Nghe phiên bản audio của truyện:

Chương 74: Thất thế

 

Vào khoảng giữa trưa, Xích Tà Kiếm Nam Cung Chấn đội chủ Thương Thiên đội, đã đến thăm Nam Cung Thiên.

 

“Nghe nói đệ đã gặp Tôn bang chủ. Đã định ngày lên đường chưa?"

 

Nam Cung Chấn là biểu huynh của Nam Cung Thiên nên họ thường nói chuyện riêng với nhau.

 

"Ừm, ba ngày nữa sẽ xuất phát."

 

"Đệ thì sao?"

 

"Dù sao cũng là việc nhà nên đệ cũng định sẽ tham gia, được chứ?"

 

Nam Cung Chấn là đội chủ Thương Thiên đội nên y vẫn thường xuyên hỏi ý kiến ​​​​của hắn.

 

"Quyết định vậy đi. Nhân tiện, nếu trên đường gặp lục lâm thì đệ tính thế nào?"

 

Nam Cung Chấn nhìn Nam Cung Thiên với vẻ mặt mơ hồ.

 

Ngũ đại thế gia xưa nay vẫn luôn cho rằng nếu gặp đạo tặc thì giết chết là việc đương nhiên, cũng xem như là góp tay dẹp loạn thiên hạ. Nhưng trong chuyến đi này, vai trò của họ là võ giả hộ tống thương bang, chứ không phải Nam Cung môn đồ.

 

“Nếu chúng ta là Thương Thiên đội của Nam Cung thế gia, thì không có gì phải thỏa hiệp với Lục Lâm. Nhưng hiện tại chúng ta là võ giả hộ tống của thương bang, nếu duy trì mối quan hệ tốt đẹp với chúng sẽ tốt hơn cho đại cục.”

 

"Được, ta cũng nghĩ như đệ. Ta sẽ truyền lại ý đó đến Thương Thiên Đội."

 

Mặc dù là huynh trưởng của Nam Cung Thiên, nhưng hắn vẫn đối xử với y với lòng kính trọng dành cho một tiểu gia chủ.

 

"Đa tạ huynh."

 

"Đa tạ gì chứ. A, Nhiên nhi cũng đi theo à?"

 

"Không đâu, đệ định để muội ấy ở lại thương bang. Không biết chừng sẽ có tin tức của phụ thân truyền đến."

 

"Được, cũng tốt. Nhất định chúng ta sẽ sớm tìm được thúc thúc thôi."

 

Nam Cung Thiên lặng lẽ gật đầu.

 

Đối với Nam Cung thế gia, Nam Cung Bích còn có ý nghĩa to lớn hơn cả một gia chủ. Y đã một tay gây dựng nên cơ đồ, dùng cả đời để trừ ma dẹp loạn, đồng thời cũng đã nuôi dưỡng hậu bối nên người.

 

***

 

Tháng năm.

 

Tỉnh Hà Nam, Bình Đỉnh sơn.

 

Khoảng giữa trưa, một nhóm khoảng bảy mươi người thận trọng tiến đến lối vào Bình Đỉnh sơn. Đó chính là thương đoàn của Thượng Tô thương bang trên đường từ Lạc Dương tiến về Nam Kinh.

 

Tôn Học, một người đàn ông đã ngoài ngũ tuần, tiến đến gần Nam Cung Chấn.

 

"Đại hiệp. Đây là khu vực của Tịch Phong trại."

 

"Ta biết rồi."

 

Nghe thế, Tôn Học không nói thêm lời nào nữa.

 

Trên thực tế, lời đó quả thực là thừa thãi với Nam Cung thế gia. Bởi vì chẳng có ai hiểu biết về Lục Lâm rõ hơn bọn họ.

 

Tôn Học bỗng có cảm giác ngượng ngùng vì lời nói vừa rồi, khẽ liếc nhìn lá cờ treo trên đầu xe ngựa.

 

Cờ của Thượng Tô thương bang và Nam Cung thế gia được treo cạnh nhau.

 

Lão bỗng thấy tò mò.

 

Liệu có Lục Lâm đạo tặc nào dám bước tới khi nhìn thấy lá cờ của Nam Cung thế gia đó không nhỉ?

 

Hai mươi mốt võ giả hộ vệ đi đầu.

 

Tính cả thương nhân và tạp vụ thì thương đoàn tổng cộng có 50 người, tuy cũng không phải là nhiều nhưng trong những chuyến thương hành bình thường thì cũng chỉ có khoảng hơn 20 người mà thôi. Số lượng đã tăng lên như vậy vì đây có cả đoàn hộ tống của Nam Cung thế gia.

 

Thời gian trôi qua trong căng thẳng.

 

Dù thương đoàn đã đi qua hơn một nửa Bình Đỉnh sơn nhưng Tịch Phong trại vẫn chưa hề xuất hiện.

 

Thỉnh thoảng chỉ có vài bóng người lướt qua trong rừng, nhưng cũng chỉ có vậy.

 

Cuối cùng, thương đoàn đã thuận lợi rời khỏi Bình Đỉnh sơn.

 

Tôn Học xun xoe chạy đến chỗ Nam Cung Chấn.

 

"Quả nhiên là Nam Cung thế gia. Tịch Phong trại chủ Viêm la đao phủ vốn lòng tham không đáy, thế mà hôm nay cũng trốn mất không thấy bóng dáng đâu"

 

"..."

 

Nam Cung Chấn chỉ nhìn thẳng về phía trước với khuôn mặt bình tĩnh.

 

Họ ca tụng Nam Cung thế gia chỉ với vài việc vặt vãnh thế này, đúng là mỉa mai mà.

 

Sau đó, một số thương nhân lớn tuổi đã đến và cúi đầu cảm ơn bọn họ.

 

Ngày đó đã yên bình trôi qua mà không có sự cố.

 

 

 

Tối hôm sau.

 

Thương đoàn đã tiến vào thôn Phương Hạ.

 

Ngay sau khi dỡ hành lý tại nhà trọ mà Tôn Học đã sắp xếp, Nam Cung Chấn và Nam Cung Thiên cùng sóng vai đi đến mộ nhà hàng.

 

Vừa đúng lúc là giờ ăn tối nên nhà hàng vô cùng náo nhiệt.

 

Dù vậy, cả hai vẫn may mắn chiếm được một bàn trống cạnh cửa sổ.

 

Ngay khi hai người ngồi xuống, canh cá chép, rau xào, thịt lợn đã được dọn ra như chờ sẵn. Vì đây là nhà hàng dành cho khách trọ nên không thể gọi đồ riêng.

 

Nam Cung Chấn và Nam Cung Thiên bắt đầu ăn thức ăn đã chuẩn bị mà không nói gì.

 

Hai người họ nhàn nhã uống trà sau khi lấp đầy cái bụng trống rỗng. Nhà hàng bỗng chốc đã vắng tanh, khách vào như sóng đánh, cũng rút nhanh như triều lui vậy. Đây cũng là một nét độc đáo của các nhà hàng khách điếm.

 

Đột nhiên, Nam Cung Thiên hỏi.

 

“Huynh đã nghe tin đồn về Ngũ Phong thập kiệt chưa?”

 

"Ừm, một trong số họ đặc biệt xuất sắc phải không? Nghe nói là trình độ của kẻ đấy cũng không kém Lục Lâm tam tôn là bao. Nhưng đám người Lục Lâm đó cũng hay khoác lác lắm, không phải chuyện nào cũng tin là thật được."

 

"Nhưng mà, lời đồn về việc Thiên Chí thượng nhân cũng thua cuộc ở đây có vẻ không phải là hoàn toàn nhảm nhí."

 

"Trừ khi được trực tiếp nghe được từ Thiên Chí Thượng Nhân, còn không mọi chuyện vẫn dừng lại ở tin đồn mà thôi."

 

Nam Cung Chấn có vẻ không mấy tin tưởng về những tin đồn này.

 

"Chuyện thế nào ngày mai sẽ rõ. Nếu chúng cũng cụp đuôi trốn mất như Tịch Phong trại, thì quả thực lời đồn..."

 

“Đệ có biết có một thứ gọi là phô trương thanh thế không?”

 

"Không đời nào. Đệ chưa bao giờ thấy Lục Lâm sơn trại nào dám phô trương thnah thế trước mặt Nam Cung thế gia cả."

 

"Cũng đúng, nhưng suy nghĩ con người vốn dĩ rất khó hiểu mà."

 

“Huynh đang nghĩ đến việc đánh giá thực lực của Ngũ Phong thập kiệt sao?"

 

Nam Cung Chấn suy nghĩ một lúc rồi nhẹ gật đầu.

 

"Cũng không thể chỉ nghe tin đồn mà đã vội cúi đầu được."

 

"Đúng vậy, nhưng mà…."

 

Nam Cung Thiên có vẻ rất khó xử.

 

Tin đồn thường được phóng đại, nhưng thỉnh thoảng cũng có trường hợp ngược lại.

 

Nam Cung Chấn nói với vẻ mặt đầy tự tin.

 

"Sớm hay muộn thì tin Nam Cung thế gia hộ tống thương bang cũng sẽ lan đi khắp nơi thôi. Nếu chúng ta cũng hành động giống như đám võ giả hộ tống tầm thường khác, không phải sẽ thành trò cười cho thiên hạ sao? Ta không muốn điều đó xảy ra chút nào cả."

 

"Đừng quá sức, dù sao sau này chúng ta cũng sẽ không làm cái việc này nữa mà."

 

"Ta biết rồi."

 

Nam Cung Chấn cũng không có ý định liều mạng, phí sức với những cuộc thương hành vô thưởng vô phạt như thế này là không cần thiết.

 

 

Ngày hôm sau.

 

Ngay khi trời sáng, thương đoàn đã rời khỏi thôn Phương Hạ.

 

Khi bước vào lối vào Ngũ Phong sơn, Hành Thủ Tôn Học nhìn quanh và nói.

 

"Mong rằng chúng cũng sẽ biết điều giống như Tịch Phong trại, thế thì sẽ tiết kiệm được không ít."

 

Nam Cung Thiên hỏi Tôn Học.

 

"Hành thủ, ngài đã bao giờ nhìn thấy Ngũ Phong thập kiệt chưa?"

 

"Ta á? Ta chưa có nhìn thấy, chỉ là nghe nói qua thôi, thật ra có thể trực tiếp nhìn thấy bọn chúng cũng không có bao nhiêu người. Còn mấy lời đồn đại thì cũng là từ năm ngoái đến giờ cũng không thấy rình rang nữa."

 

"Tại sao thế?"

 

"Ừm, dạo gần đây chúng ít khi ra mặt lắm, chỉ có đám thuộc hạ cấp thấp đi thu lệ phí thôi.” .

 

“Thế các thương đoàn có trả không?”

 

"Có chứ”

 

"Hả! Chỉ mới nghe tin đồn về chúng mà các thương đoàn đã răm rắp cúng tiền theo ý chúng thế sao?"

 

"Nghe thì có vẻ chỉ là mấy lời đồn đại bình thường. Nhưng có người thấy tin đồn lắng xuống liền không nhịn được mà chọc vào chúng, Hoa Dương Thương Bang là một ví dụ đấy. Kết quả là bị đánh cho tan tác luôn. Thế nên các thương bang khác cũng tự động nộp phí, chứ không khéo lại mang họa diệt thân.”

 

“Có đúng là bị Ngũ Phong Thập Kiệt đánh không?”

 

"Tất nhiên. Nghe nói võ công của chúng rất xuất sắc nữa."

 

"Ta nghe nói rằng một trong số chúng đặc biệt giỏi. Có tin đồn nào về hắn ta không?"

 

"Người ta nói rằng tiểu tử đó tuổi còn trẻ nhưng võ công thì thượng thừa. Hắn thường sử dụng phác đao, nhưng cho đến bây giờ chưa có ai trụ được quá một chiêu của hắn."

 

"Hả? Không chịu nổi một chiêu sao?"

 

"Ha ha, ta cũng chỉ nghe nói thôi."

 

Trong lúc đó, cả đoàn tiếp tục di chuyển và đi sâu vào trong núi lúc nào không biết.

 

Ngón tay của Tôn Học chỉ vào một điểm phía trước.

 

“Bình thường thì quanh đó sẽ có cắm cờ Lục Lâm…”

 

Lão chưa kịp dứt lời thì một mũi giáo từ đâu đột ngột bay tới, cắm xuống mặt đường gồ ghề ngay đầu xe ngựa.

 

Phập.

 

Tấm vải màu xanh lá cây buộc vào cây giáo bay phấp phới một hòi rồi hạ xuống.

 

Tôn Học há hốc miệng, vội vàng quay sang nhìn Nam Cung Chấn và Nam Cung Thiên.

 

Nhìn thấy cờ của Nam Cung thế gia rồi mà vẫn dám ra mặt ư?!

 

Dù Nam Cung thế gia có sa sút đến đâu thì vẫn chưa đến mức bị Lục Lâm coi thường như thế này.

 

Nếu không thì không đời nào tên Tịch Phong trại chủ tham lam đó lại bỏ qua món hời mà trốn mất dạng được.

 

'Có vẻ như đám đạo tặc Ngũ Phong sơn trại không sợ hãi gì Nam Cung thế gia rồi.'

 

Và nếu Nam Cung thế gia cũng không chịu nhượng bộ, mọi chuyện sẽ vượt khỏi tầm kiểm soát.

 

Nghĩ đến đây thôi, trái tim lão nhảy dựng lên.

 

 

Một lúc sau, hơn hai mươi đạo tặc đã tiến ra chặn đường lên núi.

 

Hoàng Diệu Minh, người gần đây đã sơn hành chăm chỉ hơn, quát lớn.

 

"Dừng lại! Các ngươi dám tự ý vượt qua Ngũ Phong sơn mà chưa có sự cho phép của Ngũ Phong sơn trại sao?"

 

Tôn Học do dự một lúc, lặng lẽ lui xuống phía sau.

 

Với cái miệng của lão, lỡ mồm một cái thôi là cũng có thể mang họa vào thân.

 

Nam Cung Chấn chậm rãi bước về phía trước.

 

"Ta là đệ tử Nam Cung thế gia Nam Cung Chấn, đội chủ Thương Thiên đội. Không biết các hạ là ai?"

 

Hoàng Diệu Minh nhìn Nam Cung Chấn và các võ giả xếp hàng phía sau với ánh mắt sửng sốt.

 

Không có ai là không biết thanh thế của Nam Cung thế gia, nhưng một tên nông cạn như hắn lại nhìn không biết về lá cờ đại diện cho thế lực uy chấn giang hồ này.

 

Dù tim đập loạn nhịp, Hoàng Diệu Minh không lùi bước.

 

Ngũ Phong sơn trại có rất nhiều cao thủ, hắn không cần phải sợ!

 

"Người giang hồ gọi ta là Độc Tâm lãng nhân. Các ngươi thực sự là Nam Cung thế gia sao?"

 

Nam Cung Chấn cười đáp.

 

"Đúng vậy. Làm gì có kẻ nào dám đi khắp nơi mạo danh Nam Cung thế gia chứ, trừ phi là kẻ đó chán sống tìm chết! Nhân tiện, không biết Ngũ Phong thập kiệt là các hào kiệt nào vậy?"

 

"Phước bảy đời nhà ngươi mới gặp được Ngũ Phong thập kiệt. Nếu các ngươi nghĩ dùng cái tên Nam Cung thế gia ấy ấy mà dọa được Ngũ Phong sơn trại chúng ta, thì, thì…thì nhầm to rồi đấy ."

 

Dù cố mạnh mồm nhưng Hoàng Diệu Minh không giấu được vẻ căng thẳng.

 

"Ta không hề có ý coi thường Ngũ Phong sơn trại. Nhưng quả thực muốn gặp mặt Ngũ Phong thập kiệt trong lời đồn. Không biết trong số các vị đây….?"

 

"Ngũ Phong thập kiệt đang tu luyện trong sơn trại, nếu có lòng muốn diện kiến, ta sẽ dẫn các ngươi lên núi. Nhưng đám người thương bang kia sẽ phải đợi ở đây, sao hả?"

 

Nam Cung Chấn liếc nhìn lại phía sau.

 

Khi ánh mắt chạm nhau, Tôn Học lắc đầu nguầy nguậy.

 

Nếu đi lên rồi lại xuống núi thì đương nhiên sẽ phải lãng phí cả ngày. Ngoài ra, nếu Nam Cung Chấn bị thương cũng sẽ không tốt cho phần còn lại của chuyến đi.

 

Nam Cung Thiên đề xuất một giải pháp thay thế cho Nam Cung Chấn, người do dự với vẻ mặt tiếc nuối.

 

"Ca ca, thời gian gấp rút, chi bằng trên đường trở về Lạc Dương ta sẽ ghé qua sau."

 

Tôn Học cũng gật đầu.

 

"Ta cũng nghĩ thế. Đường vẫn còn dài, chúng ta không thể ở lại đây quá lâu được."

 

Mọi người đã nói thế, Nam Cung Chấn cũng không còn cách nào khác, đành miễn cưỡng quay đầu.

 

"Vị đây là Độc Tâm lãng nhân đúng chứ? Làm ơn hãy giúp ta chuyển lời đến Ngũ Phong thập kiệt, rằng Xích Tà Kiếm Nam Cung Chấn sẽ ghé qua trên đường trở về."

 

"Được rồi. Còn việc đó thì sao?"

 

“Việc đó” có nghĩa là thu phí thông hành. Nam Cung Chấn lẩm bẩm với khuôn mặt ủ rũ.

 

"Sao cũng được. Cứ làm như bình thường đi."

 

Nam Cung Thiên nhanh trí mỉm cười và bước ra ngoài.

 

"Nghe nói rằng mỗi thương nhân là một lượng bạc, phải chứ?"

 

"chính xác."

 

“Vì có hai mươi thương nhân, chúng ta trả hai mươi lượng là được rồi phải không?”

 

"Đúng vậy."

 

Không giống như thường lệ, Hoàng Diệu Minh không đếm số lượng thương nhân.

 

Đó là vì hắn không muốn hây hấn với Nam Cung thế gia.

 

Một lúc sau, Tôn Học lấy ra 20 lượng bạc, và những tên đạo tặc Ngũ Phong sơn trại cũng lặng lẽ quay trở lại rừng.

 

 

 

 

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...