếng rên.
Khoảnh khắc đó, Trường Hạ Ngân không biết chạy ra từ đâu, chen vào giữa hai người.
Thanh kiếm của Trường Hạ Ngân chém vào mặt kiếm của Nguyệt Hạ Tiên Tử.
Cheng.
“Ặc!”
Cơ thể Trường Hạ Ngân bật ra phía sau do lực phản.
Máu phun ra khỏi miệng, dường như bà đã bị nội thương nghiêm trọng.
“Phu nhân!”
Nam Cung Bích vung kiếm như sấm sét khiến Nguyệt Hạ Tiên Tử lùi về sau và ngay lập tức chạy về phía Trường Hạ Ngân.
Nam Cung Bích ôm thân hình Trường Hạ Ngân đã bất tỉnh dưới mặt đất.
Vô Sơn Lãng Lãng tiến lại gần và nhanh chóng đọc thần chú.
“Thượng triêu kim khuyết hạ phúc côn luân! (上朝金闕 下覆崑崙)”
Bà ta vung Cửu Tiết Trượng cùng với câu thần chú, ngay lập tức tảng đá hình dạng thái sơn liền ập xuống từ bầu trời.
Rầm rầm.
Nam Cũng Bích vội vàng lấy hai tay đỡ thái sơn để bảo vệ phu nhân có nguy cơ bị chôn vùi dưới đó.
Tuy nhiên dưới áp lực khủng khiếp dồn từ trên xuống, phần thân trên của Nam Cung Bích từng chút một nghiêng xuống.
Đây quả là tuyết thượng gia sương (Việc xảy ra liên tiếp những điều bất hạnh hoặc khó khăn), lần này Thái Ất Ngọc Kiếm của Nguyệt Hạ Tiên Tử liệng thấp phía dưới như con diều hâu.
Nam Cung Bích gắng hết sức đến mức mạch máu nổi dày đặc trên mặt, tiếng gào thét phát ra khỏi miệng.
“Ư aaaaa!”
Trường Hạ Ngân sẽ chết nếu Nam Cung Bích buông tay ra, nhưng nếu cứ tiếp tục chịu đựng như vậy thì cả hai đều phải chết.
Nước mắt ứa ra từ đôi mắt Nam Cung Bích.
Ngay sau đó, cùng với tiếng “Đoàng”, thái sơn rơi xuống vị trí của Nam Cung Bích và Trường Hạ Ngân.
Đoàng, đoàng đoàng.
Cùng với tiếng nổ liên tiếp, mặt đất bị nhấn sâu xuống một trượng. Điện các xung quanh sụp đổ và mọi thứ trở thành mớ hỗn độn.
Trước khi bụi lắng xuống, Nam Cung Bích rời khỏi đống nổ nát.
Làn da tái nhợt, có vẻ như đã bị nội thương, tuy nhiên ánh sáng xanh tỏa ra từ mắt vẫn chói lòa.
Con hổ bị thương chính là thứ đáng sợ nhất.
Nam Cung Bích mất đi vợ, trở thành hùng thần ác sát, vung kiếm đầy hung hãn.
Những võ sư của Mỗ San Tiểu Súc ngã xuống cùng với tiếng hét tuyệt vọng.
Nam Cung Bích chém bay đầu các võ sư của Mỗ San Tiểu Sức, sau đó bước về phía Vô Sơn Lãng Lãng và Nguyệt Hạ Tiên Tử.
Nguyệt Hạ Tiên Tử lạnh lùng vung kiếm về phía trước.
Kiếm cang đỏ thẫm bay thẳng đến Nam Cung Bích.
Nam Cung Bích đột nhiên chỉa thanh kiếm về phía bầu trời và bay thẳng lên.
Nam Cung Bích định thi triển Thương Khung Vô Nhai Kiếm - tuyệt kỹ đỉnh nhất của Nam Cung Thế Gia.
“Khự!”
Nam Cung đang bay lên như chim trời thì tiếng rên rĩ đầy đau đớn phát ra khỏi miệng.
Trong trạng thái nội thương thế này thì việc thi triển Thương Khung Vô Nhai Kiếm là quá sức.
Tuy nhiên, dường như bất chấp sinh tử, Nam Cung Bích vắt kiệt đến giọt công lực cuối cùng và truyền vào kiếm.
Cảm nhận được nguy cơ, Nguyệt Hạ Tiên Tử bay về phía Nam Cung Bích bằng Thân Kiếm Hợp Nhất.
Thân Kiếm Hợp Nhất thực sự là khi cơ thể và kiếm nhất thể hóa, cơ thể biến mất, chỉ còn lại kiếm. Lúc này, thanh kiếm sẽ tấn công đối phương bằng lực công kích của chính thể.
Nguyệt Hạ Tiên Tử đã chọn Thân Kiếm Hợp Nhất chứ không phải Dĩ Khí Ngự Kiếm để tấn công và phòng thủ.
Vô Sơn Lãng Lãng quả nhiên không chịu đứng im quan sát.
Cửu Tiết Trượng của bà ta có thể gọi là vô giá chi bảo, pháp bảo của phái Mao Sơn.
“Điều lí cương kỷ thống chế can khôn (調理綱紀 統制乾坤)!”
Vô Sơn Lãng Lãng đọc thần chú và cắm Cửu Tiết Trượng vào mặt đất.
Khoảnh khắc đó, cang khí đan chặt vào nhau phía trên Cửu Tiết Trượng, tạo thành hình dạng của một tấm lưới.
Sau đó Vô Sơn Lãng Lãng như một ngư dân ném chiếc lưới cang khí về phía Nam Cung Bích.
Lúc này, thanh kiếm của Nam Cung Bích đã phân chia thành hàng trăm thanh kiếm trên bầu trời.
“Hộc!”
Nam Cung Bích ói ra máu và rơi xuống mặt đất cùng với thanh kiếm.
Lưới cang khí trải rộng ra như thể có thể tóm gọn Nam Cung Bích và hàng trăm thanh kiếm.
Cùng lúc đó, Nguyệt Hạ Tiên Tử đã thực hiện Thân Kiếm Hợp Nhất trở thành tia sáng trắng xuyên qua bầu trời.
Khi công lực của ba người va chạm vào nhau, bầu trời đêm lóe lên ánh sáng trắng, đỏ và xanh.
Đoàng đoàng.
Mái tóc của Vô Sơn Lãng Lãng rối tung lên như mụ đàn bà điên bởi dư âm của cơn chấn động.
Nguyệt Hạ Tiên Tử cũng không lành lặn.
Nguyệt Hạ Tiên Tử rơi xuống đống điện các đã đổ nát, mặt cắt không còn giọt máu.
“Khạc!”
Nguyệt Hạ Tiên Tử phun ra máu và tiến lại gần Vô Sơn Lãng Lãng.
“Lãng Lãng? Tên khốn đó chết rồi sao?”
“Đến mức này mà hắn vẫn còn sống thì hắn phải được gọi là Kiếm Thần chứ không chỉ là Kiếm Vương.”
Bà ta tin tưởng rằng Nam Cung Bích đã chết dù không tìm thấy thi thể. Nghĩ đến cú nổ khủng khiếp đó, nếu lão ta không biến thành tro bụi thì mới kỳ lạ.
Một lúc sau, hai Bách Thủ Ma Quân và các võ sư của Mỗ San Tiểu Súc đã biến mất như tan vào màn đêm.
***
Toàn bộ Võ Lâm choáng váng trước sự sụp đổ của Nam Cung Thế Gia- minh chủ của tỉnh Nam Trực Lệ.
Đó là việc do một giáo đường của Di Minh Giáo mang tên Mỗ San Tiểu Súc gây ra.
Sau sự việc đó, lá cờ của giáo đường Di Minh Giáo đã được treo lên ở Quang Minh Trang Viên ở Tế Ninh, Tiêu Nguyệt Sơn Trang thuộc Tây An tỉnh Thiểm Tây, Điều Ngự Sử thuộc Thành Đô tỉnh Tứ Xuyên, Tử Vi Cung thuộc Tuần Thiên Phủ tỉnh Bắc Trực Lệ.
Nếu cộng thêm Mỗ San Tiểu Súc ở Thái Hồ và Ngân Hạ Trang ở Lệ Châu thì tổng cộng có 6 giáo đường.
Có tin đồn lan truyền rằng “Mỗi giáo đường đều có người bảo vệ được gọi là Bách Thủ Ma Quân, võ lực của bọn bọ có thể giành chức danh Thiên hạ đệ nhất”. Nếu đó là sự thật thì Di Minh Giáo chính là sánh ngang với Thất Phái Nhị Môn.
Bất ngờ trước tin tức gây sốc đó, Thất Phái Nhị Môn và Tứ Đại Thế Gia đã lập tức triệu tập các đệ tử môn ngoại (các đệ tử xuất môn làm nhiệm vụ bên ngoài).
Các cao thủ của Ngũ Đại Thế Gia và Thất Phái Nhị Môn đã tập hợp bởi Võ Lâm Thiếp chỉ khi đến Lệ Châu thì mới nghe được tin thảm kịch của Nam Cung Thế Gia. Lúc đó, bọn họ nhận được lệnh quay trở về.
Tuy nhiên dù phải đối mặt với giáo đường Di Minh Giáo nhưng không một ai rút lui. Hơn nữa còn có cả Nghĩa Thiên Kiếm Tôn Lý Nghĩa Tình - Thiên hạ thập đại cao thủ đồng hành nên mọi người vẫn vững tin.
Tuy nhiên Hỗn Thế Kiếm Ma Tích Chân Kinh - trang chủ Ngân Hạ Trang là một ma đầu lục lâm đã mỏi mệt.
Khi các quần hùng tiến vào Ngân Hạ Trang như thủy triều, Ngân Hạ Trang đã trống không. Cuối cùng các quần hùng đành phải hẹn ước ngày sau và quay trở về đảng phái của mình.
Và thật đáng kinh ngạc, thời đại song minh chủ - Chính Nghĩa Minh và Di Minh Giáo đã được mở ra.
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook