Nghe phiên bản audio của truyện:

Chap 82. Nếu xét về năng lực, thì đó là người đã được công nhận.

 

Hoàng Đông Nghiệp - lão đại của Lạc Dương Ngũ Hiệp thầm nghiến răng.

“Tên điên này ở đâu ra mà dám đòi hành tẩu giang hồ chứ? Đó là nghi lễ thông qua thiêng liêng chỉ dành cho hiệp khách chính phái thôi mà!”

Tuy nhiên lời này không thoát ra khỏi miệng hắn.

Năm ngoái sau thi được phóng thích khỏi Ngũ Phong Sơn Trại, ngoại trừ Uyên Tuyết Châu thì Lạc Dương Ngũ Hiệp vẫn thường xuyên gặp mặt.

Đương nhiên nội dung chủ yếu của buổi trò chuyện chính là báo thù.

Mỗi lần như vậy Lý Tiểu Minh luôn tỏ ra thụ động, nhưng một ngày nọ nàng ta đã tiết lộ bí mật động trời.

Nghĩ lại cuộc hội thoại đó vẫn thấy sống động như mới ngày hôm qua.

***

Trà quán Thanh Từ ở Lạc Dương.

Ba nam nhân và một nữ nhân ngồi trong góc trà quán, bí mật trò chuyện với vẻ mặt nghiêm túc.

Đó chính là Hoàng Đông Nghiệp, Ngũ Trung Sơn, Tôn Thượng Cực và Lý Tiểu Minh của Lạc Dương Ngũ Hiệp.

Kế hoạch trả thù vốn đang được bàn luận suôn sẻ lại bị cắt đứt.

Bởi vì Lý Tiểu Minh đột nhiên nói ra điều rất ngu ngốc.

Hoàng Đông Nghiệp còn tưởng bản thân mình nghe lầm.

“Bây giờ muội đang nói gì vậy?”

“Chúng ta hãy quên Ngũ Phong Thập Kiệt đi.”

“Hả? Sao chứ?”

Sao có thể quên đi nỗi ô nhục khi những hậu khởi chi tú của Võ Lâm bị đạo tặc bắt làm con tin được chứ?

“Chỉ là muội cho rằng chúng ta phải làm như vậy.”

Những người khác đều cau mày.

Lý Tiểu Minh vốn là người rất có lập luận, nhưng hôm nay lại cứ nói chuyện lấp lửng. Hơn nữa lại còn bày ra vẻ mặt bức bối, dường như nàng ta đang che giấu điều gì đó.

Hoàng Đông Nghiệp điên cuồng muốn biết điều mà Lý Tiểu Minh đang che giấu.

“Muội đừng như vậy nữa mà hãy nói cho mọi người biết lý do đi. Chúng ta là người ngoài chắc? Không phải đã nguyện thề dù không sinh cùng ngày cùng tháng cùng năm nhưng sẽ mãi làm huynh đệ sống chết cùng nhau sao?”

Trước lời khá nhạy cảm của Hoàng Đông Nghiệp, Lý Tiểu Minh đành phải nói ra bí mật kinh thiên động địa.

“Tên đạo tặc đó đã dễ dàng thoát khỏi Dĩ Khí Ngự Kiếm của nội tổ phụ muội. Ngay cả thiên hạ thập đại cao thủ cũng không thể bắt được hắn đấy. Bây giờ mọi người đã hiểu tại sao muội lại yêu cầu quên việc báo thù đi rồi chứ?”

Sau ngày hôm đó, Hoàng Đông Nghiệp đã xóa Ngũ Phong Thập Kiệt khỏi trí nhớ.

Dù là trong giấc mơ, hắn cũng không muốn gặp lại họ.

May mắn thay, sự quan tâm của gia môn đã chuyển từ Lục Lâm sang Di Minh Giáo.

Và cứ như vậy lịch sử đen tối đã dần bị lãng quên.

Nhưng hôm nay, Hoàng Đông Nghiệp lại gặp nhân vật chính của ngày hôm đó tại khách điếm ở Nam Dương.

***

Tô Kiều nhìn Uyên Xích Hà và 3 nam nhân với ánh mắt kỳ dị.

Uyên Xích Hà - người trẻ tuổi lại không ngần ngại dẫn dắt cuộc trò chuyện như thể tôn trưởng của sư môn.

Nhưng điều đáng ngạc nhiên hơn chính là phản ứng của 3 nam nhân vốn có lòng tự tôn rất mạnh mẽ.

3 người đều tiếp nhận mọi thứ như chuyện đương nhiên. À không, thậm chí họ còn không dám nhìn thẳng vào mắt Uyên Xích Hà như thể đang rất sợ hãi vậy.

“Mọi người quen biết nhau sao?”

Uyên Xích Hà đáp lời trước câu hỏi của Tô Kiều.

“Đương nhiên. Bọn ta biết nhau vào năm ngoái.”

“Ôi trời, thì ra đều là người quen. Hoàng thiếu hiệp, người mà ta đã nói chính là vị này, đây là Uyên Xích Hà thiếu hiệp - con trai của Tham Nguyệt Kiếm Khách Uyên đại hiệp.”

Khoảnh khắc đó, ánh mắt ba nam nhân đồng thời hướng về Uyên Xích Hà.

Uyên Xích Hà mở miệng với vẻ mặt tỉnh bơ.

“Hơ! Mọi người không biết sao? Ta chính là đệ đệ của Tuyết Châu tỉ. Mặc dù khác mẹ nhưng lại cùng cha. Nên đương nhiên phải gọi là đệ đệ nhỉ? Có vẻ như Tuyết Châu tỉ cảm thấy xấu hổ nên đã che giấu chuyện này rồi.”

Ba tên nam nhân đều rất ngạc nhiên khi nghe Uyên Xích Hà nói hắn chính là em cùng cha khác mẹ với Uyên Tuyết Châu, nhưng tất nhiên chuyện đó cũng không phải là không có khả năng, bởi vì nhìn kĩ thì đúng là hắn có hơi giống huynh muội nhà Uyên Thị thật.

Hoàng Đông Nghiệp thận trọng hỏi.

“Thực sự Uyên thiếu hiệp là đệ đệ của Tuyết Châu sao?”

“Vâng.”

“Vậy tại sao khi đó Uyên thiếu hiệp lại làm như vậy?”

Ý Hoàng Đông Nghiệp muốn hỏi tại sao lại bắt Uyên Tuyết Châu làm con tin và tống tiền Ngọa Long Trang.

“Mối quan hệ giữa ta và Uyên Thị không được tốt đẹp cho lắm. Vốn dĩ ta định khiến Ngọa Long Trang tan nát luôn nhưng rồi ta lại bỏ qua. Vậy mà cuối cùng kết cục của Ngọa Long Trang vẫn bị hủy hoại bởi ả đàn bà điên Nguyệt Hạ Tiên Tử kia.”

Tô Kiều bị mắc kẹt ở đoạn giữa câu chuyện, nàng đang cố gắng vận não hết sức để có thể hiểu được lời của Uyên Xích Hà.

“À! Thì ra lí do là vì mối quan đệ giữa huynh đệ cùng cha khác mẹ rất tồi tệ. Dù vậy thì Uyên Xích Hà thiếu hiệp vẫn là con trai của Tham Nguyệt Kiếm Khách nên cảm thấy bất mãn với Nguyệt Hạ Tiên Tử cũng là chuyện hiển nhiên.”

Nhìn cảnh Lạc Dương Ngũ Hiệp cũng không biết đến Uyên Xích Hà thì dường như Ngọa Long Trang đã giấu kín chuyện này.

Khi đó lão tam Tôn Thượng Cực khẽ nói.

“Nếu là đệ đệ của Uyên muội thì hẳn là bề dưới của chúng ta, nhưng giọng điệu thì có hơi…”

Uyên Xích Hà đáp trả ngay tức thì

“A! đúng là ta quên mất nhỉ, ngươi nói hay lắm. Ta có thù oán với người Uyên Thị, mà các ngươi lại là huynh đệ kết nghĩa với Uyên Tuyết Châu thì ta có nên hỏi tội các ngươi luôn không nhỉ?”

Hoàng Đông Nghiệp giật mình vội vàng xua tay.

“Làm…làm gì có lý đó được. Công là công, tư là tư. Mặc dù Uyên Tuyết Châu là tiểu muội của bọn ta, nhưng nếu Uyên muội gây ra lỗi lầm thì tự muội ấy phải nhận hình phạt mới đúng. Ta tuyệt đối không hề có ý nghĩ nhận phạt thay cho Uyên muội đâu.”

“Còn ngươi? Ngươi muốn nhận phạt thay cũng được đó.”

Uyên Xích Hà phóng ánh nhìn về Tôn Thượng Cực.

Trước ánh mắt đó, Tôn Thượng Cực đau tim lắc đầu nguầy nguậy.

“Không đâu ạ, lời đại huynh nói quả là đúng đắn. Công tư phân minh. Tại hạ cũng nghĩ rằng không nên xen vào chuyện của gia đình người khác.”

“Biết rõ điều đó mà trước mặt ta vẫn ta vẫn nói mấy lời như tiểu đệ của Uyên muội thì phải thế này thế kia sao hả?”

Uyên Xích Hà cao giọng.

Những người xung quanh mắt đầu liếc nhìn.

Tôn Thượng Cực căng thẳng, nuốt từng ngụm nước miếng.

Tự nhiên không đâu ra vẻ sư huynh của Uyên Tuyết Châu làm gì không biết, giờ lại gây ra chuyện lớn thế này. Nếu tiểu ma đầu kia gây loạn thì Thanh Vân Quán chắc chắn sẽ tiêu tùng.

“A, tại sao ta lại nói mấy lời như vậy với tên tàn ác đó chứ?”

Tôn Thượng Cực thầm than thở trong lòng rồi cúi đầu.

“Xin Uyên thiếu hiệp lượng thứ, Tại hạ đã lỡ lời.”

“Biết là được rồi, lần sau nhớ cẩn thận. Trước mặt ta đừng có nhắc đến Uyên Thị đấy.”

“Vâng.”

Ba người đồng thanh trả lời.

Tô Kiều không thể hiểu nổi cuộc hội thoại giữa 4 nam nhân này.

Lạc Dương Ngũ Hiệp đang cố làm hài lòng Uyên Xích Hà - người nhỏ tuổi hơn họ sao?

Nhìn thế nào đi chăng nữa thì Uyên Xích Hà cũng trông yếu ớt hơn trai tráng cùng lứa mà.

Rốt cuộc uy lực của người mang tên Uyên Xích Hà này phải khủng khiếp đến mức nào chứ?

Ngay khi trò chuyện xong, Uyên Xích Hà nhẹ bước đến bên cạnh cửa sổ và ngồi xuống. Đó là chỗ ngồi tốt nhất mà mọi người tinh ý để trống khi đến giờ ăn.

Sau khoảng thời gian im lặng đầy gượng gạo, Hoàng Đông Nghiệp mở miệng.

“Tô tỉ, một khi Uyên thiếu hiệp đã đồng ý giúp đỡ thì mọi chuyện sẽ được giải quyết ổn thỏa thôi. Nếu xét về năng lực, thì đó là người đã được chứng thực rồi.”

Câu nói của Hoàng Đông Nghiệp như có ẩn ý trừ năng lực thì Uyên Xích Hà có vấn đề gì đó.

Tô Kiều tò mò về thứ mà Hoàng Đông Nghiệp không nói ra nhưng nàng cũng không hỏi thì thêm. Nếu nghĩ cho tâm trạng hỗn loạn của Lạc Dương Ngũ Hiệp hiện tại thì giả vờ không biết chính là phép lịch sự.

***

Đã ba ngày kể từ khi ba môn phái của Lạc Dương tập hợp.

Tô Kiều trực tiếp đến tìm Uyên Xích Hà và Thẩm Thống đang nghỉ ngơi trong phòng sau khi dùng bữa sáng muộn.

“Hai vị đã đợi lâu rồi có đúng không? Chính ngọ hôm nay sẽ đi đến Nam Dương Thương Bang.”

Thẩm Thống hỏi.

“Những người của Di Minh Giáo đã đến Nam Dương Thương Bang rồi sao?”

“Chuyện đó…Ta nghe nói rằng Bang chủ đang hết lòng hết dạ tiếp đón một người lạ mặt. Không biết chừng đó là người đến từ Di Minh Giáo cũng nên.”

“Hừ. Không biết là kẻ nào nhưng kẻ đó đúng là xui xẻo rồi.”

Tô Kiều không khỏi kinh ngạc trước lời của Thẩm Thống.

Khi biết tin tức đó, không chỉ phụ thân mà môn chủ của tam phái đều hết sức bất an. Nhưng một lãng nhân cùng lắm được xem như tấm chắn kiếm lại có thể thoải mái nói đùa như vậy sao?

“Dù sao thì cũng mong hai vị chiếu cố.”

Sau khi yêu cầu thêm một lần nữa, Tô Kiều ra khỏi phòng.

Mặc dù Tô Kiều nghĩ rằng “Đúng là tự cao tự đại”, nhưng nhìn phản ứng của Lạc Dương Ngũ Hiệp thì cũng có khi không phải như vậy.

“Sẽ sớm biết thôi.”

Dù sao thì nguyên tắc trong giang hồ vốn là chỉ có kẻ mạnh mới có thể sống sót.

Chính vì vậy các võ giả mới đổ hồ hôi và xương máu trên sân luyện võ.

Đến nước này thì nàng ta cũng hy vọng hai người đó mạnh thật.

Vì hai người đó, cũng là vì Thanh Vân Quán.

***

Tám mươi võ giả tập trung trước Lưỡng Nhật Khách Điếm.

Ba mươi đệ tử của Thanh Vân Quán, ba mươi cao thủ của ba môn phái và hai mươi lãng nhân.

Vô Tán Quyền Tô Vũ Chấn - Quán chủ Thanh Vân Quán cùng với môn chủ 3 môn phái dẫn đầu.

Khi cách tổng đoàn của Nam Dương Thương Bang khoảng 50 trượng, Tô Vũ Chấn và các môn chủ dừng lại.

Quan hàng cũng như những người bán rong ven đường dọn dẹp quầy bán rồi lui ra xa.

Một số quan binh đi qua nơi này cũng vội vàng quay đi trước khí thế hùng hồn cũng các nhân sĩ Võ Lâm. Có lẽ là phải khi mặt trời lặn mới có thể đi về phía Nam Dương Thương Bang được.

Ngay khi đến Nam Dương Thương Bang, Tô Vũ Chấn và môn chủ lùi ba bước về sau.

Hai mươi tên lãng nhân vốn lặng lẽ theo sau, lúc này tiến lên phía trước.

Vai trò của họ chính là những người đỡ kiếm và chế áp sự tấn công.

Tô Kiều đứng bên cạnh phụ thân mình, ngó nghiêng về phía các lãng nhân.

Nhìn thấy Tô Kiều như vậy, Tô Vũ Chấn liền nói.

“Ta đã nói con đừng đi theo rồi mà con vẫn cứng đầu. Sao? Bây giờ lại thấy bất an hả?”

“Phụ thân, Cửu Thiên Cực Kiếm của Ngọa Long Trang thật sự là kiếm công thảm hại như lời đồn sao ạ?”

“Cuối đời của Tham Nguyệt Kiếm Khách đúng là rất bi thảm nhưng thật lòng thì ta không biết. Ta chưa từng đấu kiếm với người của Ngọa Long Trang.”

Hoàng Chương Dực - Môn chủ mới của Bát Tiên Môn ở bên cạnh liền nói.

“Lão phu đã từng tình cờ nhìn thấy, đó là kiếm công rất khá. Nếu thảm hại như lời đồn thì làm gì có chuyện Nam Cung Thế Gia sẽ giữ lại Uyên Vũ Bạch cả chục năm nay?”

“Bây giờ thắc mắc của con được giải đáp rồi chứ?”

Tô Kiều gật đầu trước câu hỏi của phụ thân.

Ngay lúc đó, cổng chính của Nam Dương Thương Bang từ từ được mở ra.

Năm mươi võ giả từ bên trong tràn ra ngoài.

Mặc dù kém hơn về số lượng nhưng chỉ cần nhìn qua là biết các võ sĩ của Nam Dương Thương Bang bừng bừng khí thế hơn.

Bọn chúng đã kéo đến đứng chính diện trước nhóm lãng nhân.

Trước dáng vẻ tràn đầy tự tin của đối phương, lòng Tô Vũ Chấn trở nên nặng trĩu.

Nếu không có niềm tin thì chúng không thể có khí thế như vậy.

Hay còn lý do nào khác?

Lâm Nguyên Ninh - Bang chủ Nam Dương Thương Bang chỉ tay và hét lên.

“Tô Quán chủ! Ngươi có biết chuyện gì sẽ xảy ra nếu con chó mình nuôi quay lại cắn chủ không hả? Nó sẽ bị giết chết rồi làm thịt. Ngươi dám chống đối lại ta thì hẳn là đã sẵn sàng chết rồi đúng chứ?”

Một đệ tử của Thanh Vân Quán không thể chịu nổi liền hét lên đáp trả.

“Ngươi mới chính là chó! Các môn phái ở Lạc Dương cũng không thể chịu nổi bất nghĩa nên đều đã ra mặt, ngươi hãy chuẩn bị chết đi!”

Lần này Tiêu Quân Bình- đội chủ Kinh Thiên Đội của Nam Dương Thương Bang bước lên.

“Tên điên! Chủ nhân muốn thay đổi người làm thì bất nghĩa cái gì hả? Tô Quán chủ! Ngươi vì để kiếm thêm mấy phân tiền mà muốn giết chết các đệ tử sao? Bây giờ vẫn chưa muộn đâu, hãy khấu đầu tạ lỗi rồi rút lui đi!”

Ngay sau đó, Vương Nhân Kiệt - đội chủ Phong Vân Đội xuất thân từ Thanh Vân Quán liền can thiệp.

“Tiêu đội chủ! Dù miệng ngươi có lệch thì cũng phải ăn nói cho đàng hoàng. Có đúng là các ngươi đã xúc phạm và đuổi Phong Vân Đội chúng ta không hả? Nếu ngươi có lương tâm thì đừng nói những lời như vậy nữa.”

Tiêu Quân Bình định tìm lời bào chữa thì một nam nhân ngoài ngũ tuần đứng im lặng bên cạnh Bang chủ Lâm Nguyên Ninh lên tiếng.

“Đủ rồi”

Tiêu Quân Bình không thể nói thêm tiếng nào và ngậm miệng lại.

Nam nhân từ tốn nói.

“Bổn tọa là Đai Lực Quỷ - hộ pháp của giáo đường Lệ Châu. Các ngươi dám gây sức ép cho đệ tử Di Minh Giáo, giờ còn phát điên lên là vì chưa biết sợ là gì đúng chứ? Tô Quán chủ, ngươi và các môn chủ lập tức chặt đứt một cánh tay tạ tội, nếu không nghe lời thì ta sẽ khiến tất cả các ngươi đều phải chết.”

Giáo đường Lệ Châu là nơi có Ngân Hạ Trang.

Đại Lực Quỷ chính Thập Thủ Ma Binh và là một trong Tứ Đại Thần Tướng đi theo Tích Chân Kinh - Trang chủ của Ngân Hạ Trang.

Tô Vũ Chấn và ba tên môn chủ mặt cắt không còn giọt máu nhìn nhau.

Họ không ngờ hộ pháp của Ngân Hạ Trang lại tới nơi này.

Khi Tô Vũ Chấn và ba tên môn chủ do dự, Đại Lực Quỷ vận nội lực hét lên.

“Còn không chặt một cánh tay cho ta?”

Mặt đất rung lên trước tiếng hét của Đại Lực Quỷ, khuôn mặt Tô Vũ Chân tối sầm lại.

Với võ công của ta sao dám đối đầu với hắn chứ?

Bát Tiên Môn chủ Hoàng Chương Dực vốn còn chần chừ, lúc này nghiến răng rút kiếm.

“Tô Quán chủ, hãy…chặt tay đi. Ta không thể để tất cả đệ tử chết như vậy được.”

Các môn chủ mới của Đại Uyên Môn và Thất Dương Môn cũng như mất hồn.

Mất đi môn chủ bởi Di Minh Giáo, họ đã chạy đến đây với quyết tâm báo thù nhưng rồi lại vô duyên vô cớ mất đi cánh tay.

Không thể hét lên “Hãy chiến đấu đi”, cũng không thể chặt đứt cánh tay mình, đúng là tiến thoái lưỡng nan mà.


Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...